Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch - Chương 34

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Đánh dấu

Tình Địch Của Thành Chủ
Thành Phi Hồ vẫn là thành Phi Hồ, nhưng sắp tới thành Phi Hồ lại có việc đại sự, hơn nữa lại là chuyện đại sự mà nam nữ lão ấu của thành Phi Hồ đã mong chờ suốt một năm nay.
Thành chủ đại nhân, văn võ song toàn, anh tuấn ngời ngời, cái thế vô song sắp thành hôn.
Nghe cho rõ, là đại hôn chứ không phải là nạp thiếp, không phải là lại có ai đó mang mũ nhân tới tặng nhằm lấy lòng hoặc móc nối quan hệ, mà là thành chủ đại nhân của họ đã rước thành chủ phu nhân về cho họ, một kiểu lấy vợ sinh con chính thức.
“Này, các vị, đã nghe nói gì chưa? Thành chủ…”
“Xì, thành chủ sắp cưới thành chủ phu nhân rồi, bọn ta sớm biết từ lâu, không còn là tin tức mới mẻ gì nữa.”
“Không phải, không phải, là mấy người thị thiếp kia của thành chủ, vài hôm trước, thành chủ đã gả phắt ba nàng mĩ nữ ấy đi rồi.”
“Thật hay giả thế?”
“Thật, ngàn vạn lầnà thật. Nghe nói thành chủ đã gả họ đi xa với danh nghĩa là nghĩa muội, long trọng vô cùng.”
“Chuyện gì thế nhỉ? Bên này thì cưới, bên kia thì gả…”



“Ta hiểu rồi, nhất định là có liên quan tới thành chủ phu nhân tương lai của chúng ta. Có câu nói, thê không chấp nhận được thiếp, không chừng vị thành chủ phu nhân là một sư tử Hà Đông, không chấp nhận được các mĩ nhân như hoa như ngọc ở bên phu quân mình.”
“Nhưng có thể làm gì? Gả mấy người cũ đi, lẽ nào đảm bảo sau này không có người mới đến…”
Trong mấy quán nhỏ ven đường, các vị quan khách nhàn rỗi trà dư tửu hậu nói chuyện rất hào hứng, một người cao lớn đen sì lù lù xuất hiện, bàn tay nặng nề đặt lên vai của một trong các quan khách đang ngồi tán ngẫu, “Nói cho gia gia biết, thành chủ của các ngươi ở đâu?”
Vị đại gia xưng là “gia gia” này, áo quần là lượt, lưng thắt dải lụa màu ngọc, cơ thể khỏe mạnh, mày rộng trán cao, ánh mắt sắc bén, da màu mật ong… Về cơ bản, có thể coi là một nam tử anh tuấn cường tráng, cũng phải bằng được một nửa thành chủ của họ. (Chỗ này, không thiếu những kẻ nịnh bợ, sùng bái một cách mù quáng). Không biết vị đại gia này tìm thành chủ của họ với lời lẽ không được hòa nhã như thế là có ý gì?
“Ngài tìm thành chủ của bọn ta làm gì?” Mặc dù có người sợ chiều cao và khí thế bức người của đối phương, nhưng cũng có người to gan dám liếc xéo y, hỏi.
“Ta tìm hắn…” Vị đại gia đó mắt sáng quắc, khóe miệng nhếch lên cười. “Đương nhiên là được mời mà tới, tham dự lễ đại hôn của hắn.”
“Ngài là thế nào với thành chủ của bọn ta?”
“Bạn, một người bạn rất muốn ‘chăm sóc’ hắn, ‘hỏi thăm’ hắn.” Lời lẽ được nhấn mạnh, dường như muốn thể hiện tột cùng ý nghĩa của hai từ “chăm sóc” và “hỏi thăm”.
“Ngài là bạn của thành chủ, mà lại không biết chỗ ở của thành chủ?”
“Chia tay nhau từ thưở thiếu thời, từ đó phiêu bạt giang hồ. Lâu ngày không gặp, nên không biết được.”
Lời nói điềm đạm cao thâm khó dò, khí độ lại uy nghi hiển nhiên, rõ ràng là cùng kiểu người với thành chủ đại nhân. Đám khách bèn chỉ đường nhiệt tình chi tiết, “Ngài cứ đi thẳng về phía trước, đến góc phố kia thì rẽ phải, rồi lại rẽ theo hướng Bắc, là nhìn thấy cổng lớn của phủ thành chủ…”
Từ “cổng” vẫn còn đang vang vọng trong không khí, vị đại gia đó đã bỏ đi xa được mấy trượng, khiến đám khách khứa nhàn rỗi kia lại bắt đầu xì xào bàn tán, quả nhiên là vật họp theo loài, người phân theo nhóm. Thành chủ của họ võ nghệ cao cường, nên bạn bè cũng bí hiểm.
“Linh Nhi không muốn đội cái mũ đó lên đầu!”
“Linh Nhi không muốn mặc nhiều y phục như thế lên người!”
“Linh Nhi không muốn…”

Trong Quan Nguyệt lâu, Linh Nhi cứ chạy vòng quanh, phía sau, Minh Thúy tay nâng mũ phượng còn Ngụy Di Phương thì cầm áo cưới đuổi theo. Đại hôn sắp diễn ra, bên phường may y phục đã mang mũ phượng và áo cưới đến, đợi thành chủ phu nhân thử xong, sẽ chỉnh sửa lần cuối. Nhưng không ngờ, Linh bảo bối từ xưa tới nay vẫn ngoan ngoãn nghe lời, lần này lại không hợp tác, cứ nhìn thấy những vật ấy là tránh như tránh tà.
“Linh Nhi, muội không thử, nếu có chỗ nào không vừa, thì sẽ khiến muội hối hận vì lễ đại hôn không trọn vẹn đấy, ngoan, mau thử một chút thôi.” Người bên ngoài đều biết cô gái Hầu gia này là người vì không có được tình yêu của thành chủ mà tuyệt vọng đến nỗi hàng ngày dùng nước mắt để rửa mặt, lúc này Ngụy Di Phương thật sự muốn khóc, thử áo cưới thôi mà khó vậy sao? Phải biết là, lần này nàng ta là tổng quản cho lễ đại hôn của thành chủ đại nhân, đấy là công việc nàng phải mè nheo Thu Hàn Nguyệt suốt nửa năm và dùng mánh khóe tiểu xảo lợi dụng Linh Nhi xin xỏ hộ mới có được, nàng ta không muốn mất công việc yêu thích này.
“Tiểu chủ nhân, người đội vào một lát thôi, như thế coi như nô tì đã làm xong việc. Người không thử, nô tì thực sự không dám trả lời nhà may, nếu vì việc này mà lỡ đại hôn, nô tì sẽ bị trách tội.” Giơ cao chiếc mũ phượng khảm trân châu vàng ngọc, Minh Thúy mệt tới mức hai vai mỏi nhừ, nếu không phải là vì kiêng kị khóc lóc gây xui xẻo cho ngày đại hỷ sắp tới, thì cô ta sớm đã khóc rống lên cho tiểu chủ nhân này nghe rồi.
“Không muốn, không muốn, Linh Nhi không muốn mặc, không muốn đội!”
“Linh Nhi…”
“Tiểu chủ nhân…”
Thu Hàn Nguyệt bước lên lầu, thấy ba người phụ nữ đang người đuổi người chạy, vô cùng náo nhiệt.
“Linh Nhi!” Hắn dang tay, đón lấy tiểu nha đầu đang lao vào lòng. “Chạy gì thế?”
Linh Nhi vừa nhìn thấy hắn, đã vô cùng sung sướng. “Ca ca, Linh Nhi không muốn đội cái kia, không muốn mặc cái đó! Mau nói cho Ngụy tỷ tỷ và Minh Thúy tỷ tỷ nghe, đừng bắt Linh Nhi phải mặc phải đội nữa!”
Thu Hàn Nguyệt nheo mắt nhìn vật trong tay hai người phụ nữ đứng sau lưng Linh Nhi, chợt hiểu. “Mệt quá phải không?”
“Đúng đúng, quá nhiều y phục, hết lớp này tới lớp khác, mũ thì nặng ơi là nặng, Linh Nhi đau hết cả cổ.”
“Thế sao?” Hắn thơm vào trán tiểu nha đầu lúc này đang mặt chau mày rủ, nói với hai người kia. “Đặt đồ xuống đó trước đi.”
Nếu đại hôn này không phải là việc quan trọng nhất trong đời hắn, nếu không phải đã trịnh trọng nhận lời các huynh tỷ của Linh Nhi, thì hắn cũng không nỡ đề nàng phải chịu bao nhiêu nghi lễ phiền phức này.
Đợi mọi người lui cả ra, hắn đặt nàng ngồi lên hai đầu gối, hai tay khẽ vuốt ve, lại dịu giọng dỗ dành. “Nguyệt ca ca biết mấy ngày nay Linh Nhi phải thử quá nhiều lần quần áo, Linh Nhi mệt rồi. Vì ca ca, mệt thêm lần này nữa được không? Trong ngày vui sắp tới, Linh Nhi sẽ thành thê tử của Nguyệt ca ca, sống cùng nhau tới đầu bạc răng long, mãi mãi không rời xa. Vì ngày này, mệt thêm lần nữa được không? Linh Nhi ngoan…”
Đầu tiên là cởi bỏ y phục trên người nàng, sau đó cầm bộ áo cưới lên, hắn bắt đầu mặc giúp nàng từng chiếc một: Từ áo lót, đến áo quay, đến gi lê, áo trong cho tới áo khoác… Bàn tay hắn chạm vào làn da ngọc ngà thơm ngát; con mắt hắn nhìn thấy, là mình ngọc tuyết đầy, vô cùng kiều diễm nhưng cũng thuần khiết tuyệt đẹp. Khi y phục chỉnh tề, mũ phượng cũng đội xong, người con gái với đôi mắt trong veo, hai má bồ đào ngời sắc xuân kia là Linh Nhi của hắn, tiểu yêu tinh của hắn.
“Linh Nhi, nàng sao có thể là Linh Nhi?” Hắn ngây ngô hỏi.
“Ca ca là ca ca, vì vậy Linh Nhi là Linh Nhi.” Nàng khẽ cười.
Chìm đắm trong tình yêu, thì người thông minh cũng dễ dàng biến thành kẻ ngốc, kẻ ngốc cũng có những tế bào thông minh, hai người trán áp trán, môi tìm môi…
“Á a a, có người đánh vào tận trong phủ rồi! Mau tìm người đi, có người bắt nạt huynh đệ của bọn ra từ ngoài cửa, anh em, đánh…”
“Tên vô lại dâm tặc họ Thu kia, dám tự ý giấu Linh Nhi, mau ra chịu chết!” Một người vai rộng eo thon, thân cao tám thước, đứng sừng sững trong sân phủ thành chủ, lớn tiếng thét rủa. Xung quanh y, là các thị vệ của phủ thành chủ dàn trận chờ đợi, gia đinh cũng đã chạy ra tương trợ.


“Dâm tặc, còn không mau cút ra đây cho gia gia? Ngươi dám tự ý giấu Linh Nhi, còn không mau ngoan ngoãn ra chịu chết…”
“Các hạ không thể nói những lời mới mẻ hơn ư? Cứ chửi rủa lặp đi lặp lại mấy câu đó, e là không đủ thị uy.” Thu Hàn Nguyệt chầm chậm bước từ đại sảnh ra, thong thả đi xuống bậc tam cấp, theo sau là các thị vệ, đi thẳng tới chỗ kẻ ngỗ ngược xông vào kia.
Hai người có chiều cao tương đương, thể lực tương đồng, một người là công tử quý tộc phong thái thong dong, một người là nam tử ngang tàng nổi giận thị uy, cảm giác thế lực tương đương ấy khiến những người xung quanh không hẹn mà cùng giật lùi về phía sau, nhường khoảng không gian cho bọn họ.
“Ngươi chính là Thu Hàn Nguyệt?” Nam tử đó liếc mắt quan sát hắn, hỏi.
“Chính là Thu Hàn Nguyệt.” Thu Hàn Nguyệt không ấu trĩ tới mức cũng dùng khóe mắt để liếc hắn, mà nhìn thẳng vào nam tử kia quan sát hai lượt.
“Ngươi là ai?”
“Là Bạch Hổ ca ca của Linh Nhi.”
Thu Hàn Nguyệt suy ngẫm một lát, đáp: “Thê tử chưa từng nhắc tới ngươi.”
Thê tử?! “Thả…” Nhận ra sự bất nhã của lời nói, không muốn đánh mất phong độ trước mặt “tình địch”, y cố nuốt giận, nói: “Mau đưa Linh Nhi ra đây.”
“Đại hôn sắp đến gần, thê tử gần đây vì lo lắng cho việc này mà mệt mỏi, đang nghỉ trưa.”
“Thu Hàn Nguyệt.” Nam tử gọi thẳng tên hắn chẳng biết nặng nhẹ, cười nham hiểm. “Ngươi cho rằng gia gia đến đây, sẽ còn có hôn lễ gì đó sao?”
“Đương nhiên.”
“Một kẻ phàm phu tục tử như ngươi, sao xứng với Linh Nhi thuần khiết xinh đẹp?”
“Linh Nhi không chê ta là được.”
“Linh Nhi chê hay không thì phải hỏi Linh Nhi.” Nam tử đó hất đầu, mở miệng gọi: “Linh Nhi…”
Tiếng hét đó, dường như chấn động sơn hà, cứ vang mãi không dứt, giống như gõ thình thịch vào trái tim người ta, khiến người nghe hoảng loạn, đám người dưới trong phủ lần lượt bịt tai bỏ chạy.
Thu Hàn Nguyệt mặt không biến sắc, thân vững như ngọc, điềm đạm đáp: “Ngươi không biết điều như thế, rõ ràng không sợ có chuyện xảy ra với mình, nhưng không sợ mang lại tai họa cho Linh Nhi sao?”
Nam tử đó sững lại, rồi lập tức không hét nữa, cười nhạt: “Tmang Linh Nhi đi, đương nhiên sẽ không ai dám bắt nạt Linh Nhi cả!”
“Nếu ngươi có thể đưa được Linh Nhi đi, thì cần gì phải đuổi tới tận nhà ta thế này?” Tưởng hắn không hỏi qua mọi chuyện liên quan tới Linh Nhi từ nhỏ cho tới lớn từ chị vợ chắc? Con hổ trắng này, hắn sớm biết từ lâu rồi.
Sắc mặt nam tử thoắt biến đổi, “Loài người vô sỉ các ngươi, đừng huênh hoang…”
“… Bạch Hổ ca ca?” Linh Nhi thân mặc y phục trắng như tuyết, thò đầu ra.
Cũng may, cách xưng hô này của tiểu nha đầu đã thể hiện lựa chọn rõ ràng. Nếu Linh Nhi cũng dính chặt với con hổ này như hình với bóng giống như với Bách Diêu, Thu Hàn Nguyệt biết mình cần phải mài dao giết người, không, giết hổ, vừa khéo trong thư phòng đang thiếu một mảnh da hổ để bọc ghế thành chủ.
“Bạch Hổ ca ca, sao huynh lại tới đây?” Thân hình yêu kiều ngoan ngoãn ngồi trên ghế rộng, hai tay chống má, hỏi.
“Linh Nhi mất tích, Bạch Hổ ca ca đương nhiên phải đi tìm.” Nam tử giọng dịu dàng hẳn. Tên này, họ Túc tên Hao, là con trai của tộc trưởng Hổ tộc, đã từng tu luyện ở thành Phi Hồ nhiều năm, là hàng xóm của Bách gia.
“Linh Nhi không mất tích, Linh Nhi cùng ca ca về đây, đây là nhà của Linh Nhi.” Linh Nhi ngọt ngào trả lời. “Căn nhà này rất thú vị, có nước tắm lúc nào cũng ấm áp không bao giờ lạnh, có đùi gà ngon, còn có Đại Hoàng, Đại Bạch, cả Minh Thúy tỷ tỷ, Ngụy tỷ tỷ, còn có…”
Xòe ngón tay ra đếm, điểm tên từng người mà nàng yêu quý, cuối cùng nhớ tới người đàn ông với sắc mặt tối sầm đang đứng sau lưng mình. “Còn có ca ca!”
Túc Hao hỏi: “Linh Nhi còn nhớ Bạch Hổ ca ca từng nói Bạch Hổ ca ca rất nhớ Linh Nhi không?”
“Nàng ấy không nhớ.”
“Linh Nhi nhớ…” Câu trả lời thay của Thu Hàn Nguyệt và câu trả lời của Linh Nhi gần như cùng lúc thốt ra, Linh Nhi cảm thấy bị oan, lập tức quay đầu lại giải thích: “Linh Nhi nhớ mà, ca ca tại sao lại nói Linh Nhi không nhớ?”
Nếu không phải chắc chắn trăm phần trăm là mình sẽ đau lòng, thì lúc này Thu Hàn Nguyệt đã gõ vào cái đầu ngốc nghếch của tiểu nha đầu này rồi ném về phòng và mắng rằng: Lời của phu quân mà dám nghi ngờ?
Ở phía bên kia, Túc Hao cười như gõ trống: “Quả nhiên đúng như Bạch Hổ ca ca dự liệu, Linh Nhi luôn rất thông minh, sao có thể không nhớ?”
“Ừm, ừm, Linh Nhi nhớ, Linh Nhi rất thông minh.”
“Linh Nhi thông minh như thế, có nhớ Bạch Hổ ca ca từng tốt với Linh Nhi không?”
“Nàng không…”
“Linh Nhi nhớ.” Cái đầu nhỏ gật như gà mổ thóc. “Hắc Xà ca ca định đánh Linh Nhi, Bạch Hổ ca ca đã đánh cho Hắc Xà ca ca phải bỏ chạy; Thanh Xà tỷ tỷ cướp đùi gà của Linh Nhi, Bạch Hổ ca ca đã cướp lại cho Linh Nhi; có người cầm thứ có thể đuổi Linh Nhi đuổi theo Linh Nhi, Bạch Hổ ca ca đã dẫn Linh Nhi chạy, Linh Nhi đói, Bạch Hổ ca ca…”
Linh Nhi dùng giọng nói mềm mại dịu dàng của mình nhắc lại mọi việc, nụ cười trên môi Bạch Hổ tươi như hoa nở, cho tới khi cả khuôn mặt anh tuấn như có trăm bông hoa khoe sắc, nhìn vô cùng nhức mắt. Thu Hàn Nguyệt nhìn vào gáy tiểu nha đầu, cũng đang cười, nhưng nụ cười rất âm trầm, nhật nguyệt vô quang. Bất lực là Linh Nhi nhà hắn chậm hiểu, hoàn toàn không phát hiện ra, vẫn đang kể lại chi tiết tốt đẹp của Bạch Hổ ca ca, mặt mày hớn hở.
“Vì vậy, Linh Nhi cũng nhớ là Bạch Hổ ca ca đã từng nói muốn cưới Linh Nhi làm vợ chứ?” Túc Hao nói.
“Linh Nhi…”
“Nàng dám nhớ!” Thu Hàn Nguyệt hét lên.
Linh Nhi rụt vai.
Không thể nhẫn nhịn thêm, mà cần gì phải nhẫn nhịn? Vốn nước lửa khó dung hòa, giả vờ tỏ ra phong độ tử tế làm gì? Thu Hàn Nguyệt vươn tay ôm lấy cái eo nhỏ nhắn, vùi đầu nàng vào ngực mình, cúi đầu hôn một cái thật sâu vào môi nàng, “Cho dù Linh Nhi có nhớ ra được ngàn vạn cái tốt của ngươi, nhớ được mỗi câu ngươi nói, thì đã làm sao? Dưới gầm trời này, Linh Nhi sẽ chỉ làm thê tử của ta, chỉ cho phép ta đối với nàng như thế mà thôi, không tin, ngươi cứ việc hỏi Linh Nhi. Bổn thành chủ khuyên con hổ thành tinh là ngươi đừng mơ mộng hão huyền nữa, đến từ đâu thì cút về đấy, đừng có ở đây dụ dỗ vợ người!”
Hắn bất nhân, Túc Hao cũng bất nghĩa, buột miệng mắng luôn: “Ngươi đúng là đồ tiểu nhân bỉ ổi, vô sỉ hèn hạ, không biết đã dùng thủ đoạn hạ lưu nào mà lừa gạt được Linh Nhi, có bổn đại gia ở đây, ngươi đừng mong được như ý nguyện!”
“Xì, đến kẻ khó nhằn nhất là Bách Diêu cũng đã nhận bổn thành chủ là em rể rồi, tận tay giao Linh Nhi cho bổn thành chủ, ngươi ở đấy nhiều chuyện làm gì?”
Những lời này khiến Túc Hao nhảy dựng lên như bị sét đánh: “Bách Diêu là cái tên không có mắt, không nhìn thấu được kẻ văn nhân đồi bại như ngươi, bổn đại gia nhìn rất rõ! Bổn đại gia sao có thể để ngươi hại Linh Nhi? Mau trả Linh Nhi ra đây!”
“Linh Nhi chưa bao giờ thuộc về ngươi, từ ‘trả’ này ở đâu mà ra?”
“Linh Nhi chỉ có thể là Linh Nhi thôi, không ai được phép đối xử với Linh Nhi như đồ vật, những lời đó của ngươi, đã không xứng với nàng rồi!”
Ha, con hổ thành tinh này cũng mồm mép ra phết. Thu Hàn Nguyệt đang định phản kích, thì tiều nha đầu trong lòng hắn bất ngờ òa khóc.
“Hu hu hu… cãi nhau… sợ quá… hu hu hu… oa oa oa…”
Linh Nhi không hiểu, trong quyển sách mà Ngụy tỷ tỷ bảo nàng học thuộc có câu: “Có bạn từ phương xa tới không thể không thấy vui.” Ngụy tỷ tỷ nói những lời trong sách viết đều là đạo lý lớn, phải làm theo sách mới không bao giờ sợ sai. Bạch Hổ ca ca đến, nàng rất vui, chẳng phải đang làm theo lời sách dạy đấy sao? Tại sao ca ca lại cãi nhau với Bạch Hổ ca ca như đã từng cãi vã với đại ca ca, Linh Nhi rất buồn. “Cãi nhau… sợ quá… sợ quá, Linh Nhi không thích… oa…”
Một khi Linh Nhi đã bật khóc, thì sẽ nức nở không thôi, Thu Hàn Nguyệt nhìn vừa đau lòng vừa lo lắng. “Ca ca không tức giận với nàng, Linh Nhi khóc gì chứ? Không được khóc, đừng khóc nữa…”
Túc Hao đứng bên thì đi đi lại lại, lo lắng nhưng bất lực, “Được rồi Linh Nhi, Linh Nhi ngoan, đừng khóc nữa, Bạch Hổ ca ca không hung dữ với Linh Nhi, Bạch Hổ ca ca sao có thể hung dữ với Linh Nhi chứ?”
“Cãi nhau… không thích… Linh Nhi… không thích cãi nhau…” Tiểu nha đầu khóc đến mức cái mũi đỏ lựng, nước mắt tuôn rơi, giống như vừa trải qua đau khổ, dằn vặt ghê gớm.
“Không cãi nhau!” Cả hai người đàn ông cùng đồng thanh kêu lên, rồi len lén trừng mắt lườm nhau, lại nói: “Không phải là cãi nhau!”
“… Không phải… cãi nhau?” Linh Nhi ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên, nhìn người này lại ngó người kia, giống như đang khẳng định lại lời họ.
“Đúng, không phải là cãi nhau.” Thu Hàn Nguyệt quay sang mỉm cười hòa nhã với Túc Hao. “Nàng xem, ca ca rất hoan nghênh hắn.”
“Đúng, không phải là cãi nhau.” Túc Hao nhìn Thu Hàn Nguyệt mím môi cười, “Nàng xem, ta và hắn rất vui vẻ.”
“… Sẽ không cãi nhau?” Linh Nhi nấc một tiếng, rồi lại hỏi.
“Sẽ không cãi nhau!” Cả hai người đàn ông đều khẳng định chắc nịch.
Được họ hứa, Linh Nhi khóc nhỏ dần, hai người đàn ông đều thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên, mắt Túc Hao đảo liên tục, phát hiện kẽ hở: “Linh Nhi, Bạch Hổ ca ca đi từ rất xa đến thăm Linh Nhi, muốn ở lại nhà Linh Nhi chơi, có được không?”
Cơ thịt trên mặt Thu Hàn Nguyệt giật giật, “Không…”
“Được!” Linh Nhi đáp, đôi mắt to vẫn long lanh nước chớp chớp rất ngọt ngào. “Ca ca hoan nghênh Bạch Hổ ca ca, Linh Nhi cũng hoan nghênh Bạch Hổ ca ca.”
“Đây đã là nhà Linh Nhi, ngày mai Linh Nhi đưa ca ca ra phố chơi một vòng, được không?” Được voi đòi tiên.
“Được!”
“Bạch Hổ ca ca đã rất lâu rồi không được gặp Linh Nhi, có rất nhiều chuyện muốn kể cho Linh Nhi nghe, tối nay ngồi trên mái nhà nói chuyện cả đêm, được không?” Bắt đầu lấn lướt.
“Được!” Đề nghị này khiến Linh Nhi càng thêm vui. “Linh Nhi phải biến thành tiểu Linh Nhi, đùa nghịch trên mái nhà!”
“Được, Linh Nhi biến thành Tiểu Linh Nhi, Bạch Hổ ca ca bảo vệ muội…”
Thu Hàn Nguyệt đặt tiểu nha đầu xuống ghế, nhanh nhẹn bước sát tới trước mặt Túc Hao, khóe miệng nhếch lên, mắt mày như cười, hạ giọng nói: “Giờ thìn tối nay, ta với ngươi hẹn nhau ở ngoại thành, là đàn ông, hãy xuất hiện cùng ta quyết chiến một trận! Ha ha…”
Bạch Hổ mặt mày hòa nhã, nhìn như hoa trong gió xuân, đáp: “Đến khi ấy, đừng để bổn gia gia đây đánh cho ngươi phải kêu cha kêu mẹ đấy! Ha ha…”



Thử đọc