Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 498

Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Nhìn tận mắt “nam nhân khác” có những hành vi đầy lãng mạn với “vợ” của mình, lại còn tặng hoa, tỏ tình, mà còn Không-Được-Phép tức giận, đây lại là cảm giác gì?
Tâm tình của Tư Dạ Hàn giờ phút này, có thể tạm hình dung là, một lời khó nói hết.
Cậu nhóc đầy dựa dẫm mà rúc vào lòng mẹ, "Mẹ... Mẹ sau này sẽ còn bỏ rơi Đường Đường sao?"
Diệp Oản Oản xoa xoa đầu của tiểu gia hỏa, "Dĩ nhiên là sẽ không..."
Diệp Oản Oản vừa cảm động, nhưng tâm tình lại có chút phiền muộn, những thứ này vốn không phải thuộc về nàng…
Rồi sẽ có một ngày, Đường Đường tìm ra được mẹ ruột của mình, và sẽ không còn đối xử với nàng như vậy nữa…
Gào! Thật sự là muốn giấu đi, tự mình nuôi riêng quá đi!
Diệp Oản Oản thậm chí đều đã và đang suy nghĩ triển khai kế hoạch này rồi đó nha…
Sau khi tỉnh táo lại, một nhà ba người ngồi ở bên cạnh bàn ăn.
Diệp Oản Oản nâng cằm lên nhìn hai cha con, nhìn đến mức mặt đầy thỏa mãn.
Hi, nhân sinh như thế này, còn cầu mong gì hơn.
Diệp Oản Oản vừa suy nghĩ, vừa gắp một miếng trứng rán.
Đang với về phía trước, kết quả, đồng thời đối diện với hai đạo ánh mắt quen thuộc.
"Ặc..." Đôi đũa của Diệp Oản Oản bỗng đóng băng ở trên không trung.
Khao khát cầu sinh mãnh liệt khiến Diệp Oản Oản theo bản năng lại dùng tay trái gắp lên một miếng trứng rán khác, cứ như vậy một trái một phải hai miếng trứng rán, đồng thời đặt vào trong dĩa của hai cha con.
Sau khi 2 miếng trứng rán đồng thời hạ xuống, hai ánh mắt ở phía đối diện mới thu về.
Diệp Oản Oản âm thầm lau mồ hôi.
Hic... Những cái khác đều rất hoàn mỹ...
Chỉ có một chỗ hơi sai sai chính là, hai cha con nhà này sống chung, không hiểu sao lại cứ luôn tranh sủng với nhau vậy chứ…
"Đúng rồi Đường Đường à, bởi vì ba mẹ bình thường đều phải đi làm, không có cách nào ở nhà cùng với con, cho nên mẹ đã tìm được một con thú cưng rất đáng yêu để cùng con chơi đùa!" Diệp Oản Oản mở miệng nói.
Đường Đường đương nhiên là rất hy vọng mẹ có thể ở cạnh mình, nhưng cũng càng không hy vọng đem lại thêm phiền toái cho mẹ.
Mặc dù đối với chó con, thỏ con, mèo con, cậu bé cũng không mấy hứng thú, nhưng vẫn nhu thuận gật gật đầu, "Cảm ơn mẹ."
"Ngoan ngoan..." Diệp Oản Oản xoa xoa đầu của tiểu gia hỏa, "Chờ lát nữa con thấy, nhất định sẽ yêu thích!"
Đang nói chuyện, nơi cửa truyền tới một loạt tiếng bước chân.
"Oản Oản tiểu thư!" Hứa Dịch tối hôm qua sau khi nhận được mệnh lệnh, sáng sớm liền chạy tới.
"Hứa quản gia, anh đã đến rồi, Đại Bạch đâu, Đại Bạch đâu?" Diệp Oản Oản lập tức hướng về phía sau lưng Hứa Dịch nhìn lại.
Hứa Dịch ho nhẹ một tiếng, ngập ngừng nhìn về phía ông chủ của mình.
Vốn định nói chuyện với ông chủ nhà mình, nhưng nghĩ lại, ông chủ mình trong tình huống này cũng không dùng được.
Vì vậy, Hứa Dịch vô cùng sáng suốt, trực tiếp nhìn về phía Diệp Oản Oản, mở miệng nói: "Oản Oản tiểu thư, cô nhất định phải mang Đại Bạch tới sao? Chuyện đó, có thể sẽ hù tiểu thiếu gia một trận hay không?"
Diệp Oản Oản lập tức cau mày: "Làm sao lại như vậy được! Đại Bạch đáng yêu như thế! Đại Bạch đâu, mau dẫn tới đây nhanh lên một chút nào! Thật sự là nhớ Đại Bạch mà!"
Hứa Dịch: "Được rồi, vậy tôi đi ngay..."
Lại nói, làm sao hắn cứ có cảm giác là Oản Oản tiểu thư muốn gọi Đại Bạch đến để chơi đùa cùng nàng mới đúng!?
Một bên Đường Đường nghiêng đầu nhìn sang: "Đại Bạch?"
Diệp Oản Oản gật đầu: "Đúng vậy, là tên của nó!"
"Là thỏ sao?" Đường Đường hỏi.
Hai mẹ con còn đang nói chuyện, lúc này, Hứa Dịch đã quay trở lại. Lần này, đi theo phía sau Hứa Dịch là một con quái vật khổng lồ, toàn thân trắng như tuyết…
"Rống …!!!" Trong tiếng gầm nhẹ của dã thú, một con hổ lớn màu trắng bạc chậm rãi đi vào.
Bộ lông Bạch Hổ óng ánh tỏa sáng, hình thể cường tráng, thần thái uy nghiêm, hoàn toàn bất đồng với loại hổ thông thường nuôi nhốt trong vườn thú hoặc là gánh xiếc, mà lại toát nên một luồng khí tức đầy hoang dã và tràn ngập vẻ khát máu.
Chẳng qua là, giờ phút này trên cổ của Đại Bạch được cột một chiếc nơ bướm màu hồng, làm hỏng hết cả hình tượng ngầu lòi của người ta à nha…!!
A, hình như chiếc nơ bướm này có vẻ quen quen, hình ảnh này cũng có vẻ quen quen…
Hứa Dịch xoa hai mắt thâm quầng của mình, đứng ở một bên lau mồ hôi.
Vì hoàn thành nhiệm vụ, hắn thức trắng một đêm tìm ở sau núi, lại mạo hiểm tính mạng, mới thành công cột xong chiếc nơ bướm này một lần nữa.
Trong nháy mắt khi Đường Đường nhìn thấy Đại Bạch Hổ, vẻ hoài nghi ban đầu trong đôi mắt nhất thời phát ra hào quang chói lóa, giống như là hoàn toàn không hề ngờ tới, thú cưng mà mẹ nói lại có thể sẽ là thế này.
"Đường Đường, lại đây chào hỏi Đại Bạch đi nào! Đừng sợ, Đại Bạch đặc biệt đáng yêu, đặc biệt ôn thuận!" Diệp Oản Oản mở miệng.
Kiếp trước nàng luôn rất sợ hãi Đại Bạch, bởi vì nhìn Đại Bạch thật sự là quá hung hãn, quá dọa người! Nàng chung quy là sợ Đại Bạch sẽ nổi hứng cắn ૮ɦếƭ mình, mãi tới sau này mới phát hiện, Đại Bạch cũng giống như Tư Dạ Hàn, chẳng qua là tỏ vẻ đáng sợ bên ngoài mà thôi...
Hứa Dịch nghe vậy cũng cạn lời: "..."
Đừng dụ dỗ trẻ em như vậy mà…
"Rống….!!!"
Hứa Dịch mới vừa nghĩ như thế, quả nhiên, bên tai vang lên một tiếng thú rống đầy giận dữ, chấn động mặt đất.
