Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi - Chương 12

Tác giả: Mộc Yêu

Lâm Vũ Mặc nhiệt tình hôn môi Tần Phong, ôm cô tiến vào nhà, vừa định tiếp tục động tác tiếp theo liền nghe thấy một tràng âm thanh sột soạt truyền ra từ trong phòng khách. Lâm Vũ Mặc kinh ngạc quay đầu lại, thấy hai người trên ghế sa lon vội vàng tách ra liền ngây ngẩn cả người.
Lâm Vũ Mặc vội vàng dùng tay che mắt của Tần Phong lại, nói: “Phi lễ chớ nhìn! Trẻ em không nên xem.”
Tần Phong đột nhiên bị che mắt lại, đang định kháng nghị thì nghe thấy thanh âm không vui của Lâm Ngạo: “Cái gì mà phi lễ chớ nhìn, trẻ em không nên xem? Nghiệt tử, con không thấy cha và mẹ đều đang mặc quần áo chỉnh tề sao?”
“Ha ha ha! Đúng là vẫn mặc quần áo. Cha, cha thật lợi hại, như vậy cũng có thể làm…!” Lâm Vũ Mặc cười chế nhạo nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cha hắn, thấy cha mẹ đã sửa sang xong y phục, hắn mới hài lòng buông bàn tay đang bưng kín trên mặt Tần Phong ra.
Tần Phong vừa được tiếp xúc với ánh sáng, thì khuôn mặt đỏ ửng của Lâm mẫu đã đập vào mắt. Khuôn mặt bà dường như vẫn chưa khôi phục lại sau màn kích tình trước đó.
Đôi vợ chồng này, tình cảm cũng không khỏi quá thắm thiết đi?
Chẳng lẽ hai người bọn họ làm từ buổi sáng đến bây giờ sao? Hơn nữa còn vẫn làm trên ghế salon.
Toát mồ hôi…
“Tiểu Mặc, đừng nói nữa!” Lý Hải Vi đỏ mặt, hướng con trai kháng nghị.
“Được rồi, con không nói. Con cũng Tiểu Phong Nhi trở về phòng, hai người cứ tiếp tục làm đi. Ha ha ha.” Nói xong, Lâm Vũ Mặc còn không quên bày ra khuôn mặt trêu tức, kéo tay nhỏ bé của Tần Phong chạy vào trong phòng ngủ.
Lâm Ngạo không thương xót ném một cái nệm êm vào đầu Lâm Vũ Mặc. “Đứa con bất hiếu! Lại dám trêu chọc lão tử, con không muốn sống nữa phải không?”
“Ai nha! Cha, sao người ác vậy a?” Lâm Vũ Mặc khoa trương xoa cái ót, hướng cha hắn oán trách.
Tần Phong đứng ở sau lưng Lâm Vũ Mặc, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lâm Ngạo. Mặc dù trên gương mặt hắn không vui, nhưng cô lại không cảm thấy sợ hãi một chút nào, ngược lại cô còn cảm thấy hắn rất có tư vị của ba. Trước Lâm Vũ Mặc, bên trong thái độ nghiêm nghị của hắn còn mang theo một loại yêu thương sâu sắc.
“Hừ! Đây là trừng phạt con không hiểu chuyện.” Lâm Ngạo hừ một tiếng, sau đó ánh mắt sắc bén nhìn về phía Tần Phong, nói với cô: “Cô hầu gái, sao cả ngày nay không thấy bóng dáng cô? Đến thời gian nấu cơm cũng không biết trở lại nấu cơm!”
“A! Tiên sinh, thật xin lỗi, hiện tại cháu vẫn đang đi học, ban ngày cháu phải học ở trường, chỉ có buổi tối mới trở về nấu cơm. Chắc ngài và bá mẫu đều đói rồi, để cháu đi làm cơm.” Tần Phong nghe thấy Lâm Ngao trách, liền vội vàng xin lỗi ông.
“Mau đi đi! Bữa sáng cháu làm thật ngon, hi vọng bữa tối cũng sẽ không làm ta thất vọng.” Lâm Ngao nói xong, bèn kéo tay Lý Hải Vi, đi về hướng phòng ngủ, vừa đi vừa không quên dặn dò con trai: “Cơm chín thì gọi cha mẹ.”
Lâm Vũ Mặc cười hì hì , nói: “Lão đầu tử, me vĩnh viễn đều là của cha, có cần phải gấp như vậy không?”
Lâm Ngạo nghe vậy, lấy tay dùng sức gõ vào đầu Lâm Vũ Mặc, trừng mắt nhìn hắn nói: “Nói nhăng nói cuội gì đó? Ta và mẹ con vào trong rửa tay, chẳng lẽ cũng không được sao?”
“Ồ! Vậy sao? Vậy cha mau đi đi. Rửa tay lâu lâu một chút cũng không sao.” Lâm Vũ Mặc che miệng cười trộm.
“Hừ!” Lâm Ngạo trợn mắt một cái trừng con trai, sau mới dịu dàng kéo tay bà xã đi vào phòng ngủ, đóng cửa thật chặt, chặn Lâm vũ Mặc ở bên ngoài.
Lâm Vũ Mặc cười, trở về phòng mình, cởi bỏ một thân tây trang, sau đó tắm rửa sạch sẽ, đổi lại quần áo ở nhà thoải mái, rồi mới đi vào phòng bếp.
Trong phòng bếp,
Lâm Vũ Mặc ôm lấy hông Tần Phong từ phía sau, hạ xuống một nụ hôn nóng bỏng trên cổ cô.
Tần Phong tắt bếp, quay đầu lại, nhìn Lâm Vũ Mặc cười nói: “Mặc, cơm chín rồi, anh đi gọi bác trai, bác gái ra ngoài ăn cơm thôi.”
“Tiểu Phong Nhi, bây giờ anh rất đói, đói cả ngày rồi.” Lâm Vũ Mặc buồn bã, nói với Tàn Phong.
“Buổi trưa anh chưa ăn cơm sao? Sao lại để đói thành như vậy?” Tần Phong xoay người lại, nghiêng đầu cười nhẹ hỏi.
“Ha ha ha! Tiểu Phong Nhi, không phải bụng anh đói, mà là nơi này đói .” Lầm Vũ Mặc chỉ vào phía dưới, ngụ ý nói.
Tần Phong lúc này mới hiểu được ý tứ trong lời nói của Lâm Vũ Mặc, thì ra ‘đói’ ở đây không phải là ‘đói kiểu kia’!”, cô cười đáp: “Không ngờ đường đường là Lâm đại tổng giám đốc, lại là một con sói đói, đến đây, em cho anh ăn.”
Chỉ đợi Tần Phong nói lời này, Lâm Vũ Mặc cúi xuống, dâng lên môi mỏng, chờ đợi nụ hôn của cô, nhưng không ngờ Tần Phong lại lấy một miếng tôm viên nhét vào miệng Lâm Vũ Mặc.
“Thế nào? Ăn no chưa?” Tần phong cười hì hì, nhìn miệng Lâm Vũ Mặc bị nhét đầy thức ăn hỏi.
Lâm Vũ Mặc chỉ yên lặng nhìn chằm chằm Tần Phong, sau khi đem tôm viên nuốt vào bụng, mới bất chợt ôm lấy hông cô, đem cô kéo vào trong иgự¢: “Tiểu Phong Nhi, như vậy chỉ đủ lót dạ thôi, nếu muốn cho anh ăn no, còn phải phiền em tự mình bón anh vậy!”
Nói xong, môi Lâm Vũ Mặc liền hạ xuống, chặn lại môi mềm của Tần Phong.
Tần Phong nhẹ nhàng nắm hai mắt lại, hưởng thụ nụ hôn dịu dàng của hắn, trong lòng tràn đầy ngọt ngào.
Đúng lúc bàn tay Lâm Vũ Mặc muốn nhấc váy Tần Phong lên, định thăm dò vào bên trong, thì một tiếng ho nặng nề đột nhiên truyền đến: “E hèm!”
Nghe thấy tiếng ho ngoài cửa. Tần Phong vội vàng đầy Lâm Vũ Mặc ra, thẹn thùng quay lưng lại, không dám đối mặt với khuôn mặt trêu chọc của Lâm Ngạo.
