Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 564

Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hàn Thiên Vũ nghe nói như vậy, nhất thời ho khan một trận: "..."
Lại là coi quẻ...
Liền không thể đổi chiêu khác sao?
Chống lại đôi mắt lấp lánh như sao của cô gái, thần sắc Hàn Thiên Vũ hơi có chút mất tự nhiên mở miệng, "Ho khan, không cần đâu..."
"A? Tại sao lại không cần?" Diệp Oản Oản chưa từ bỏ ý định, truy hỏi.
Hàn Thiên Vũ: "Bởi vì, anh đã từng tính qua cho tôi..."
Diệp Oản Oản nghe vậy nhất thời mặt đầy tiếc nuối, "Hic? Có thật không? Vậy không bằng tôi coi lại cho cậu một quẻ! Mệnh của cậu thiếu..."
Diệp Oản Oản đang muốn mở miệng, Hàn Thiên Vũ lại nhìn chằm chằm phía sau của nàng, con ngươi bỗng co rút lại, vội vàng trước khi nàng mở miệng đánh gãy lời nàng định nói, "Ho khan, Diệp Bạch...quay đầu lại...!"
"Hửm?"
Diệp Oản Oản nghiêng đầu nhìn sang.
Sau đó liền thấy, một người đứng ở cạnh chiếc xe màu đen sau lưng nàng cách mấy bước, sắc mặt rõ ràng còn đen hơn cả bầu trời đen đêm nay.
Diệp Oản Oản nháy mắt một cái, lại nháy mắt thêm một cái, tầm mắt hoàn toàn dính vào trên mặt người nam nhân nọ...
Nhìn chằm chằm gương mặt điên đảo chúng sinh kia, lời đã ra đến khóe miệng nhất thời biến thành, "Mệnh của cậu... thiếu Canxi..."
Hàn Thiên Vũ: "..."
Tư Dạ Hàn: "..."
Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm Tư Dạ Hàn, hoàn toàn không dời nổi bước chân rồi, "Mỹ nhân, cậu nhìn qua rất quen mắt, tôi có phải là ở nơi nào gặp qua cậu?"
Một bên, Hàn Thiên Vũ: "..."
Có nhiêu đó bài cứ lặp đi lặp lại nhiêu đó thôi sao?
Hơn nữa mỗi lần nhìn thấy người đàn ông này... Liền sẽ quên hết tất cả mọi người... Ánh mắt tất cả đều dán ở trên người của hắn...
Ánh mắt Tư Dạ Hàn đảo qua hướng về phía Hàn Thiên Vũ nhìn một cái, sắc mặt rõ ràng vẫn là rất khó coi.
Nếu như không phải là hắn tới, người có số mệnh thiếu nàng, có phải liền muốn đổi người rồi hay không?
Diệp Oản Oản nhìn chăm chú nam nhân trước mặt, tiếp tục kiên nhẫn, không ngừng truy hỏi: "Mỹ nhân mỹ nhân, cậu có vợ rồi sao?"
Tư Dạ Hàn nhìn chằm chằm tiểu nha đầu “nào đó” khiến cho hắn cắn răng nghiến lợi, mặt như phủ băng mở miệng nói: "Có."
Trong nháy mắt khi lời này của Tư Dạ Hàn phát ra, sắc mặt của Diệp Oản Oản cơ hồ trong nháy mắt liền lạnh đi.
Một giây kế tiếp, ánh mắt của Diệp Oản Oản giống như lưỡi dao sắc bén như vậy lườm Thập Nhất ở sau lưng Tư Dạ Hàn, "Là hắn sao?"
Thập Nhất trợn to hai mắt, đưa một ngón tay ra chỉ vào mũi của mình, "Hic? Tôi?"
Diệp Oản Oản ánh mắt lạnh lẻo, từng chữ từng chữ một mở miệng: "Chính! Là! Ngươi! Rồi!"
Thập Nhất nhất thời rét run cả xương sống, "Cái gì? Không...!! Không phải là tôi mà!"
Đây là chuyện gì xảy ra?
Làm sao nằm không cũng trúng đạn!
Diệp Oản Oản căn bản không thèm nghe Thập Nhất giải trình, thân hình lóe lên, đã nhanh chóng trực tiếp lao tới tấn công Thập Nhất.
Diệp Oản Oản ra chiêu ác liệt, tràn đầy sát khí, cứ như thể đối phương đoạt lão bà của mình, Thập Nhất vừa tránh vừa kêu thảm: "Không phải... Thật không phải là tôi mà!"
Phía sau, bên cạnh chiếc xe kia mấy vị phân đội trưởng Ám Vệ giờ phút này cũng đều nhìn trợn tròn mắt.
Mịa nó! Vậy mà cũng có thể đánh nhau? Chuyện này... Đây gọi là chuyện gì chứ! Còn có thiên lý hay không?
"A a a…!!!" Thập Nhất bị một cước đá vào trên chân, chân chó đều thiếu chút nữa đã bị đạp gãy.
"Cửu gia! Cứu mạng …!!"
Ngài giải quyết giùm đi mà!!
Bất đắc dĩ Cửu gia nhà mình mới vừa rồi trơ mắt nhìn thấy Oản Oản tiểu thư kêu nam nhân khác là tiểu ca ca, lại còn khen nam nhân khác đẹp mắt, đã sớm ở trong trạng thái “Địa Ngục”, căn bản cũng không hề nghe hắn cầu cứu.
Cùng lúc đó, trạng thái của Oản Oản tiểu thư sau khi uống rượu say lại càng là Địa-Ngục, hắn đã hoàn toàn không chống đỡ được.
Cứ như vậy nữa, không khéo mất mạng thật!
Thập Nhất quả thực không có biện pháp nào, mắt thấy Diệp Oản Oản đã càng lúc càng điên cuồng, từng chiêu đều muốn đoạt mạng, nhất thời hắn nắm tay lại, chỉ về hướng chiếc xe của mình một cái, "Không phải là tôi, thật sự không phải là tôi! Là họ... Là bọn họ!!!"
Bọn họ?
Bọn họ tất cả đều là…vợ?
Lại có thể nhiều như thế sao?
Trong nháy mắt khi tiếng nói của Thập Nhất rơi xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn âm trầm của Diệp Oản Oản quả thật đã tràn ngập sát khí…
Trong đám, một tên phân đội trưởng Ám Vệ hồn phi phách tán rống to, "Mịa nó! Thập Nhất! Ngươi thực sự quá thiếu đạo đức rồi đi!"
Thập Nhất thấy Diệp Oản Oản rốt cuộc tạm ngừng công kích đối với mình, thở hồng hộc ôm lấy chân, căn bản không hề để ý tới tiếng gào thét bi thương lên án của các đồng đội, không ngừng cố gắng mở miệng nói với Diệp Oản Oản: "Thật vậy, chính là bọn họ! Tôi không lừa ngài!"
Là huynh đệ thì phải có nạn cùng chịu có được không! Dựa vào cái gì chỉ có mình hắn bị ăn đòn?
"Rất tốt."
Vậy thì tất cả cũng đều không tốt rồi!
Âm thanh Diệp Oản Oản phảng phất như là âm thanh đến từ Địa Ngục vậy.
Một giây kế tiếp, Diệp Oản Oản trong nháy mắt hướng về đám người Phong Huyền Diệc tấn công, bên kia nhất thời lại là một trận người ngã ngựa đổ.
Mà ông chủ nhà bọn họ Tư Dạ Hàn... Hoàn toàn giống như Phong Huyền Diệc dự liệu... Thật sự trơ mắt nhìn bọn họ bị đánh a...
Vẻ mặt của Diệp Oản Oản hoàn toàn là “có một cái Gi*t một cái, có một đôi Gi*t một đôi”. Luồng sát khí này, quả thật là hù ૮ɦếƭ người.
Còn nữa... Chẳng lẽ là ảo giác của bọn họ sao?
Tại sao cảm thấy lực sát thương của Oản Oản tiểu thư lại tăng lên không ít?
Cách đó không xa, đám người Cung Húc đã hoàn toàn nhìn đến trợn tròn hai mắt.
Nếu như nói một quyền đập thủng xe mới rồi là kinh sợ 1, hiện tại hoàn toàn là kinh sợ 10.
Cung Húc trợn mắt há mồm lẩm bẩm, "Diệp ca... Diệp ca ca có phải là uống rượu giả rồi hay không?"
Lạc Thần: "..."
Diệp Mộ Phàm càng lúc càng có cảm giác mình có một muội muội giả. Mặc dù hắn biết em gái nhà mình có thiên phú không tệ, rất nhiều huấn luyện viên đã từng khen nàng, nhưng cũng không đến mức đáng sợ như vậy! Một thân một mình đấu với nhiều người như vậy, hơn nữa những người kia nhìn qua thật giống hộ vệ riêng, có vẻ có thân thủ rất tốt.
Lúc này, chỉ nghe được "✓út t t…" một tiếng xé gió vang lên, Diệp Oản Oản tung một cước nặng tựa ngàn cân, hướng về phía thanh niên cao gầy vừa mua trà giải rượu mới rồi đánh tới.
Thanh niên cao gầy ánh mắt đảo qua lỗ thủng trên chiếc xe Land Rover trước mặt mình, nhất thời mặt vàng như nghệ. Lực đạo này, nếu là một cước đánh xuống, đầu của hắn đều muốn nở hoa!
"Không! Không đúng! Không phải là tôi!!!" Thế ngàn cân treo sợi tóc, Ám Vệ cao gầy nhất thời rống to một tiếng, tay tùy tiện chỉ đại về một phương hướng khác: "Là hắn... Là hắn..."
Ánh mắt lạnh như băng của Diệp Oản Oản, theo hướng chỉ tay của Ám Vệ cao gầy nhìn lại…
Cung Húc.
Cung Húc đột nhiên bị chỉ đến mặt đầy mộng bức, muôn ngàn mũi tên băng lạnh buốt đâm xuyên con tim của hắn. Ôi con tim nhỏ bé, lúc này đã tê tái đóng băng!
"Mịa nó!!!"
Nếu như sớm biết Diệp ca uống rượu xong sẽ đáng sợ như vậy, đánh ૮ɦếƭ hắn cũng sẽ không dám khăng khăng ép Diệp ca uống rượu đâu!
Diệp Oản Oản ánh mắt sâm lạnh, nhìn về phía Cung Húc.
Cung Húc bị nhìn chằm chằm dựng đứng cả lông tơ, sau khi mộng bức đủ ba giây, quả quyết một tay đem Lạc Thần ôm lấy, "Không! Không phải là tôi! Tôi đã có vợ rồi! Vợ của tôi chính là cậu ấy!"
Lạc Thần: "..."
Lạc Thần bị ôm lấy ghét bỏ không thôi, theo bản năng liền muốn đem Cung Húc đẩy ra.
Cung Húc như ‘૮ɦếƭ đuối vớ được cọc’, liều mạng ôm lấy hắn không thả: "Cậu dám đẩy tôi, tôi liền nói là cậu!"
Lạc Thần... Bất động...
Thời khắc mấu chốt, sự thiếu liêm sỉ của Cung Húc đã cứu hắn một mạng.
Vì vậy, Diệp Oản Oản tiếp tục hướng về mấy tên Ám Vệ công kích, hơn nữa càng lúc càng đáng sợ hơn, hơn nữa bất kể bọn họ rốt cuộc có phải hay là không, thà Gi*t lầm còn hơn bỏ sót.
"Không phải là tôi! Thật không phải là tôi!"
"Đúng vậy, thật không phải là chúng tôi mà!"
Chính là cô đấy, có được hay không a!
Hai vợ chồng nhà cô cãi nhau, sao lại ném chúng tôi ra ôm quả lựu đạn này!
Quả thật là tai bay vạ gió mà…
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc