Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 31

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

- Xí… Hahaha ! Con nhỏ đáng chết . Dám dành anh Dương của tao…… Mày chán sống rồi…..Tiểu thư gì chứ.. Xí! Cũng chỉ là 1 con vịt xấu xí đội lốt thiên nga mà thôi….. ( Cái con nhỏ mà đã cố ý đổ rượu vào Nhật Linh cười lớn sau khi đi ra ngoài hành lang )
- Rắn độc ! ( Bỗng có 1 tiếng gằn giọng đáng sợ vang lên đằng sau con nhỏ )
Con nhỏ kia giật mình quay đầu lại
- Thái….. Thái…… Anh Thái Minh ( Con nhỏ mắt bỗng dưng sáng lên khi được đứng gần “hoàng tử” )
- BOB – tập đoàn sản xuất nước hoa đứng thứ 2 thế giới chỉ sau tập đoàn SL ( Sl là tập đoàn sản xuất toàn diện vềmoij mặt lớn nhất thế giới )… Cô có tin tập đoàn nhà cô ngay ngày mai sẽ phá sản không ? ( Thái Minh nhếch mép )
- Cái gì ? Anh nghĩ anh là ai cơ chứ ? Anh dựa vào đâu ? Con nhỏ kia vênh mặt lên quát )
- Phá sản – ngay ngày mai – còn : nếu động vào ngườic on gái đó 1 lần nữa thì không phải chỉ phá sản đâu , gia đình cô , cả dòng tộc cô ra đường làm ăn xin ! ( Thái Minh lạnh lùng nói )
Nói xong Thái Minh đi luôn , con nhỏ kia chưa kịp nói gì
Cơ thể nhỏ chao đảo , đứng không vững . Con nhỏ không khóc nổi
Bỗng con nhỏ nhận được điện thoai tưd bố mẹ rằng gia đình mình bị phá sản…. Con nhỏ mặt cắt không còn 1 giọt máu , mặt nhỏ trắng bệch , nhỏ vội vàng chạy vào nhà vệ sinh



Vừa đến cửa WC thì gặp Dương nhìn mình với ánh mắt kinh khủng
Dương chưa kịp nói gì thì con nhỏ kéo cậu ta vào trong , van khóc thảm thiết , cầu xin thảm thiết..
Và đúng lúc đó Nhật Linh định đi vào nhưng nán lại khi nghe thấy tiếng con nhỏ kia…….. * Hết chú thích )
• * * *
Khi ra ngoài hành lang
Tôi và Thái Minh chạm mặt nhau
Thái Minh nhìn tôi lạnh lùng
Tôi biết Thái Minh vẫn còn đang rất giận mình nên tôi im lặng……. Tôi đi qua mặt ……
Thái Minh nắm lấy cổ tay tôi , giữ tôi lại , sau đó kéo vào ôm tôi
- Xin em đừng…… đừng bỏ rơi ta lúc này !
- Làm ơn….. làm ơn bỏ ra ( Tôi mệt mỏi nói )
- Không !
Tôi đẩy người Thái Minh ra và quay người bước đi
Chưa kịp đi thì Thái Minh lại kéo lại và đặt lên môi tôi 1 nụ hôn…. 1 giọt………….. 2 giọt………… 3 giọt…… Khóe mắt tôi trực tuôn…..
- Tại sao lại né tránh ta ? ( Thái Minh nhìn tôi và nói )

- ………… ( Tôi không nói gì , nước mắt vẫn tuôn trào )
- Ta yêu em ! ( Thái Minh nhìn tôi – chân thành )
- Đừng…đừng………….. đừng làm vậy……..
Thái Minh từ từ quỳ xuống , tay móc trong túi ra 1 chiếc hộp nhỏ…. Mơ ra……. Đó là 1 chiếc nhẫn lấp lánh rất đẹp
- Đừng từ chối ta ! ( Thái Minh nhìn tôi )
- Tôi….. tôi…… hức hức
Tôi lững thững đi đến chỗ Thái Minh , cầm chiếc nhẫn lên…………
- Tôi……..
- DỪNG LẠI ! ( Bỗng có 1 tiếng quát lớn )
Quay đầu ra , thằng Hải sao ? Sao nó lại có mặt ở đây????
- Không đươc đồng ý ! Anh ta là kẻ thù đã giết cha mẹ của chúng ta ! ( Thằng Hải nhìn Thái Minh bằng ánh mắt hình viên đạn )
- Cái gì ??!! ( Tôi và Thái Minh đồng thanh )
- 15 năm trước…… nhớ chứ ?! Vụ hỏa hoạn ở ngôi biệt thự chính anh đã cướp đo mạng sống của ba mẹ tôi. Nếu không có chú thím thì chúng tôi không biết như thế nào rồi ( Thằng hải gằn giọng lườm Thái Minh )
- Gì vậy !? Hải ! Mi đang nói cái gì vậy ta nghe không hiểu ? ( Tôi tròn mắt )
- Cha mẹ của chúng ta….. đã mất mạng vào 15 năm trước rồi……. Bằng cho chơi ngu ngốc của Hoàng Thái Minh và…….. ( nói đến đây , thằng Hải nhếch mép ngó ra đằng sau tôi )
Tôi quay đầu lại….. Là Lyn….. Lyn cũng có mặt ở đây sao ?
- Sự thật đó sao ??? Đúng vậy…… Hoàng Thái Minh và tôi….. Thực sự là không cố ý mà….. Lúc đó…. Tôi và Thái Minh đang ở trong phòng , bỗng nhiên phòng bùng cháy . Chúng tôi không biết lí do , chúng tôi cũng suýt chết mà. Tại sao lại đổi tại cho chúng tôi ( Lyn nước mắt tuôn trào , mắt đỏ hoe , vừa lắc đầu vừa nói )
- Mọi người nói cái gì vậy ? Từ nãy tôi không hiểu gì cả….. Cha mẹ tôi ? Cha mẹ tôi còn sống kia mà… Mọi người đang giấu tôi chuyện gì vạy ? Tại sao lại đối xử với tôi như thế ( Tôi nói – mắt đỏ hoe )
- Đó chỉ là chú thím…. Vì chú thím không có con nên chú thím mới nhận chúng ta là con…. Cha mẹ chúng ta …. Đã chết rồi !( Thằng hải chỉ nói thôi nhưng dường như nó đang gián tiếp đâm 1 cn dao vào tim tôi )
- Huhuhuhuhuhuhuhuhuuhuhuhuhuhuhuhuhu…….. sao lại thế……………huhuhuhuhuhuh……. ( Tôi gào lên khóc )


Bỗng Dương xuất hiện . Tiến tới chỗ tôi và định bế tôi lên
- Bây giờ tôi không muốn gặp ai nữa ! Tất cả hãy biến hết đi……..
Dương khom người sau đó lại đứng lên
- Tại sao ? Tại sao các người lại làm thế ? Các người có biết các người đã tàn nhẫn với tôi lắm không ? 3 năm trước………. Các người làm tôi thảm hại chưa đủ sao ? Tôi đã phải trải qua biết bao đau khổ , tôi đã nghĩ rằng mình từ bỏ cuộc sống này….. Nhng tôi đã cố gắng quên đi , quên đi tất cả , thay đổi toàn bộ rồi ….. Tại sao ????? ( Tôi gào khóc )
Tất cả mọi người thì im lặng , chỉ có tiếng gào thét của tôi
- Hương à ! ….. ( Bỗng con Phương từ đâu chạy đến ôm tôi )
- Phương à ….. huhuhuhuhu…. Tao muốn về nhà…. Huhuhu….. Đưa tao về đi……. Tất cả đều lừa dối tao…….
- Nín đi ! Tao ở đây …… ! ( Con Phương ôm chặt lấy tôi , an ủi còn tôi thì ngồi khóc tu tu )
Sau đó Phương dắt tôi ra khỏi tòa biệt thự này !
- Mai…… tao sẽ về Anh ….. ( Tôi thút thít )
- Bây giờ về khách sạn chỗ tao rồi mọi chuyện tính sau
Chúng tôi bắt taxi về khahs sạn con Phương thuê
Về phòng , tôi nằm vật ra giường
- Hành lí tao để ở nhà Dương rồi… Cho tao mượn bộ đồ ngủ ….. ( Tôi lờ đờ )
- Rồi rồi !
Sau đó tôi tắm rửa , tẩy trang,…..v…..v
Sắp xếp mọi thứ xong xuôi , tôi lê thân lên giường 1 cách mệt nhọc…. Tôi va Phương nằm với nhau , vừa nằm vừa nói chuyện
- Tại sao mày lại ở đây ?
- Tao về Việt Nam , tình cờ gặp Lyn . Được nó mời….
- Lyn???
- Phải ! Lyn chính là con gái của tập đoàn trang sức lớn nhất thế giới
- ….. ( Tôi im lặng )
- Mày phải xác định rõ tình cảm của mình đi . Yêu ai và chỉ thoáng rung động trước ai !?
- Tao….. tao……. ( Tôi ấp úng )
- Đối với Dương , điều lớn nhất cậu ta làm chính là cứu mày để rồi hại chính bản thân trở thành người thực vật !
Tôi rơm rớm
- Đối với Thái Minh….. Thực sự anh ấy đã bảo vệ mày rất nhiều….. mày cũng biết mà ……. Không may anh ấy bị vướng vào tình cũ .. Nhưng lúc mày ra đi… anh ấy đã đến và níu kéo mày lại và rồi cũng trở thành người thực vật . Trong suốt 3 năm , khi anh ấy tỉnh lại , anh ấy đã tìm kiếm mày… Mày phải xác định rõ tình cảm của mày… Mày k thể bỏ mặc giữa chừng được… nếu thế thì bao nhiêu năm qua mày việc gì phải tranh giành Thái Minh với Lyn…. ( Con Phương nói to như đang mắng )
1 giọt,2 giọt, 3 giọt…….
- Cảm ơn mày ! ( Tôi thút thít )
- ………….. ( Con Phương không nói gì )
- Tao đã quyết rồi …. Dù có chọn ai đi chăng nữa thì cũng sẽ có 1 người đau khổ, tổn thương
- Thế chọn cả 2 đi ! ( Con Phương phán 1 câu xanh rờn làm tôi thót tim )
- Cả 2????? Được không ? ( Tôi hỏi )
- Hahahahahaha….. Không được ! ( Phương trả lời )
……………………
…………………………..
****
… sáng hôm sau ….
Tôi chuẩn bị vali cùng con Phương còn vali của tôi thì Phương sẽ giải quyết sau . Tôi đã nhắn tin cho Dương và Thái Minh là về trước…. Sau h học tại Anh chúng tôi sẽ gặp nhau ở cánh đồng hoa Oải Hương gần trường mà tôi phát hiện được . Tôi đã quyết định rồi
**
Luân đôn – Anh
-Oáp ! Buồn ngủ quá ! ( tôi ngáp lớn )
H Hương à ! Nhầm Nhật Linh à ! Mai gặp lại nhé !
- Ờ ! Mà cứ gọi tao là Hương đi . Hương , jenny , Nhật Linh …. Lắm tên – mệt người … Gọi Hương đi ! !
- Ôki !haha….
………………..
… Sáng hôm sau……
Tôi đến trường… Vừa đi vào cổng trường , mọi ánh mắt đều hướng vào tôi
- Con nhỏ này nghỉ học ở nhà lấy chồng à mà nghỉ nửa tháng rồi đấy….. Nghe nói là nó đi cùng với anh Thái Minh và anh Dương đấy……bla… bla…..
Tôi không nói gì chỉ lặng lẽ đi vào lớp
- Loa loa loa loa ! Mời em Jenny Willyam vào văn phòng …. ( Tiếng oa vang lên làm giật thót hết cả tim )
Ai cũng nhìn tôi với anh mắt không bình thường , khinh bỉ ! Những người còn lại thì cho rằng tôi là học sinh cá biệt
Tôi lặng lẽ đi vào văn phòng
- Cô là Jenny William hả ? ( Ông thầy mặt mày bặm trợn hỏi tôi )
- Vâng thưa thầy ! ( Tôi cúi đầu lễ phép )
- Cô làm gì mà nửa thắng nay không đến trường ? Nghỉ thì cũng vừa vừa phải phải thôi chứ ? Cô có biết rằng cô đã bị mất đi bao nhiêu kiến thức không hả ????? ( Ông hiệu trưởng đập tay xuống bàn quát lớn )
Tôi run không dám nói 1 câu gì
- Ông là cái gì ? ( Bông Thái Minh nói từ ngoài cửa vọng vào )
- Thiếu…. Thiếu gia
- Từ chức đi ! ( Thái Minh lạnh lùng phán )
Sau đó kéo tay tôi đi luôn ! Để lại ông hiệu trưởng sững sờ trong phòng
- Lỗi của tôi mà ! Đừng để hiệu trưởng từ chức
- Gọi “anh” đi !
- Hở???!!!!
- Gọi ( Thái Minh nhấn mạnh )
- Anh….. anh…. Ý anh là tôi gọi anh bằng anh á !
- Xưng em ! ( Thái Minh lườm tôi )
- ….. ( Tôi đỏ mặt , câm luôn )
Trên gương mặt thanh thoát của thái minh xuất hiện 1 nụ cười rồi sau đó lại trờ lại như ban đầu
- BỎ – TAY – RA! ( Bỗng Dương xuất hiện )
- Nếu tao không bỏ thì sao ? ( Thái Minh nhếch mép )
Reng ! Reng ! Reng !
Tiếng chuông vào lớp vang lên cắt đứt cuộc ẩu đả
- Vào lớp rồi vào lớp rồi ! 2 người cứ ở đây đấm đá nhé ! ( Tôi giật tay ra khỏi Thái Minh nhanh chóng chạy vô lớp )
- ĐỨNG LẠI !( 2 ng đồng thanh )
- Byeeeee
Cả buổi học diễn ra suôn sẻ
Reng !!!!!
Vừa kết thúch buổi học , tôi phi ngay ra cổng trường để đợi con phương , bắt nó “” xe ôm tôi đến chỗ hẹn
- Cố lên nhé bấy bì ! ( Con Phương đập vào lưng tôi 1cais rõ đau )
- Mày yên tâm đi ! lần này tao k để ai đấu đá nữa đâu ( Tôi gườm nó )
- Hahaha ! Tao tin mày sẽ có 1 lựa chọn thật trí lí !
- Ừ…..
Sau đó tôi đợi ở cánh đồng hoa oải hương
Năm phút sau, tôi thấy Thái Minh đi đến và dẫn theo một người bị thương khắp người, lê người đi theo Thái Minh đến chỗ tôi- Nói đi! (Thái Minh gằn giọng)
- Là tôi! Chính tôi 15 năm trước đã gây ra vụ cháy ở khu biệt thự đó……..nhưng tôi được lệnh từ phía tập đoàn HK…..xin tha mạng cho tôi, tha mạng cho tôi. Chính tôi là người dẫn dắt cậu Thái Minh và cô Huệ gây ra vụ cháy bằng âm mưu của tập đoàn HK…… huhuhuhuhu … xin tha mạng cho tôi, tha mạng cho tôi .. huhuhuh ( Người đàn ông đó trung trung tuổi , mặt mũi, chân tay bị đánh, máu me đầy người , người đàn ông đó quỳ xuống trước mặt tôi và van xin , khóc lóc khẩn thiết.)
Đến bây giờ tôi mới biết Thái Minh bị oan. Tôi không nói lên lời, mắt rơm rớm……
- TẠI SAO? Chỉ xin lỗi thôi, hàng chục mạng người chết có thể tha thứ sao? Dừng xin tôi bất cứ điều gì… tôi không có quyền tha lỗi. Mạng đền mạng thôi ( nói xong tôi buông thong người)…..
Sau đó, người của Thái Minh từ đâu đi tới, sau đó bắn chết tên đó ngay tại chỗ.
Chứng kiến cái chết của kẻ thù xong, tôi ngất luôn. Thế là tôi được thái Minh đưa về. tôi lỡ mất buổi hẹn này.
……………
- Tỉnh dậy….
Tôi nhận ra ngay mình đang ở nhà Thái Minh. Nó quá quen thuộc rồi… Nhưng mà… tôi đang ở Việt nam sao????
Tôi sửng sốt bật dậy…
Tôi thấy Thái Minh đang ngồi ở ghế sô pha…..
- Tôi đang ở Việt nam sao?? ( Tôi cố ý nói to để đánh thức Thái Minh dậy)
- Đúng vậy!! ( Thái Minh vừa nhắm mắt vừa nói)
- CÁI GÌ???? Tại sao????
- Hôm nay… là sinh nhật ta…… ( Thái Minh nói nhỏ, mặt toát lên nỗi buồn)
- …. (Tôi im lăng)
- Hãy dành 1 ngày của e cho ta được ko??? ( Thái Minh mở mắt, nhìn hướng vô định)
- ….. ( Tôi im lặng một lúc, không nói gì… gật đầu một cái nhẹ nhàng)
- ……………….. ( Thái Minh không nói gì, ánh mắt sang lên, toát lên vẻ vui mừng, hạnh phúc)
- Xin lỗi… vì đã nghĩ anh gây ra cái chết của ba mẹ tôi và cảm ơn anh đã không bỏ cuộc để tìm ra hung thủ…
- ………. ( Thái Minh không nói gì )
………………….
* * * * * *
Đã gần 5 năm tôi rời xa quê hương , tôi một mình đi dạo trên con đường quen thuộc năm nào… …. Những dãy nhà cao tầng mọc lên san sát nhau , đổi mới không nhiều lắm
Tâm trí tôi lại quay cuồng nhớ lại những chuyện 5 năm trước…….. Tôi đã cố quên nhưng khi quay trở về đây… kí ức nó lại ùa về…… chân tay tôi bỗng run lẩy bẩy , không hiểu sao, dù mọi chuyện đã qua, mọi thứ trở lại ban đầu rồi nhưng mỗi khi kí ức ùa về tâm trí tôi lại rối loạn, cơ thể lại bị “ SỐC”…….
Tôi cố trấn tĩnh lại…. tựa người vào tường, hơi thở gấp gáp, tôi cảm thấy khó thở….. trấn tĩnh một lúc, tôi bắt đầu thở đều… thở một cách mệt mỏi….. sau khoảng 10 phút, tôi mới trở lại được bình thường ……….
KIIIIIITTTTTT!!!! ( Chiếc lexus trắng dừng trước mặt tôi và Dương bước ra…..)
Dương đứng trước mặt tôi và nhìn thẳng vào mắt tôi…..
- Sao…. Sao cậu lại ở đây…..?????
Dương không nói gì, đi đến chỗ tôi, nắm lấy tay tôi, chuẩn bị kéo đi….. trước khi kéo đi Dương có thì thầm vào tai tôi : “ hãy dành 1 ngày của e cho tôi… hôm nay là một ngày đặc biệt…” …. Chưa nói xong thì ….
- BỎ - TAY – RA ( Thái Minh từ đâu xuất hiện và gằn giọng một cách ghê gớm )
- Tại sao tao phải bỏ??? ( Dương nhếch mép)
- Hôm nay – nhỏ là của tao..
- Của mày??? Nghĩ gì ??? ( Dương nhếch mép)
- Chưa phải của tao… nhưng cũng chưa phải của mày ?? ( Thái Minh nhếch mép một cách đắc thắng )
- Vậy thì… chiến đấu như 2 thằng đàn ông đi….
Tay tôi từ từ được nới lỏng … Thái Minh và Dương từ từ rút súng ra…….
- DỪNG LẠI ĐIIIIIIIIII !!!!! ( Tôi hét)
Thái Minh và Dương không nói gì… tay vẫn lăm lăm chĩa súng vào nhau….
- Dừng hết lại… tôi phải chịu đựng như thế này chưa đủ sao???? Câu trả lời của tôi là : TÔI KHÔNG CHỌN AI . …. Nếu 2 người vẫn tiếp tục như thế này . hãy để tôi yên!!!! ( Tôi giận dữ quay người bước đi )
Dương và Thái Minh thu súng lại…. lên xe và phóng như bay…. Lexus trắng và BMW đen phóng như bay trên con đường vắng,,, như đấu trường sinh tử…. 2 người đua xe … cảnh tượng thật kinh khủng.
Tôi bấm điện thoại cho con Phương…
- Alo ! Phương ak?? Tao đang ở Việt Nam…. Mày chuyển tiền sang đây cho tao về bên đấy đi…
- Há?? Mày cũng ở việt Nam á? Tao cũng vừa về Việt Nam … sao… sao mày lại quay trở về Việt Nam????
- Thái Minh đưa tao về…….. bây giờ trong người tao chả có đồng nào cả, mày cho tao vay tiền đi… thẻ ATM tao còn chả mang……
- Ờ… mày đang ở đâu. Tao đến ngay,…..
- Đường X, phố X….. blab la……
………………………….
……………………………..
* * * * * * *
- Hôm nay là sinh nhật của Thái Minh…… tao đã hứa là dành một ngày của mình cho anh ta.. tao ko biết phải làm gì cho anh ta nữa…… ( tôi cúi đầu)
- Hôm nay … không phải là sinh nhật của riêng Thái Minh…. Hôm nay là sinh nhât của cả Dương nữa …… ( con phương nhìn tôi)
Mắt tôi tròn vo nhìn Phương…. “ hãy dành 1 ngày của e cho tôi… hôm nay là một ngày đặc biệt…” ,… hôm nay.. là sinh nhật của Dương nữa… mặt tôi đờ đẫn….
- Tại sao lại như thế chứ?? Cũng ngày sao????
- .. Cùng ngày – cùng năm …. ( Con Phương nhìn tôi )
- CÁI GÌ??? MÀY NÓI GÌ CƠ?? ẶC ẶC… ( Tôi mắt tròn xoe)
- Xin lỗi vì đã giấu mày….. Nhưng mà chuyện này không được phép nói ra,,, ít người biết … Thái Minh và Dương là anh em sinh đôi… đây là một bí mật.!!! Tuy sinh đôi nhưng diện mạo họ không giống nhau…. Tính cách thì anh em họ giống nhau hoàn toàn…. Lạnh lùng , kiên định, máu lạnh, đứng đắn, …….. Do cái luật lệ của tập đoàn , anh em họ sinh ra đã là kẻ thù của nhau.. họ được huấn luyện để trở thành người đứng đầu cả một tập đoàn lớn nhất nhì thế giới… đấy không phải là một điều dễ dàng… một người ra đi và một người sẽ ở lại…… Thái Minh sinh ra trước và là anh nhưng tập đoàn không phải người con trai cả mới được thừa kế mà là do sự phân định giữa hai người chiến đấu với nhau…. Dương là em nên Dương đi học sau TM một lớp ( sự căm thù Dương không muốn học cùng lớp hay cùng khối với Thái Minh) ( Phương nói đến đây.. mắt tôi rơm rớm)
- Tao chót yêu 2 người con trai cùng 1lúc, tao phải làm sao… cái sai lầm của tao là yêu 2 người anh em sinh đôi…. Huhuhuhuhuhuhu … tao phải làm sao… ( Tôi khóc nức nở)
- Hãy làm theo trái tim mày…. Đừng để ai phải thất vọng….. cố lên!!! Tao tin mày làm được…. !! ( Con Phương vỗ mạnh vào lưng tôi như truyền cho tôi sức mạnh. )
Tôi lau nước mắt, tôi ôm chầm lấy Phương…..
- Cảm ơn mày……
Nói xong, tôi đi taxi đến cánh đồng hoa Oải Hương năm nào, tôi điện thoại cho Thái Minh và Dương đến
Khi Thái Minh và Dương đến, tôi nói :
- Tôi đã có một lựa chọn …
- ……( Thái Minh và Dương im lặng )
Tôi từ từ đi đến chỗ Thái Minh và Dương… nắm lấy tay của Thái Minh và Dương thật chặt, thật thật chặt ….. mỉm cười ..
- Em sẽ không bỏ ai <3
.... 3 năm sau....
- Rất vui khi tất cả mọi người đã có mặt trong đám cưới của chúng tôi.. Tôi rất cảm ơn mọi người. Cảm ơn rất nhiều .. ( Tôi xúc động đứng trên bậc khấu,nói lớn)
..........
- Nào! Mọi người hãy chúc mừng cho lễ cưới của cặp đôi Nhật Linh - Dương và Huệ- Thái Minh . HAPPY WEDDING!!!
Rào rào rào rào ( tiếng vỗ tay rào rào vang lên)
Gương mặt ai cũng vui tươi,hớn hở, chúc phúc cho 2 cặp đôi đứng trên bục ....
- chị... ( tôi giật mình khi thằng Hải gọi tôi là chị.. )
- .... thằng em trai tôi lớn thật rồi... ( tôi vỗ mạnh vào vai thằng hải khiến nó kêu lên 1 tiếng.. )
- chúc chị hạnh phúc nhé... mặc dù em thích anh Thái Minh hơn . ( thằng Hải thản nhiên nói) .. - AAAAA ... ( tôi đạp mạnh vào chân nó.
- mày cũng phải tìm được hajnh phúc đích thực nhé thằng em của chụy . ..
Sau đó... tôi nắm chặt lấy tay Dương, Thái Minh nắm chặt tay Lyn . Rồi chúng tôi chạy thật nhanh khỏi khách sạn, tôi vs Dương lên chiếc lamborghini trắng , Thái Minh vs Lyn lên chiếc lamborghini đen, chúng tôi đến cánh đồng hoa oải hương và vui đùa...
Chúng tôi làm đám cưới tại Việt Nam... tất cả đều kết thúc 1 cách tốt đẹp và mãn nguyện
Chúng tôi có một kỳ nghỉ tuần trăng mật chung và thật hạnh phúc
Hai năm trước, tôi đã giúp Thái Minh tìm lại tình yêu của mình. Tôi đã tìm lyn và giúp 2 người họ trở lại với nhau. Ba năm trước, Lyn đã đính hôn và bị chồng sắp cưới lừa gạt, gia đình Lyn bị phá sản, Lyn đã bỏ nhà đi, tôi là người đã đi tìm Lyn. Tôi đã lựa chọn Dương, vì tôi không muốn bất kỳ những ai phải đau khổ. Tôi giúp Thái Minh với Lyn tìm lại nhịp đập. cuối cùng không ai phải đau khổ. Tất cả những sóng gió đã qua, sau cơn mưa trời lại sáng.....
Tài sản thì Dương vs Thái Minh mỗi người 50% . không còn tranh chấp gì nữa... Chúng tôi sống chung trong 1 cái biệt thự lớn mới mua.... Hạnh phúc đến hết đời