Cô dâu không nên là em - Chương 44

Tác giả: Phong Cảnh


Ai ngờ cuối cùng, ông là người làm cho tất cả mỏi người bất ngờ nhất khi mở miệng, mắt mang ý cười nói:“Ba đồng ý, con mang con bé đi đi!”
Điều này không khác gì là đáp ứng điều kiện Lăng Dục Vĩ đưa ra , cũng tương đương ông nguyện ý toàn tâm tiếp nhận, tín nhiệm Hàn Thấm. Hàn Thấm biết điều này đại biểu cho nhiều ý nghĩa, không khỏi cảm thấy cay cay mũi.
Đáng giận, đáng giận! Lăng Dục Vĩ chính là ngẫu nhiên vì cô xuất đầu một lần, lại như thế thật xuất sắc, làm cho cô cảm động không thôi, vì sao cô lại vô dụng như vậy, cứ chìm đắm vì hắn?
-“Như vậy sẽ không tính là bỏ trốn nha.” Hắn hướng cô vươn tay, chờ đợi cô trả lời.“Nguyện ý cùng anh đi chứ? Vợ yêu? ‘’
Động tác làm Hàn Thấm nhớ tới hai người khi mới quen biết , ông trời đem hai người duyên phận ghép lại. Nay ông trời làm cho cô trở thành vợ của hắn , đối với lời mời của hắn , trong nội tâm cô không nghĩ lại kháng cự chính mình , tự nhiên không có từ chối.
Tay nhỏ bé đặt trên bàn tay to, cô cười nhẹ.“Đi thôi!”
Cúi đầu nhìn xem trên người quần bò cùng áo phông, Hàn Thấm dường như đã từng nghĩ mình không còn cơ hội mặc lại nó.
Còn có thể giống như bây giờ hòa bình, ấm áp ngồi trong xe của hắn, giống như nằm mơ vậy, trong lúc hắn lái xe, đôi bàn tay thậm chí còn nắm chặt không buông.
Cô cảm thấy có chút không được tự nhiên, cũng có chút xấu hổ, dù sao trong lòng vẫn có điểm nho nhỏ giận dỗi , hắn cứ tựa như lưu manh , cứ cầm lấy tay cô nói đi là đi, ngay cả làm cho cô thời gian lo lắng đều không có.
-“Dục Vĩ……” Cô nhẹ nhàng muốn rút ra khỏi tay hắm, lại bị hắn cầm thật chặt.

-“Làm ơn, liền như vậy một ngày được không?” Thật vất vả bắt lấy cô, như thế nào có thể buông tay?“Xem như anh hôm nay ở đó cao thấp phân thượng, coi như cho anh phần thưởng đi?”
Quan sát một bên mặt hắn, Hàn Thấm cũng không mướn phá không khí hiện tại,“Được rồi. Anh đến tột cùng muốn dẫn tôi đi đâu?”
-“Em không muốn biết anh bình thường hay làm cái gì sao:”Thừa dịp đèn đỏ chưa chuyển , hắn quay đầu hướng cô cười cười.“Anh phát hiện, chỉ có yêu là không đủ, chúng ta trước đây là hiểu nhau quá ít, cho nên mới thành nhiều hiểu lầm như vậy . Bất quá hiện tại bắt đầu vẫn còn kịp , đúng không?”
Hàn Thấm có chút đăm chiêu theo dõi hắn, cuối cùng vẫn là nở nụ cười.
-“Chúng ta một vòng quả thật luẩn quẩn rắc rối .” Như vậy tính hòa hảo sao? Cô không biết, bất quá hắn quả thật cho cô một lần nữa bắt đầu tin tưởng.
La Tân nói có lý, chỉ cần hai người còn yêu lẫn nhau, tiếp tục dỗi sẽ chỉ làm quan hệ càng ngày càng phá hư. Nếu là nguyện ý lui từng bước, hạnh phúc liền dễ như trở bàn tay, cớ sao mà không làm?
Xe đi hướng vào núi, cuối cùng đi vào một trường tiểu học trong núi, trường học không có tường bao quanh, mấy phòng học đóng bằng gỗ nằm trong rừng , chỉ có một đám nhỏ những đứa trẻ đi học.
Sau khi xuống xe , Hàn Thấm nghe được thanh âm nhỏ , sau đó là một trận hoan hô, trong phòng học chạy ra một đám những đứa nhỏ.
Nguyên bản còn mang theo mỉm cười Hàn Thấm dần dần cười không nổi, bởi vì đám trẻ con đáng yêu kia người người thế như chẻ tre hướng vè phía cô , miệng còn hô cô là công chúa , chú cháu cái gì, rất có đại quân tiếp cận khí thế.
Tay nhanh chóng cầm chặt Lăng Dục Vĩ, đối mặt với sự nghênh đón nhiệt tình như thế , cô thật đúng là không biết phản ứng như thế nào.


Lăng Dục Vĩ xem cô khẩn trương thành như vậy, không khỏi tự nhiên bật cười.“Tuy rằng bọn chúng giống xe tăng chạy lại đây, nhưng đây là bọn nhỏ hoan nghênh em, đừng quá khẩn trương.”
Cô liếc trắng mắt. Thường ngày bị loại này hoan nghênh , đương nhiên tập mãi thành thói quen, mà cô sống trong hoàn cảnh lạnh lùng, tự nhiên sẽ không quen.
Cần Cần đi đầu tiên xông lên , ở xa xa trước hết hướng Lăng Dục Vĩ kêu to,“Chú ơi! Chú thật sự mang công chúa đến theo chúng cháu vẽ?”
-“Đúng vậy!” Hắn cũng hai tay làm thành vòng, đặt ở bên miệng kêu trở về.
Hàn Thấm nghe xong bọn họ đối thoại, ngầm hiểu ánh mắt nhìn người đàn ông bên cạnh.“Nguyên lai anh sớm có âm mưu muốn dẫn tôi đến?”
-“Đúng vậy.” Hắn cũng không che dấu,“Em mỗi ngày đều ở trong phòng phòng làm việc, phải đối phó với một đống người giả dối, không biết là rất buồn sao? Mang em đến cảm thụ một chút hơi thở núi rừng cùng những tấm lòng chân thật , em nhất định sẽ thích !”
Lúc này, đám trẻ đã muốn chạy đến trước mặt bọn họ , vây quanh cô nhốn nháo ,ầm ĩ một hồi. Hàn Thấm biểu tình cứng ngắc không biết nên như thế nào ở chung cùng các bé , chỉ có thể theo bản năng lộ ra mỉm cười.
Cùng cô có chút quen biết Cần Cần vẻ mặt thiên chân hỏi cô :“Công chúa tỷ tỷ, chú nói, chị hôm nay là tới cùng chúng ta vẽ, đúng hay không?”
-“Cái gì?” Cô khóe mắt vừa kéo,“Sẽ không là muốn tôi đứng ở nơi đó vài giờ đồng hồ cho các em phác hoạ đi?”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc