Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch - Chương 37

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Đánh dấu

Ngày Đại Hôn
Ngày lành tháng tốt, đã đến giờ thành hôn.
Hôm nay, thành Phi Hồ từ những con ngõ ngoằn ngoèo yên tĩnh nhất đến những nơi phố thị ồn ào huyên náo, chỗ nào cũng rực một sắc đỏ vui tươi, toàn thành như được thay tấm áo mới, náo nhiệt như chuẩn bị đón tết. Người dân thành Phi Hồ từ những kẻ bần hàn thấp kém cho tới những quan lại vinh hoa phú quý hiển hách, tùy theo khả năng tài chính của mình mà chuẩn bị một phần quà mừng mang tới phủ thành chủ, chúc mừng ngày đại hỷ của thành chủ.
Trước cửa lớn, của phủ thành chủ, hôm nay cánh cổng mở rộng, thảm đỏ trải đường, tổng quản Nam Trung dẫn theo hơn hai mươi gia đinh đứng hai bên cổng, tiếp đón khách khứa đến từ bốn phương, tươi cười đưa vào trong tiệc.
“Trung thúc, ngày thành hôn của thành chủ đại nhân đến rồi, tại sao còn chưa thấy người nhà của thành chủ phu nhân xuất hiện?” Có gia đinh cung kính nghênh đón một khách quý đi vào, thì thầm ghé tai hỏi tổng quản đại nhân bên cạnh.
“Làm việc của ngươi đi, chuyện của chủ nhân ngươi có thể hỏi sao?” Nam Trung khẽ quát.
“Làm thì vẫn làm, nhưng cũng không thể ngăn bọn nô tài tò mò, đúng không? Lẽ nào thành chủ phu nhân của chúng ta là cô nhi không nhà không cửa?” Gia đinh thấy hàng ngày tổng quản đại nhân hiền lành nên bắt nạt, cười cười hỏi tiếp.
Nam Trung sầm mặt xuống, “Tiểu tử nhà ngươi thật lắm mồm, bổn tổng quản cắt lưỡi ngươi xào rau bây giờ!”
“Ồ…” Gia đinh sợ tới mức rụt cả cổ vào, bắt đầu biết điều, an phận hơn.
Khốn kiếp! Túc Hao ôm lấy cái đầu vì uống say mà đang đau như búa bổ, cuối cùng cũng phát hiện ra rằng mình bị Thu Hàn Nguyệt lừa gạt, nói ngắn gọn là, y đã mắc lừa.



Y đã thấy thắc mắc rồi mà, cái tên giẻ rách có thể khiến kẻ yêu em gái tới si mê như Bách Diêu chịu buông tay đó, sao có thể chịu dùng nắm đấm để đấu với y chứ? Sao có thể là tên khốn kiếp Nhị thế tổ có chân tay mà không có não, có miệng mà không có lưỡi được chứ? Thu Hàn Nguyệt dễ dàng bị y chọc giận, thì làm sao đấu lại lão hồ ly Bách Diêu kia?
Mắc lừa rồi. Mặc dù hiểu ra có phần muộn màng, nhưng cũng chưa muộn lắm, chính vào ngày hôm nay, y sẽ tặng cho tên khốn kiếp bỉ ổi tiểu nhân Thu Hàn Nguyệt kia một món quà hậu hĩnh.
“Linh Nhi, muội sắp trở thành tiểu thê tử của Nguyệt ca ca rồi, muội có còn nhớ những gì mà Ngụy tỷ tỷ dạy muội không?” Trong Quan Nguyệt lâu, đánh nốt phấn má hồng cho khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm kia, cùng là phụ nữ với nhau mà trái tim Ngụy Di Phương cũng phải đập thình thịch vì sắc đẹp trước mặt, lại lần nữa nghiến răng nghiến lợi rủa tên Thu Hàn Nguyệt diễm phúc vô biên, bỗng nàng ta cảm thấy không thể để tên tiểu tử đó việc gì cũng được như ý.
“Linh Nhi nhớ, có bạn từ phương xa đến không thể không vui, đúng không?” Tiểu tân nương với khuôn mặt xinh đẹp, đầu đội mũ phượng phủ khăn cưới, hỏi.
“Không đúng.” Ngụy Di Phương bỗng có cảm giác gửi gắm hy vọng vào tiểu mĩ nhân này liệu có phải là làm khó người ta quá không. “Ngụy tỷ tỷ dạy muội, nếu Hàn Nguyệt bắt nạt muội, Linh Nhi có nhớ phải làm thế nào không?”
“Ca ca sẽ không bắt nạt Linh Nhi.”
“Ngộ nhỡ mà, ngộ nhỡ hắn bắt nạt muội…”
“Nguyệt ca ca nói Linh Nhi là tính mạng của huynh ấy, huynh ấy sẽ không bắt nạt tính mạng của mình.”
Buồn nôn ~ ~ ~
Ngụy Di Phương thật muốn nôn ra. Tên tiểu tử thối Thu Hàn Nguyệt, lại dùng những lời sởn gai ốc thế để dụ dỗ mê hoặc tiểu mĩ nhân. “Ngộ nhỡ có người con gái khác cũng giống như muội, cũng trở thành tính mạng của Nguyệt ca ca thì sao? Đến khi ấy, có thể hắn sẽ vì một tính mạng khác mà bắt nạt tính mạng của muội đây, phải không nào?”
“Người con gái khác…” Linh Nhi cau đôi mày được kẻ như lá liễu của mình, răng khẽ cắn nhẹ vào môi dưới như đang ngậm cánh hoa. “Chính là giống như trong mơ Linh Nhi đã thấy sao?”
“Trong giấc mơ của Linh Nhi?”
“Linh Nhi nằm mơ, trong mơ thấy Nguyệt ca ca ôm người con gái khác, ca ca hình như rất thích nàng ta…”
Ngụy Di Phương mắt sáng lên, “Đúng rồi, nếu Nguyệt ca ca nhà muội ôm người con gái khác thật, thì chẳng phải đã bắt nạt Linh Nhi rồi đấy ư?”
Đôi mắt xinh đẹp bỗng trở nên hung dữ, nắm chặt nắm tay. “Linh Nhi không muốn ca ca ôm người con gái khác!”

“Việc ấy thì đương nhiên rồi. Người đàn ông này phải: trước sau như một, tam tòng tứ đức. Nếu không, phụ nữ chúng ta cần đàn ông bọn họ làm gì?”
Linh Nhi như hiểu như không, nhưng vẫn gật đầu liên tục: “Ừm, Linh Nhi muốn ca ca trước sau như một, tam tòng tứ đức!”
“Những lời này Linh Nhi phải nói với hắn trong tối hôm nay, trước khi uống rượu giao bôi. Nếu hắn dám không nghe, Linh Nhi hãy rời khỏi phòng hoa chúc, không cho hắn được chạm vào dù chỉ một sợi tóc của Linh Nhi…”
“Xì ~ ~” Một tiếng cười phì ra, chỉ trong hai cái chớp mắt, thiếu niên áo gấm lả lướt đi vào, dung nhan tinh tế như ngọc tạc, hoàn hảo vô khuyết.
Ngụy Di Phương lại chau mày, “Đến ngươi cũng tới sao?”
“Hôn lễ Hàn Nguyệt ca ca, đương nhiên ta phải đến.” Thiếu niên khẽ khàng vuốt má nàng ta một cái, sau đó đánh mắt sang nhìn Linh Nhi, bất giác trợn mắt há miệng, cứ thế mà nuốt nước bọt đánh ực, tỏ ra thèm thuồng một cách lộ liễu không hề kiêng dè gì. “Tiểu tẩu tử, bỏ đi cùng ta được không?”
Linh Nhi cười kiều diễm: “Ca ca còn đẹp trai hơn cả đại ca ca và Nguyệt ca ca!”
Thu Quan Vân cầm một bàn tay nhỏ của Linh Nhi lên, hai mắt ầng ậc nước, giọng tràn ngập ý tình, “Nếu đã như vậy, tiểu tẩu tử hãy bỏ đi cùng ta, chị dâu em chồng chúng ta sẽ có một cuộc tình vong thế bất luân, khiến hậu thế phải ai oán nguyền rủa, được không?”
“Hì ~ ~” Linh Nhi bật cười vui vẻ.
“Tiểu tẩu tử, dù nàng cho phép hay không, trái tim này của tiểu đệ chỉ thuộc về nàng, tiểu đệ sẽ luôn chung tình với tiểu tẩu tử, ngàn năm không thay đổi.” Thu Quan Vân sau khi diễn vở kịch tình si, nói: “Vì hạnh phúc của tiểu tẩu tử, tiểu đệ sẽ truyền cho tiểu tẩu tử đạo trị chồng.”
Ngụy Di Phương cười xấu xa. “Ngươi có chủ ý gì hay?”
“Đây là bí mật giữa ta và tiểu tẩu tử, không thể chia sẻ.” Sau đó thì thầm một hồi, đúng là truyền đạo thật.
“… Làm thế sao được?” Linh Nhi nghe xong, nghiêng đầu hỏi.
“Được, được, đương nhiên là được. Nếu Hàn Nguyệt ca ca làm tiểu tẩu tử giận, nàng cứ dùng cách này, tuyệt đối là cách trừng phạt ghê gớm nhất trên thế gian, đảm bảo Hàn Nguyệt ca ca lần sau không dám tái phạm.” Thu Quan Vân nở nụ cười ngây ngô như một đứa trẻ, vô cùng dễ dụ.
“Linh Nhi biết rồi, Linh Nhi nhất định đòi Nguyệt ca ca phải trước sau như một, tam tòng tứ đức, ca ca không nghe lời, sẽ dùng cách của ca ca đẹp trai để trừng phạt!”
Lúc này, Thu Hàn Nguyệt thân mặc hỷ phục bằng gấm, đầu đội mũ ngọc đính năm hạt châu, đang bị vây giữa những quan khách với đủ lời chúc tụng, trên đầu là ánh nắng ấm áp mùa xuân, bỗng dưng vô cứ rùng mình một cái.
“Thành chủ, giờ lành đã đến, mời phu nhân xuống được chưa ạ?” Nam Trung vượt qua trùng trùng khách khứa, đến trước mặt chủ nhân, hỏi.
Thu Hàn Nguyệt phóng tầm mắt quan sát xung quanh, vẫn có chút cảm giác thấp thỏm, gật đầu đáp: “Mời phu nhân xuống đi.”
Bách Diêu từng nói, người của Bách gia sẽ có mặt đầy đủ trong hôn lễ của Linh Nhi, nhưng không phải với khuôn mặt vốn có của họ, nếu hắn không dành cho Linh Nhi sự tôn trọng và đãi ngộ khiến họ hài lòng, họ sẽ lập tức đưa Linh Nhi đi ngay trong lễ thành hôn.
Hắn không biết phải như thế nào mới được coi là sự tôn trọng và đãi ngộ khiến họ hài lòng, nhưng bất luận là mọi cố gắng nỗ lực của hắn có làm vừa lòng họ hàng khó tính kén chọn nhà vợ hay không, thì việc họ muốn đưa Linh Nhi đi là điều không thể xảy ra.


Đột nhiên, ở cửa lớn vang lên những âm thanh ồn ào náo nhiệt, hắn nheo mắt nhìn. Nam Trung lập tức mặt đầy cảnh giác, khoát tay, mấy thị vệ tinh nhuệ được bố trí trà trộn trong đám quan khách lập tức lặng lẽ xông lên. Không lâu sau, có người quay về, đi đến thì thầm vào tai của tổng quản. Nam Trung ngẩn người, hạ giọng bẩm báo lại với chủ nhân: “Có mấy chục đạo sĩ xuất hiện ngoài cổng lớn, miệng hô diệt ma trừ yêu. Không ngờ ‘bên kia’ lại dùng cách này để phá hoại đại hôn của thành chủ, lão nô phòng ngừa bấy lâu nay, mà lại không ngờ tới hành động này.”
Ánh mắt Thu Hàn Nguyệt lóe lên sắc lẹm: “Bổn thành chủ không muốn để lỡ giờ lành.”
Nam Trung hiểu ý, lại khoát tay lần nữa, mấy chục thị vệ nấp trong bóng tối nhận lệnh xuất phát.
“Giờ lành đã điểm, tân nương đến, bắt đầu hành lễ___” Chủ hôn cao giọng thông báo.
Hắn quay người lại, thân hình kiều diễm xinh đẹp hắn đang mong chờ đang từ từ tiến về phía hắn, hắn không đứng nguyên tại chỗ chờ đợi, mà bước tới, giơ tay ra: “Linh Nhi.”
Bàn tay mềm mại nuột nà lập tức đặt vào lòng bàn tay hắn, hắn dùng lực nắm chặt, rồi bước ra giữa hỷ đường.
“Thu thành chủ, ngài không thể thành thân, người con gái thành thân cùng ngài…” Có người đang ra sức chen vào từ ngoài cổng lớn, gào lên nhưng lời còn chưa dứt, đã bị hai thị vệ kẹp chặt, ném ra ngoài đường.
Trong đám quan khách bắt đầu rộ lên những tiếng bàn tán xì xào, thần sắc Thu Hàn Nguyệt lạnh lùng, đảo mắt nhìn quanh phòng khắp một lượt, mọi âm thanh đột nhiên bỗng dần dần lắng xuống rồi ngừng bặt.
“Bắt đầu, nhất bái thiên địa.” Chủ hôn nhận được ánh mắt ra hiệu của thành chủ, cao giọng như thường.
Hắn cầm tay Linh Nhi hướng mặt ra phía ngoài lễ đường quỳ xuống, tạ ân thiên địa với sự thành kính nhất từ xưa đến nay, tạ ân thiên địa đã mang lại cho hắn một người vợ xinh đẹp đáng yêu tới nhường này.
“Ca ca, Linh Nhi nóng quá.” Được bàn tay của ca ca chỉ dẫn, Linh Nhi cũng ngoan ngoãn hành lễ, nhưng trong lúc hành lễ, nàng vẫn khẽ lẩm bẩm ai oán, tầng tầng lớp lớp hỷ phục khoác trên người, quan khách đầy phòng, nóng quá đ mất.
Khóe miệng hắn nhếch lên, “Hành lễ xong, ca ca sẽ bón cho nàng ăn đá bào đậu đỏ.”
Một lễ xong, hai người đứng dậy, quay mặt về phía chủ hôn đang đứng giữa hỷ đường.
“Không thể thành thân, đó là yêu…” Trong viện, lại có “con cá” lọt lưới vào được, nhưng rồi lập tức bị quăng lưới bắt gọn.
“Nhị bái cao đường.” Chủ hôn cất tiếng.
“Ca ca, phải cho vào đá bào thật nhiều kẹo.” Cái đầu nhỏ khi cúi xuống hành lễ lần thứ hai, đưa ra điều kiện.
“Được.” Hắn cười thầm.
Lễ thứ hai xong, hai người đứng dậy, quay sang đứng đối mặt với nhau.
“Yêu nghiệt…” Một người trèo tường mà vào, cao giọng gào lên, trúng một cú đá của thị vệ mai phục trên mái nhà, lập tức ngã lăn xuống đất.
“Phu thê giao bái, vĩnh kết đồng tâm.” Khi chủ hôn vừa dứt tiếng, vội giơ tay lên quệt mồ hôi trên trán, tại sao cảm giác hôn lễ này vô cùng quỷ quái dị thường nhỉ?
“Ca ca, Linh Nhi còn muốn đùi gà, muốn ăn hai cái!” Cái đầu nhỏ của nàng khi chạm vào đầu hắn, nhân cơ hội nói.
“Được.” Hắn thò một ngón tay cào cào vào lòng bàn tay tiểu nha đầu.
“Hoàn thành hôn lễ, chúc thành chủ và phu nhân bách niên hảo hợp, đầu bạc răng long, tình luôn bền vững, thiên trường địa cửu!” Chủ hôn nói rất nhanh, như muốn vội vàng kết thúc buổi lễ.
Lời của chủ hôn vừa dứt, tiếng chúc mừng vang lên như sấm, Thu Hàn Nguyệt nháy mắt với phụ thân đang ngồi ở chính giữa: Hãy chống đỡ thay hắn, nếu không khi có cháu nội đừng hòng đụng vào.
Thu Lai Phong cười hi hi tiếp nhận lời uy hiếp ngầm ấy, đứng lên nghênh ngang tiếp đón quan khách bốphương, chỉ mong tới ngày được bế cháu, mặt mày vui mừng hớn hở.
“Yêu nghiệt tác oai tác quái, ta bất đắc dĩ mới phải ra tay với phàm nhân, mong lượng thứ!” Mười mấy đạo sĩ ăn vận gọn gàng xuất kiếm loang loáng, khiến thị vệ trong phủ ngã như núi đổ, phơi thân trong sân.
“Là đạo sĩ trên núi Thiên Nhạc.”
Bái ba lễ xong, tân nhân tay nắm tay bước đi, nơi mà họ hướng về, là nơi “đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng” – động phòng hoa chúc. Chính vào lúc hoa nở trăng tròn, giờ lành cảnh đẹp, thì một vị khách không mời đột nhiên xuất hiện, nhẹ nhàng đáp xuống phủ thành chủ với tư thế của người đi thi hành chính nghĩa, toàn lực ngăn cản một trận tàn sát bất hạnh xảy ra. Nhìn sắc mặt lạnh lẽo thâm trầm của thành chủ đại nhân, Thu Quan Vân lại cười nhăn nhở, lên tiếng nhắc nhở cho hắn biết thân phận của những kẻ tới quấy rối kia.
Thu Hàn Nguyệt khẽ lay động. Thiên Nhạc sơn là đạo môn đứng đầu thiên hạ, là những thiên sư trừ yêu diệt ma tiếng tăm lẫy lừng, môn nhân của họ tầm ba vạn, phân bổ khắp thiên hạ. Người của Khánh Vương phủ không thể biết lai lịch của Linh Nhi, việc đám đạo nhân này có mặt ở đây, chưa chắc đã là do Khánh Vương phủ sai phái, vậy tình hình nghiêm trọng hơn nhiều so với dự đoán ban đầu của họ.
“Đệ hãy đưa Linh Nhi về phòng, trước khi chưa thấy ta quay về, thì không được rời nàng nửa bước.”
Thu Quan Vân toét miệng cười, “Hàn Nguyệt ca ca, là huynh muốn tiểu đệ thay ca ca vào động phòng ư?”
Thu Hàn Nguyệt chẳng thèm trừng mắt lườm hắn, bắt đầu cất bước bỏ đi.
“Lũ đạo sĩ thối, ông mày chẳng qua chỉ muốn mượn tạm hình dạng con người để được yên tĩnh một chút, các người lại dám tới quấy rầy ông, thực đáng chết!” Đột nhiên, một luồng ánh sáng màu trắng rời khỏi lớp váy áo đầy màu sắc đỏ của tân nương, cao giọng chửi rủa, lao về phía đám đạo sĩ đang ra tay với các thị vệ kia. Cũng cùng lúc ấy, một giọng nói lướt qua bên tai Thu Hàn Nguyệt: “Mau đưa Linh Nhi rời khỏi đây!”
Là Túc Hao, Thu Hàn Nguyệt vẫn luôn đề phòng y sẽ giở trò trong hôn lễ của mình, nên mới gọi Thu Quan Vân tới để theo dõi y, nào ngờ tên đó lại dùng cách này để hiện thân.
“Hả?” Thu Quan Vân tặc lưỡi lẩm bẩm: “Vị nhân huynh này không muốn sống nữa sao? Mấy chục đạo sĩ của Thiên Nhạc sơn đấy, bọn chúng đã tu hành đắc đạo, sống lâu cùng trời đất, người thông minh sẽ chọn đường vòng mà đi, sao y vẫn còn lao thẳng lên như thế?”
“Mau đưa Linh Nhi về Quan Nguyệt lâu…” Giọng Thu Hàn Nguyệt thâm trầm, “Đợi chuyện này kết thúc, hãy viết lại toàn bộ kí ức của những quan khách tham dự hôn lễ hôm nay.”
“Huynh nói nghe thật nhẹ nhàng, làm vậy rất tốn công đấy…”
Thu Hàn Nguyệt đã phi thân lên, hét: “Đóng chặt cửa phủ, không được cho bất kỳ ai ra!”
“Haiz, toàn những kẻ si tình tới chết.” Thu Quan Vân ủ rũ lắc đầu, nhấc tay vỗ vỗ vào đầu Linh Nhi: “Tiểu tẩu tử mau mau ngủ đi, các ca ca thay nàng đi đánh kẻ xấu, khi tỉnh lại thế giới đã hòa bình rồi, sinh cho đệ một cục cưng để chơi cùng nhé…”
Thu Hàn Nguyệt hiểu vì sao Túc Hao lại lao về phía trước như thế, nếu chỉ là muốn giữ thể diện của đàn ông, thì không cần phải tạo ra hiện trường giả thoái khỏi thể xác con người. Rất rõ ràng rằng, tên này là muốn mở đường cho Linh Nhi, vì vậy hắn không thể để con hổ trắng thành tinh này một mình hưởng tiếng thơm, càng không muốn xảy ra bất kỳ tổn thất nào trong phủ thành chủ.
“Nếu các người còn không dừng tay, ta sẽ hạ lệnh phóng tên.”
Trong đám đạo sĩ, kẻ cầm đầu lao ra, giơ tay hét: “Các sư đệ, tạm thời dừng lại.” Đám đạo sĩ rút lại thế tấn công, nhưng vẻ mặt kẻ nào kẻ nấy vô cùng nghiêm trọng, cầm kiếm thủ thế vây chặt Túc Hao đến gió cũng không lọt được.
“Các ngươi dám đến làm loạn hôn lễ của bổn thành chủ, là do có người sai khiến?”
“Thành chủ đại nhân hiểu lầm rồi.” Đạo sĩ cầm đầu khum tay hành lễ, “Bần đạo cùng đệ tử của Thiên Hạc sơn, mấy hôm trước có nghe người trong bổn môn nói yêu nghiệt đang hoành hành trong thành Phi Hồ, bần đạo triệu tập các sư đệ tới đây là vì muốn diệt trừ yêu nghiệt, không để chúng ra tay làm hại bách tích.”
“Yêu nghiệt ở đâu?”
“Việc này…” Đạo sĩ kia đánh mắt về phía Túc Hao đang bị vây chặt rồi lại ngước nhìn về phía tân nương vừa rời đi, nhất thời không biết nói thế nào cho chính xác. Người thông báo tin này là đệ tử cấp thấp nhất của bổn môn, tu hành vẫn còn nông cạn, chỉ cảm nhận được yêu khí, chứ chưa nhận biết được nguyên hình của yêu nghiệt, vừa rồi, yêu nghiệt này lại thoát ra từ người tân nương… như vậy mà nói, tân nương đó vốn là phàm nhân, chỉ là bị yêu nghiệt mượn thể xác thôi sao? “Thành chủ, bần đạo vốn định mời tân phu nhân ra mặt một lần…”
“Hỗn xược!” Lông mày Thu Hàn Nguyệt dựng ngược. “Phu nhân của bổn thành chủ là người mà bọn thảo dân các ngươi muốn gặp thì gặp sao?”
“Thành chủ đại nhân, yêu khí hung tàn, bức hại trăm dân, khi xuất hiện trước mặt người khác luôn ở đủ các trạng thái đẹp đẽ nhất, từ đó khiến người ta yêu thích, thành chủ đại nhân là anh tài xuất sắc, chỉ mong đừng để bị mê hoặc bởi vẻ bề ngoài xinh đẹp…”
Sắc mặt Thu Hàn Nguyệt đột nhiên biến đổi, “Ý của ngươi muốn nói phu nhân của bổn thành chủ là yêu tinh? Ngươi có biết vu oan cho hoàng thân gây tin đồn thất thiệt, bổn thành chủ có thể trị ngươi tội gì không?”
Sắc mặt của tên đạo sĩ cầm đầu không hề thay đổi cũng chẳng tỏ ra sợ sệt, hắn rất thản nhiên đáp: “Bần đạo một lòng muốn diệt yêu trừ nghiệt cho dân, sớm đã đứng ngoài vòng sinh tử, chỉ mong thành chủ mời phu nhân ra đối chứng, nếu thực sự bần đạo nhìn nhầm, đợi bần đạo bắt được yêu nghiệt này rồi, nguyện nhận mọi sự trừng phạt của thành chủ.”
“Nếu bổn thành chủ không đồng ý thì sao?”
Đạo sĩ đó ngẩng cao đầu đáp: “Thành chủ đại nhân là thành chủ thành Phi Hồ, sự an nguy của dân chúng trong thành có liên quan đến thành chủ, thành chủ nên nghĩ cho dân, sao có thể tùy hứng hành động được?”
“Bổn thành chủ cứ thích hành động tùy hứng đấy, ngươi định làm gì bổn thành chủ?”
Đạo sĩ hơi ngẩn ra, có lẽ từ khi xuất đạo cho tới khi có được thân phận của cao nhân đắc đạo, chưa từng gặp chủ nhân nào có cách nói ngang ngược như vậy, bất giác chẳng biết phải trả lời ra sao.
Thu Hàn Nguyệt lạnh lùng nói: “Bổn thành chủ không thể kiên nhẫn thêm được nữa, bổn thành chủ lệnh cho các ngươi lập tức lui ra khỏi phủ thành chủ, bổn thành chủ không muốn đôi co với những kẻ u mê như các ngươi, nếu không nghe, đừng trách bổn thành chủ gặp đạo giết đạo, gặp phật giết phật!”
“Thành chủ đại nhân nặng lời rồi…”
“Lập tức rời đi ngay.” Hắn lạnh lùng trầm giọng.
“Thành chủ đại nhân…”
“Bắn tên!” Đối với loại người này, rõ ràng không thể nhiều lời vô ích.
Những thị vệ đang trong tư thế chờ lệnh, cung tên đã giương, vừa nhận lệnh, tên phi như mưa.
Đám đạo sĩ dùng gươm để chống đỡ, nhưng “ném chuột lại sợ vỡ bình”, không dám “đại khai sát giới” với phàm nhân, nên chống đỡ rất vất vả.
“Xin hỏi thành chủ đại nhân làm vậy có phải là muốn bao che cho yêu nghiệt?” Đạo sĩ kia tức giận hét lên.
Thu Hàn Nguyệt ra hiệu cho cung tên ngừng bắn, giọng lạnh lùng: “Thiên long hoàng triều ta vua anh minh quần thần tài đức, sản vật phong phú con dân an lạc, cuộc sống no ấm thái bình lấy đâu ra yêu nghiệt hoành hành? Ngươi vì chút hư danh, tìm cách làm dân chúng u mê, chỉ người là yêu, bổn thành chủ sao có thể để ngươi ngang nhiên ức hiếp lừa gạt dân chúng thành Phi Hồ được? Còn dám ở đây ăn nói hàm hồ, giết hết không tha!”
Đạo sĩ kia cảm nhận được sự hung dữ trong lời nói của hắn, hắn quyết không nói chơi, nhất thời sững lại. Đám đạo nhân bọn họ, những kẻ tu hành, có kẻ nào mà không là thượng khách của đám quan lại quý nhân? Chỉ cần chỉ ra chỗ nào có yêu hình yêu tích, ai nghe thấy thế mà không hoang mang lo sợ, toàn lực phối hợp?
“Còn không mau đi?” Lông mày Thu Hàn Nguyệt xếch ngược lên, “Bắn tên!”
“Ha ha ha, đám tạp mao lão đạo thích nhúng mũi vào chuyện thiên hạ, các ngươi muốn cứu đám phàm nhân ngu xuẩn kia, đáng tiếc người ta lại chẳng thèm, sao các ngươi không nghĩ xem, lũ phàm nhân ngu xuẩn ấy làm sao có thể nhìn thấy tôn thân của ông nội bay chứ? Ông nội bay phải đi đây, đám tạp mao lão đạo các ngươi cứ ở đó mà đợi chết!” Một tràng cười chế nhạo vang lên, sau đó luồng ánh sáng trắng bay thẳng lên không, nhanh chóng biến mất.
Đám đạo sĩ thấy vậy, vội vàng tản ra: “Yêu nghiệt chạy rồi, mau đuổi theo!”
Tên đạo sĩ cầm đầu chau mày, ánh mắt nhìn Thu Hàn Nguyệt vẫn chất chứa nghi ngờ, nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt, rõ ràng không coi trò của Túc Hao ra gì, khum tay đáp: “Thành chủ đại nhân, có duyên hẹn gặp lại!”
Thu Hàn Nguyệt nhướng cao mày, tâm tư lay động, không thể quyết định được mình nên quản hay không quản. Không quản, nếu con hổ trắng đó có làm sao, bỗng dưng y lại được tiếng hy sinh vì Linh Nhi, hắn tuyệt đối không bao giờ chấp nhận để bất kỳ người đàn ông nào khác có được danh tiếng ấy; còn quản, thì lại phải tìm cách để thu hút sự chú ý của đám đạo nhân về mình, mà như thế sẽ làm phiền Linh Nhi, khiến con hổ trắng kia uổng công ra mặt lần này?
“Không cần lo lắng.” Một giọng nói nhẹ nhàng lướt vào tai hắn. “Thế tử Hổ tộc khi gặp nguy sẽ có ngũ hổ thượng tướng bảo vệ, đám đạo nhân kia không đả thương được y đâu.”
Hắn quay người lại, quan sát người đàn ông tướng mạo bình thường, cách ăn vận như một viên ngoại trước mặt: “Bách Diêu?”
Người đó cười cười: “Coi như ngươi cũng có chút tinh tường.”
“Quả nhiên huynh đến thật.”
“Không chỉ mình ta đến, gia mẫu gia muội cũng đều đến cả.”
Hắn sững người: “Gia mẫu? Mẫu thân của Linh Nhi?”
“Đúng thế.” Nụ cười của Bách Diêu như có ý trêu chọc, như biết rằng tin này sẽ khiến người đứng trước mặt kia lo lắng.
“… Ở, ở đâu?” Hắn chỉnh sửa y phục, mũ mã, đứng nghiêm chờ đợi.
“Đi thăm Linh Nhi rồi.”
“Việc này…” Hắn có phần bối rối, vội vàng cất bước: “Ta tới chào nhạc mẫu.”
Bách Diêu cười dùng mắt tiễn hắn. Trong mắt của người huynh trưởng mới gả ái muội đi này, sự thấp thỏm không thể che giấu được của em rể còn đáng giá gấp trăm nghìn lần so với nghi thức hôn lễ long trọng ngày hôm nay. Chút không cam tâm tình nguyện cuối cùng, cũng đã tan tành mây khói.
Trong Quan Nguyệt lâu, lúc này đang rộn rã tiếng cười, không khí vô cùng náo nhiệt.
“Mẹ, mẹ xem mẹ xem, đầy là quần áo đẹp mà ca ca tặng cho Linh Nhi đấy!”
“Nhị tỷ, tỷ xem tỷ xem, đây là giày đẹp mà ca ca tặng cho Linh Nhi đấy!”
“Tam tỷ, tỷ xem tỷ xem…”
“Tứ tỷ…”
“Ngũ tỷ…”
Linh Nhi đi lại không ngừng, miệng cũng nói không ngớt, giống như con bướm dang rộng đôi cánh bay lượn, như con chim lích chích reo vui, chia sẽ từng món đồ yêu thích của mình với những người thân yêu, nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt, khiến nguyệt thẹn hoa nhường.
“Linh Nhi.” Một phụ nữ xinh đẹp tóc vấn cao, giơ tay giữ nàng lại, rồi kéo nàng vào lòng thơm một cái. “Mẹ thấy rồi, từ đồ ăn tới đồ chơi, từ đồ mặc cho tới đồ độ con đều dùng những thứ tốt nhất, ca ca của con rất thương con.”
“Mẹ, không phải chỉ thế này thôi mẹ đã ‘duyệt’ hắn rồi đấy chứ?” Bên cạnh, thiếu nữ áo tím với đôi mắt sáng hàm răng trắng kêu lên ngạc nhiên.
“Linh Nhi đẹp như thế, cho dù là người đàn ông nào nhìn thấy, cũng sẽ cố gắng tận tâm lấy lòng muội ấy. Những thứ vật ngoài thân này có thể chứng minh được điều gì?”
Thiếu nữ áo vàng, xinh đẹp tươi tắn gật đầu nói tiếp: “Tứ tỷ nó đúng, với ngoại hình của Linh Nhi nhà chúng ta, thì tên đàn ông háo sắc nào mà không tìm cách lấy lòng? Nhưng dung mạo, gia thế và tiền tài lợi lộc của một người đàn ông không thể thay thế cho sự chân thành, nhìn anh rể ba đấy, mặc dù bình thường tới mức nhìn đâu cũng thấy, nhưng sự lương thiện hồn hậu, tình cảm sâu đậm của huynh ấy, ai có thể bì?”
“Theo con thấy, người đàn ông này đối với Linh Nhi không phải chỉ là sự ham sắc mê hương nhất thời.” Thiếu nữ áo xanh nhìn quanh rồi lên tiếng. “Trong căn phòng này, chỗ nào cũng ghi dấu ấn của Linh Nhi, một người đàn ông tình nguyện bài trí căn phòng theo sở thích của thê tử, không phải chỉ đơn thuần là để lấy lòng đâu.”
“Mẹ, mẹ thấy thế nào?” Bách Tước Nhi hỏi.
Người phụ nữ xinh đẹp kia mỉm cười, hiền lành nhìn khuôn mặt yêu kiều của cô con gái nhỏ, trầm ngâm không nói.
“Tiểu tế Thu Hàn Nguyệt, xin bái kiến nhạc mẫu.”
“Vào đi.”
Nghe thấy bên ngoài có tiếng bái chào cung kính, mấy nữ nhân trong phòng đều khẽ cười thầm. Trùm lại khăn hỷ lên đầu cho Linh Nhiấn nàng ngồi lại giường, quyền lợi của phu quân người ta sao các nàng dám tước đoạt chứ. Sau đó, bốn người con gái đứng sau mẫu thân, bày xong nghi thức tam đường hội thẩm, mới lên tiếng mời người ngoài vào cửa.
Đợi Thu Hàn Nguyệt vào trong, vén vạt áo bào lên, quỳ xuống dập đầu, các cô gái lại cất tiếng cười khúc khích, những lời hà khắc cay nghiệt được chuẩn bị sẵn lúc này lại khó lòng thốt ra.
Hồ mẫu Tàng Đại trừng mắt lườm các con gái, sau đó quay sang ngắm nghía kĩ khuôn mặt anh tuấn trẻ trung của chàng rể, hiền từ gọi: “Hàn Nguyệt, đứng dậy nói chuyện đi.”
“Hàn Nguyệt nên dùng đại lễ để tham bái nhạc mẫu.” Vô cùng trịnh trọng và thành kính.
“Thôi thôi, mau đứng dậy nói chuyện.” Tàng Đại cúi người đỡ hắn đứng dậy. Được một người như thế này quỳ lạy, thật đúng là quỳ tới mềm cả lòng, chàng rể út xem ra rất hiểu biết. “Cho ta hay, con thích Linh Nhi ở điểm nào?”
“… Ban đầu, vì Hàn Nguyệt tận mắt chứng kiến Linh Nhi từ hình dạng hồ ly biến thành hình người, nên trong lòng cảm thấy hiếu kỳ. Sau lại rung động trước vẻ đẹp của Linh Nhi, nảy lòng tham muốn chiếm hữu. Sau nữa là thật sự đắm chìm trong tình cảm ấy, Hàn Nguyệt không còn có thể tự chủ.”
“Con rất thẳng thắn, không dùng lời lẽ rỗng tuếch dối trá để lấy lòng ta, hòng làm ta vui.” Tàng Đại đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, cười dịu dàng nói tiếp: “Phàm những người làm cha làm mẹ trong thế gian này, thường sẽ thiên vị và lo lắng một người trong số các con của mình, phần nhiều sẽ là đứa con vô dụng nhất không biết tự chăm sóc bản thân mình nhất. Linh Nhi là đứa con gái nhỏ nhất của ta, khi mang thai nó, ta bị người khác tấn công và đả thương, phụ thân nó vì cứu mẹ con ta mà bị trọng thương qua đời. Ta thể xác đau, trái tim đau, nên khi sinh ra Linh Nhi còn chưa đủ ngày đủ tháng. Sau khi sinh Linh Nhi không lâu, Diêu nhi đã mượn một viên thần châu của thượng tiên trên thiên giới để cho nó nuốt, với ý định bảo vệ cái mạng nhỏ của nó, không ngờ vô tình thế nào, mà từ đó nó có thể biến thành người. Tính tình Linh Nhi thuần khiết ngây ngô như một đứa trẻ con, hoàn toàn không có khả năng tự bảo vệ, chăm sóc lo lắng bảo hộ cho nó là trách nhiệm không thể chối từ của huynh tỷ nó. Vì đứa con gái này của ta, mà ta có thể hy sinh tất cả, huynh tỷ của nó cũng có thể hy sinh tất cả. Con có lẽ cũng hiểu, không phải ta muốn dọa con, đúng không?”
“Hàn Nguyệt hiểu.”
“Con còn cần phải hiểu, Linh Nhi vĩnh viễn chỉ có thể là người cần được yêu thương, cần được dỗ dành, cần được bảo vệ, tâm tính nó sẽ không bao giờ trưởng thành, lấy nó rồi, đừng mong sẽ có được một nàng dâu hiếu thuận, một hiền thê biết phò chồng dạy con, cũng đừng mong có được một người vợ tề gia nội trợ, dịu dàng chăm sóc, cũng đừng vọng tưởng nó sẽ trở thành một viên ngọc sáng không tì vết, một quý phụ đoan trang giỏi giang. Ta không nghi ngờ tình cảm của con dành cho Linh Nhi lúc này, nhưng điều con phải làm, không phải chỉ một hai năm, mà là cả đời. Trong cả đời đó, con khó tránh khỏi những khi không vừa ý, buồn bực, thất bại, bất lực, và khi con gặp phải những điều này, Linh Nhi không những không thể chia sẻ với con, mà vẫn còn cần được con chăm sóc bảo vệ. Cho dù như thế, đến khi ấy, người làm mẹ như ta cũng sẽ không chấp nhận những lời oán thán của con, con hiểu tại sao phải không?”
“Hàn Nguyệt hiểu.”
“Hiểu? Hiểu thật không?” Thiếu nữ áo vàng là ngũ tỷ Bách Hoàng Nhi của Linh Nhi tiến tới trước mặt hắn. “Mau nói cái ‘hiểu’ đó của ngươi ra cho bọn ta nghe xem.”
Thu Hàn Nguyệt khẽ nhích sang bên cạnh nửa bước, đáp: “Nếu con muốn lấy một người về làm vợ để phò tá trợ giúp mình, thì trước khi gặp Linh Nhi con đã lấy rồi. Con lấy Linh Nhi, là biết sẽ phải chăm sóc bảo vệ nàng tới lúc con nhắm mắt xuôi tay. Trong những ngày tháng sau này, Hàn Nguyệt cũng sẽ có lúc oán thán, nhưng đây là người mà Hàn Nguyệt chọn, bất kể thế nào, cũng sẽ luôn đối xử với nàng như thuở ban đầu. Huống hồ, Linh Nhi ngây thơ nhưng không ngốc, nàng có thể dành cho Hàn Nguyệt thứ mà Hàn Nguyệt muốn.”
Nhị tỷ áo xanh Bách Thước Nhi cũng nói: “Chỉ nói hay thì ích gì, nếu có ngày ngươi ngược đãi Linh Nhi, bọn ta sẽ trừng phạt ngươi. Mà sự trừng phạt của bọn ta, không đơn giản chỉ là mắng chửi hay đánh vài cái thôi đâu.”
Tứ tỷ áo tím Bách Phượng Nhi tiếp lời: “Trên thế giới này, sẽ có một nơi mà đám họ hàng thân thích Vu tộc kia của ngươi không thể tới được, bọn ta có đủ bản lĩnh để giam ngươi vào đó, khiến ngươi sống cũng không được mà chết cũng không xong, không có ngày mà cũng chẳng có đêm, trải qua hàng ngàn hàng vạn năm trong đó, ngươi tin không?”
Hắn cười đềm đạm, gật đầu: “Vĩnh viễn sẽ không có ngày đó.”
Bách Tước Nhi đột nhiên che miệng cười ám muội: “Thành chủ đại nhân, giờ nếu muốn đá phắt cô nàng ngốc nghếch kia đi, vẫn còn kịp đấy.”
“Nhị tỷ, tam tỷ, tứ tỷ, ngũ tỷ, không được bắt nạt ca ca.” Nghe theo lời dặn dò của ca ca trước hôn lễ, Linh Nhi nãy giờ vẫn ngoan ngoãn đội khăn che đầu ngồi trên giường bỗng thấy ấm ức lên tiếng.
“Đồ ngốc, bọn ta cứ thích bắt nạt hắn đấy, muội định làm gì?” Bốn vị tỷ tỷ cùng đồng loạt quay mặt lại, cùng cao giọng chất vấn.
“Linh Nhi sẽ… Linh Nhi sẽ… sẽ khóc! Sẽ khóc thật to!” Khi nói những lời này, giọng đã có chút nghẹn ngào.
Cả bốn vị tỷ tỷ đều đồng thanh “suỵt” rất to: “Đây đúng là một sự uy hiếp kinh khủng, bọn ta sợ rồi!”
Tàng Đại mỉm cười, cốc vào đầu các cô gái một cái, rồi thướt tha đi tới trước mặt con gái út, “Linh Nhi thật sự thích Nguyệt ca ca tới vậy sao?”
“Dạ, Linh Nhi thích.”
“Haiz, mẹ làm sao có thể ngờ được, lại phải gả con đi sớm như thế này chứ.” Ôm lấy cơ thể mềm mại của con gái, nước mắt người mẹ bắt đầu chảy ra. “Đại ca con nói đúng, cho dù là mẹ cũng sẽ có lúc không thể chăm sóc lo lắng kịp cho con, đừng nói gì tới các tỷ tỷ cũng đã có người thương của mình kia, đúng là nên có một người phàm việc gì cũng nghĩ đến con đầu tiên, cũng lấy con làm trọng, dù bất cứ khi nào, cũng đều đặt mọi việc liên quan tới con lên hàng đầu. Hàn Nguyệt, con lại đây.”
“Vâng.” Hàn Nguyệt vững vàng bước tới.
Tàng Đại cầm bàn tay nhỏ của con gái, đặt vào lòng bàn tay con rể: “Ta giao Linh Nhi cho con, hy vọng con sẽ làm được như những gì con đã nói.”
“Đa tạ nhạc mẫu…”
Lời của hắn còn chưa dứt, chủ nhân của bàn tay đang nằm trong tay hắn kia đã nhảy lên: “Ca ca mau vén khăn trùm đầu của Linh Nhi lên đi, Linh Nhi muốn ăn đá bào đậu đỏ, mau đi ca ca…”
Ngày hôm nay, mặc dù cũng có sóng to gió lớn, nhiều chuyện xảy ra, nhưng cuối cùng mọi việc vẫn yên ổn, ngày đại hôn của thành chủ đại nhân coi như được hoàn thành trong viên mãn.
Tạm thời mặc kệ không cần biết Thu Quan Vân làm thế nào để viết lại kí ức cho toàn bộ quan khách. Tạm thời không cần quan tâm tới Bách Diêu đã ra tay trợ giúp mà “người ta” chẳng thèm nhận, tạm thời không quan tâm tới những chuyện vụn vặt, nhỏ nhặt kia nữa. Tất cả tập trung vào đêm động phòng hoa chúc, một khắc đêm xuân đáng giá nghìn vàng, Thu Hàn Nguyệt đã cởi bỏ chiếc mũ phượng nặng nề trên đầu Linh Nhi xuống, dỗ nàng uống rượu giao bôi, ăn xong miếng bánh, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, cất được gánh nặng trong lòng. “Linh Nhi, nàng đã là thê tử của Nguyệt ca ca rồi.”
“Ca ca, đá bào đậu đỏ còn hay không?”
Hai câu nói, một câu tình ý lãng mạn, một câu lại mang tính thực tế đòi ăn, mấy nữ tử đang ghé sát vào cửa sổ nghe lén che miệng, cố ngăn tiếng cười thông cảm bật ra.
Thu Hàn Nguyệt liếc về phía cửa sổ một cái, vung tay khiến những tấm rèm đang được móc gọn lên ở hai cánh cửa, từng tầng từng lớp, lần lượt rũ xuống trong ánh nến đỏ bập bùng.
“Đi ngủ rồi, không thể ăn đồ lạnh.”
“Ca ca ~ ~”
“Nghe lời, ngồi lên giường, ca ca mang nước vào rửa mặt rửa chân cho nàng.” Thu Hàn Nguyệt đẩy cánh cửa nhỏ trong phòng ra, bọn người dưới đã chuẩn bị nước nóng, khăn mặt, chậu đồng đầy đủ vật dụng trong đó. Hắn cho kẻ hầu người hạ lui, trong đêm đầu tiên hai người chính thức trở thành vợ chồng của nhau, hắn muốn mọi việc đều phải do chính tay hắn làm. Đầu tiên là lấy khăn nóng, tỉ mỉ lau sạch lớp hóa trang trên mặt Linh Nhi. Thực tâm mà nói, hắn không thích bộ dạng trang điểm quá rực rỡ của Linh Nhi, xinh đẹp tới mức khiến hắn bất an, hắn chỉ muốn nàng càng thuần khiết ngây thơ càng tốt.
Tiểu nha đầu ngửa mặt lên, trong lúc chiếc khăn đưa qua đưa lại, hỏi: “Linh Nhi muốn đi tắm!”
“Muộn quá rồi, sáng sớm mai hãy tắm.”
“Ca ca ~ ~”
“Nghe lời, nếu không sẽ bị đánh đít.”
Hai tay Linh Nhi đưa ra sau che mông, ngoan ngoãn im lặng.
Hắn lấy một chậu nước khác vào, ngồi xổm trước mặt nàng, cởi đôi giày nhung thêu những cánh hoa đào nhỏ xíu màu đỏ khỏi chân cho nàng, lột bỏ đôi tất màu hoa đào cho nàng, đặt hai bàn chân nhỏ xinh trắng nõn nà vào chậu nước ấm, mười đầu ngón tay bắt đầu kỳ cọ.
“Hi, ca ca, buồn ~ ~”
Hắn ngẩng mặt lên, mắt mày như cười, khóe miệng cũng nhếch cao. Tiểu tân nương, tiểu thê tử, tiểu phu nhân của hắn, chỉ nhìn nàng thế này thôi, trong lòng hắn cũng thấy thỏa nguyện lắm rồi, đời người cũng chỉ hạnh phúc tới thế này là cùng.
“Ca ca, Linh Nhi cũng muốn rửa chân cho ca ca!” Nước trên đôi chân nhỏ, được hắn dùng khăn bông lau khô, Linh Nhi cảm thấy rất dễ chịu, nên muốn ca ca cũng được hưởng thụ cảm giác ấy.
Hắn đón lấy tiểu nha đầu vừa nhảy xuống giường vào lòng, ôm nàng đi về phía chiếc giường gỗ đỏ rất to, “Để hôm khác đi, hôm nay Linh Nhi mệt rồi, đi nghỉ trước đã.”
“Nhưng, ca ca cũng mệt mà, Linh Nhi muốn rửa chân cho ca ca… ưm.” Môi nàng đã bị môi hắn chặn lại, chiếc lưỡi nhỏ bị giữ chặt.
Dưới chân tường, bên ngoài cửa sổ, đám nữ tử kia không nghe được động tĩnh gì, trong lúc cao hứng, định dùng pháp thuật loại bỏ những vật chướng mắt kia, nhưng bị một tiếng hừ lạnh làm cho giật thột.

“Đại, đại ca?”
“Đi.”
Các nữ tử không cam tâm, không tình nguyện, nhưng sợ uy huynh trưởng, nhanh nhẹn lui đi.
Bách Diêu quay lại nhìn, nhìn về phía chiếc cửa sổ có ánh nến hồng lọt ra kia, trong lòng cảm xúc phức tạp. Tiểu nha đầu thối đó, lúc này nhất định sẽ phóng túng cho thỏa nguyện đây? Haizz ~ đúng như sự cảm thán của huynh trưởng Bách gia, lúc này, dưới ánh nến, trong phòng tân hôn, đang diễn ra những cảnh vô cùng hấp dẫn.
“Không phải là mớm thịt gà… mà là trao đổi khí… trao đổi khí…” Hai má Linh Nhi đỏ hồng, mắt long lanh, tay vòng lên ôm cổ Thu Hàn Nguyệt, thỉnh thoảng vẫn còn tranh thủ lẩm bẩm gọi tên sự việc.
Thu Hàn Nguyệt cười thầm, nếu tiểu thê tử của hắn nhất định nghiêm túc học hỏi như thế này, thì đêm động phòng hoa chúc của hắn rất khó ngây ngất như ý.
“Linh Nhi, ngoài mớm thịt gà và trao đổi khí ra, còn có kiểu thứ ba nữa.” Hắn buông rèm xuống, để thế giới này chỉ còn lại hai người.
“… Kiểu thứ ba?”
“Kiểu thứ ba, không thể nói, chỉ có thể làm, đó là hôn.” Hắn ôm tiểu thê tử đặt lên đầu gối, rồi bắt đầu thưởng thức chiếc cổ thon dài trắng ngần của nàng, cắn nhẹ lên bờ vai tròn trịa mềm mại, từng chút từng chút quyến luyến không rời. “Linh Nhi là thê tử của ca ca rồi, vì vậy điều mà ca ca muốn làm bây giờ, đó là hôn, Linh Nhi cũng có thể hôn ca ca giống như ca ca hôn Linh Nhi…”
“… Hôn?” Linh Nhi không hiểu, hơi nóng rửa mặt rửa chân vừa rồi, sao giờ lại chạy khắp toàn thân, nóng hầm hập như muốn nướng chín Linh Nhi vậy? Nhưng, lời của ca ca Linh Nhi nhất định phải nghe, thế là, Linh Nhi rất nỗ lực rất cố gắng để mình không bị nhũn ra, rất cố gắng để chu đôi môi nhỏ lên, học theo cách “hôn” của ca ca, ca ca hôn Linh Nhi vào đâu, Linh Nhi sẽ hôn lại ca ca vào đó, nghe lời của ca ca, làm một đứa trẻ ngoan… Đêm nay, Thu Hàn Nguyệt đã được như ý nguyện, nuốt chửng tiểu hồ ly ngốc nghếch mà hắn thèm thuồng nhớ nhung bao lâu nay vào bụng, từ lông đến da từ xương đến thịt không trừ thứ gì.



Thử đọc