Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch - Chương 38

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Đánh dấu

Ngày Đầu Tiên Sau Hôn Lễ
“Thành chủ, dải đê mà huyện Bắc Cốc tu sửa rất kiên cố, năm nay vận chuyển hoa đào qua rồi, vẫn vững chãi vô cùng, người phụ trách đê điều do Bộ Công phái đến cũng đã đi kiểm tra rồi, dự tính có thể trụ được tầm năm năm. Vụ xuân năm nay của huyện Nam Hà đã hoàn thành, hạt dầu của huyện Đông Dương bội thu, đã nhập kho, hai ngày nữa là lên thuyền…”
Thân là tổng quản của phủ thành chủ, tổng quản Nam Trung tuyệt đối không đơn thuần chỉ là người phụ trách việc lặt vặt trong phủ, mà còn phụ trách mọi việc từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài khắp thành Phi Hồ. Hôm nay, hắn vốn tưởng rằng thành chủ sẽ ca bài ca “quân vương không lên buổi chầu sớm”, gom mọi công văn giấy tờ lại để sau giải quyết, nhưng không ngờ vừa qua giờ Tị, đã thấy thành chủ đại nhân xuất hiện trong ánh nắng ban mai, đầu tiên thì hắn ngẩn ra, sau đó thì cảm thán: Thành chủ đại nhân nhà hắn quả nhiên khác người, dù lấy được vợ đẹp như tiên, cũng có thể kiềm chế như thường, còn tưởng ít nhất phải động phòng ba ngày ba đêm, thế mà mới chỉ một đêm thêm vài canh giờ là đã dứt áo ra ngoài rồi, thật giỏi, quá giỏi.
“Từ ngân khố riêng của bổn thành chủ trích ra một nghìn lượng bạc, thưởng cho đội nhân công tu sửa đê điều của huyện Bắc Cốc. Mùa xuân năm nay huyện Nam Hà mưa ít, ngươi để ý xem có cần phải đào kênh dẫn nước hay không. Hạt dầu của huyện Đông dương sau khi chuyển đi, trong vòng một tháng cần phải tính toán sổ sách cho gọn gàng, trả tiền cho các nông hộ. Tháng này cũng phải phát bù tiền tới tận tay những người dân gặp nạn của hai huyện Trung Thạch, Tây Thạch, truyền người phụ trách, kiểm kê sổ sách đợi thẩm tra.”
Nghe xem nghe xem, sao việc nào cũng giải quyết gọn gàng, hợp tình hợp lý, vào ngày đầu tiên sau đêm tân hôn, đầu óc lại có thể tỉnh táo như vậy, miệng lưỡi có thể trôi chảy như vậy, thành chủ đại nhân của họ quả nhiên khác biệt hẳn với người thường.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
“Thành chủ, ở đây còn có vài thiệp mời, đều là vì muốn chúc mừng hôn lễ của thành chủ, mời thành chủ cùng phu nhân tới dự tiệc nghe hát, nếu ngài muốn đưa phu nhân đi cho vui cho thư thái, lão nô sẽ chọn ra hai tấm…”
“Vứt cả đi.” Thu Hàn Nguyệt chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Nam Trung có chút bất ngờ. “Vứt cả đi?”
“Bổn thành chủ thành hôn là chuyện của bổn thành chủ, cần gì bọn họ lắm chuyện? Vứt.”
“… Trong này có một tấm thiệp là của Phương lão gia gửi đến, cũng vứt sao?”
“Tử Hiên?” Phương Tử Hiên là bạn thân của hắn ở thành Phi Hồ, hai người mặc dù không được gọi là “nghĩa như kim lan”, nhưng cả hai đều rất hiểu nhau, có cảm giác như tìm được tri kỉ. “Bao giờ?”
“Mùng chín, cũng chính là ngày kia, buổi tối, giờ tuất.”
“Vậy nhận đi.” Cúi đầu xuống, Thu Hàn Nguyệt như dồn toàn bộ sự tập trung vào đống công văn đợi phê chuẩn trong tay.
Nam Trung bất giác lại cảm thán thêm lần nữa, thành chủ đại nhân nhà hắn, khả năng tập trung quả thật phi thường, khả năng kiềm chế khiến người khác phải ngưỡng mộ, thật là thần nhân, thần nhân… Ừm, nếu thành chủ đại nhân không lật đi lật lại tờ công văn kia, thì Nam Trung hắn cũng thừa nhận thành chủ là thần nhân rồi đấy.
“Thành chủ, ngài…” Rốt cuộc là khổ sở chống cự ham muốn của bản thân như thế để làm gì? Đều là đàn ông cả, ai chẳng qua cái thời khí huyết hừng hực như vậy chứ, có thể hiểu được, hiểu được, hê hê…


“Ca ca, ca ca, ca ca_______”
Linh Nhi ngủ no mắt thì tỉnh dậy, đôi mi dài chớp chớp, bên ngoài trướng Minh Thúy sớm đã dẫn theo một đám a hoàn đứng đợi hầu. Tắm rửa, thay y phục, chải tóc, dùng cơm… hầu hạ tiểu chủ nhân vô cùng chu đáo khiến chủ nhân thoải mái dễ chịu vô cùng, Đợi ăn xong bữa cơm đầu tiên sau đêm tân hôn, lau sạch cái miệng nhỏ xinh, Linh Nhi mới hỏi: “Ca ca đâu? Minh Thúy tỷ tỷ, ca ca đi đâu rồi?”
Mấy a hoàn kia đều quay đầu đi lén cười: vị trí của thành chủ đại nhân trong lòng tiểu chủ mẫu trước sau vẫn như một.
Minh Thúy ngầm trừng mắt với mấy tiểu a hoàn kia, nói: “Bẩm phu nhân, thành chủ đến thư phòng làm việc rồi.”
“Ca ca làm việc không quan tâm tới Linh Nhi nữa sao? ‘Việc’ còn quan trọng hơn Linh Nhi? ‘Việc’ là ai thế?” Hình như, Ngụy tỷ tỷ đã từng nói với Linh Nhi rồi, nhưng Linh Nhi cũng quên rồi. Hi hi.
“Bẩm phu nhân, ‘việc’ ở đây không thể quan trọng hơn người, thành chủ không biết người đã tỉnh, nếu không sẽ tới hỏi thăm người, không làm việc nữa.” Minh Thúy từng câu từng chữ, đều trả lời rất nghiêm túc.
“Ồ, vậy giờ Linh Nhi dậy rồi, đi tìm ca ca, ca ca sẽ lại chơi với Linh Nhi phải không?”
“Phải.”
“Linh Nhi đi tìm ca ca!” Linh Nhi nhảy khỏi ghế, không đợi a hoàn đỡ, đã chạy khỏi phòng như một chú hươu con.
Minh Thúy không vội đuổi theo, mà quay sang mấy a hoàn kia, mặt lạnh như băng, nói: “Ta cho các ngươi biết, phu nhân mặc dù tính tình trẻ con, nhưng ai tốt ai xấu với người người đều biết cả đấy. Trong số các ngươi ai dám giở trò bắt nạt phu nhân, đừng nói là người khác, Minh Thúy ta sẽ hành hạ chết thì thôi!”
“Ca ca, ca ca, ca ca______”
Nghe tiếng gọi mỗi lúc một gần, Nam Trung biết ý lui ra. Thu Hàn Nguyệt đứng dậy, đặt bút, đi ra khỏi văn án, dang hai cánh tay, đón thân hình mềm mại vui vẻ thơm ngát của tiểu thê tử vào lòng, cúi đầu hôn lên chóp mũi nàng một cái, hỏi: “Ăn cơm chưa?”
“Linh Nhi ăn no rồi.” Bàn tay nhỏ ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc của người đàn ông, đôi mắt to sóng sánh, đầy vẻ quyến luyến. “Ca ca, Linh Nhi tỉnh dậy không thấy ca ca đâu, nhớ ca ca quá.”
Hắn lại không nhớ nàng ư? Chỉ mới rời xa tiểu nha đầu một canh giờ ngắn ngủi, mỗi khắc đều như dài vô tận, hắn nghi ngờ chiếc đồng hồ cát đặt ở góc bàn kia lâu năm chưa tu sửa, nghi ngờ mặt trời ngoài cửa sổ cố tình làm biếng, chỉ hận không thể lật bàn bỏ mặc tất cả, chạy về ôm tiểu thê tử vào lòng… Nếu hắn không phải chủ của một thành, hắn cần gì phải làm thế này.
Một tay nhấc nàng lên, một tay vòng ôm lấy nàng, bước nhanh tới ngồi xuống chiếc ghế dài sau rèm châu, đầu tiên là ngậm lấy đôi môi nhỏ, thỏa mãn cơn đói của con thú bên trong hắn, hai bàn tay to lớn cũng chẳng chịu ngoan ngoãn nằm yên, bắt đầu nghịch ngợm khiến tiểu thê tử hít thở cũng khó khăn, sóng mắt long lanh, hơi thở đứt quãng.
“… Ca ca, đây là trao đổi khí, hay là hôn?”
Thu Hàn Nguyệt cố gắng lấy lại bình tĩnh, cố gắng kìm nén hơi thở gấp gáp của mình, liếm đôi môi hồng chín mọng trước mặt, hỏi: “Linh Nhi thích trao đổi khí hay thích hôn?”
“… Linh Nhi đều thích.”
“Nhưng ca ca thích hôn hơn.”
“… Linh Nhi cũng thế.”

“Tại sao?” Thu Hàn Nguyệt cong môi cười, cố tình trêu tiểu thê tử.
Sự ngượng ngùng bản năng, khiến Linh Nhi cúi gằm đầu xuống, lý nhí đáp: “Bởi vì khi hôn, Linh Nhi cũng có thể hôn lại ca ca.”
Hắn cười khẽ: “Giờ Linh Nhi có thể hôn lại ca ca rồi.”
“Được!” Hai mắt Linh Nhi sáng lên, cầu được ước thấy, cái miệng nhỏ bắt đầu để lại những dấu vết ướt át trên mặt phu quân mình. Vì nàng học đến đâu thực hành tới đấy, đều để lại những vệt nước, chẳng bao lâu đã gần như rửa lại mặt cho phu quân nhà mình rồi. Song, Linh Nhi vẫn chưa thấy đủ, bắt đầu dịch chuyển tới cổ, bàn tay lần theo kí ức tối qua, bắt đầu cởi nút cài trên áo của phu quân.
Nếu như nói lúc đầu Thu Hàn Nguyệt chưa có hứng thú để đáp lại, hắn mặc tiểu thê tử hoàn thành “lễ tẩy rửa” của mình, thì bây giờ khi hàm răng nhỏ xíu của tiểu thê tử bắt đầu mơn man nơi yết hầu của hắn, mà lại cứ nấn ná ở đấy mãi, khiến hắn không thể điềm nhiên như không được nữa, đột nhiên hắn thấy nóng bức, mồ hôi túa ra, giống như có thứ gì đó đang không yên phận.
“Linh Nhi…” Ban ngày ban mặt, sao lại không?
Linh Nhi cởi đai áo ở eo hắn, hai má ửng hồng, ngây thơ vô tội: “Ca ca, Linh Nhi không cởi được, giúp Linh Nhi đi…”
Thế là, trời sập rồi, đất lún rồi, vạn vật đều biến mất rồi, cái gì mà lễ giáo đạo đức, tất cả đều mọc cánh bay tít lên tận chín tầng mây từ lâu, Thu Hàn Nguyệt đẩy tiểu thê tử nằm trên sập, bắt đầu thực hiện màn “hôn” cao cấp nhất…
Bên ngoài thư phòng, Minh Thúy thân là a hoàn hầu cận bên cạnh tiểu chủ mẫu, lập tức đuổi theo tới, vô tình lại bị hai thị vệ mặt đỏ tía tai chặn lại.
“Ta phải tìm phu nhân…”
“Biết là ngươi tìm phu nhân, ngươi… ngươi nên đợi ở ngoài này một lát rồi hãy vào.” Bốn con mắt của hai thị vệ đảo như rang lạc, càng không dám nhìn thẳng vào thị tỳ được mệnh danh xinh đẹp nhất phủ.
“Nhưng thành chủ đã nghiêm khắc dặn rằng, ta phải luôn theo sát không được rời phu nhân nửa bước, phu nhân có chuyện gì, ta phải…” Ừm? Minh Thúy bỗng ngừng bặt.
“Ca ca, Linh Nhi muốn ở trên… ca ca… ca ca xấu.”
Mẹ ơi.
Trong nháy mắt, mặt Minh Thúy đỏ bừng bừng, quay ngoắt đầu lại, chạy thục mạng.
“Hàn Nguyệt, hôm đó vì không muốn để huynh lỡ mất ‘đêm xuân đáng giá nghìn vàng’ mà ta phải về sớm, hôm nay hai ta không say không về.”
Phương Tử Hiên, đại phú gia của thành Phi Hồ, tính tình hào sảng, thích kết giao, không câu nệ tiểu tiết, được xưng tụng là “Tiểu Mạnh Thường”, lại thích làm việc thiện, hàng năm mở kho phát gạo, bố thí cho người nghèo đều rất rộng rãi. Vì vậy, dù Thu Hàn Nguyệt từ chối mọi giao tế khác, nhưng vẫn chọn tới Phương phủ.
“Hôm đó Tử Hiên làm tốt lắm, hôm nay nói cũng hay, hai ta nhất định không say không về.” Thu Hàn Nguyệt trịnh trọng nâng chén uống cạn, để bày tỏ thành ý.
Phương Tử Hiên phá lên cười sảng khoái: “Đệ còn có một vò rượu Hoa Điêu[1] mười mấy năm, hôm nay sẽ mở để đãi Hàn Nguyệt, say rồi ngủ lại trong phủ tiểu đệ, không say không được về.”
[1. Rượu Hoa Điêu: Gốc từ rượu Thiệu Hưng tỉnh Chiết Giang đã có từ ngàn năm và là một loại danh tửu của Trung Hoa.]
Thu Hàn Nguyệt cũng định cười đáp lễ, nhưng gấu áo bị ai đó giật giật, tiểu nha đầu ngồi bên nói: “Ca ca, Linh Nhi cũng muốn uống.”
“Không được.” Hắn quả quyết từ chối.
“Ca ca ~ ~”
“Ngoan.”
“… Một chút thôi.”
“Không được.”
Linh Nhi chun mũi, ghé gần vào tai hắn, thỏ thẻ: “Ca ca xấu!”
Thu Hàn Nguyệt quặp chặt ngón chân, thầm nghiến răng nghiến lợi.
“Sao, tẩu phu nhân thấy buồn chán ư?” Phương Tử Hiên ngồi đối diện không nghe thấy lời thì thầm ấy, nói: “Chi bằng để thê tử của ta mời tẩu phu nhân ra phòng ngoài ngồi chơi, sau đó cho ca vũ tới, cùng thưởng thức.”
“Thể chất của nàng ấy đặc biệt, không được uống rượu nhưng lại thích thử. Rời khỏi tầm mắt của ta, ta không yên tâm. Cứ để nàng ấy ngồi đây.” Sao hắn có thể yên tâm giao nàng cho người khác?
“Ha ha, tân hôn quấn quýt như keo sơn, tiểu đệ hiểu rồi.” Phương Tử Hiên mỉm cười, nghiêng đầu nói: “Mời phu nhân tới đây hầu chuyện thành chủ phu nhân.”
Nửa khắc sau (mười lăm phút), Phương phu nhân đến, đều là những người dung mạo xinh đẹp đoan trang, lần lượt bái kiến.
Đôi mắt đẹp của Linh Nhi mở to: “Phu nhân của ca ca chỉ có một mình Linh Nhi, tại sao phu nhân của ngài lại có tới bốn người?”



Thử đọc