Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 29

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

Tôi mải xoa bụng… Ôi chúa ơi!!!!!! Chiếc Lamborghini đen dừng gấp ở trước mặt tôi làm tim tôi như vọt ra ngoài…. Tôi ngồi xuống đất vì quán tính….
Tôi trợn tròn mắt khi thấy Thái minh với gương mặt tức giận bước ra ngoài…. Tôi đứng dậy và chạy thật nhanh…….
HUỴCH! HUỴCH! HUỴCH!
Một đám người đứng chắn trước mặt tôi…. Sau đó tôi định chạy đổi hướng thì họ dàn thành vòng tròn nhốt tôi vào vòng vây….
- Cho tôi đi!!!!! ( Tôi hét)
- ……. ( Tất acr vẫn nghiêm nghị nhìn tôi…)
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA! TRÁNH RA!!!! ( Tôi vừa hét vừa chạy thật nhanh đâm vào vòng vây để thoát ra nhưng không ra được, tay chân tôi bị giữ lại ngay lập tức…..)
- AAAAAAAAAAAAAA! THẢ TÔI RA!!!!! THẢ TÔI RA!!!! ( Tôi gào lên tức giận)
- Đưa con nhóc về. ( Thái Minh lạnh lùng bước tới và ra lệnh)
PẰNG!



Vừa dứt câu, một tiếng sung phá tan bầu không khí……. Tất cả hướng mắt về chỗ phát ra tiếng sung….
-Thả - nhỏ - ra! ( Bỗng một tiếng quen thuộc cất lên … đó là Dương)
- Mày nghĩ tao sẽ thả? ( Thái Minh nhếch mép)
- Đúng vậy.. ( Dương cũng nhếch mép)
- Vậy sao? ( Thái Minh nhếch mép)
- Mày sẽ thả đấy… vì mày đâu có dành chiến thắng? Trận chiến này của TAO – VÀ MÀY ( Dương nhếch mép….. tay vẫn chĩa súng vào Thái Minh)
Thái Minh cũng rút súng ra… chĩa vào Dương ……
Dương avf Thái Minh chĩa súng vào nhau, nhìn nhau căm thù….. như muốn giết nhau ngay lập tức…..
- Thả ra đi! ( Thái Minh lạnh lùng ra lệnh…. Sau đó tôi được thả ra… @@ )
Dương nhếch mép một cái…. Và hai nguwofi vẫn thế…….. vẫn chĩa súng vào nhau///……….
- Thôi đi hai người….. ( Tôi nhăn mặt….. cau có)
………….. Họ vẫn thế………..
- Hai người rảnh – Tôi thì không rảnh đâu !!! Ô cê!!!! Haio nguwoif rảnh… cứ tiếp tục đi…. Tôi về ???? ( Tôi chuẩn bị về )
- ĐỨNG LẠI! ( Đồng thanh part 1)
- Này này này?? 2 người là gì mà quản được tôi chứ????

- CÂM ( Đồng thanh part 2 )
- ………………….. ( Tôi câm luôn…. Trong người tức tối lồng lộn hết cả lên)
KIIIIIIIIIIIIIIITTTTTTTTTTT!
Bỗng chiếc xe Limo đi đến…… Thằng Hải bước ra…..
- Hải!!!! ( Mắt tôi sáng lên)
- Vào xe đi! ( Thằng hải mặt hình sự ra lệnh cho tôi)
- Ờ Ờ!! ( Tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra)
Tôi vào xe avf ngồi im lìm ở trong….. Tôi không dám ngó đầu ra ngoài cửa sổ…..
……… Cứ thế …. Và cứ thế…… Tôi vẫn chưa thấy thằng hải vào xe… Tôi ngủ quên lúc nào không hay……………….
(* Chú thích:
Hải từ từ tiến đến phía Dương và Thái Minh…
- Để nhỏ đi! Cứ như thế này sẽ chẳng giải quyết được gì đâu….. ( Thằng Hải nghiêm nghị )
Nhưng tình thế vẫn không thay đổi,.. Thái Minh và Dương càng gườm nhau ghê hơn…..
- Cứ như thế này không tốt tí nào….( Hải tìm cách thuyết phục bằng được… cậu sẽ không bỏ cuộc)
- …….. ( Vẫn như vậy)
- Nhỏ ta là chị tôi….. tôi sẽ không đứng nhìn đâu… tôi sẽ không bỏ mặc nhỏ phải hứng chịu hậu quả từ cuộc chiến của hai người…. 3 năm về trước nhỏ đã quá đau khổ rồi… nhỏ đã thay đổi tất acr, cũng như nguyện ước của nhỏ là sẽ thay đổi số phận của mình……..
- …………………. ( Vẫn thế )
- HÃY CHIẾN ĐẤU NHƯ HAI THẰNG ĐÀN ÔNG THỰC THỤ ĐI!!! ĐỪNG LÔI CHỊ TÔI VÀO CHUYỆN NÀY!!!! CÁC NGƯỜI TƯỞNG GIẢI QUYẾT BẰNG VŨ LỰC VÀ QUYỀN THẾ LÀ SẼ THẮNG, SẼ DÀNH ĐƯỢC NHỎ SAO? CHIẾM ĐƯỢC NHỎ NHƯNG CÓ CHIẾM ĐƯỢC TRÁI TIM NHỎ KHÔNG???????? …………. ( Thằng hải gào lên quát)
- …………………………..
Dương và Thái Minh cùng hạ súng xuống……..


- Xin các người…. đừng làm tổn thương nhỏ….. nhỏ không mạnh mẽ như bề ngoài đâu….. ( Thằng Hải cúi đầu nói nhỏ nhẹ… sau đó quay người đi ra xe)
*Hết chú thích* )
* * * *
… Tỉnh dậy…..
- Oáp!!!!!!! … ơ …….. Sao ta lại ngủ ở phòng mình thế này??????? Ơ…. À… là thằng Hải……. Mà nó đâu nhỉ?
Nói xong, tôi vệ sinh cá nhận xong rồi chạy xuống dưới nhà tìm thằng Hải………. Hí hí… nhất định ta phải đền ơn xứng ấng cho nó… may mà có nó không thì tôi sẽ chết mất…….
Xuống duwosi nàh, tôi thấy thằng Hải đang nằm ngủ ở sô pha….. Ôi…. Sao nó bây giờ đpẹ trai thế nhở?????? Tiện tay tôi lấy điện thoại chụp mấy tấm…..
- Khà khà khà!!!! Ảnh hót boy ngủ thì hơi bị hót hót hót đấy…. hí hí hí ( Tôi cười gian)
- Này! Có để ai ngủ không hả??? ( Thằng Hải gằn giọng quát)
- Này anyf này!!!! Dậy mau! Dậy mau!!!!!! ( Tôi chạy đến tét vào mông nó… há há há @@ )
- AAAAAAAAAAAAA !!! MI LÀM GÌ VẬY HẢ??????????????????? ( Thằng Hải gào lên như sư tử Hà Đông … hahahahaahha)
- Dậy! Mau! ( Tôi lườm nó)
- AAAAAAA! Có chuyện gì ???????????? ( Thằng Hải vùng dậy luôn)
- À!!! Hí hí!!! Ta quyết định rồi… hị hị… ta sẽ trả ơn ngươi vì đã cứu ta kịp thời T.T )
- Trả ơn???
- Phải!!1 Hí hí!!! Để đền ơn em yêu của chị chuyện vừa nãy…… chị sẽ làm một việc bất kì theo ý em yêu… được chứ? Hí hí
Thằng Hải mới đầu nổi da gà…… sau đó mắt sáng lên…… tỉnh ngủ luôn!!!
- Thật không? ( Thằng Hải tỏ vẻ nghi ngờ)
- Thật! ( Tôi lườm)
- Thật sẽ làm chứ?
- Thật… Mi nhìn mặt ta giống người hay nói điêu không? ( Tôi gằn giọng)
- Thề đi? ( Thằng Hải vẫn không tin tôi )
- Thề!!!! Thề!!!! Thề!!!!! Thề thề thề thề thề!!!!!! Được chưa!!!!
- Đi du lịch với anh Dương đi! ( Thằng Hải nhắm mắt lại, ngả người ra ghế,,… thanh thản nói)
CÁI GÌ ??? ....... ĐI DU LỊCH (tôi hét toáng lên)
- Làm được không ? (thằng Hải xỏ)
- ......... có ... tất nhiên là có
HƯƠNG .... À Dương Nhất Linh này làm được ....không thất hứa .. không thất hứa ! ( tôi co hết ruột vào để nói )
- Ô cê ! chuẩn bị hành lí đi ! mai có người đến đón.
- Mai sao ? ( tôi nhổm hẳn người lên )
- Sao ? có ý kiến gì không?
- À không . . . . . à không ..... Ờ ..... Ờ mai đi ( tôi nhắm tịt mắt vào để nói )
Sau đó tôi tức tôi phi thẳng lên phòng và đập phá trên đây ....
..... thằng hải ở dưới nhà rút điện thoại ra và thông báo với Dương
* * *
Sáng hôm sau
reng ! reng ! reng !
reng ! reng ! reng !
- AAAAAAAAA ! chết thôi ! muộn học mất rồi !!!!!!!
(tôi hét toáng lên khi nhìn đồng hồ đã hơn 7h) Tại sao ?
Ai đã thay đổi báo thức của tôi ? Hả ?
AAAAAAAAAA! ( tôi lồng lộn và hét toáng cả nhà lên)
Vò tóc , bứt tai , tôi lao xuống nhà với vận tốc ánh sáng với bộ đồ kitty hồng rất chi là củ chuối ....đầu tóc rũ rượi nữa ....
Mắt long sòng sọc chạy xuống nhà , .... tôi căng mắt trợn tròn khi thấy Dương đang ngả người lạnh lùng ở sofa
- Cậu làm gì ở đây ( tôi quát )
- Chuẩn bị đi ! ( Dương lạnh lùng )
Chuẩn bị ???? đi đâu !!!!
Ơ hơ ..... chết cha ..... quên mất
Nhưng mà . . . . . mà . . . . .
- Chuẩn bị đi ! 5p ( dương lạnh lùng ra lệnh cho tôi )
Cái gì ? là .... là sao ?
Dương không nói gì lạnh lùng đi ra ngoài ....Tôi làm vệ sinh cá nhân nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề trong 20p . . . . . sách hành lí xuống nhà , tôi thấy thằng Hải cười mãn nguyện ...
Sau lần này . . . . mi đừng trách ta ác nhé em yêu . . . . ( tôi ngọt ngào)
- 20p rồi đấy . . . . nhanh đi ( thằng Hải lườm tôi )
- Ờ ..... ( tôi lườm thằng Hải một cái rõ dài rồi vác hành lí ra ngoài
Tôi thấy Dương đang đứng nhìn về 1 hướng . . .nhìn xa xăm
Dương đẹp một cách cuốn hút . . .
- Nhìn đủ chưa ? ( Dương bỗng nói làm tôi giật mình )
- Ơ .... đâu ..... ai nhìn
- Chậm 15p 20s ( Dương lạnh lùng phán )
- ……. ( Tôi lườm)
- Đi vui vẻ nhé? ( Thằng Hải bỗng từ trong nhà chạy ra, nói to và nhìn tôi bằng ánh mắt rất chi là đểu)
- Xí….. khi nào về mi chết với ta…. ( Tôi đay nghiên)
Bốp Bốp! ( Dương vỗ tay)
- Thưa tiểu thư,… mời tiểu thư lên xe…. Hành lí để chúng tôi lo! ( Sau hai tiếng vỗ tay của Dương, 2 tên thuộc hạ đi tới và ân cần nói với tôi)
- Ô…. Ừa Ừa…. vâng… cảm… cảm ơn….! ( Tôi mỉm cười đáp trả chứ thực ra nhìn họ chả đáng yêu gì đâu… nhìn mặt hung hãn lắm… ax… ax )
…………. Sau đó không nói gì, Dương lạnh lung đi ra xe….Tôi cũng tất nhiên phải bám theo……
……….. Dương cầm lái… tôi bị ép phải ngồi ghế kế bên….
- Đi…..đi….đi đâu thế? ( Mãi tôi mới dặn ra được một câu… trời ơi @@ )
- Sân bay! ( Dương trả lời một cách rất gây ức chế cho người nghe)
- CÁI GÌ???? SÂN BAY???? ( Tôi nhổm cả người lên)
- Canada! ( Lại cách trả lời khiêm tốn đó… tôi ức chế vô cùng… tôi đâu có phải mấy người tay sai của cậu ta mà cậu ta lên giọng chứ???? Vì tương lai con em chúng ta nên tôi cố gắng kiềm chế… Dương Nhật Linh… mày phải kiềm chế…)
- HẢ?????? Cậu……cậu…..cậu….. Canada sao????? ( Tim tôi như vọt ra ngoài … cậu ta đang được đà làm quá sao? Nếu không vì chót hứa với thằng Hải thì tôi đã đá cậu ta ngay và luôn rồi)
- Canada 5 ngày , cả đi cả về mất 1 tuần . Việc học đã giải quyết ….. Không phải lo ! ( Dương cho 1 tràng )
- ….. ( Tôi không dám nói gì hơn…. Nhưng dù sao thì cũng được , đi du lịch thế là mãn nguyện lắm rồi )
- ……. ( Dương vẫn chăm chú lái xe )
- À….. Nhưng mà…… tôi không mang nhiều tiền…. Còn tiền vé máy bay…. Tôi vay anh được không ? ( Bỗng tôi lên tiếng và hỏi 1 câu rất “ củ chuối ” )
- CÁI GÌ ? ( Dương gằn giọng , Khuông mặt Dương toát lên vẻ tức giận . Tại sao lại tức giận chứ ? Hắn ta có vấn đề sao ?)
- À….. không……. không…. Coi như tôi chưa nói gì…
………………
………………….
Và thế là chúng tôi cũng đến được sân bay …
Khi đến sân bay , xe dừng lại . Dương đi ra và tôi cũng đi ra , sau đó thuộc hạ của Dương vào xe chắc là đi gửi hay đi về…..tôi cũng không biết……… Chỉ biết là tôi lóc cóc đi theo Dương…… Còn các thuộc hạ mặc áo đen của Dương thì đi theo chúng tôi
- Dương…. à! ( Tôi chạy lên chỗ Dương và nói nhỏ nhẹ )
- ……. ( Dương không nói gì có lẽ là đang nghe tôi nói )
- Chúng ta…… đi khoang bình dân được rồi…… Khoang V.I.P đắt…
- CÂM! ( Chưa nói hết câu Dương đã chặn họng tôi rồi )
- …… ( Tôi im ỉm )
- Đến chưa ? ( Dương hỏi tên thuộc hạ )
- Dạ ! Thưa cậu ! Đến rồi ạ ! Mời cậu và tiểu thư lên máy bay
Sau đó Dương đi trước……. Tôi l gx thững đi sau…
Bỗng…. Dương đi đến chỗ tôi , vòng tay qua eo tôi… Ôm tôi nhè nhẹ và cả hai đứa cùng bước đi. Mặt tôi đỏ bừng
- Im lặng đi ! ( Dương ghé sát vào tai tôi mà nói )
- …….. ( Tôi chắc chắn là đang có chuyện gì nên cũng im lặng )
- BỎ- TAY - RA! ( Bỗng 1 tiếng gằn giọng ghê gớm phát ra làm tôi nổi da gà …. Quay mặt ra đó chính là Thái Minh )
Thái Minh đang đưng gần chúng tôi và nhìn chúng tôi 1 cách đáng sợ
- Tại sao tao phải bỏ ? ( Dương nhếch mép )
- Mày nói lại 1 lần nữa xem ! ( Thái Minh buông 1 cấu nói . Câu nói đó báo hiệu dường như 1 điều gì đó sắp sảy ra )
- Thôi đi Thái Minh à! Chúng tôi có việc bận ! Anh có thể thông cảm không ( Tôi lạnh lùng nhìn Thái Minh )
- Cút ra khỏi mắt tôi ( Thái Minh nhìnt ôi và hờ hững quay đầu ……. măt tôi long lanh - Trong lòng tôi cảm thấy đau quá )
- Đi thôi ! ( Dương nhếch mép - vấn ôm eo tôi và dẫn tôi đi )
- …………… Sao máy bay này ít người thế ?????!! Đây là khoang V.I.P à ? Không được đâu …. blabla ….. ( Tôi ngồi trong máy bay mà cứ khua chân múa mép suốt )
- Máy bay riêng ( Dương nhăn mặt nói )
- Hả?? Máy….. máy bay riêng sao ?!
- Ngậm miệng lại đi ! Đau đầu quá ! ( Dương nói )
- CÁI GÌ?Tại sao tôi lại phải ngậm miệng cơ chs ( Tôi gân cổ cãi )
- Nói lại !
- À không không ! ( Tôi lắc đầu quầy quậy )
sau đó tôi chìm vào giấc ngủ ….. Đây là 1 chuyến đi dài. Nghe nói phải mất 20 tiếng để đến nơi… Tốt nhất là ngủ để đốt thời gian
…. * * *
……. Tỉnh dậy…..
- Hả ? Mình đang ở đâu thế này !?
- Canada ! ( Giật mình chồm người dậy , tôi thấy Dương nhắm mắt ở ghế so-fa nói )
- Hả ? Đến rồi à ! Mà chỗ này là chỗ nào thế ???!!!!
- Khách sạn !! ( Dương nói 1 câu mà tôi suýt lắn xuống đất )
- Hả ???? Khách sạn sao ? Tại sao lại ở khách sạn ??? Tại sao tôi và cậu lại chung 1 phòng thế này ? Nhà cậu giàu thế sao khôgn thuê hai phòng ? ( Tôi vừa nói vừa “múa )
- IM!
…….
Sau đó tôi vội vơ lấy cái chăn…. và quấn quanh người
Chết cha ! Mình lỡ quấn chăn chặt quá rồi …… ôi ôi….. Không cựa quậy nổi
Hự…… Hự….
Tôi cố gắng , cố gắng đứng lên
- ối Ối !!!
Người tôi sắp bị lăn ra khỏi giường trong tình thế chăn quấn chặt thì tôi chuyển sang tình thế là được Dương đỡ và tôi đã an toàn ^^
Tôi mở to mắt nhìn Dương … ĐÊsn bây giờ thì người tôi đã mất cảm giác hoàn toàn
Tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Dương…… Tim tôi đập thình thịch tình thịch bất chấp nhịp điệu… Mặt tôi bắt đầu đỏ bừng
Dương thì không biểu cảm . Mắt nhìn tôi không chớp
Từ từ từ từ….. Dương cúi mặt tiến sát mặt tôi… Tôi chưa kịp ngăn cản thì Dương nói
- ĐỪng…. ! Xin - em !
- ….. ( Tôi im lặng )
3mm , 2mm , 1mm
THÌNH THỊCH ! THÌNH THỊCH !
Dương nhắm mắt lại và nhẹ nhàng trao tôi nụ hôn
Tôi cũng nhắm mắt lại
Hồn tôi đang bay lơ lửng ở đâu đó , tôi không dám mở mắt… Tôi cảm thấy khó thở. Trời ơi !
Dương từ từ ngẩng đầu lên ,tôi mở mắt , Dương nhìn tôi
- cảm ơm…. ! ( Dương nhje nhàng nói )
Tim tôi bỗng xao động . DƯƠNG NHẬT LINH ! Mày bị làm sao thế này , mày có phải là Lương Oải Hương đâ . Trời ơiiii
- Hự hự…. ! Cậu làm ơn giúp tôi thoát ra khỏi cái chăn này… ( Tôi nhìn Dương cầu cứu )
Dương từ từ đặt tôi xuống đất , sau đó quay tôi và cái chăn dần tuột ra
- Phù ! trời ơi nóng quá ! Nóng quá ! ( Tôi nhảy cẫng lên vì nóng )
Tít Tít ( Dương bật điều hòa )
Tôi nhìn từng hành động của Dương , Dương quan tâm tới tôi như vậy sao ?



Thử đọc