Trong phòng bếp, đầu bếp béo run cầm cập, "Ôi chao mịa nó! Con cọp này chính là thú hoang sao…"
Một bên, Đường Bân chậc chậc chắt lưỡi, "Là Bạch Hổ Bangladesh, là hổ Bangladesh biến dị, một trong những chủng loại hung tàn nhất…"
Đường Đường gật đầu một cái, lập tức từ trên ghế nhảy xuống, đi về phía Đại Bạch Hổ, có thể là do có chút nôn nóng, thời điểm cậu bé nhảy xuống, chân không cẩn thận vấp một cái.
"Đường Đường, không sao chứ?" Diệp Oản Oản vội vàng khẩn trương nói.
"Mẹ, con không sao!" Cậu bé tập tễnh đi tới trước mặt Đại Bạch Hổ, "Xin chào, ta gọi là Đường Đường."
"Rống ….!!!" Bạch Hổ trả lời lại bằng một tiếng gầm to, đôi mắt màu xanh nhạt mang theo sự cảnh giác cùng hiếu kỳ, đang đánh giá tiểu bao sữa ở trước mặt mình.
Đường Đường đứng ở trước mặt Đại Bạch Hổ, nghiêng đầu nhìn nó một chút, chỉ chỉ vào cái nơ bướm trên cổ nó, "Cái này không thoải mái sao?"
"Rống …!!!" Đại Bạch gầm nhẹ.
Vì vậy, cậu nhóc đưa bàn tay nhỏ ra, trong ánh mắt kinh hoàng của Hứa Dịch, vòng qua cổ của Đại Bạch Hổ, gỡ cái nơ trên cổ của nó xuống.
"Khá hơn chút nào không?" Tiểu tử hỏi.
"Rống…!!!" Lần này, tiếng gào thét của Bạch Hổ dường như trầm thấp hơn mấy phần so với vừa nãy.
Đường Đường lộ ra nụ cười rạng rỡ: "Đại Bạch, thanh âm của ngươi thật là êm tai."
Hứa Dịch: "..." Êm tai?
Đứa nhỏ này ở trên phương diện nào đó quả thật là giống Oản Oản tiểu thư như đúc...
"Mẹ, con có thể dẫn Đại Bạch đi trong sân chơi đùa sao?" Đường Đường đầy mong đợi nhìn về phía Diệp Oản Oản.
"Dĩ nhiên là có thể á... mau đi đi, đi thôi!" Thấy Đường Đường rất thích bạn mới, Diệp Oản Oản khỏi phải nói là có bao nhiêu vui vẻ.
Đường Đường hướng về phía Đại Bạch nhìn lại: "Đại Bạch, chúng ta cùng đi chơi trong sân được không?"
Đại Bạch gầm nhẹ một tiếng, đi đến bên người của Đường Đường, đột nhiên lại nằm sát xuống bên chân cậu nhóc.
"Đại Bạch, sao vậy?" Đường Đường tỏ vẻ không hiểu, hướng về Đại Bạch Hổ nhìn lại.
"Rống…!!!" Sau khi Đại Bạch Hổ nằm xuống, lại dùng cái đầu lớn lông xù của mình cọ xát vào chân cậu bé, tựa hồ là ra hiệu cho nhóc leo lên người mình.
"Đại Bạch, cám ơn ngươi!" Đường Đường cẩn thận leo lên.
Chờ sau khi Đường Đường đã ngồi vững vàng, Đại Bạch Hổ liền đứng lên, chậm rãi mang theo tiểu bao sữa đi vòng quanh sân rồi…
Giờ phút này, Hứa Dịch đã ở một bên vừa xem vừa trợn mắt hốc mồm: "..."
Bản lĩnh thuần hóa thú này, chẳng lẽ cũng có thể di truyền sao?
Không đúng... Đứa bé này cũng không phải là ruột thịt của Oản Oản tiểu thư …
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc