Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch - Chương 44

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Đánh dấu

Sự Trừng Phạt Chưa Kịp Thực Hiện Của Thành Chủ
“… Ca ca!”
Khi thân người kia ngã xuống, thì khuôn mặt của người đứng phía sau hiện ra, Linh Nhi vui sướng reo lên, rồi như con chim sổ lồng, lao vào lòng cái người mà hàng ngày nàng đã nhớ nhung biết bao nhiêu ấy.
“Ca ca, ca ca, Linh Nhi nhớ ca ca !”
Thu Hàn Nguyệt đứng im không cử động, cụp mắt, có chút tức giận, có chút buồn bực, lại có vài phần bất lực, tiểu ngốc nghếch này!
“Ca ca ca ca ca ca ca…” Linh Nhi nhảy mãi nhảy mãi, tay ôm cổ hắn, hai chân quặp chặt eo hắn, khuôn mặt nhỏ xinh nở một nụ cười rạng rỡ. “Linh Nhi nhớ ca ca, ngày nào cũng nhớ, nhớ tới mức ăn đùi gà không thấy thơm, ngủ cũng không ngon. Linh Nhi nhớ ca ca, rất nhớ ca ca!”
Vậy là, địa vị của hắn, tới tận bây giờ vẫn bị mang ra so sánh với đùi gà? Vốn định cho tiểu nha đầu ngốc nghếch này một bài học, nhưng vừa bất lực lại vừa không nỡ, thêm phần cũng rất nhớ nhung, nên bàn tay cầm kiếm nới lỏng, đỡ lấy người nàng, “Ta rất giận!” “Đừng giận nữa, ca ca đừng giận nữa, Linh Nhi biết sai rồi, ca ca đừng giận nữa, đừng giận đừng giận nữa ~ ~.”
“Không được, giận thì vẫn phải giận!” Sắc mặt hắn càng lúc càng nghiêm lại, cánh tay cũng siết chặt nàng hơn. “Không nói không rằng, đi là đi luôn, ca ca đã dạy nàng như thế sao? Linh Nhi không ngoan như vậy, ca ca đương nhiên phải giận, vô cùng giận!”
“Linh Nhi đánh người, Linh Nhi không ngoan. Ca ca không chơi với Linh Nhi, Linh Nhi rất buồn, rất buồn nên mới bỏ đi…” Đôi mắt to lo lắng quan sát sắc mặt người đàn ông, cái miệng nhỏ đầu tiên là lo âu mím chặt, nhưng đột nhiên, đôi môi hồng chu lên.
“… Hả?” Người đàn ông ngẩn ra.



“Trao đổi khí, trao đổi khí đi, ca ca, Linh Nhi muốn trao đổi khí!” Lấy thứ mà ca ca thích nhất ra để dụ ca ca, ca ca sẽ không giận nữa chứ?
“…” Tiểu thê tử này của hắn, thực sự rất đáng ăn đòn, cần phải dạy dỗ lại, cũng rất… khiến người ta yêu chết đi được!
“Ca ca, trao đổi khí, trao đổi khí đi… không trao đổi khí ư?” Nếu ca ca đến thứ này cũng không thích nữa, Linh Nhi phải làm thế nào?
Thèm tới không thể chịu được nữa, khao khát tới không thể chịu đựng được nữa, nhưng lại phải vờ vịt không dám manh động, trên thế giới này có việc nào khổ sở hơn nữa không? “Tìm chỗ nào đó rồi hẵng nói.”
Một bàn tay đã đủ để giữ chặt tiểu mĩ nhân trong lòng, cuối cùng Thu Hàn Nguyệt cũng rảnh rang để quan sát những người khác ngoài vợ mình, “Ngụy Di Phương, yêu đạo này dùng lời lẽ dị đoan để mê hoặc lòng người, khiến hàng trăm nghìn bách tính thành Phi Hồ ta khuynh gia bại sản, bổn thành chủ đuổi theo tới đây, trong lúc chiến đấu, đích thân đòi lại chính pháp. Nàng hãy thay bổn thành chủ báo cáo với quan phủ bản địa, kết thúc vụ án này. Nếu quan phủ bản địa cần nhân chứng vật chứng, thì cứ tới tìm bổn thành chủ ta là được.”
Ngụy Di Phương lúng búng trong miệng, nhưng không có lý do gì, có không muốn nghe hắn sai bảo cũng chẳng có cách nào, đành chọn trong đám người đứng xem náo nhiệt, bỏ tiền ra thuê hai nam nhân khỏe mạnh, khiêng thi thể dưới đất lên giao cho nha môn.
“Nguyên bổ đầu, Mạch đại hiệp, Thu mỗ hiện đang có việc, không thể ở lại, hôm khác sẽ tới xin thỉnh giáo.”
Giọng điệu này, điềm đạm thản nhiên, nhưng hai người Nguyên, Mạch quen biết hắn đã lâu, có thể nhận ra rằng hắn đã thực sự nổi giận. Cho dù vì bất cứ lý do gì, thì việc hai người bọn họ bàng quan đứng nhìn Linh Nhi chết mà không cứu là sự thật, chẳng có gì để nói, nên tự nhìn đi chỗ khác, không đáp lời hắn.
“Còn ngươi…” Thu Hàn Nguyệt lạnh lùng nhìn thiếu niên anh tuấn cao quý ngất trời kia. “Với tư cách là trưởng bối ta lệnh cho ngươi, tránh xa thẩm thẩm của ngươi ra một chút!”
Thu Minh Hạo cười nhạt: “Nhưng, ta là Minh Hạo ca ca của Linh Nhi mà. Linh Nhi, Minh Hạo ca ca đối với muội có tốt không?”
Chiếc miệng nhỏ nhắn của Linh Nhi hé mở, đã bị đôi môi đầy đặn của người đàn ông ngậm chặt, nhưng chỉ được một lát, nên khiến nàng tỏ ra bất mãn, “Ca ca, Linh Nhi chưa trao đổi khí đủ, thêm đi!”
Thu Hàn Nguyệt nhếch lên nở nụ cười đầu tiên từ khi tới đây, dỗ dành: “Lát nữa sẽ cho nàng đủ.”
“… Hi, ca ca không giận nữa sao?”
Khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông chau lại, “Vẫn còn giận!”
“… Ồ.” Khuôn mặt tiểu mĩ nhân xụ xuống, ngoan ngoãn tì cằm lên đầu hắn, làm bộ làm tịch.

Hắn ôm chặt nàng bảo bối khiến hắn mất ăn mất ngủ đứng ngồi không yên suốt mấy ngày nay vào lòng, tìm một nơi yên tĩnh để tiện trừng phạt.
Thu Hàn Nguyệt có thể tìm tới chính xác nơi này, là bởi mười mấy ngày trước nhận được thư của Ngụy Di Phương do chim bồ câu đưa tới. Trong thư, ngoài việc nói rõ nơi họ đang dừng chân và nơi họ sẽ đến, còn đề cập tới đối thủ đáng gờm Thu Minh Hạo.
Thu Lai Phong, cha của Thu Hàn Nguyệt là người con trai được sinh ra khi tổ phụ đã có tuổi, sinh sau đương kim thiên tử khoảng vài ngày, vì cơ thể yếu đuối, nên được ôm vào trong cung cho ngự y nuôi dưỡng. Sau đó thì ở lại trong cung luôn, cùng được dạy dỗ và lớn lên với kim thượng, sự thương yêu của tiên hoàng dành cho cha hắn, chẳng kém hơn so với kim thượng là bao. Còn Thu Lai Phong thì lại dựa dẫm thương yêu vị huynh trưởng này như với cha đẻ của mình, sau này trưởng thành rời cung, vẫn thỉnh thoảng được triệu vào cung để chuyện trò cùng tiên hoàng. Sau khi Thu Hàn Nguyệt ra đời, cũng nhờ cha mà trở thành khách thường xuyên trong cung, đồng thời có duyên được gặp vị thê tử chính thức nhưng chưa từng xuất hiện trong sử sách của tiên hoàng, khi ấy hắn còn nhỏ, ngẩn người nhìn mĩ nhân còn xinh đẹp trẻ trung hơn mẫu thân mình, bật gọi “tỷ tỷ”, phụ thân hắn mắng mỏ ép uổng thế nào, hắn cũng không chịu gọi”bá mẫu”, sau khi thỏa hiệp, chỉ chịu gọi là “thẩm mẫu”, và gọi thế mãi cho tới tận bây giờ.
Trước khi tiên hoàng thoái vị, phong Thu Lai Phong làm thành chủ thành Phi Hồ, Thu Hàn Nguyệt cũng theo cha rời kinh thành. Hắn lớn hơn Thu Minh Hạo năm tuổi, năm đó khi rời kinh, Thu Minh Hạo cũng chỉ mới là thằng nhóc bốn tuổi, trong mười mấy năm nay, hắn nhiều lần qua lại Vu giới, nhưng không lần nào về qua kinh thành, nên tình cảm giữa hai người không được thân thiết cho lắm, cũng không hiểu rõ về nhau lắm. Không thể đoán được phẩm cách của Thu Minh Hạo, nếu như y được Thu Quan Vân chân truyền, muốn làm một hoàng tộc đại ác bá dùng quyền thế ức hiếp người khác hòng mưu lợi cho bản thân, thì hắn cũng đành phải ứng chiến thôi, không đúng thế ư?
“Ca ca ca ca ca ca ca ca ca ca ca ca…”
Hắn cụp mắt, tiểu mĩ nhân cọ qua cọ lại trong lòng hắn. Tiểu nha đầu này, thật đáng đánh cho một trận… nhưng làm sao hắn nỡ?
“Ca ca ca ca ca ca ca ca ca…”
“Làm gì vậy?” Hắn cũng không thể dịu dàng quá, cần phải cho tiểu nha đầu biết nặng nhẹ.
“Linh Nhi biết sai rồi, Linh Nhi sẽ ngoan, ca ca đừng giận Linh Nhi nữa nhé?”
“Sai ở đâu?”
“Không nên đánh người, không nên bỏ đi, không nên ham chơi mà không nhớ đến ca ca, không nên được ăn món ngon mà quên ca ca…”
Vốn cũng đã hạ hỏa, nhưng bỗng dưng lửa giận lại bốc lên, tiểu ngốc nghếch này không đánh mà tự khai, cho hắn biết lúc có trò vui có món ngon là quên ngay hắn? Tốt lắm, rất tốt.
“Linh Nhi, sai thì phải bị đánh đòn, đúng không?” Hắn rít qua kẽ răng.
Á á á… Ánh mắt của ca ca sao mà nhìn quen thế, tam tỷ mỗi lần chuẩn bị đánh đít Linh Nhi, cũng đều nhìn Linh Nhi như thế, ngang nhiên áp môi mình vào môi hắn, còn dùng chiếc lưỡi nhỏ xinh khéo léo thăm dò, quấn quýt triền miên, phải liếm sạch ý cười “nham hiểm” của ca ca, phải lau sạch lửa giận đã nguội lại bùng lên của ca ca…
Tiểu ngốc nghếch, lần nào cũng dùng chiêu này, tưởng hắn cũng ngốc như nàng sao? Hắn đường đường là thành chủ thành Phi Hồ, sao có thể… Chiêu này, đúng thật rất hiệu quả, cái miệng nhỏ của nàng cuống quýt bao lâu cũng không thấy đủ, giày vò bao lâu cũng không thấy đủ… Thu Hàn Nguyệt lật người, khiến tiểu nha đầu nằm xuống dưới sập, bắt đầu sử dụng quyền hành của người làm chồng…
“Thu Hàn Nguyệt, chuyện phiền phức rồi đây, tên quan địa phương nói, đạo sĩ ấy từng bắt được hai con yêu quái hút máu người cho vùng này, tuyệt đối không phải kẻ lừa đảo, đệ tử của tên tôn sĩ đó đã chạy tới nha môn trước ta một bước, và báo chuyện này lên nha môn thủ phủ, nha môn thủ phủ cho một ngự sử tuần tra cầm Thượng phương bảo kiếm tới, muốn mời ngươi đến hỏi chuyện…”
Ngụy Di Phương vừa nói vừa đi rất nhanh, đẩy cửa phòng trọ bước vào, chứng kiến toàn bộ cảnh xuân sắc trong phòng.



Thử đọc