Cô vợ nhí 18 tuổi - tập 16

Tác giả:

Nhỏ khoác cái áo cho bà Quang khi thấy bà vẫn ngồi lặng im nơi phòng khách.
_Còn con, không ngủ ah?
_Dạ con mới học bài xong!
_Tiểu Phong này!- Bà Quang thở dài- Ta xin lỗi con!
_Í trời, mẹ đừng có nói vậy! Con mới phải xin lỗi mẹ!
_Cũng tại ta, biết Quế Mai nó ghét con mà cứ tin lời nó! Ta già rồi mà còn khờ!
_Hihihi không có sao đâu mẹ. Cuối cùng thì mẹ cũng đâu có la con đâu!
_Ta thật không ngờ con lại có tấm lòng nhân hậu như vậy!
_Hì hì!- Nhỏ gãi gãi đầu cười trừ- Mẹ ngạo con hoài!
_Hôm nào cho ta giúp mấy con! Haiz… mai mốt không có đi đánh nhau như thế nữa đó!
_Dạ…con biết rồi! Mẹ đừng có lo ha!
Nói rồi nhỏ ôm lấy bà Quang nũng nịu. Nhỏ không giận bà, cũng không giận Thiện. Đầu óc nhỏ đơn giản lắm, chuyện gì thì cũng có thể cho qua được mà. Sống là phải nhìn về phía trước.
Còn Thiện, đêm đã khuya nhưng anh vẫn nằm đó. Anh giận mình không nói được một tiếng xin lỗi với cô vợ nhí của mình. Đêm buồn, chợt những kỉ niệm của quá khứ hiện về. Quế Phương- người mà anh yêu thương nhất cũng là kẻ phản bội anh. Cô đã mất, anh cũng đã chấp nhận tha thứ, thế nhưng niềm tin vào con người cũng mất đi trong anh từ đó. Anh hận đồng tiền. Thứ vô tri đã ςướק đi của anh tất cả. Thế là anh sống như một kẻ không tim, gần ba năm qua.
Dạo gần đây, khi gặp Tiểu Phong, anh có cảm giác mình thay đổi. Cười nhiều hơn, và anh còn biết trêu chọc mọi người nữa. Có lẽ vì thế mà khi nghe nói cô làm những việc đó vì tiền, anh vừa sợ lại vừa giận. Sợ cái gì? Giận cái gì chỉ mình anh hiểu.
_Nè, dậy đi! Không ngủ được mà cứ giả bộ!- Nhỏ lay lay Thiện.
_Sao biết tôi ngủ không được!- Anh hỏi, mắt vẫn nhắm nghiền.
_Hihi la tui! Giờ hối hận nên ngủ không được, đúng hông nè?
_Trời!- Thiện nhỏm dậy- Soi gương lại đi bé!
_Hihihi hết đau chưa?
_Quan tâm lắm ah?
_Ừ!- Nhỏ gật đầu ngây thơ.
_Đừng nói là “êu ” tôi rồi nha!- Thiện nheo mắt trêu.
_Ọc!- Nhỏ nhảy nhổm như đĩa phải vôi- Chừng nào nào mà đi ngang qua 192 Hàm Tử, cái tự dưng tui chạy tọt vô đó, leo lên bàn, hét: “Ta là bóng đèn! “, họa may chừng đó tui ghé mắt tới anh! Xí!
_Hahahah!- Thiện ôm bụng cười nắc nẻ- Coi chừng đó bé!
_Ờ! Đừng có cười nữa! Xòe tay ra cho cái này nè!
_Cái gì?
_Chú hề!
Nói rồi nhỏ dúi vào tay Thiện một chú hề được làm bằng vải rất ngộ nghĩnh. Và đặc biệt hơn nữa là nó vận bộ đồ công sở, cái bộ mà hôm kia Thiện bận, nhỏ khen đẹp ấy. Cầm chú hề, chú hề, chợt anh nhớ lại cái hôm nhỏ khen anh đẹp, vui lạ.
_Một mình tôi có thôi hả?
_Hông! Mỗi người tui tặng một chú!
_Èo không phải hàng độc! Trả nè!
_Hihi nhưng vận bộ đồ này thì chỉ có mỗi chú hề này thôi!
_Ờ! Thôi kệ! Nhận đại cho cô vui thôi đó!
_Hahahah!
Nghe cái giọng cười của nhỏ mà Thiện có cảm tưởng là tất tần tật những gì trong đầu anh đều bị nhỏ biết cả. Haiz…nói là nói vậy thôi chứ anh thích chú hề này lắm. Nhìn cái mặt tếu tếu của nó là cảm thấy hết mệt ngay.
_Cười hoài!
Vờ giận dỗi, Thiện bỏ ra sân. Chứ nếu như cứ ở trong đó, không khéo anh lại không kiềm chế nổi tình cảm của mình mất. Trăng đêm nay đẹp quá, ngước nhìn ánh trăng, anh chợt thấy tâm hồn thanh thản lạ kì. Đông Phương Tiểu Phong- cơn gió nhỏ thổi từ phương Đông, liệu em có là cơn gió làm mát đời anh?
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc