Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch - Chương 07

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Đánh dấu

Thành Chủ Lại Dụ Dỗ
Huynh đệ ba ngươi còn đang tranh cãi thì Kính Phi vội vội vàng vàng chạy vào, “Thành chủ!”
Động tác uống trà của Thu Hàn Nguyệt bỗng dừng lại, “Chuyện gì?”
“Cái đó… cái gì đó… tỉnh rồi, ngài mau đi xem?” Thật là khó cho nô bộc trung thành Kính Phi, có người ngoài ở đây, nên không biết phải làm thế nào mới phải.
Sắc mặt Thu Hàn Nguyệt trầm xuống, chân đã bước ra ngoài,ất giọng nghiêm nghị: “Cái gì mà ‘cái đó’? Sau này còn nghe ngươi nói năng lộn xộn như thế nữa, phạt ngươi tới nhà xí làm khổ sai!”
Với lượng thuốc mê đủ cho một người đàn ông to lớn ngủ mê mệt một ngày một đêm, nàng mới ngủ nửa ngày đã tỉnh lại, có phải vì bản chất của nàng không giống với “con người” ?
“Nhưng…” Kính Phi thấy mình rất oan uổng, ấm ức: Người ta không biết phải xưng hô thế nào mà.
“Tứ sư huynh, huynh đi đâu đấy?” Là người ưa náo nhiệt và có khả năng luôn “bắt sóng” những chuyện thế này nhanh hơn người khác, Mạch Tịch Xuân lập tức đứng dậy, lon ton theo sau sư huynh, “Nhìn Tiểu Phi Phi của huynh ngập ngừng định nói rồi lại thôi, có lẽ đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng rồi phải không? Nói nghe xem nào, nói nghe xem nào!”
Thu Hàn Nguyệt để mặc hắn lải nhải đi theo, chỉ cắm cúi bước, bước chân nhanh nhẹn như bay.
“Mẹ ơi, kia là… kia là…” Mạch Tịch Xuân đột nhiên đứng sững lại, vẻ mặt kinh ngạc lắp ba lắp bắp, cổ họng như bị cứa ngang, chỉ phát ra những tiếng ú ớ kì quái, còn ngón trỏ của tay phải lại run run đưa lên, chỉ về phía bên trái.



“Đệ làm trò gì thế…” Thu Hàn Nguyệt vốn đang định mắng cho hắn một trận nhưng khi thấy mắt hắn trợn ngược và nhìn theo hướng tay hắn chỉ, biết được nguyên do, thần sắc trên khuôn mặt đẹp như ngọc tạc kia bỗng thoắt biến đổi, phóng tới trước mặt người đang ngó Đông ngó Tây, nhìn Nam nhìn Bắc kia. “Sao lại ra đây?”
Áo ngắn trắng tinh, quần lụa màu hoa đào, đai lưng nhỏ cũng màu hoa đào thắt nơi eo thon, bên ngoài là chiếc váy lụa màu trắng mỏng manh như cánh chuồn chuồn, suối tóc thắt nơ màu hoa đào thả đến eo, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm hồng hào, đôi mắt sáng long lanh xinh đẹp, sóng sánh thuần khiết…
“Lui ra cả!” Thu Hàn Nguyệt thét lên.
“… Là ngươi?” Tiếng quát nghiêm nghị của chàng khiến đám người dưới, nô tỳ vừa tò mò vừa đố kỵ kia kinh hãi, đồng thời cũng thu hút sự chú ý của kẻ đang hết sức tò mò và băn khoăn trước thế giới mới là Bách Linh Nhi, nhìn thấy gương mặt quen thuộc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nở một nụ cười tươi tắn, lao tới nắm vạt áo hắn: “Linh Nhi nhận ngươi!”
“Nàng đương nhiên phải nhận ra ta rồi.” Thu Hàn Nguyệt dang tay ra ôm lấy cơ thể nhỏ bé mềm mại, ánh mắt si mê đắm đuối bao bọc lấy nàng, nhìn không chớp mắt, “Trên thế gian này cho dù nàng không nhận ra ai thì cũng phải nhận ra ta. Có nhớ ta tên gì không?”
“Ừm…” Bách Linh Nhi nghiêng đầu ngẫm nghĩ, “Nguyệt?”
“Bé ngoan.” Hắn cúi đầu hôn lên trán nàng.
Bản tính của động vật, khiến nàng có cảm giác mình được yêu thương trân trọng, Bách Linh Nhi cười ngọt ngào, dịu dàng nói, “Ngươi có muốn đưa ta về nhà không?”
“Không muốn.”
“Linh Nhi phải về nhà rồi…” Sự từ chối quá bất ngờ, Bách Linh Nhi chu môi, đôi mắt xinh đẹp sáng rỡ lập tức ầng ận nước, “Linh Nhi không biết nơi này…”
“Đây sẽ là nhà nàng.”
“Nhà của Linh Nhi?”
“Đúng, nhà của nàng.”
“Nhà của Linh Nhi không phải thế này, nhà của Linh Nhi ở…”
“Nàng thích căn nhà này được bày trí như thế nào, ta sẽ biến thành như ý nàng muốn.” Giọng hắn dịu dàng đến mức có thể chắt ra nước. Không có kinh nghiệm yêu chiều người khác, không có nghĩa là không biết yêu chiều.