“Cha, cha không thể đợi đến tối rồi hẵng ra được sao?” Lâm Vũ Mặc bất mãn hướng Lâm Ngạo kháng nghị. “Thiệt là, một con kỳ đà cản mũi siêu cấp.”
“Ha ha ha! Đứa con bất hiếu, có nữ nhân liền quên cha. Chănge lẽ con muốn ta cùng mẹ con đói ૮ɦếƭ ở trong phòng sao?” Khóe miệng Lâm Ngạo mang theo nụ cười hả hê nói.
Cuối cùng cũng tìm được cơ hội, có thể trả thù lại đứa con khó trị từ nhỏ này, Lâm Ngạo hắn tất nhiên sẽ không bỏ qua.
“Tối mới ra ngoài cũng không ૮ɦếƭ người được.” Lâm Vũ Mặc lầm bầm lầu bầu, gương mặt rõ ràng là không cam lòng.
“Cô hầu gái, làm cơm xong chưa? Mau mang thức ăn ra thôi.” Lâm Ngạo không thèm để ý đến Lâm Vũ Mặc, hướng Tần Phong còn đang đỏ mặt thẹn thùng ra lệnh.
“A! Vâng ạ. Cháu làm ngay.” Tần Phong nghe vậy, vội vàng hành động, đem từng đĩa thức ăn thơm phức, bày lên bàn ăn.
“Ai nha! Cô hầu gái, tay nghề thật khá. Mấy món này đẹp mắt như vậy, làm cho ta không nỡ ᴆụng đũa.” Lý Hải Vi nhìn một bàn mĩ vị trước mắt, không nhịn được tán thưởng.
Lâm Vũ Mặc ôm bả vai Tần Phong, ngồi xuống đối diện với cha mẹ hắn, tự hào nói: “Đương nhiên rồi. Mẹ cũng không nhìn một chút xem là ai làm!”
Nhìn hai mẹ con Lâm Vũ Mặc cùng Vu Hải Vi không ngừng trêu đùa, Tần Phong cảm thấy thật hâm mộ a!
Một đứa bé mồ côi như cô, là cỡ nào mong mỏi sự ấm áp của gia đình a!
Vừa nghĩ tới cha mẹ đã qua đời, trong lòng Tần Phong không khỏi khổ sở một hồi.
Tần Phong cúi đầu, lặng lẽ bới chén cơm, Lâm Vũ Mặc nhiệt tình gắp cho cô một đĩa đầy ắp thức ăn, cưng chiều nói: “Tiểu Phong Nhi, ăn nhiều một chút.”
“Cám ơn anh!” Tần Phong ngẩng đầu lên, cảm động nói.
Lâm Vũ Mặc vẫn yêu thương bảo vệ cô trong lòng bàn tay hắn, những ngày hạnh phúc như thế này liệu còn kéo dài được bao lâu nữa đây?
Cô thật sự sợ có một ngày, phần hạnh phúc này sẽ biến mất, tựa như ba biến mất khỏi cuộc đời cô, tựa như Đường Chá rời bỏ cô mà đi, không trở lại nữa.
Bởi vì những nỗi đau lúc nhỏ, trong lòng Tần Phong luôn có một loại cảm giác lo được lo mất. Cho nên chỉ cần phần hạnh phúc này vẫn còn tồn tại, cô phải vững vàng nắm lấy, quyết không buông tay.
Lâm Vũ Mặc nghe cô nói cảm ơn, bất mãn nói: “Tiểu Phong Nhi, sao em còn khách khí với anh như vậy?”
“Chỉ là em quả cảm động a! Mặc, anh ngàn vạn lần đừng nổi giận với Tiểu Phong Nhi, được không?” Tần Phong lập tức hướng Lâm Vũ Mặc nói lời xin lỗi.
Lâm Vũ Mặc véo nhẹ mũi Tần Phong, nói: “Đứa nhỏ tinh nghịch, anh thương em còn không kịp, sao có thể giận em được đây.”
“Mặc!” Tần Phong yên lặng nhìn đôi mắt thâm tình của Lâm Vũ Mặc, trong lòng tràn đầy cảm động.
Lâm Vũ Mặc nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, chậm rãi tới gần môi cô.
“E hèm!” Lâm Ngạo kháng nghị ho khan hai tiếng, bất mãn nói: “Chàng trai trẻ, chú ý đến hình tượng, không cần thân thiết trước mặt lão nhân gia chúng ta. Muốn thân thiết thì trở về phòng mà thân thiết, trái tim yếu ớt của hai nhân gia đây không chịu nỗi loại kích thích này!”
“Ha ha ha! Lão nhân gia? Cha, người đừng đùa! Còn không biết ai mới sáng sớm đã gõ cửa tới tìm, cũng chỉ biết cùng mẹ thân thiết, ngay cả con trai cũng chưa từng nhìn thẳng lần nào.” Trên khuôn mặt Lâm Vũ Mặc mang theo nụ cười xấu xa, hài hước nói.
“Ba hoa!” Lâm Ngạo lúng túng, quở nhẹ con trai. Không muốn Lâm Vũ Mặc tiếp tục đề tài về hai vợ chồng bọn họ, vì vậy lập tức chuyển hướng: “Tiểu Mặc, con ở bên ngoài một mình cũng đủ lâu rồi, có phải nên chuyển về nhà ở hay không?”
“Về nhà?” Lâm Vũ Mặc trợn mắt nhìn cha hắn, lắc đầu nói: “Cha, con không muốn trở về. Con ở ngoài tự do tự tại cỡ nào a! Sao phải trở về để người khác khi dễ. Cha khiến mẹ phải chịu khinh bỉ đủ rồi, chẳng lẽ còn muốn kéo con ra làm đệm lưng hay sao?”
“Đứa con bất hiếu này! Con nói cái gì vậy? Về nhà chẳng lẽ không đúng sao? Cả gia đình ở chung một chỗ mới là phúc khí.” Lâm Ngạo nhìn chằm chằm Lâm Vũ Mặc nói.
“Cái lại phúc khí này con thà không có còn hơn!” Lâm Vũ Mặc lắc đầu nói, một bên hừ nhẹ. “Nhớ lúc con còn nhỏ, bị Lâm Du Lan nhốt trong hầm rượu ba ngày, hại con thiếu chút nữa ૮ɦếƭ đói. Loại phúc khí này trên đời khó kiếm a!”
Tần Phong bồn chồn nhìn hai cha con bọn họ, không hiểu vì sao sự tình lại chuyển thành như vậy.
Nghe Lâm Vũ Mặc nói, Lý Hải Vi sợ chống đau lòng, vọi vàng ngắt lời con: “Tiểu Mặc, con nói ít đi hai câi không được sao? Ba đối với mẹ rất tốt, con cũng không phải không biết, kể từ khi vào Lâm gia, ngay cả phòng bếp mẹ cũng chưa từng đặt chân vào. Cuộc sống hiện tại mẹ đã rát thỏa mãn rồi, một chút uất ức này có là gì!”
Không đợi Lâm Vũ Mặc nói tiếp, Lâm Ngạo đã không chịu nổi. Hắn kéo tay lão bà, thâm tình nói: “Vi, anh đem tất cả tình yêu trao cho em, nên tự cảm thấy có chút thẹn với mẹ con bọn họ. Để em đi theo anh mà phải chịu không ít khi dễ như vậy, anh cũng rất đau lòng.”
“Ngạo, em không sợ! Chỉ cần có thể ở bên anh, lên núi đao, xuống chảo dầu, em cũng không sợ.” Lý Hải Vi nén lệ nói.
Lâm Ngạo dùng ngón cái, nhẹ nhàng lau từng giọt nước mắt trên khuôn mặt Lý Hải Vi, đau lòng ôm bà vào trong иgự¢.
“Ai nha, tình cảm giữa bá phụ và bá mẫu thật khiến người ta cảm động a!” Tần Phong mang theo vẻ mặt hâm mộ nói.
“Ha ha ha!” Lâm Vũ Mặc cũng đem Tần Phong ôm vào trong иgự¢. “Tiểu Phong Nhi, không cần hâm mộ hai người bọn họ, tình cảm của chũng ta so với bọn họ còn tốt hơn ấy chứ!”
“Mặc, anh sẽ vĩnh viễn yêu em như bây giờ sao?” Tần Phong ngẩng đầu lên, lặng lẽ ngắm nhìn ánh mắt của Lâm Vũ Mặc.
“Dĩ nhiên rồi. Tiểu Phong Nhi vẫn còn hoài nghi tình cảm của anh sao?” Lâm Vũ Mặc bất mãn nói. “Em thế nhưng không có lòng tin vào anh như vậy! Xem tối nay anh trừng phạt em như thế nào? Hắc hắc!”
Nhìn khuôn mặt tươi cười không có ý tốt của Lâm Vũ Mặc, Tần Phong ngượng ngùng cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận chôn chặt trong иgự¢ hắn, thật là mê người.
Lâm Vũ Mặc nhìn cô như vậy, thật muốn lập tức hôn lên đôi môi đỏ mọng mê người kia, giải trừ nỗi thống khổ tương tư cả ngày nay,
Nhưng mà cha mẹ hắn cũng có mặt ở đây, hắn chỉ đành nhịn cố gắng nhịn xuống khát vọng mãnh liệt.
Sau khi ăn cơm xong, Lâm Vũ Mặc liền hướng cha hắn nói: “Cha, hai người đã hào hợp rồi, cha mau đem mẹ về nhà đi!”
“Đứa con bất hiếu này, ta mới ở chỗ này có một ngày, con đã chê ta phiền sao?” Lâm Ngao trừng mắt nhìn con trai hắn, gương mặt lộ rõ vẻ không vui.
Lâm Vũ Mặc làm bộ sợ hãi nói: “Ai yêu, cha, con nào dám a!”
“Nếu đã như vậy, ta cùng mẹ con liền ở lại chỗ này vậy.” Trên mặt Lâm Ngạo thoáng qua nụ cười gian xảo, tựa vào ghế sofa nhìn con trai nói.
“Hả?” Lâm vũ Mặc choáng váng.
Nếu hai người bọn họ ở lại nơi này, vậy thì chẳng phải thế giới của hắn và Tiểu Phong Nhi sẽ bị quấy rầy sao?
Nhưng hắn đã một ngày nay không ᴆụng vào Tiểu Phong Nhi rồi, nếu còn nhịn nữa thì thật khổ.
Lão cha này, quả thật là không chịu nhường hắn một bước!
“Thế nào? Không hoan nghênh sao?” Lâm Ngạo nhướn lông mày, hỏi con trai.
“Nào có! Con cầu còn không được ý chứ.” Lâm Vũ Mặc gượng cười hai tiếng.
“Nhưng thật đáng tiếc, nghịch tử, cho dù con hoan nghênh ta, nhưng ta lại đột nhiên không muốn ở lại chỗ này nữa. Ta vẫn là cũng mẹ con về nhà thôi.” Lâm Ngạo đột nhiên nở nụ cười.
“Thế thì thật tốt quá.” Lâm Vũ Mặc vừa nghe vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngoài miệng, hắn lại không dám nói như vậy. “Cha, không sao. Nếu cha muốn trở về thì trở về đi thôi, con sẽ không buồn đâu.”
“Con sẽ buồn sao?” Lâm Ngạo hài hước hỏi. “ Ta thấy con là vui còn không kịp ý chứ?”
“Sao có thể như vậy? Mẹ con con vất vả lắm mới gặp nhau, còn chưa có nói chuyện đủ đâu.” Lâm Vũ Mặc cười theo nói.
Lão cha này, ánh mắt quá sắc bén rồi, chỉ sợ ngay cả trong lòng hắn đang nghĩ gì cũng rõ ràng.
Đáng lẽ nên để lão cha nán lại trên ghế tổng giám đốc thêm mấy năm nữa, thì bây giưof mình không cần ngày ngày loay hoay đến choáng váng đầu óc, còn hắn thì nhẹ nhàng, khoan khoái đứng một bên nhìn.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc