Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch - Chương 48

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Đánh dấu

Thành Chủ Thất Sắc
Giới Điền đại sư đi đến vội vàng, Linh Nhi vượt qua kiếp nạn này một cách nhanh chóng. Sự việc kết thúc, nhưng án vẫn chưa xong, đương sự không thể rời đi quá xa, Thu Hàn Nguyệt cùng thê tử trở về, ngày ngày không đi đâu, an phận thủ thường, làm tròn bổn phận chấp pháp của mình.
Còn Linh Nhi, có đùi gà ăn, có ca ca ở bên cạnh, nên cũng yên tâm, hơn nữa ở đây ca ca không phải bận rộn công việc vất vả, nên nàng thường xuyên thích làm biếng là làm biếng, thích quấn quýt là quấn quýt, vui sướng vô tận. Chỉ là, thời tiết càng ngày càng nóng, tiểu nha đầu cũng càng ngày càng lười, hai buổi trưa, nàng bèn biến thành tiểu hồ ly chui xuống gầm giường tránh nóng, khiến Thu Hàn Nguyệt sợ tới toát mồ hôi lạnh, từ đó không dám rời nàng đi đâu nửa bước.
Hôm nay, trời có mưa nhẹ, không khí bỗng trở nên dễ chịu vô cùng, Linh Nhi tinh thần sảng khoái, nghe thấy mấy đứa trẻ trong nội viện đang dõng dạc đọc sách, nói là làm, cũng đòi đi đọc sách học chữ. Thu Hàn Nguyệt mang giấy bút đến, đích thân dạy tiểu thê tử học.
“Thành chủ đại nhân, bên ngoài có người tên Minh đại gia đến, nói muốn gặp thành chủ…”
“Người ta muốn gặp không phải thành chủ.” Một cánh tay giơ lên gạt phắt kẻ hầu kia ra, rồi bước thẳng vào.
Thu Hàn Nguyệt ngước mắt lên nhìn, cũng chẳng buồn đứng dậy đón tiếp, chỉ điềm đạm hỏi: “Các hạ có việc gì?”
Người vừa đến nhấc nhấc tay áo, trên mặt nở nụ cười tươi như gió xuân: “Linh Nhi, nàng khỏe không?”
Đang quỳ trong chiếc ghế rộng, cầm bút phủ phục luyện viết chữ, Linh Nhi nghe có người gọi, đôi mắt to long lanh ngước lên nhìn, trên trán trên má trên cổ đều bị dính mực, làm nổi bật nụ cười xinh đẹp yêu kiều, nàng gọi: “Minh Hạo ca ca!”
“Mấy hôm không gặp, Linh Nhi có nhớ Minh Hạo ca ca không?”



Linh Nhi gật đầu, những chiếc nơ trên tóc cũng lúc lắc theo, khuôn mặt vui mừng hớn hở: “Không nhớ!”
“…” Thu Minh Hạo ngẩn ra: Nếu đã không nhớ còn cười ngọt ngào như thế, nói năng thẳng thắn và gật đầu như thế làm gì?
Thu Hàn Nguyệt che miệng cười, nhắc: “Linh Nhi, đến giờ ngủ rồi, vào trong phòng ngủ đi.”
“Ca ca không vào cùng Linh Nhi sao?”
“Nàng vào trước đi.”
“Ừm.” Ngoan ngoãn đặt bút xuống, rồi nhảy chân sáo vén rèm đi vào.
Thu Minh Hạo lấy từ trong lòng ra một vật gì đó, thành công giữ đôi chân nhỏ lại. “Hôm ấy Linh Nhi đi nhanh quá, mà quên mất vật này rồi.”
“Tiểu tiểu tiểu Linh nhi?!”
Thu Hàn Nguyệt sắc mặt có vài phần xao động.
“Chẳng phải chỉ là Tiểu tiểu tiểu Linh Nhi thôi sao? Linh Nhi còn cần nó nữa ư?”
“Cần, cần, Linh Nhi cần, Minh Hạo ca ca đã nhận lời Linh Nhi rồi, không thể không cho!” Linh Nhi sốt sắng nhảy lên, khuôn mặt nhỏ căng thẳng, vội vàng lên tiếng.
“Sao lại không cho chứ?” Nụ cười yêu chiều xóa tan vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt. Trái tim có kiên cường tới đâu, khi đứng trước tiểu nha đầu, cũng không thể không mềm đi. “Minh Hạo ca ca đã đến đây, đương nhiên là vì muốn giao nó cho Linh Nhi rồi.”
“Cảm ơn Minh Hạo ca ca!”
Thu Hàn Nguyệt giơ một ngón tay lên chạm vào má của tiểu nha đầu, dịu giọng hỏi: “Thích tới mức ấy sao?”
“Thích!” Bàn tay trắng trẻo mềm mại cầm “Tiểu tiểu tiểu Linh Nhi” giơ lên, “Đây là Tiểu tiểu tiểu Linh Nhi, ca ca có thích không?”

“… Thích.” Có thể nói không thích sao?
“Ca ca thích, Linh Nhi tặng cho ca ca!” Thứ gì tốt nhất trên đời này, cũng đều phải chia sẻ với ca ca mới đúng.
“… Được.” Thu Hàn Nguyệt lập tức nắm lấy vật đó trong tay, cười mê hồn, giọng nói cũng rất vui vẻ.
“Linh Nhi của ta ngoan như vậy, ca ca càng thích hơn.”
“Hi ~”
“Đi ngủ đi.”
“Ồ. Ca ca mau vào ngủ nhé.” Lần này thì thật sự vui vẻ vào đi ngủ.
Thu Hàn Nguyệt quay lại nhìn người đàn ông đang tr㮠mắt há miệng đầy thích thú ngắm nhìn tiểu thê tử của người khác kia, hắn mỉm cười thể hiện phong độ của mình, nhưng vẫn không đứng dậy, hỏi: “Nói đi, các hạ có chuyện gì?”
Người kia thôi không nhìn theo Linh Nhi nữa, chẳng đợi mời tự ngồi xuống, tự nhấc bình rót trà, rồi tự nhấp môi thưởng thức: “Tính khí của Hàn Nguyệt vương thúc, giống hệt như những gì phụ hoàng nói.”
“Các hạ hãy thận trọng, trên giang hồ, tai vách mạch rừng. Nếu ngài xảy ra chuyện gì trước mặt ta, ta làm sao gánh vác cho nổi?”
Thu Minh Hạo nhướng mày, “Nếu tường có tai, lại qua mắt được hai người bọn ta sao?”
“Thái tử điện hạ đánh giá ta cao quá rồi.” Quên béng mất, Phùng đại nhân là quan ở kinh thành, sao có thể không biết mặt Thái tử điện hạ chứ?
“Giới Điền đại sư đi rồi, sẽ có người khác tới.”
Thu Hàn Nguyệt nhìn thẳng vào mắt đối phương.
“Linh Nhi rất đáng yêu, một tiểu nha đầu đáng yêu như vậy, đâu thể chỉ một mình Hàn Nguyệt vương thúc biết thưởng thức.”
“Ngài muốn nói gì?”
“Nếu tiểu điệt tranh giành Linh Nhi với vương thúc, vương thúc sẽ phản kích thế nào?”
“Giới Điền đại sư là ngài mời tới phải không?” Thu Hàn Nguyệt không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Quả nhiên không thể qua được mắt vương thúc.”
“Nói mục đích của ngài đi.”


“Sao? Tiểu điệt còn chưa nói rõ ư?” Thu Minh Hạo tỏ vẻ kinh ngạc, “Tiểu điệt tưởng rằng mình vừa đã nói rồi.”
Nụ cười trên môi Thu Hàn Nguyệt dịu dàng ôn hòa giống như cây đao chưa được rút ra khỏi vỏ, “Bảy năm trước, cho phép thái tử phi Ngụy Lộng Phương rời khỏi Qn Diên, dâng tấu lên hoàng hậu, hủy bỏ hôn ước giữa nàng ta và thái tử, đồng thời chỉ bốn tháng sau đã được gả cho một tiểu thị vệ trong phủ, rời quê đi xa. Không biết khi ấy, thái tử điện hạ có được tự tại thoải mái như hôm nay không?”
Nếu đối phương muốn dùng cách đánh giáp lá cà, thì hắn lại muốn đánh nhanh thắng nhanh? Công kích thẳng vào trái tim, không phải chỉ là sở trường của thái tử điện hạ, mà thành chủ thành Phi Hồ cũng chẳng chịu thua kém.
Thu Minh Hạo sắc mặt có chút biến đổi, khóe miệng nhếch lên, “Hàn Nguyệt vương thúc hà tất phải nhắc lại chuyện xa xưa ấy?”
“Thái tử điện hạ cũng nên biết cảm giác của việc bị người khác nhắc đến chuyện mà mình quan tâm nhất là thế nào.”
“Cảm giác đúng là không dễ chịu, nhưng cũng không tệ, vương thúc nếu muốn làm tổn thương tiểu điệt, thì nên lấy ngay những việc vừa xảy ra gần đây, chứ đừng lôi mấy chuyện đã xảy ra lâu lắm rồi ấy ra nói.”
“Những chuyện xảy ra gần đây là gì? Ngụy Lộng Phương sau khi kết hôn đã có một con trai, phu thê ân ái, vui vẻ hòa hợp?”
“Ha ha ha…” Thu Minh Hạo phá lên cười từng tràng dài, vị Hàn Nguyệt vương thúc này, không hổ là do chính tay hoàng thân nuôi dạy, lời nào cũng như muốn dồn người ta vào góc chết, không dễ đối phó chút nào.
“Lão Khánh vương năm xưa theo tiên hoàng bình định thiên hạ, từng lập công lớn, khi tiên hoàng đi nhầm vào ma trận khói độc của quân địch, lão Khánh vương đã không tiếc thân mình để phá trận, giúp tiên hoàng giữ được tính mệnh. Tiên hoàng kiên trì được cho tới khi binh cứu viện đến. Tiên hoàng đã hạ chỉ rõ ràng, hậu nhân của phủ Khánh Vương sau này được phép hưởng ‘tam bất sát’, tức là không phạm mưu nghịch đại tội không giết, không gian dâm trọng ác không giết, không tùy ý sát hại dân thường không giết. Nghiêm Triều Tông là người biết lợi dụng sơ hở nhất, hắn muốn dùng ‘tam bất sát’ để gây phiền phức cho vương thúc, không phải chuyện khó.”
“Vì vậy?”
“Hôm đó trên công đường, Giới Điền đại sư không nói dối, thành chủ phu nhân đấy là người không phải yêu. Còn thành chủ phu nhân ngoài công đường, đại sư cũng đã gặp rồi, đại sư không vạch trần vương thúc, không phải vì nể mặt tiểu điệt, mà là vì sự thuần khiết ngây thơ của Linh Nhi. Nhưng, Khánh Vương phủ quan hệ mật thiết với Thiên Nhạc sơn, kiên quyết muốn làm tròn nghĩa vụ trừ yêu diệt quái, chúng chẳng quan tâm tới việc Linh Nhi ngây thơ chứ không gây nghiệp chướng gì cho bách tính, khi ấy Hàn Nguyệt vương thúc liệu có thể đảm bảo an toàn cho Linh Nhi không?
Thu Hàn Nguyệt điềm tĩnh như nước: “Nói đi, mục đích của ngài.”
“Tiểu điệt muốn thay vương thúc bảo vệ cho Linh Nhi, thế nào?”
Công đường lại bắt đầu thẩm án, nhanh hơn mấy ngày so với suy nghĩ của Thu Hàn Nguyệt.
Ngự sử mặt sắt vì muốn nhanh chóng kết thúc án này, nên đã cho người đi gấp về thành phủ nha môn thành Phi Hồ, thu thập chứng cứ liên quan, ngày hôm sau đã thăng đường xử án, để cho đôi bên được đối chất.
Song, công đường hôm nay, nhìn đã thấy không thể diễn ra thuận lợi.
Nghiêm Triều Tông lên tiếng phản bác. “Thành Phi Hồ là địa bàn của Thu Hàn Nguyệt, những lời làm chứng đấy, ai biết có bị can thiệp chưa, thật sự rất khó tin, cho dù Phùng đại nhân ngài mặt sắt vô tư, nhưng sao có thể ngăn được hắn ta cho người làm chứng giả chứ?”
“Giới Điền đại sư đúng là cao tăng của đại thành, không có gì phải nghi ngờ, nhưng ngày hôm đó thành chủ phu nhân che mặt trên công đường, chẳng ai biết có phải thành chủ phu nhân thật hay không, Giới Điền đại sư có thể phân biệt người và yêu, nhưng không thể phân biệt được thật và giả? Liệu có đáng tin không? Nếu có người muốn lợi dụng việc Phùng đại nhân đã từng gặp mặt thành chủ phu nhân một lần, mà có ý đồ khuấy cho nước đục để bắt cá, thì luật pháp ở đâu? Uy nghiêm của Phùng đại nhân ở đâu?”
Thu Hàn Nguyệt lạnh lùng đáp: “Tiểu vương gia cố chấp nói thê tử của ta là yêu, không biết có ý đồ gì đây?”
“Vì công lý, vì cái chết oan uổng của Tùy Trần đạo trưởng!” Từng lời từng chữ rất rõ ràng.
“Không phải là vì bao nhiêu năm nay người của Khánh Vương phủ các ngài vẫn thèm muốn cái mạng này của bổn thành chủ ư?”
“Thu Hàn Nguyệt ngươi dám nói như thế?” Nghiêm Triều Tông trợn ngược mắt lên, sắc mặt trắng xanh lẫn lộn. “Tỷ tỷ ta vốn bị ngươi bỏ rơi nên mới chết, đến nay ngươi chẳng chịu nhận lỗi, thật đúng là đồ đàn ông hèn hạ không biết điều!”
“Lệnh tỷ là bạn của bổn thành chủ, bất luận lúc nào bổn thành chủ cũng có thể thề với trời xanh rằng, bổn thành chủ và lệnh tỷ chưa từng có tình cảm vượt quá giới hạn bạn bè, là do lệnh tỷ hiểu lầm…”
“Thu Hàn Nguyệt, ta giết ngươi!” Nghiêm Triều Tông đột nhiên rút thanh đao giắt ở thắt lưng nha dịch đứng cạnh đấy, xông lên nhằm Thu Hàn Nguyệt mà chém.
Biến cố xảy ra quá nhanh, nháy mắt công đường náo loạn.
“… Ngăn tiểu vương gia lại!” Phùng đại nhân cao giọng quát.
Hộ kiếm thị vệ do đích thân hoàng thượng phái đến lập tức xông ra, ngăn Nghiêm Triều Tông lại.
Thu Hàn Nguyệt giật lùi về phía sau, lạnh lùng đứng nhìn. Chọc tức Nghiêm Triều Tông là hắn cố ý làm vậy. Người này rõ ràng xuất hiện với mục đích dùng việc công để báo thù riêng, nhưng mỗi lời mỗi câu từ trong miệng y thốt ra thì đều là vì chính nghĩa, vì bách tính, hắn bèn học ngay cách của y, thẳng thắn vạch ra nguyên căn gây nên ân oán giữa hai nhà, để y phải lộ mặt.
“… Tỷ tỷ ta chết đã bao nhiêu năm như vậy, đến hôm nay ngươi vẫn không chịu thừa nhận tỷ ấy, ta vì tỷ tỷ của mình, nhất định giết ngươi!”
Nghiêm Triều Tông bị mấy đại nội thị vệ cao lớn kẹp chặt, hai mắt như phóng hỏa nhìn chằm chằm Thu Hàn Nguyệt, chỉ hận không thể ăn thịt hút máu hắn.
“Tiểu vương gia, xin đừng nóng vội.” Giọng nói sang sảng vững vàng, vang lên từ bên ngoài công đường. Bách tính đứng ngoài cửa công đường vô thức chia làm hai hàng, nhường đường cho một đạo nhân mặc áo xanh bước vào.
Nghiêm Triều Tông lập tức hạ hỏa, mắt rưng rưng, “Tuyệt Tâm đạo trưởng…”
“Bần đạo đến rồi.” Đạo nhân thi lễ với các bên. “Bần đạo Tuyệt Tâm, bái kiến các vị thí chủ. Phùng đại nhân, bần đạo không được mời mà tự đến, chỉ vì muốn trừ yêu diệt ma, mong đại nhân rộng lượng hải hà.”
“Giới Điền đại sư nói ở công đường này không có yêu, vậy ‘yêu’ mà đạo trưởng muốn trừ ở đâu?”
“Bần đạo không dám so bì với Giới Điền đại sư, bần đạo chỉ làm việc mà bần đạo nên làm thôi.” Nói tới đây, Tuyệt Tâm đạo nhân đột nhiên nhìn quanh, rồi ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh: “Thu thí chủ, ngài còn không chịu tỉnh ngộ sao? Ngài muốn bảo vệ cho yêu nghiệt tới khi nào nữa?”
“Ngươi đang nói chuyện với bổn thành chủ ư?” Thu Hàn Nguyệt không giận, ngược lại còn phá lên cười, để lộ hàm răng trắng lấp lánh.
Tuyệt Tâm đạo trưởng khẽ sững lại, nhướng mày lên: “Triệu chứng của việc chìm đắm mê muội mĩ sắc, chỉ thấy cơ thể như hoa như ngọc mà không biết sát khí nặng nề, Thu thí chủ hãy tự cứu mình và cũng là cứu người, hãy tỉnh ngộ, quay đầu là bờ.”
“Đạo trưởng vất vả rồi, bổn thành chủ xin lĩnh giáo.”
“Thí chủ u mê cố chấp, hại người hại mình, đến cuối cùng, hối hận thì đã muộn.”
“Đạo trưởng thật nhân ái, bổn thành chủ cảm kích vô cùng.”
“Nếu đã vậy, thí chủ hãy giao yêu nghiệt ra, giúp chúng sinh thoát họa.”
“Yêu nghiệt thì liên quan gì tới bổn thành chủ? Lẽ nào đạo trưởng nghi ngờ bổn thành chủ là yêu…” Thu Hàn Nguyệt thần sắc thong dong, lời lẽ đầy chế giễu, nhưng, khóe mắt đã liếc thấy một bóng người đang tiến lại gần cùng cơ thể nhỏ bé màu trắng trong tay người đó, sắc mặt thoáng biến đổi: “Mạch Tịch Xuân, ngươi làm gì thế?”
Hắn nhanh nhẹn xông đến trước mặt Mạch Tịch Xuân, nắm chặt cổ tay y.
Mạch Tịch Xuân né người tránh được, ánh mắt đầy vẻ hối lỗi, nhưng cũng có cả sự kiên định không thể lay chuyển, “Xin lỗi, Tứ sư huynh.”
“… Đưa nàng cho ta!” Chỉ trong nháy mắt, quý công tử nho nhã đã biến thành ngọc diện diêm vương, Thu Hàn Nguyệt cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng, giọng đã đanh lại. “Mạch Tịch Xuân, mau giao nàng cho ta, thì chúng ta vẫn là huynh đệ.”
“Tứ sư huynh.” Mạch Tịch Xuân đường đường một trang nam tử, mà nghẹn ngào như sắp khóc. “Trước khi đệ tròn tám tuổi, phụ thân mẫu thân ân ái, cả nhà vui vẻ, là một gia đình hạnh phúc nhất thế gian này… nhưng chính thứ này, chính là hồ yêu, mê hoặc phụ thân đệ, khiến ông biến thành một kẻ bạc tình vứt vợ bỏ con, khiến mẫu thân đệ buồn rầu mà chết, khiến gia đình đệ tan đàn xẻ nghé, sau đó, hồ yêu hút cạn tinh huyết của phụ thân, khiến ông phơi xác đồng hoang! Nếu không nhờ Tuyệt Tâm đạo trưởng, đệ cũng không thể tìm được hồ yêu để trả thù! Tứ sư huynh, huynh là một người hiểu biết sáng suốt như vậy, sao có thể giẫm vào vết xe đổ của phụ thân đệ chứ?”
“Vậy ư?” Thu Hàn Nguyệt ánh mắt nóng rực, hai tay giơ ra phía trước, hạ giọng nói: “Giao nàng cho ta trước, chuyện khác, chúng ta từ từ làm rõ, nào, đưa nàng cho ta…”
“Không được, Tứ sư huynh, không được! Cho dù vì chuyện này mà huynh hận sư đệ là ta, ta cũng quyết không để con hồ yêu này làm hại chúng sinh, nàng ta là…”
Thu Hàn Nguyệt chậm rãi cất tiếng cười. “Tịch Xuân, đệ nhìn cho rõ, nàng ấy không phải là con hồ ly hại chết phụ thân đệ, ngay đến khả năng tự bảo vệ mình nàng ấy còn không có đừng nói tới hại người. Đệ hành tẩu giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa, từ bao giờ lại bắt nạt kẻ yếu thế kia? Đệ hãy…”
“Haizz!” Tuyệt Tâm đạo trưởng ngửa cổ lên trời mà than, “Đến giờ này phút này, Thu thí chủ vẫn còn không chịu hối cải, đủ thấy yêu nghiệt này đã mê hoặc Thu thí chủ tới mức nào rồi. Tịch Xuân, giao yêu nghiệt cho ta, bần đạo sẽ khiến yêu nghiệt này hóa thành hình người trước mặt tất cả, sau đó sẽ dùng lửa để thiêu, để mọi người hiểu rằng, cho dù biến ra hình dạng xinh đẹp yêu kiều tới đâu, cuối cùng cũng chỉ là đống xương trắng!”



Thử đọc