Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch - Chương 40

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Đánh dấu

Nỗi Oan Khuất Của Kỹ Nữ

Linh Nhi nổi giận, người kinh ngạc nhất không phải là Phương Tử Hiên và các vị phu nhân, mà chính là Thu Hàn Nguyệt.
Linh Nhi của hắn cũng biết mắng người?
Linh Nhi của hắn cũng biết đánh người?
Đây là chuyện kinh thiên động địa tới mức nào?
Vì vậy, hắn nhìn tiểu nha đầu đang trong cơn tức giận mà trợn mắt há miệng kinh ngạc.
Người đầu tiên lên tiếng ngăn cản lại chính là kỹ nữ áo tím kia. “Thu thành chủ, ngài không ngăn phu nhân của mình lại sao? Ngài muốn nhìn phu nhân của mình đánh chết một mạng người sao?”
Kỹ nữ áo tím lúc này hoàn toàn khác với khi nàng ta nhảy múa, khi múa nàng ta nóng bỏng như lửa, nhưng lúc không múa thì lạnh lùng như băng. Giờ đây, đôi mắt đẹp của nàng ta sắc như dao, cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng, lạnh lùng lên tiếng.
Phương Tử Hiên cũng nhắc: “Hàn Nguyệt, tôn phu nhân dường như… hơi kích động rồi đấy.”
Minh Thúy run rẩy đi tới trước mặt chủ nhân, “Thành chủ, ngài ngăn phu nhân lại đi…”



Cuối cùng, Thu Hàn Nguyệt cũng bừng tỉnh, hắn bế bổng tiểu nha đầu đang dùng chân để đá người kia lên, lùi về ngồi sau bàn, rời khỏi nơi xảy ra sự việc tầm mười mấy bước chân. “Linh Nhi, không sao, không sao đâu, nào cho ca ca hay, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?”
“… Cô ta dám gần gũi ca ca nhân lúc Linh Nhi vắng mặt, Linh Nhi phải đánh chết cô ta!” Hai mắt Linh Nhi trợn tròn, khuôn mặt ửng hồng, thở dốc.
Rõ ràng là đang rất tức giận. Hắn vuốt vuốt tóc Linh Nhi, dịu dàng dỗ dành: “Không sao rồi, không sao đâu, nàng ta tiếp cận, thì ca ca sẽ để nàng ta tiếp cận sao? Đừng giận nữa, nhé?”
“Linh Nhi không muốn ở cùng người khác, Linh Nhi muốn một mình thôi!”
“… Sao cơ?” Hắn thấy kinh ngạc, nhất thời không thể hiểu.
“Linh Nhi không cần các tỷ tỷ muội muội.”
Thu Hàn Nguyệt lấy lại bình tĩnh, hơi hiểu ý mà tiểu thê tử của mình muốn biểu đạt, nói: “Sao lại so sánh với người khác rồi? Có người khác từ bao giờ? Linh Nhi lại không ngoan, dám không tin ca ca!”
“Linh Nhi đâu có không ngoan, Linh nhi chỉ là… chỉ là không muốn chia sẻ với người khác!”
Chia sẻ! Đến từ này cũng đã học được từ bao giờ? Thu Hàn Nguyệt vô thức liếc mắt nhìn về phía bốn vị phu nhân của Phương Tử Hiên lúc này đang đứng ngoài cửa, ghé môi vào chiếc tai trắng trẻo, hạ giọng, thân mật hỏi: “Tiểu ngốc nghếch, ca ca có mình Linh Nhi thôi, ngoài Linh Nhi ra, làm gì có người nào khác?” Đôi mắt to của Linh Nhi nghi ngờ ngước lên, cơn tức giận đã phát tác ra, lúc này lại thấy hơi sợ, hơi hổ thẹn, “Ca ca…”
“Không sao, ta sẽ về sớm thôi.” Hắn nở một nụ cười nhẹ nhàng yêu thương, quay đầu gọi a hoàn. “Minh Thúy, gọi Hạng Vinh, Hạng Khôn ngoài cửa, cùng hộ tống phu nhân hồi phủ.”
Khóe mắt Minh Thúy lén liếc nhìn sắc mặt của chủ nhân, thấy yên tâm hơn, đỡ phu nhân thong thả rời đi.
Có người lại nắm chặt tay, không thể kìm nén được nữa, cất tiếng: “Xin hỏi thành chủ đại nhân, ngài thân là chủ nhân của một thành, chịu trách nhiệm về hạnh phúc sinh tồn của bách tính, nhưng có thể đứng ra làm chủ cho bách tính được không?”
Thu Hàn Nguyệt từ từ quay người lại, vẻ mặt hài hòa, đáp: “Có thì sao mà không có thì sao?”
“Dân nữ muốn kêu oan với thành chủ đại nhân, mong thành chủ đại nhân đứng ra làm chủ cho dân nữ.” Nói rồi, kỹ nữ áo tím quỳ dưới đất, lưng ưỡn thẳng, khuôn mặt lạnh lùng.
Phương Tử Hiên bỗng hét lên: “Tử Oanh, nàng đang làm gì vậy?”

“Dân nữ muốn kêu oan thay tỷ muội của mình.”
Thu Hàn Nguyệt nhướng mày, đôi môi đẹp của hắn bỗng mím lại thành một đường cong hòa hợp.
“Xin hỏi, cô nương muốn tố cáo ai? Oan khuất gì?”
“Tỷ muội của dân nữ vô cớ bị đánh bị chửi, có Thu thành chủ, Phương lão gia và mấy vị phu nhân làm nhân chứng, có vết thương trên người tỷ muội của dân nữ làm vật chứng, xin thành chủ minh xét.”
Thu Hàn Nguyệt chắp tay sau lưng, cười mà như không cười: “Đơn tố cáo đâu?”
Phương Tử Hiên chau mày: “Hàn Nguyệt, chuyện này cứ giao cho đệ, huynh…”
Kỹ nữ áo tím cao ngạo ngẩng đầu, ánh mắt ngang bướng, hỏi: “Phương lão gia, ngài là phú hào một phương, nhưng không phải người trong quan môn, sao có thể thụ lý được việc tố cáo của dân nữ?”
“Ngươi_____” Phương Tử Hiên tức nghẹn lời.
“Bổn thành chủ không ngại việc xử lý vượt cấp, thay phán viện thụ lý vụ án này.” Thu Hàn Nguyệt vỗ tay lệnh cho kẻ hầu nhà họ Phương mang lên một chiếc bàn đặt giữa phòng, vén áo bào ngồi xuống. “Nguyên cáo trình đơn cáo trạng lên, nhân chứng đứng sang một bên.”
“Nguyên cáo” lanh lảnh đáp: “Cáo trạng chỉ một lát sẽ có, Phương lão gia, xin cho dân nữ mượn giấy bút.”
Phương Tử Hiên hận tới nghiến răng trèo trẹo, nghiêng người ghé tai kỹ nữ áo tím nói: “Ta biết nàng cao ngạo hơn trời, nhưng mệnh nàng mỏng như tờ giấy, nàng làm thế này, chẳng phải tự chuốc vạ vào thân sao!”
Kỹ nữ áo tím mặt chẳng biến sắc, đáp: “Đa tạ Phương lão gia đã dạy dỗ, có thể cho mượn giấy bút dùng không?”
“Tử Hiên, ngươi giàu có nổi tiếng khắp vùng, cung cấp giấy bút cho nàng ta đi.” Thu Hàn Nguyệt nói.
“Ngươi…” Phương Tử Hiên phất tay áo, ra hiệu, bọn người dưới bèn mang giấy bút vào.
Kỹ nữ áo tím bắt đầu mài mực, trải giấy ra đất. Tay áo vén lên, để lộ cổ tay trắng ngần như tuyết, cầm bút, chiếc bút như con rắn, chẳng bao lâu mặt giấy đã dày đặc chữ, chữ nào chữ nấy ngay ngắn, rắn rỏi, hoàn toàn không có chút yếu đuối nào của phụ nữ, thật đúng là “thư giục mau xong mực đậm nồng”[1]. Chữ đẹp, chữ đẹp. Viết xong, giơ cao lên đỉnh đầu: “Thành chủ, cáo trạng ở đây.”
[1. Câu thơ trong bài Vô đề II của Lý Thương Ân đời Đường Trung Quốc. Trần Trọng San dịch.]
“Tử Hiên, ngươi hãy làm sư gia, đọc cho bổn thành chủ nghe xem.”
Đến nước này, Phương Tử Hiên chẳng hỏi lại tiếng nào, đón lấy tờ cáo trạng, cao giọng đọc: “Dân nữ Tử Oanh, thay muội muội kêu oan, tố cáo…”
Nàng ta viết rất có đầu có cuối, hơn một trăm chữ, Thu Hàn Nguyệt chăm chú lắng nghe, từ đầu tới cuối, nụ cười vẫn đọng trên môi. “Những điều ngươi tố cáo, có đầy đủ vật chứng nhân chứng không? Vết thương trên người lệnh muội, có được kiểm nghiệm chưa?”
Kỹ nữ áo tím điềm đạm đáp: “Chưa kiểm nghiệm, mong thành chủ đại nhân cho người tới kiểm tra thương tích.”


“Được, bổn thành chủ chuẩn.” Thành chủ đại nhân tỏ rõ sự công chính nghiêm minh, “Theo nguyên cáo, bổn thành chủ nên xử phạt người hành hung kia thế nào?”
“Nguyên cáo” ưỡn thẳng lưng, “Trừng phạt theo luật.”
“Vậy thì, truyền nhân chứng lên công đường. Phương Tử Hiên, trong cáo trạng viết ngươi tận mắt chứng kiến, ngươi không ngại kể lại chuyện này cho bổn thành chủ nghe chứ.”
“Bẩm thành chủ đại nhân, cổ họng thảo dân sưng tấy, rất đau… khụ… khụ… khụ… không thể nói chuyện!”
Khóe môi kỹ nữ áo tím nhếch lên khinh miệt.
“Các vị phu nhân thì sao?”
“Bẩm thành chủ đại nhân, chúng dân phụ đầu đau như búa bổ, e là không thể… không thể…” Bốn phu nhân của Phương Tử Hiên lần lượt ngả người vào cánh tay của a hoàn đứng hầu sau mình, rồi được họ lập tức đưa ra ngoài.
Sự khinh miệt trên khóe môi của kỹ nữ áo tím càng rõ nét hơn.
“Nhân chứng đều phát bệnh, nguyên cáo Tử Oanh, số ngươi thật đen đủi.”
“Thành chủ quên là dân nữ còn một nhân chứng nữa ư?”
“Người nào?”
“Chính là thành chủ đại nhân.” Đôi mắt đẹp ngước nhìn hắn chẳng sợ hãi.
“Phải rồi, bổn thành chủ suýt thì quên mất. Bổn thành chủ cũng là một trong số các nhân chứng. Vậy thì, xin hỏi nguyên cáo, ngươi cho rằng bổn thành chủ sẽ làm chứng thế nào đây?”
“Chủ của một thành, phụ mẫu của dân, trên có trời xanh, dưới có thần linh, dân nữ xuất thân thấp kém, chỉ mong thành chủ đòi lại công bằng cho dân nữ.”
“Công bằng?” Thu Hàn Nguyệt hét lớn, “Công bằng ở đâu ra? Bổn thành chủ đầu thai vào nơi tốt, sinh ra đã có bá phụ làm hoàng đế, có phụ thân là thành chủ, việc này đối với rất nhiều người mà nói, là một sự bất công. Dám hỏi nguyên cáo, ngươi cho rằng bổn thành chủ nên trả lại công bằng cho ngươi thế nào?”
“Nguyên cáo” lạnh lùng nhướng mày liễu lên, “Nếu thành chủ đại nhân cố chấp bao che cho hung phạm, dung túng hung phạm, thì dân nữ chẳng còn gì để nói nữa!”
Lần này, Thu Hàn Nguyệt gật đầu đồng tình: “Ngươi nên không có gì để nói từ lâu rồi!”
“Ha.” Một tiếng cười lạnh lùng vang lên. “Xem ra, thành chủ đại nhân không hề thấy xấu hổ vì việc bao che cho người thân của mình, ngược lại còn thấy vui?”
“Bổn thành chủ bao che, thiên vị đấy, ngươi định làm gì?”
“Ngài…” Khuôn mặt kiều diễm của kỹ nữ áo tím đỏ bừng vì tức giận, nói từng từ từng chữ rõ ràng. “Kẻ dùng quyền để mưu sự, sẽ nhờ quyền mà đắc thế, rồi cũng có ngày bị kẻ có quyền thế cao hơn chèn ép, chỉ biết ức hiếp những kẻ yếu thế hơn mà thôi.”
“Được, kiến giải độc đáo, chính xác.” Thu Hàn Nguyệt gật đầu khen. “Vậy, mời cô nương hãy tìm một vị quyền thế cao minh hơn tới mà áp chế bổn thành chủ đi. Trước khi ngươi tìm được, bổn thành chủ chắc chắn phải bảo vệ, thiên vị phu nhân nhà mình.”
Phương Tử Hiên lắc đầu: cô nương Tử Oanh tâm cao khí ngạo, lần này thì đã thực sự khiêu khích được thiên tính tàn nhẫn của thành chủ đại nhân, diễn kịch lâu như thế, cũng đủ rồi đấy. “Hàn Nguyệt, chuyện này xảy ra ở phủ của đệ, hãy giao cho đệ giải quyết, huynh cũng nên về với tẩu phu nhân đi.”
“Chủ nhân hạ lệnh tiễn khách, ta cũng chẳng thể mặt dày mà không đi.” Thu Hàn Nguyệt phất tay áo, khum tay cáo từ: “Làm phiền Tử Hiên, tìm một đại phu y thuật cao minh đến chữa trị cho người bị thương, chi phí hết bao nhiêu cứ báo lại cho Nam Trung. Tạm biệt.”
“Cái gọi là thành chủ anh vũ, anh hùng thiếu hiệp, thì ra chỉ sáng loáng bên ngoài còn mục ruỗng bên trong, thì ra lại hèn hạ, ti tiện như thế!”
Những lời này, quả nhiên đã khiến Thu Hàn Nguyệt phải dừng bước, quay đầu quát: “Xem ra, bổn thành chủ nên hèn hạ, ti tiện hơn chút nữa mới phải. Rút phắt chiếc lưỡi lanh lợi kia của cô nương đi, thế nào?”
“Dùng thế áp người, dùng lời dọa dẫm, bề ngoài thì tưởng mạnh mẽ, nhưng trong lòng thì yếu đuối…”
“Cô nương Tử Oanh, cô nương nói đủ rồi đấy!” Phương Tử Hiên vội lên tiếng, cắt ngang những lời cay nghiệt của nữ tử thanh lâu cao ngạo này. “Cô nương tưởng thành chủ đại nhân chỉ nói chơi, chỉ dọa dẫm thôi ư? Đừng nói thành chủ đại nhân, ngay cả Phương Tử Hiên ta, rút đầu lưỡi ngươi cũng chẳng phải việc khó khăn gì!”
Nửa khuôn mặt của người kỹ nữ đỏ lựng, cố gắng để ngăn không cho nước mắt rơi xuống, ngang bướng tức giận nhìn trừng trừng.
Thu Hàn Nguyệt nhếch môi lên, đi thẳng.
Từ lúc quay về phủ, Linh Nhi cứ suy nghĩ liệu có phải mình đã làm sai? Mấy ngày sau đó đều tỏ ra ngoan ngoãn hiểu biết im lặng như thường, ăn uống điều độ, còn theo ma ma trong phủ học thêu, chỉ mất có hai ngày, đã thêu được hai con vịt béo múp lên khăn tay tặng cho ca ca làm tín vật đính ước.
Thu Hàn Nguyệt cũng nhận lấy, nhưng vẫn cảm thấy nên trừng phạt tiểu nha đầu này, vì công việc bận rộn, nên cũng chưa đả động tới. Nào ngờ, mười mấy ngày tiếp theo, bị ca ca lạnh nhạt khiến Linh Nhi ai oán tích tụ, vừa hay Ngụy Di Phương tới chơi, qua sự chỉ dẫn của thiên kim Hầu môn này, Linh Nhi đau lòng thì đau lòng, vẫn quyết định…
… Bỏ nhà ra đi.
Ngụy Di Phương đưa tiểu mĩ nhân đi du sơn ngoạn thủy, vì không muốn để Thu Hàn Nguyệt đuổi theo bắt được nên làm giả hiện trường là đi về phía Nam, rồi thay đổi lịch trình đi về phía kinh thành, trên đường, lại bất ngờ gặp một quý nhân, diện mạo xinh đẹp trong sáng của Linh Nhi thu hút sự chú ý của quý nhân ấy, gây ra rắc rối lớn cho Thu Hàn Nguyệt.



Thử đọc