“Biến?” Đôi mắt đẹp của Linh Nhi mở to, “Ngươi và đại ca ca giống nhau, biết biến hóa?”
“Đại ca ca?” Hắn không cho rằng mình thích nghe tên một gã đàn ông khác xuất hiện trước hắn từ cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp kia, đôi mắt hắn sáng quắc, “Linh Nhi thích biến căn nhà này thành hình dạng thế nào?”
“Ừm…” Nàng đảo đảo đôi mắt xinh đẹp, “Linh Nhi muốn ăn gà! Còn muốn ăn cá, muốn ăn rất nhiều thứ nữa!”
Thật đáng yêu! Thu Hàn Nguyệt cười ngất, “Ở trong nhà này, nàng có thể ăn bất cứ thứ gì, ăn tới mức nàng ngán không muốn ăn nữa thì thôi!”
“Linh Nhi còn muốn ngủ!”
Thật đúng là bảo bối! Thu Hàn Nguyệt véo véo chiếc mũi tròn nhỏ nhắn của nàng, “Ở trong nhà này, khi nàng ngủ sẽ không có kẻ thứ hai dám tới làm phiền nàng.” Còn hắn thì lại chính là kẻ đầu tiên, duy nhất kia.
Kiểu nói “ý toại ngôn ngoại” của người đàn ông này, Linh Nhi không hiểu, chỉ chăm chăm nói ra mong muốn của mình, “Linh Nhi còn muốn được sưởi ấm dưới ánh mặt trời ấm áp, Linh Nhi muốn cuộn mình chơi đùa trên thảm lông mềm mại, Linh Nhi muốn chơi với Hồ Điệp tỷ tỷ, Linh Nhi muốn tắm trong nước ấm, Linh Nhi còn muốn…”
Mỗi câu nàng nói, nụ cười trên môi hắn càng rộng hơn. Với nhan sắc của nàng, muốn một thành trì một quốc gia e rằng đều sẽ có đàn ông nguyện dâng cho nàng, nhưng những thứ nàng yêu cầu thật nhỏ bé đơn giản, thật đúng là một tiểu hồ ly ngốc nghếch đáng yêu.
“Ở cái nhà này, nàng muốn làm gì cũng được.”
“Muốn làm gì cũng được ư?” Linh Nhi nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, ra chiều suy nghĩ. Nơi này, hình như là một nơi rất đẹp. Nơi này, còn có một người đàn ông rất ưa nhìn. Người đàn ông này, là người đàn ông đẹp trai nhất sau đại ca ca, trên người còn có mùi mà Linh Nhi thích…
“Sư huynh, nhìn đệ! Nhìn đệ đi, sư huynh! Tứ sư huynh…” Mạch Tịch Xuân đứng bên cạnh vừa hét vừa nhảy choi choi, “Nói cho đệ biết, tiểu mỹ nhân này ở đâu ra? Là tiểu mỹ nhân ở đâu?”
Linh Nhi nhìn hắn nhảy nhót khổ sở lại hét gọi rất náo nhiệt, cảm thấy vừa tò mò vừa thú vị, đôi môi màu hồng đào bật ra tiếng cười giòn tan như những chuỗi trân châu va vào nhau, hỏi: “Ngươi là ai? Linh Nhi không biết ngươi.”
“… Nàng đang hỏi ta? Hỏi ta ư? Đang hỏi ta sao?” Được tiểu mỹ nhân chú ý, Mạch Tịch Xuân vừa kinh ngạc vừa vui mừng, “Ta là Mạch Tịch Xuân, Mạch trong mạch điền[1], Tịch trong…”
[1. Mạch điền: Là ruộng lúa.]
“Tịch trong ‘Mệnh tại đán tịch’, ‘Xuân’ trong ‘Xuân thu đại mộng’, một người không quan trọng, không cần phải nhớ.” Thu Hàn Nguyệt bế tiểu nha đầu lên, đi về Quang Nguyệt lâu của mình, “Không phải muốn tắm nước ấm sao? Ta đưa nàng đi.”
“Có bọt?” Mắt Linh Nhi sáng rực.
“Đúng, có bọt.” Thu Hàn Nguyệt không kìm được lại thơm lên đầu mũi cô nàng một cái, tiểu nha đầu này trẻ con đáng yêu như thế, không biết trong thế giới hồ ly nàng được mấy tuổi rồi? Hắn không bị buộc tội dụ dỗ trẻ con đấy chứ?
Mà cho dù là thế, hắn có thể từ bỏ không?
Không thể.
“Tứ sư huynh, Tứ sư huynh, đợi đã…”


“Nếu đệ đi theo…” Thu Hàn Nguyệt quay đầu lại, khuôn mặt anh tuấn dịu dàng vạn phần trước đó giờ đã đổi thành khuôn mặt hung dữ như Diêm Vương, “Ta sẽ tức tốc đưa thư tới Ngụy Di Phương, nói đệ đã đến địa giới của Phi Hồ thành.”
Cổ Mạch Tịch Xuân rụt lại, lẩm bà lẩm bẩm, chỉ còn biết trợn mắt đứng nhìn tiểu mỹ nhân hoàn mỹ nhất trong mộng tưởng của mình bị đại dã lang cướp mất…



Thử đọc