Cô Vợ Ăn Xin - Chương 01

Tác giả: Tống Vũ Đồng

Đây là một thành phố nằm ở vị trí không có Thiên sứ cũng không có Ác long canh giữ.
Nằm ở đảo Mạc Nhi dòng sông phân cách tòa thành ra riêng lẻ, giống Prague cho nên gọi là vùng Prague. Bất kể đặt mình vào nơi nào của tòa thành, phong cách Prague cũng phảng phất có mặt khắp nơi, nó không chỉ là công trình kiến trúc đứng vững vàng trên núi cao, mà còn là một mô hình thu nhỏ thành phố Prague treo trên cao.
Trên vách núi đá cao là cung điện, thành tường, nhà thờ lớn thánh Witt, làm cho nơi này thần bí giống như một đôi mắt cao ngạo, hung ác, ưu thương, đi quanh bầu trời Prague, đến tại vị trí đỉnh vách núi, một tòa lâu đài cổ đã trải qua mấy trăm năm, càng giống như ảo mộng, vào lúc hoàng hôn sắp kết thúc đỉnh tháp nhọn kia tựa như có thể vươn thẳng lên mây, tan biến trên trần thế. Tựa như mộng tựa như thật, cổ bảo giống như vẫn tồn tại, lại thỉnh thoảng giống như chỉ là do Tinh Linh bướng bỉnh đi tới nhân gian biến thành, chỉ trong nháy mắt đã có vẻ đẹp thiên biến vạn hóa, trêu thế nhân.
Có người nói trong tòa lâu đài cổ này có bốn hồn ma, ban ngày biến thành hình dạng con người, ban đêm lại không thấy bóng dáng; có người lại nói lâu đài cổ này bị trúng ma chú, người tới cũng có thể hỏi hồn ma để biết trước tương lai, nhưng là phải trả ra cái giá tương đối cao. Lâu đài rất nổi tiếng trong số các cung điện quý tộc, các doanh nhân giàu có đang lúc miệng tai tương truyền, ai cũng nhao nhao muốn thử, dùng hết biện pháp muốn vào ở để tìm tòi trong đó đến tột cùng có gì. . . . . .
Gần hai năm nó đột nhiên chuyển thành nơi mọi người dừng chân khách sạn—— mộng ảo cổ bảo. Nghe nói, mộng ảo cổ bảo chỉ có năm gian phòng có thể cung cấp khách dừng chân, mỗi gian phòng có diện tích trăm bình, một buổi tối sáu ngàn Đô-la, chỉ lấy tiền mặt, không thu thẻ tín dụng, không thu chi phiếu, chỉ tiếp nhận đặt phòng qua internet, nếu không đặt phòng trước khách căn bản không vào ở được. Có người nói, mộng ảo cổ bảo chồng của chủ nhân Lạc Lôi là một hồn ma, tới vô ảnh đi vô tung, đột nhiên xuất hiện ở góc tòa lâu đài lại đột nhiên biến mất, đem nhất cử nhất động của bạn nhìn ở đáy mắt, không có ai có thể tránh được pháp nhãn của hắn. . . . . .
Nghe nói, đầu bếp trong mộng ảo cổ bảo có đẳng thế giới, không chỉ có thể một tay làm ra món ăn tuyệt vời khiến người ta thèm nhỏ dãi , bản thân anh ta còn là một mỹ nam đẳng cấp thế giới.Còn có người nói, những phục vụ Mạc Nhi trong mộng ảo cổ bảo có nụ cười ngọt ngào nhất trên thế giới, một đôi mắt đẹp phảng phất có thể nhìn thấu lòng của bạn, cũng có thể đoán trước những nhu cầu của khách làm hài lòng khách, trừ công việc cần thiết, ngoài ra các cô rất ít nói chuyện, thường làm cho người ta tưởng lầm là câm.
Có người nói, mộng ảo cổ bảo có một vị họa sĩ xinh đẹp sống ở đây, tất cả những du khách mộng đã dừng chân ở lâu đài lúc rời đi sẽ được cô tặng miễn phí một bức họa, mà trong cảnh tượng trong bức tranh là một phần trong tương lai một ngày nào đó sẽ trở thành sự thật. . . . . .
Mộng ảo cổ bảo, chân thật và mộng cảnh quấn quít nhau tạo ra khách sạn thần bí, hôm nay, lúc mặt trời chiều ngã về tây, thời khắc màn đêm gần, khách sạn nghênh đón vị khách đầu tiên không đặt phòng trước khi đến, vị khách thần bí —— một trong tứ đại doanh nhân người Mỹ gốc Hoa, đứng đầu ngành hàng không Phạm Trác Lâm con độc nhất của Phạm Tích.
*****
Tầng bốn cổ bảo mộng ảo luôn luôn là một cấm địa, đây rõ ràng là phạm vi người có hẹn trước cũng không chắc được vào thẳng lầu bốn kia, thân phận người kia thật làm cho người ta không thể không tò mò.



Nói là cấm địa, thật ra thì tầng bốn với các tầng kia không có gì khác biệt, ngoại trừ bên ngoài phòng lớn dành cho khách dừng chân, chẳng qua chỉ là có một chút quanh co khúc khuỷu ở hành lang so với các phòng khách tạo sự thuận lợi, phải chăng vì là cấm địa, trời mới biết kiểu kia là vì cái gì?
Đôi mắt xinh đẹp của Ái Ni Ty dõi theo bóng dáng cao lớn của Mạc Nhi đi lên lầu, khóe môi nhàn nhạt đầy mê hoặc khẽ nhếch lên, "Anh ta rốt cuộc là ai chứ?"
Với thân thủ của cô, chạy lên cấm địa tầng bốn đi dạo một vòng mà thần không biết quỷ không hay là chuyện không thành vấn đề gì, nhưng trên miệng lại không thể nói, tựa như Homan, cô tin rằng anh ta nhất định cũng đi lên dạo qua, chuyện đó là điều đương nhiên, biết rõ hai chữ cấm địa sẽ càng làm cho họ thêm hiếu kỳ, nếu như trong lòng họ có tật thâm căn cố đế vì hai chữ này mà chùn bước, thì lúc trước họ cũng sẽ không phải lưu lạc tới hoàn cảnh bị anh ta thu lưu.
Homan không nói gì, cằm nhô ra mắt nhìn chằm chằm vào máy tính đang chạy ra hệ thống hình ảnh cơ sở dữ liệu ——
Phạm Tích, năm nay ba mươi tuổi, thạc sỹ quản lý doanh nghiệp Đại học Washington ở Mỹ, là con trai độc nhất của Tổng giám đốc hãng hàng không lớn nhất nước Mỹ Công ty Hàng không Trác Lâm.
Chức vụ hiện nay: Phó Tổng giám đốc Hàng không Trác Lâm, chủ yếu phụ trách hãng hàng không ỷác Lâm ở HongKong, Singapore, Malaysia, khu vực Trung Đông và chi nhánh công ty Mỹ ở bảy châu lục.
Sở trường: đàm phán hợp đồng, nói được bốn ngôn ngữ Trung Anh Pháp Nhật.
Sở thích: bay, có đủ chứng chỉ bay.
Giới thiệu vắn tắt hàng không Trác Lâm ——
Thành lập năm 1970, bên ngoài Hàng không Trác Lâm là một công ty hàng không dân dụng, nhưng phạm vi kinh doanh lại bao hàm cả lĩnh vực hàng không quân sự. . . . . .
Màn hình máy tính đột nhiên hiện ra, màn ảnh trắng, Homan nheo mắt lại, nhanh chóng gõ bàn phím ra những mật mã số, nhưng vẫn không có cách nào lấy hồ sơ tài liệu tiếp được, không những thế, trên màn hình cứ mười giây lại có một dòng trắng băng, bỗng lạch cạch một tiếng, rồi ngay cả máy chủ cũng bị cháy.
"Chết tiệt!" Anh khẽ nguyền rủa, đưa tay đấm mạnh lên trên bàn phím, bàn phím ngay lập tức vỡ thàng hai mảnh. Ái Ny Ti có chút giật mình nhìn Hoắc Mạn, không hiểu làm sao anh ta lại tức giận đến mức như vậy, từ khi cô biết anh ta đến nay, lần đầu tiên nhìn thấy anh ta phá hỏng máy tính vì tức giận."Này, anh có ổn không?" Mặc dù rất muốn giễu cợt anh ta một chút, nhưng mà cố liếc thấy khuôn mặt anh ta xanh mét, suy nghĩ lại một chút vẫn nên thôi.
"Mắt cô mù rồi à? Không nhìn ra tôi có ổn hay không sao?" Thật là đáng ghét! Lại dám phá hỏng vật bảo bối của anh, máy tính này vậy mà đã theo anh chạy trốn thật nhiều năm rồi!
Anh ta nói mắt cô mù?
Hừ! Tức chết cô. Cắn răng, Ái Ny Ti sít sít hàm răng xinh đẹp, "Nhìn anh chơi đùa vui vẻ với quỷ khắp nơi như vậy, tôi có thể không tính toán thái độ thất lễ của anh đối với một thục nữ, nhưng mà chỉ một lần này thôi, lần sau không chiếu theo lệ này nữa đâu đấy."


"Việc này. . . . . ."
"Im miệng ! Không thấy bổn tiểu thư đang nói chuyện sao? Chĩa miệng vào làm gì." Ái Ny Ti tràn đầy lửa giận, tay không cẩn thận vung lên, khua tới một khuôn mặt nhỏ nhắn.
"Đau!" Cartier che khuôn mặt nhỏ nhắn, khẽ kêu đau.
"Gì vậy. . . . . ." Tay vung đến vật thể không rõ, lại nghe tiếng kêu đau, Ái Ny Ti lúc này mới để ý thấy tay mình vừa vặn đánh đúng người nào đó.
Người? Bên cạnh cô có ai vậy?
Ái Ny Ti xoay người, quả thật nhìn thấy một cô bé ăn mặc giống như ăn xin đứng trước mặt cô, không để cho người kia trả lời cô nhướn cao mày, "Trời!Sao cô lại ở chỗ này?"
Vừa nãy quá chú tâm vào trên người Phạm Tích, cho nên cô cũng sớm không để ý có người bước vào cổ bảo, bây giờ đang tỏ vẻ đáng thương hỏi nơi này có thể thuê một cô gái nhỏ không.
"À. . . . . . Tôi muốn hỏi một chút, nơi này của mọi người có thuê người làm không? Cái gì tôi cũng có thể làm, chỉ cần mọi người cho tôi bữa cơm chỗ ở, van xin chị, tiểu thư xinh đẹp."
Ái Ny Ti tự dương tự đắc nhấc lông mày hỏi, "Cô chỉ yêu cầu cổ bảo mộng ảo này cho ba bữa ăn và chỗ ở? Tiền lương của cô cũng có cách để cao một chút!"
"Gì cơ?" Cartier sửng sốt, có chút không rõ nguyên do vì sao.
"Cổ bảo mộng ảo tiền thuê một ngày là sáu ngàn Đô-la, cô có thể làm gì để trả tiền chứ?"
"Cái gì. . . . . ." Thật là một hắc điếm a! Cartier khẽ cúi đầu âm thầm lè lưỡi một cái.
Ái Ny Ti không để lại dấu vết đến gần nàng, cười hỏi: "Cô bán không?"
"Bán? Bán cái gì?" Nếu như cô có đồ bán, cần gì phải đến tìm việc.
"Chính là bán thân thể của cô. . . . . ."
"Ái Ny Ti, đừng đùa nữa!" Homan nghe không vô, dứt khoát đi tới, trực tiếp chắn ở giữa Ái Ny Ti và tên ăn mày nhỏ kia, nói: "Nơi này của chúng tôi đã đủ người, không cần thêm người hầu, mời về cho."
Cartier ngẩn người nhìn người đàn ông cao lớn xuất hiện ở trước mắt, Anh ta là đàn ông phải không? Bây giờ cô không dám khẳng định, bởi vì lông mi của anh ta so với con gái còn dài hơn, da so với con gái không chút tỳ vết, ánh mắt kia sáng ngời có thần, khóe môi gợi cảm làm cho người ta muốn hôn một cái, anh ta thật quá đẹp, so với con gái còn xinh đẹp hơn, chỉ tiếc là, nếu như con gái mà có vóc người cao lớn như anh ta thì thật đáng buồn.
Bùn đất đen kịt che lấp khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên nhìn anh, cặp mắt tròn to chớp chớp, nếu không phải là trên người cô có mùi thúi rất thúi, anh có thể kiên nhẫn với cô nhiều hơn một chút nữa, tiếc là rất khó, thật rất khó, tiểu cô nương này như mới bò từ trong bãi phân chó ra ngoài, thối quá đi mất!
"Cô đi nhanh đi." Homan sớm thành thói quen khi thấy con gái vừa chuyên chú vừa ngây ngốc nhìn anh như vậy, khi ấy anh giống như là động vật quý hiếm trưng bày trong viện bảo tàng.
Tại sao? Dáng dấp xinh đẹp, phạm pháp sao? Không giải thích được!


"Cái đó. . . . . ." "Cái gì?" Homan bỗng quay đầu lại hét lên.
Không giả bộ hung một chút được sao? Anh cũng không muốn trêu hoa ghẹo nguyệt, càng không muốn ngay cả một kẻ ăn xin ngoài đường cũng cho vào trong cổ bảo !
Cartier bị tiếng quát kia dọa cho sợ đến co rúm người lại, lập tức giọng nói cũng nhỏ đi rất nhiều, đầu cũng cúi xuống thấp theo, "Tôi. . . . . . Có thể xin một chút đồ ăn được không? Nếu như anh không tiện thì cũng không sao, bây giờ tôi đi ngay lập tức, lập tức. . . . . ." Vừa nói, bóng dáng nho nhỏ bước đến cửa lớn.
"Chờ một chút."
"Chờ một chút."
Huh? Kathi Nhã dừng lại, tai dựng thẳng đứng.
"Đem những cái này cầm đi ăn đi." Thuận tay liền đem món salad trái cây mới nghiên cứu được trên quầy đưa tới, Homan cau mày, lại lấy một trăm Đô-la trong túi ra đưa cho cô, "Đi tìm một chỗ tắm rửa đi, còn nữa mua quần áo tử tế mà mặc, cái bộ dáng này của cô không tìm được việc làm đâu ."
"Cảm ơn . . . . . . Cảm ơn." ? Mũi bất chợt ê ẩm, hốc mắt cũng nong nóng, món salad này làm từ ớt sao? Nếu không làm sao lại đem cô muốn sắp khóc thế này?
Nhổ! Khóc cái gì? Cô là nữ nhân kiên cường độc lập nhất trên đời, thề đi một mình đại giang nam bắc, như vậy bây giờ liền nửa đường bỏ cuộc sao?
Không, dĩ nhiên không!
"Không cần khách khí, đi thôi, tôi sắp bị mùi trên người cô giết chết đây." Quay lưng lại, Homan không muốn nhìn cặp mắt bi thương đến động lòng người kia.
"Tôi sẽ trả lại cho anh cả vốn lẫn lời, anh đẹp trai."
Anh đẹp trai? Thật ghê tởm. Homan không nhịn được liếc mắt, "Không cần."
"Nhất định vậy." Anh mặc dù không phải là người đầu tiên lấy tiền bố thí cho cô, nhưng là người đầu tiên mà cô không đưa tay ra xin lại chủ động cho cô nhiều tiền như vậy.
Không phải nói hảo tâm có hảo báo sao? Hảo tâm của anh nhất định phải báo đáp. Kathi nhã thầm nghĩ.
"Tôi nói không cần là không cần!" Cái cô bé này thật là muốn nôn.
"Nhưng mà. . . . . ."
"Cút! Nếu không tôi đem cô ném ra ngoài." Cũng biết không thể lương tâm phát hiện từng cái, đáng chết! Cô gái này không phải là muốn làm phiền anh đến chết chứ?
"Biết rồi, thật xin lỗi." Kathi Nhã đáng thương nhìn anh ta rồi cúi đầu, chậm rãi kéo bước chân đi ra cửa mộng ảo cổ bảo.
Người đã đi rồi, nhưng mùi trên người cô vẫn còn quanh quẩn ở bên trong đại sảnh thật lâu không tiêu tan. . . . . .
"Anh có lòng tốt như vậy, tại sao không dứt khoát an bài một phòng cho cô ấy ở? Dù sao trong cổ bảo vẫn còn nhiều phòng mà, cũng chỉ có năm phòng dự định cho thuê thôi, vẫn còn dư lại phòng, cũng thật lãng phí quá đi."
Vật lấy hiếm là quý, cho nên lúc ban đầu mộng ảo cổ bảo mở cửa dùng năm căn phòng này để cho khách thuê, để cho mọi người phải chen chúc nhau cũng muốn chui vào, cái này gọi là thủ đoạn buôn bán.
"Cô muốn cho toàn bộ mấy tên ăn xin tràn vào mộng ảo cổ bảo sao? Tôi cũng không phải là thằng ngốc!" Có một thì có hai, anh lấy tiền cho cô bé ăn xin đó đã mở ra tiền lệ, nếu như để cho cô ta ở, tin tức truyền đi, trong một đêm, mộng ảo cổ bảo có thể từ khách sạn một cao cấp biến thành trung tâm cứu tế mấy tên ăn xin sao, tựa như thiếu nữ cao không thể chạm vào đột nhiên trong một đêm biến thành kỹ nữ.
"Thì ra anh vẫn còn có lý trí lắm, không tệ, không có bị sắc đẹp của người ta làm cho đầu óc bị đần độn." Ái Ny Ti chỉ cười lạnh.
"Sắc đẹp?" Homan không thể tin được nhìn cô, lông mày xinh đẹp khẽ nhếch , giống như là ở tìm tòi nghiên cứu cái gì, "Cái loại vừa dơ vừa thối đó, cô nói có sắc đẹp? Sách, tôi thật phục cô, Ái Ny Ti, hôm nay cô không được bình thường à?"
Nói rõ tìm anh tra sao! Chỉ cần người có mắt, có mũi đều biết con nhỏ ăn xin vừa rồi trừ ánh mắt lòe lòe động lòng người ra, thì tất cả chỗ khác không phải là thối chính là bẩn, căn bản hoàn toàn không thể nhìn, hoàn toàn không thể khen nổi, ngay cả tiêu chuẩn người bình thường cũng không thể đạt được, huống chi là hai chữ sắc đẹp? Dùng ở trên người cô ta thật sự là lãng phí!
"Tôi có sao?"
" Lão công Schuch của cô đâu? Anh ta bao lâu rồi không có lên giường của cô?"
Mặt Ái Ny Ti đỏ lên, nổi giận mắt nhìn chằm chằm anh, " Anh nói gì!Còn nói hưu nói vượn nữa, tôi sẽ trực tiếp cầm một thanh đao chém chết anh!"
"Quả nhiên hỏa khí rất lớn nha." Homan lắc đầu, làm bộ thở dài một cái, "Hôm nào gặp Schuch, tôi sẽ nhắc nhở anh ta phải tận lực thực hiện nghĩa vụ của một lão công mới được, tránh cho tôi có cuộc sống không tốt."
"Homan!" Không nhịn được, thật là không nhịn được nữa, Ái Ny Ti không chút nghĩ ngợi vung ra một quyền, trực tiếp hướng về phía khuôn mặt so nữ nhân còn xinh đẹp hơn kia đánh tới.
Hưu ——
Nguy hiểm thật! Thoáng qua .
Lại một quyền đánh tới, uy vũ sinh gió. . . . . .
Thật không biết Thượng Đế làm thế nào tạo người, để cho một người phụ nữ rõ ràng rất đẹp, rất khêu gợi đi làm sát thủ, bình thường động một chút là vũ đao lộng thương, thân thủ có thể so sánh với nam nhân.
Bất quá ngoài anh ra, thân thủ của cô đối với anh, tựa như con cọp nhỏ giương nanh múa vuốt trước mặt, một chút cũng không làm nên chuyện gì.
Pằng một tiếng, Ái Ny Ti đánh quá ác quá nhanh, Homan chợt lóe, làm cho đôi bàn tay thon dài trắng nõn của cô trực tiếp vung lên khung sắt phía sau anh.
Đau a. . . . . .
Nước mắt cô cũng tuôn nhanh như bão tố, nhưng trước khi nước mắt tràn ra, máu trên tay lại chảy ra trước, lập tức đem cánh tay tuyết trắng của cô dính một mảnh hồng.
"Cô——" Homan đang muốn giễu cợt công phu của cô lại nhìn thấy tay cô bị thương, gương mặt tuấn tú ngưng tụ, cất bước tiến lên, bắt lấy cánh tay nhỏ bé đang bị thương của cô, kéo cô vào phòng bếp, chỉ chốc lát, bông băng, vải băng,thuốc khử trùng đều dùng tới, hai ba lần vết thương liền cầm máu cũng được băng bó, từ đầu tới cuối chưa tới ba phút.
"Cám ơn." Ái Ny Ti nhìn cái đầu đang cúi xuống sửa sang lại hộp cấp cứu của Homan, nhàn nhạt mở miệng.
Homan tay bỗng dừng lại, ngửa lên hé ra khuôn mặt tươi cười, "Trời ạ, muốn hạ Hồng Vũ sao?"
"Homan. . . . . . Thật ra thì, có một vấn đề, tôi vẫn rất muốn hỏi anh. . . . . ."
"Đừng hỏi, trừ phi cái vấn đề này đối với cô rất trọng yếu, sống còn." Theo bản năng, Homan biết cô muốn hỏi cái gì.
Cô muốn hỏi: Anh yêu tôi, phải không?
Cô muốn hỏi, là bởi vì cô muốn biết đáp án, nhưng biết đáp án thì như thế nào đây? An ủi anh ta, giễu cợt anh ta, hay là tự mình vinh dự một phen ư?
Anh ấy nói không sai, cô đừng hỏi thì hơn, chẳng qua là. . . . . .
Nếu như anh thật thích cô, như vậy, cô thực sự xin lỗi, rất xin lỗi. . . . . .
Một đôi chân thon dài thẳng tắp gác lên trên ghế dựa, Phạm Tích cả người thả mình thoải mái trên ghế sa lon đặc biệt lớn, hưởng thụ sự nhàn nhã tự tại khó được có này.
Nói nhàn nhã, là bởi vì anh đang đợi mọi người còn chưa tới, hơn nữa hiện tại đầu anh trống trơn, không, chính xác là bị một đống chuyện đáng ghét làm cho nổ tung, dứt khoát cái gì cũng không muốn nghĩ, nên dĩ nhiên là trống trỗng.
Thật đúng là trống trỗng sao? Sai, mười phần là sai!
Nghĩ tới, Phạm Tích nhắm mắt không có mở ra, duỗi tay ra tùy ý vớt lấy cái nệm che lên mặt.
Buồn chết mình mất! Nếu như vậy có thể giải quyết để anh cả đời đau khổ. . . . .
Nói anh tiểu nhân cũng được, đời này anh vốn đã định trước là không thể làm được chánh nhân quân tử, dù sao anh tới mộng ảo cổ bảo là một trăm phần trăm có mục đích, thậm chí lần này bốn người bọn họ phải tới đây thiếu chút nữa bị anh điện thoại của tên Vu Hoài Lý kia làm cho chết, anh cũng không vì thế mà thay đổi, ai bảo anh là chủ tịch chứ? Anh muốn mở hội nghị ở đâu thì mở, trừ khi mấy tên tiểu tử kia với tên Vu Hoài Lý này có lá gan không tới, nếu không, mắng thì mắng, anh chờ một chút thì họ vẫn phải xuất hiện ở nơi này thôi.
"Phạm tiên sinh, ba gian phòng khác tôi đã sửa sang lại rồi, còn có phòng họp ngài yêu cầu tôi cũng đã thay các vị chuẩn bị tốt nước trà, điểm tâm và nước trái cây, đợi lát nữa người vừa đến, các ngươi có thể lập tức bắt đầu hội nghị, tôi phục vụ trước cửa nếu như còn việc gì cần, ngài có thể gọi điện thoại đến quầy hoặc là. . . . . ."
"Cô tên gì?" Phạm Tích lấy cái gối trên mặt ra, đôi mắt kiếm nheo lại nhìn cô gái ngọt ngào trước mặt.
Phải nói cô ta là quỷ chứ, anh có thể cũng phải tin tưởng, trong truyền thuyết mộng ảo cổ bảo là nơi ở của ma quỷ không phải sao? Cô ta nhất định cũng là một người trong số đó, mỗi lần xuất hiện đều yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không nghe.
"Mạc Nhi." Cô ta cười ngọt ngào, "Tôi mới vừa gõ cửa, là Phạm tiên sinh không nghe thấy thôi, thật xin lỗi, đã hù dọa ngài rồi."
Anh không nghe thấy? Nhưng anh có một đôi tai giống như Thuận Phong Nhĩ đấy! Làm sao có thể. . . . . .
Mạc Nhi cười nói với anh, "Tôi nghĩ. . . . . . Nếu như Phạm tiên sinh đem cái đó lấy xuống, sẽ nghe được tôi mới gõ cửa ."
Phạm Tích kinh ngạc, chợt, đưa tay lấy tai nghe xuống.
Anh làm sao vậy? Ngay cả bản thân còn đeo tai nghe cũng quên.
"Phạm tiên sinh tâm sự nặng nề, khó tránh khỏi tâm không yên." Mạc Nhi ôn nhu cười một tiếng, cầm trong tay Coca Cola trên khay đặt ở trước mặt anh, "Xin từ từ dùng."
"Chờ một chút——" Phạm Tích vẻ mặt không rõ trừng mắt nhìn thứ nước đen sẫm kia, còn có cả bọt khí lỏng bốc lên, "Đây là cái quái gì vậy?"
"Coca Cola, Homan tiên sinh của chúng tôi đặc biệt xuống núi thay Phạm tiên sinh mua."
Mặt Phạm Tích chỉ mém chút nữa là biến hình, nếu không phải là bận tâm hình tượng luôn luôn ưu nhã của mình, anh còn có thể nhảy dựng lên gầm thét.
"Coca Cola? Người nào. . . . . . Muốn uống loại đồ uống cho trẻ con này? Có lầm hay không? Ở một buổi tối sáu ngàn đô la khách sạn này lại muốn khách uống một ly Coca Cola không tới một đô la?"
Anh căn bản không phải tức giận, mà là kinh ngạc, khiếp sợ lại hưng phấn, cộng thêm một chút rợn cả tóc gáy.
Mạc Nhi kinh ngạc. Ngày đó vừa vào cửa phòng anh, cô chỉ nghe thấy thanh âm trong đầu anh đang nói: nếu như hiện tại có một cốc coca cola lớn thì thật tốt! So với sơn hào hải vị còn tốt hơn!
Chẳng lẽ cô nghe lầm?
"Phạm tiên sinh. . . . . . Ngài không phải thích nhất đồ uống Coca Cola sao?"
Không sai, không sai, anh chính là yêu chết Coca Cola.
Chính là như vậy mới làm cho anh rợn cả tóc gáy a! Đáng chết! Bọn họ làm sao sẽ biết anh thích uống Coca Cola? Đó là bí mật của anh, trên đời này trừ người mẹ đã mất của anh ra, căn bản sẽ không có người nào biết cả, anh luôn luôn giấu rất kỹ mấy hộp Coca Cola a! Làm sao sẽ. . . . . .Mạc Nhi vừa nghe lời mà nội tâm anh muốn nói..., rất muốn cười, lại cố gắng chịu đựng.
Thì ra là vậy, người đàn ông này cảm thấy uống cola rất mất thể diện, mới. . . . . .
"Ách, thật xin lỗi, nếu như Phạm tiên sinh hiện tại không muốn uống, tôi sẽ cầm đi vứt."
"Không cần." Anh muốn uống muốn chết, chẳng qua là đánh chết anh cũng sẽ không thừa nhận mình thích uống loại thức uống trẻ con này.
Mạc Nhi vừa cười, vì che giấu nụ cười của mình, cô phải cúi đầu thật thấp.
"Vậy tôi xin cáo lui, ngài từ từ dùng."
"Nếu như có loại đồ uống tốt hơn, tôi sẽ không uống loại đồ uống dành cho trẻ con này." Phạm Tích lần nữa cường điệu.
"Tôi biết, Phạm tiên sinh, tôi lập tức mời người thay ngài lấy một loại đồ uống tốt nhất tới đây, đốt tiên thảo được không? Đó là đặc sản địa phương, thế giới trừ Đài Loan không có một người nào, không có một địa phương nào có thể tìm được hoặc là ăn được, tin tưởng ngài nhất định sẽ thích."
Đốt tiên thảo? Gương mặt tuấn tú của Phạm Tích lại một lần nữa biến hình cổ quái.
"Tôi muốn Long Thiệt Lan." Giọng nói vừa nhạt vừa lạnh, anh mới vừa nói xong, cửa phòng liền bị người đẩy ra.
"Người nào đắc tội Phạm Tích tiên sinh ưu nhã mê người của chúng ta thế? Anh ta lại muốn uống rượu à."Vu Hoài Lý hai tay trống trơn đi tới, đi theo phía sau là hai người dàn ông cao lớn tuấn mỹ.
"Đúng vậy a, Phạm ca ca, ai dám đắc tội anh vậy?" Người thứ hai nói chuyện là Kiều Ân Tư xinh đẹp trắng nõn, cười lên khóe miệng có hai lúm đồng tiền, khả ái đến bạo, nếu không phải là ngực của anh rất đều, vai rất rộng, chân rất dài, trên đầu tóc màu nâu xoăn rất ngắn, có thể nhìn ra được hầu kết, nếu không thật bị người ta cho là khả ái .
Người thứ ba vào cửa là Arthur An cao hơn Kiều Ân Tư một chút, lại trầm ổn nội liễm hơn rất nhiều, anh ta ưu nhã khí chất cùng uy nghi trời sinh, giống như một vị vua, bất quá làm cho người ta cảm giác bình thản nội liễm, cùng Phạm Tích ưu nhã ở dưới khí phách cùng tà ác bất đồng. Giờ phút này, Arthur An chẳng qua là cười nhạt, cũng không mở miệng.
"Tịch Đóa đâu? Sao không đi theo cậu?" Phạm Tích nhíu mày, có chút không vui.
Tịch Đóa là vệ sĩ của Arthur An, cô nàng ở bên cạnh anh ta là chuyện đương nhiên, bất kể chân trời góc biển.
"Tớ cho là lần này gặp mặt rất tư mật." Arthur An ôn nhu cười một tiếng, không giải thích, cũng không trách cứ, lại càng không phản bác.
Một câu nói mang qua hết thảy, vân đạm phong khinh, trời êm sóng lặng, nhưng mặt Phạm Tích lại thối, có xu hướng nổi bão. Thấy thế, Kiều Ân Tư nhảy ra ngoài, hướng về phía mặt lạnh của Phạm Tích lộ ra nụ cười sáng như ánh mặt trời , "Phạm ca ca, có chúng ta ở, Arthur An sẽ an toàn thôi, em sẽ cả ngày lẫn đêm ở bên cạnh anh ấy, một bước cũng không rời, bao gồm đi vệ sinh hay đi tắm, em bảo đảm."
"Cậu bảo đảm? Cam đoan của cậu trị giá bao nhiêu tiền?" Phạm Tích hừ lạnh, quay đầu lại, nhìn thấy Mạc Nhi còn đứng ở một bên, lông mày nhướng cao , "Còn có việc?"
"Không có, nhưng tôi có thể đi rồi chứ?" Trên thực tế, một đống người ngăn ở cạnh cửa, cô căn bản không ra được.
"Chính là cô sao?" Kiều Ân Tư tựa như gió lốc bay đến trước mặt cô, đem cô từ đầu quan sát đến chân, cười như kẻ trộm, "Tỷ tỷ, là chị đắc tội với Phạm ca ca của tụi này à? Tỷ tỷ, chị tên là gì? Chị thế nào mà đắc tội với Phạm ca ca của chúng ta đây? Anh ấy ở trước mặt người bình thường rất ít khi tức giận đâu rồi, chị thật là quá tuyệt vời, thế nhưng có thể chọc giận anh ấy, nhìn chị một chút cũng không nguy hiểm nha, làm thế nào mà. . . . . ."
"Kiều Ân Tư, da của cậu lại dày thêm một chút nữa rồi." Vu Hoài Lý khoác vai Kiều Ân Tư, đối với Mạc Nhi oán hận cười cười, "Là cô sao? hai bức tranh kia là do cô vẽ. Hả?"
"Tôi chỉ phụ trách đưa tranh, chứ không phụ trách vẽ tranh, nên không hiểu ý tứ Vu tiên sinh." Mạc Nhi cười ngọt ngào, gật đầu, rời đi. Vân đạm phong khinh, vân đạm phong khinh. . . . . .
Cô cái gì cũng không biết a, không biết. . . . . .
Trời sập có xuống, cũng có người thay cô gánh.



Chương tiếp

Thử đọc