Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch - Chương 24

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Đánh dấu

Nguy Cơ Của Linh Nhi
Một khi đã ra phố, Linh Nhi giống như con chim được sổ lồng, dang rộng đôi cánh mặc sức vui đùa. Thu Hàn Nguyệt rất bao dung, lặng lẽ đi theo sau nàng, chỉ khổ cho đám thị vệ, vì muốn bảo vệ chu toàn cho tiểu chủ nhân mà chạy trước chạy sau, qua phải qua trái, không dám lơ là dù chỉ một phút.
“Diều giấy, diều giấy, Nguyệt ca ca, Linh Nhi muốn mua diều!” Vừa mua xong một xe diều giấy, quay đầu nhìn thấy những con diều giấy hình bươm bướm treo trên cao, Linh Nhi lại quay mòng mòng, vui sướng đòi mua thêm.
Thị vệ đứng gần Linh Nhi nhất móc tiền ra mua, khi quay người lại, đã không thấy bóng dáng tiểu chủ nhân đâu. “Linh Nhi cô nương?”
Hắn sợ tới mức trắng bệch cả mặt, Linh Nhi thì đang chơi vui vẻ, chui tọt vào trong quầy bán đèn lồng bên cạnh, đứng trong đống đèn lồng được vẽ đủ hình đủ dạng, sờ hết cái này tới cái kia, lạ lẫm vô cùng.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
“Ca ca, ca ca, Linh Nhi muốn cái này, mua cho Linh Nhi cái… ơ?” Thấy chỉ còn một mình mình, Linh Nhi đột nhiên hoảng sợ, cứ thế lao ra khỏi cửa hàng. “Ca ca, Linh Nhi ở đây, đừng bỏ Linh Nhi…”
Nàng chạy sang trái lao sang phải, một cánh tay vướng vào chiếc đèn lồng mà không hề biết, sau đó lại vướng theo một loạt những chiếc đèn lồng khác, “bịch” ngã luôn xuống đường, đợi đến lúc nàng thoát thân được thì quầy bán đèn lồng cũng đổ ập luôn.
Còn Linh Nhi sau khi thoát khỏi quầy bán đèn lồng, vừa đứng dậy đã đụng cái cốp vào một người đi đường, mũi rất đau, mặt mày nhăn nhó, “Ca ca mau đến đi, đau đau đau quá!”
Người đi đường bị Linh Nhi đụng vào kia xoa xoa vai, vốn thấy mình không hề hấn gì, định dợm bước bỏ đi, nhưng khi liếc thấy dung nhan của Linh Nhi thì bàn chân vừa cất lên đó lại lập tức dừng lại, ánh mắt sáng quắc.
“Linh cô nương!” Mấy người thị vệ vừa kịp chạy đến.
Thu Hàn Nguyệt cũng lao vội tới, “Tiểu nha đầu, sao thế?”
“Mũi Linh Nhi đau lắm, mặt đau, miệng cũng đau!”
“Mau đưa Nguyệt ca ca xem nào.” Hai tay giữ khuôn mặt của Linh Nhi, hắn ngắm nghía quan sát kĩ càng từ trên xuống dưới, ngoài cái mũi hơi đỏ ra, thì không có thương tích gì. “Nghịch ngợm quá phải không? Muốn chơi mà không chịu quan sát gì cả, làm đổ quầy hàng của người ta là phải đền tiền đấy.”
Chủ quầy nếu không nhanh mắt nhìn thấy thị vệ của của phủ thành chủ đi theo canh chừng cho nàng, thì sớm đã lao tới mà túm chặt lấy nàng không tha rồi. xem ra, tiểu nha đầu này nghịch ngợm như thế cũng chẳng phải lần đầu.
“Phải đền kêu leng keng phải không?”


“Đúng, phải đền rất nhiều đồng kêu leng keng.”
“… Linh Nhi có, Linh Nhi đền!” Linh Nhi lấy hai dây kêu “leng keng” có thể đổi lấy đùi gà và món cháo ngon ở thắt lưng ra, nâng trên lòng bàn tay trắng nõn, nhưng trong đôi mắt mở to kia lại hiện ra vẻ nuối tiếc lưu luyến. “Ca ca.”
Hắn cười ngất, bẹo bẹo chiếc má mềm hồng phấn của nàng, “Ngoan, cái này ta cho Linh Nhi chơi. Nguyệt ca ca sẽ đền cho Linh Nhi.”
“Nhưng Linh Nhi làm sai, Linh Nhi phải đền.”
“Đồ ngốc, tiền của Nguyệt ca ca cũng là của nàng, ai đền chẳng giống nhau hay sao?”
Lúc này đang là lúc đông đúc nhất trên phố, người qua kẻ lại, nên sớm đã rất ồn ào từ khi thành chủ đại nhân xuất hiện, mọi người đều vô cùng để ý, lại thêm thành chủ đại nhân và mĩ nhân xinh đẹp kia gắn chặt như hình với bóng, khiến bản tính tò mò ưa đưa chuyện của người ta lại càng được kích thích, họ nườm nượp kéo theo, đều cố gắng để nắm bắt bằng được tin tức nóng hổi có khả năng đổi hướng gió cho những câu chuyện trà tửu hậu trong thành Phi Hồ sau này, ghi tâm khắc cốt, chờ cơ hội mang ra dùng.
Thế là, câu nói của thành chủ đại nhân, “Tiền của Nguyệt ca ca cũng đều là của nàng, ai đền chẳng giống nhau” vừa thốt ra, đã như sét giữa trời quang đánh thẳng vào tai của đám đông, và với tốc độ truyền miệng thần tốc, đã truyền khắp thành Phi Hồ.
Khi Thu Hàn Nguyệt quay người đưa Linh Nhi đi, đột nhiên cảm thấy có hai luồng ánh sáng kỳ lạ bám dính ở lưng, hắn đột ngột quay đầu, bắt gặp cảnh vô số những ánh mắt tò mò nhìn mình chằm chằm không kịp thu về, nhưng trong số đó, không có ánh mắt mà hắn đang tìm.
“Nguyệt ca ca, sao thế?”
“Không sao!” Hắn quay người cất bước, nhưng trong lòng không thoải mái như ngoài mặt thể hiện. Nếu hắn không cảm nhận sai thì, ánh mắt cùng hơi thở ấy, có lẽ là người trong Huyền môn… Vội vòng tay ôm chặt tiểu nha đầu bên cạnh. “Linh Nhi, Nguyệt ca ca đưa Linh Nhi đi ăn cháo ngon nhé.”
“Ừm!” Linh Nhi sung sướng cười rạng rỡ, như hoa đào bừng nở, đẹp không bút nào tả xiết.
Hắn vòng tay ôm chặt Linh Nhi hơn. Cho dù vị khách qua đường vừa rồi là thần tiên hay thiên sư đắc đạo, tốt nhất đừng có mơ tưởng tới bảo bối của hắn, nếu không…
Cảm giác của Thu Hàn Nguyệt hoàn toàn chính xác.
Ngày hôm sau, dùng xong bữa sáng, hắn bèn đón tiếp mấy vị thương khách từ nơi khác đến ở phòng ngoài, người canh cổng vào báo, bên ngoài có một đạo trưởng cầu kiến.
Hai từ “đạo trưởng” khiến đôi mắt hắn bỗng lạnh đi. “Mời.”
Trong phòng, khách chủ cùng ngồi, Thu Hàn Nguyệt sai dâng trà, hắn không hỏi lai lịch, cũng không hỏi mục đích đạo trưởng tới đây, mà ngồi ngay ngắn cụp mắt xuống.
“Thu thành chủ, bần đạo đoạn tuyệt với thế sự.” Đạo nhân áo xám, lưỡng quyền nhô cao, đáy mắt thâm sâu nói: “Mạo muội tới phủ, thực sự là bất đắc dĩ. Không biết Thu thành chủ có thể cho tả hữu tạm lui ra, nghe bần đạo giải thích rõ lý do?”
“Lui cả ra.” Thu Hàn Nguyệt nhanh chóng thực hiện yêu cầu của đạo nhân.
Bọn a hoàn, thị vệ trong phòng vội vàng lui ra ngoài. Đạo nhân áo xám thấy thành chủ phối hợp như vậy, cảm nhận được rằng mình đi chuyến này quả không vô ích, hắn cất tiếng: “Bần đạo vừa vào quý thành tối hôm qua, đêm ngắn thiên tượng, thấy phủ thành chủ bị yêu khí bao phủ, nên tới đây là muốn trừ yêu.”
Thu Hàn Nguyệt cười nhạt. Trước cửa Quan Nguyệt lâu, Khắc linh phù (bùa chú) do chính tay tộc trưởng Vu thị chế tác, có thể ẩn đi tất cả mọi yêu khí, hắn làm vậy là vì Linh Nhi, ngay ngày đầu tiên Linh Nhi đến đây hắn đã mặt dày tới xin tộc trưởng làm cho. Vị đạo sĩ này đến việc trong phủ có bùa chú bảo vệ cũng không cảm nhận được, vậy mà còn dám lớn tiếng hống hách?

“Thu thành chủ, trừ yêu diệt là chức trách từ xưa tới nay của người trong Huyền môn, bọn ta còn một ngày thì tuyệt đối không để cho yêu nghiệt giết hại chúng sinh, mo thành chủ cho phép bần đạo lập đàn thi pháp trong quý phủ, bắt yêu nghiệt trong phủ phải hiện nguyên hình!”
“Lời này của đạo trưởng là thật hay giả? Cái gọi là yêu ma quỷ quái, chẳng phải là mấy chuyện vớ vẩn hay sao. Trời đất sáng sủa, thế giới thái bình, sao có chỗ cho chúng tác oai tác quái? Đạo trưởng có lẽ bị hoa mắt rồi.”
“Thu thành chủ, ngài sai rồi!” Đạo nhân áo xám đột nhiên đứng dậy, “Thế giới rộng lớn, vật đạo luân hồi, tất cả đều phải nghe theo thiên mệnh. Nhưng luôn có những nghiệt súc không biết an phận thủ thường, hóa thành hình người nhằm mê hoặc người khác, hút tinh khí, hại tính mạng. Thành chủ lẽ nào không lo cho an nguy của mọi người trong phủ hay sao, không sợ họ bị yêu nghiệt làm hại ư?”
Thu Hàn Nguyệt khi nghe tới hai từ “nghiệt súc” đã lập tức vứt bỏ vẻ ngoài nho nhã, đôi mắt đẹp của hắn lạnh lùng nhìn xoáy vào người vị đạo nhân tự nhận hóa thân thành chính nghĩa kia, sau đó đáp: “Bổn thành chủ nói trong phủ không có yêu nghiệt là không có yêu nghiệt, đạo trưởng còn bàn về vấn đề này bổn thành chủ sẽ định ngài tội dùng lời lẽ ma quỷ để mê hoặc lòng người, cách ly ngài khỏi địa giới của thành Phi Hồ. Kính Phi, tiễn khách!”
Đạo nhân áo xám cũng nổi giận, “Thành chủ, yêu nghiệt đó bần đạo tận mắt nhìn thấy, chính là người cùng thành chủ ra phố ngày hôm qua…”
Thu Hàn Nguyệt ném chén trà trong tay xuống đất, “Kính Phi, tiễn khách! Ngươi có điếc không hả?!”
“…Vâng!” Kính Phi đứng gần cửa nhất lập cập chạy vào, “Đạo trưởng, mời!”
“Thành chủ, ngài đừng để bị mĩ sắc mê hoặc, nó sẽ hại thành chủ….”
“Bịt miệng hắn lại, kéo đi, ném ra ngoài cổng, truyền lệnh của bổn thành chủ, người này là một thuật sĩ giang hồ, người dân thành Phi Hồ có gặp, nhắm mắt bịt tai làm ngơ! Trái lệnh luận tội!”
Kính Phi và hai thị vệ khiêng đạo nhân lên, đi qua sân viện, rồi ném thẳng xuống thềm Hán Bạch Ngọc.
Hai thị vệ ném người xuống, một người quay lại bẩm báo, một người đi đến nơi phồn hoa đông đúc nhất trong thành truyền khẩu dụ của thành chủ, Kính Phi lại đột nhiên dừng bước, nhìn trái ngó phải thấy không có ai, mới bước nhanh lại trước mặt đạo nhân áo xám, rút miếng vải bịt miệng đạo nhân ra, hỏi: “Yêu tinh có thật sẽ hút hết tinh khí rồi giết người ta không?”
“Kính Phi, ngươi có tận mắt nhìn thấy đạo sĩ đi xa không?”
“Vâng, thành chủ, tiểu nhân chính mắt nhìn thấy vị đạo sĩ đó đi khỏi thành Phi Hồ, người trong thành cũng không ai dám nhìn ngó để ý gì tới ông ta.”
“Báo cho binh sĩ khắp bốn cổng thành, không cho phép đạo sĩ đó bước vào thành Phi Hồ dù chỉ là nửa bước!”
“Vâng, tiểu nhân lập tức tới bốn cổng thành truyền lệnh.”
Sau khi dặn dò kĩ lưỡng, sắp xếp mọi việc thỏa đáng, Thu Hàn Nguyệt lại vẫn chưa cảm thấy thực sự yên tâm, nhưng khi ngẫm nghĩ kĩ lại, chẳng tìm ra bất kỳ sơ suất nào, hắn đành cho rằng là vì mình đã quá lo lắng cho tiểu nha đầu kia.
“Ca ca!” Cửa thư phòng bật mở, thân hình mảnh dẻ với sắc phụ hoa đào nhào vào lòng, ngay lập tức, hương thơm thanh khiết xộc vào mũi, rồi cứ thế lan dần xuống.
Hắn dùng mũi mình cọ cọ và trán tiểu nha đầu, “Sao thế?”
“Ca ca còn rất nhiều việc phải làm ư?”
“Còn một vài việc.”
“Linh Nhi rất muốn ngủ, nhưng không có ca ca, Linh Nhi không ngủ được.” Cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng chu lên, nhỏ nhẹ oán trách.
Tiểu nha đầu không hiểu được “nỗi khổ” của đàn ông, nàng hoàn toàn không biết rằng, mỗi ngày nằm ôm nàng, Nguyệt ca ca của nàng đã phải chịu giày vò như thế nào? Hắn ai oán thở dài, “Vậy Linh Nhi tạm thời nằm ngủ trong lòng Nguyệt ca ca đi, đợi Nguyệt ca ca làm xong việc sẽ cùng quay về Quan Nguyệt lâu, được không?”
“Ừm.” Linh Nhi lăn qua lộn lại, dịch trái nghiêng phải, tìm được tư thế nằm thích hợp nhất, cái đầu nhỏ dựa vào khuôn ngực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, đôi mi dài dần khép lại, chẳng bao lâu, đã phát ra những tiếng thở đều đặn.
Haizz. Hắn lại thở dài lần nữa, lần sau không biết có nên hỏi chị vợ một câu, tiểu nha đầu này bao giờ mới trưởng thành đây? Định thần lại, hít một hơi thật sâu, ngửi thấy làn da còn thơm mùi sữa tạm thời khiến người ta xua tan dục vọng nặng nề, cầm bút cúi mặt, bắt đầu chăm chú làm việc.
“Thành chủ.” Nửa canh giờ sau, Kính Phi mang trà và bữa ăn đêm lên. “Có cần để Linh Nhi cô nương nằm ngủ trên chiếc ghế dài đằng sau không? Nằm thế ngủ sẽ dễ chịu hơn.”
Thời gian này, Kính Phi như được giác ngộ, bất cứ chuyện gì có lợi cho Linh Nhi cô nương, hắn đều dễ dàng nhận lời.
“Ừm?” Thu Hàn Nguyệt cụp mắt nhìn tiểu nha đầu đang ngủ rất ngon trong lòng mình, rồi lại nhìn đám công văn đang chất thành đống đợi phê duyệt trên văn án, gật đầu. “Đến phòng ta mang tấm thảm Ba Tư đó lại đây.”
“Tuân lệnh.”
Thư phòng của phủ thành chủ là nơi Thu Hàn Nguyệt dùng để xử lý công việc, trước khi có Linh Nhi, rất nhiều khi xử lý công việc quá muộn, hắn đều ngủ lại. Dùng một chiếc bình phong bằng trúc để chia đôi căn phòng, phía sau đặt một chiếc sập bằng gỗ đàn.
Trên chiếc sập được đóng theo kích thước của hắn, càng khiến thần hình nhỏ bé của Linh Nhi trông nhỏ bé hơn, nhỏ bé tới mức hắn muốn nhét nàng vào trong da thịt mình…
“… Ngon… Ngon quá… Linh Nhi muốn ăn nữa… Chẹp chẹp…” Không biết nằm mơ thấy gì, mà cái miệng chẹp chẹp, lẩm bẩm nói.
Sao đến nói mơ mà cũng xinh đẹp động lòng người đến thế? Hắn không kìm được cúi đầu xuống, định hôn lên đôi môi nhỏ, nhưng suýt nữa thì bị nàng cắn vào đầu lưỡi, tức tới mức muốn giơ tay khẽ vỗ mông nàng một cái, “Tham ăn tới mức muốn ăn luôn cả Nguyệt ca ca sao?” Rồi ngay sao đó, hắn lại bất lực than: “Muốn ăn Nguyệt ca ca cũng không sao, nhưng nên ăn bằng cách khác. Linh Nhi của ta, bao giờ nàng mới lớn?”
Đáp lại hắn là tiếng thở đều đều của Linh Nhi.
Haizz, đây quả là sự trừng phạt ngọt ngào nhất trên thế giới này.
“Thành chủ, thảm đã mang đến rồi.” Kính Phi vén rèm đi vào, trong lúc thành chủ đón lấy để đắp cho Linh Nhi cô nương, hắn cũng rất nhanh tay nhanh mắt cúi xuống, cầm đôi hài nhỏ của Linh Nhi cô nương để lại ngay ngắn gọn gàng.
Thu Hàn Nguyệt liếc thấy, cười nói: “Cuối cùng Kính Phi cũng đã hiểu ra sự đáng quý của Linh Nhi rồi, cũng bắt đầu không thể không thích Linh Nhi, đúng không?”
“…Vâng.” Kính Phi cúi đầu đáp. Nếu Linh cô nương không phải là một con hồ ly tinh, mà là một cô nương thật sự, thì tốt biết bao.
“Ca ca, Linh Nhi tại sao không thể đi thăm các tỷ tỷ?”
“Linh Nhi rất nhớ các tỷ tỷ, rất muốn đi thăm họ, họ đang ở đâu?”
Vì tiểu nha đầu ngốc nghếch này cứ truy hỏi, nên Thu Hàn Nguyệt phải tới làm phiền chị vợ. Khi đẩy cửa bước vào Phượng Hà Trai, Bách Tước Nhi xinh đẹp lanh lợi đang bị người đàn ông của nàng ta đuổi chạy quanh vườn.
“Ngươi tới đây làm gì?” Lý Mãnh liếc thấy hắn, khuôn mặt to kệch bỗng hiện lên vẻ cảnh giác.
“Ta có chuyện muốn cầu kiến tam tỷ.” Hắn tới là để nhờ giúp đỡ, không cần thiết phải chọc giận tên thô lỗ này.
“Ồ, miệng lưỡi dẻo quẹo ấy nhỉ, xem ra việc ngươi nhờ chẳng nhỏ rồi.” Bách TướcNhi chưa nói đã cười, xinh đẹp quyến rũ.
Hắn chắp tay làm lễ, “Không biết tam tỷ có thể tẩy sạch kí ức của một người không?”
“Nếu là kí ức nhất thời thì được. Nếu để viết lại kí ức của cả một khoảng thời gian dài, thì không được.” Pháp thuật kiểu đó, phải là thượng tiên trên thiên giới mới làm được. Trong Hồ tộc, chỉ có đại ca mới có thể làm được.
“Ba người phụ nữ ở Đông viện, bọn họ từng tận mắt chứng kiến Linh Nhi từ hình dạng con người biến thành hồ ly.”
“Chính là ba người thiếp của ngươi phải không? Giết đi chẳng phải là xong à?”
“Họ đều là những cô nương lương thiện.”
Đôi môi quyến rũ của Bách Tước Nhi hé mở: “Đau lòng chứ gì? Không nỡ phải không?”
“Giết người trong tình huống cực chẳng đã là chuyện bất đắc dĩ, nếu ta là kẻ xem mạng người như cỏ rác, thì tam tỷ có yên tâm mà giao Linh Nhi cho ta không?”
“Hừ, cho dù ngươi là người thế nào, ta cũng không thể giao Linh Nhi cho ngươi!” Những lời này của Bách Tước Nhi cũng chỉ là để nói cho sướng miệng mà thôi, những gì cần thấy nàng ta cũng đã thấy rồi, nàng ta cho rằng chỉ có giao muội muội ngốc nghếch ngoài khuôn mặt xinh đẹp ra chẳng có gì kia cho một người như hắn thì kẻ làm huynh làm tỷ như nàng ta mới yên tâm mà sống cuộc đời của mình được, có điều, chắc chắn đại ca luôn yêu thương Linh Nhi sẽ không dễ dàng chấp nhận chuyện này. Thu Hàn Nguyệt, những ngày khốn khổ của ngươi sắp tới rồi.
“Đi trước dẫn đường, bổn cô nương muốn nhìn qua ba vị thị thiếp kia của ngươi!”
Ca ca bận rộn với công việc, tam tỷ thì luôn bị Lý ca ca giữ chặt, Ngụy tỷ tỷ không biết bỏ đi đâu rồi, đai hoàng mao mấy hôm nay không đến, lũ chim bồ câu trắng sợ lạnh ở rịt trong tổ… Linh Nhi thật quá buồn chán.
Bách Linh Nhi trèo lên cây liễu lùn, miệng gặm táo, buồn bã không vui.
“Linh cô nương, cô nương đang ở đâu? Linh cô nương…” Minh Thúy đi vào vườn, dừng lại trước đôi giày màu hoa đào đang lắc qua lắc lại trước mắt, ngẩng đầu lên: “Linh cô nương xuống đi, nô tì gói xong sủi cảo rồi, nhân lúc nóng phải ăn ngay thôi.”
Sủi cảo vốn là món ăn ở quê nhà của Minh Thúy, hôm đó phủ thành chủ cho người hầu kẻ hạ nghỉ, cô ta và mấy tỷ muội thân thiết mua bột và nhân về gói sủi cảo để ăn, bị Linh cô nương với cái mũi thính ơi là thính phát hiện, tỏ ra vô cùng thích thú. Từ đó, thành chủ phát thêm cho cô ta một phần tiền lương, chuyên làm những chiếc sủi cảo đủ mọi hình dáng vào bất kỳ lúc nào nhằm thỏa mãn cơn thèm đột xuất của Linh cô nương.
Minh Thúy ngẩn người: Lần đầu tiên nghe vị chủ nhân nhỏ bé này nói không muốn ăn. “Cũng đã đến giờ cơm trưa rồi, người phải ăn thôi.”
“… Linh Nhi không muốn ăn, Linh Nhi rất buồn.” Dựa vào thân cây, cái đầu nhỏ xinh từ xưa tới nay chưa bao giờ ủ dột giờ gục xuống.
“Vì không có ai chơi với người ư? Vậy nếu người ăn trưa xong, nô tì sẽ cùng người đi thả diều, hay người muốn đi thả đèn Khổng Minh? Đều rất vui đấy.”
“Nhưng…”
“Mời người mau xuống đây đã, nô tì nhất định sẽ tìm vài trò mới mẻ khiến người thích thú.”
“Được.” Dù sao Linh Nhi cũng là một cô nàng ngoan ngoãn, nghe lời Minh Thúy nhảy xuống, nhưng khi tiếp đất bị trượt chân nên ngã sóng soài ra đất.
Minh Thúy sợ trắng bệch cả mặt, vội vàng chạy lại đỡ: “Linh cô nương, không sao chứ?” Cái cây thấp tè như thế, sao có thể ngã chứ? Linh cô nương từng trèo cây dương cao tới hai trượng rồi cơ mà.
“Đau mông quá, đau mông quá…hu hu… đau quá… hu hu… ca ca…” Chẳng biết bao ấm ức dồn nén, Linh Nhi đầu tiên là bật khóc khe khẽ, sau đột nhiên òa lên nức nở, nhưng không khóc lớn tiếng như mọi lần, mà cứ kìm nén, thút tha thút thít. Minh Thúy đứng nhìn và kết luận, tiểu chủ nhân càng khóc, lại càng không có hơi để thở.
“… Linh cô nương, người đừng dọa nô tì, người rốt cuộc là làm sao? Người mau… Có ai không, có ai không, mau đi mời thành chủ, mời đại phu!”



Thử đọc