Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 28

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

( * CHÚ THÍCH : 4 tiếng trước
Nhà hàng XXXX
- Sau giờ học đem bằng được con nhỏ đó đến đây nguyên vẹn... Không được động đến 1 sợi tóc của nhỏ.... Ngược lại thì các ngươi biết làm sao đấy ( Thái Minh lạnh lùng ve vãn chiếc súng )
- Dạ Cậu chủ ! Cậu yên tâm ( Tên thuộc hạ cúi đầu lễ phép )
- Mang thêm người đi.... con nhóc đó hơi bướng... đai đen karate... Mình ngươi không xử được đâu
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Dạ ! Thưa cậu chủ
- Hỏng việc... tự kết liêc ! ( Thái Minh lạnh lùng nói )
- Dạ... em sẽ cố gắng hết sức mình...
*)
- Này ! Các người đưa tối đến đây làm gì ! Này ! Thả tôi raaaa!
Tôi bị hai tên côn đồ xếch nách lên, tôi quẫy đạp mạnh 2 chân lơ lửng trên không
Tôi bị khiêng vào trong nhà hàng XXXX , Vừa vào đến cửa tôi đã chạm ngay khuôn mặt lạnh giá của Thái Minh..... Thái Minh đang ngồi trên bàn với 1 “mả” thức ăn cao lương mĩ vị , nhìn mà muốn bơi trong biển thức ăn luôn.... 2 tên côn đồ khiêng tôi đặt xuống ghế đối diện với Thái Minh
- Là.... là.... anh à ( Tôi nhìn Thái Minh ngạc nhiên )
- ........... ( Thái Minh không nói gì mà nhìn tôi ,, khuôn mặt lạnh như băng nhưng trong mắt Thái Minh có gì đó ấm áp ,. Trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài )
- Tại ..... sao . Tại sao anh lại đưa tôi đến đây ? Anh đọc lá thư rồi đúng không ? Chắc anh còn nhớ...... tôi viết những gì đúng không?


- LƯƠNG OẢI HƯƠNG ! ( Thái Minh gằn giọng )
- Tôi bây giờ không phải là Lương Oải Hương , tôi không còn giống với Lương Oải Hương của hơn 3 năm về trước... Hiện tại tôi là Dương Nhật Linh ! Bây giờ tôi sông với cái tên DƯƠNG NHẬT LINH chứ không phải LƯƠNG OẢI HƯƠNG !!!!!
UỲnh ! Thái MInh đập mạnh tay xuống bàn ...... Sau đó anh ta đứng dậy tiến nhanh về phía tôi và....... ôm chặt lấy tôi...
-.............. ( Tôi mắt trợn tròn , tôi không phản kháng gì , tôi sẽ lạnh nhạt . Càng phản kháng tức là càng muốn hắn giữ chặt lấy tôi . Tôi nghĩ vậy )
- Ta .......nhớ em ! ( Thái Minh lạnh lùng buông lời nói , sau đó hắn cũng buông tay ra thật nhẹ nhàng )
Thái Minh quay lưng lại với tôi
- Đi đi ! ( Thái Minh lại lạnh lùng nói , anh ta nghĩ rằng sẽ không thể ép buộc tôi . Anh ấy muốn tôi tự đến bên anh ấy)
- ....... ( Tôi thẫn thờ )
- .......... ( Anh ta cũng không nói gì mà lạnh lùng quay gót bước ra ngoài cửa )
- Đứng lại ! ( tôi chợt thốt tiếng )
- ............ ( Thái Minh vẫn đi )
- TÔI BẢO ANH ĐỨNG LẠI ! ( Tôi quát )
- Cô...... là gì của tôi ? ( Thái Minh lạnh nhạt nhếch mép , cười 1 nụ cười cay đắng nửa miệng )
- ....... Anh đưa tôi đến đây khi tôi không cho phép . Bây giờ tôi không còn đồng nào để về ! Mà nhà thì cách đây rất xa . Anh phải chịu trách nhiệm đưa tôi về nhà ! Ngay và luôn ! ( Tôi nói 1 cách hồn nhiên vô tư nhất có thể )
- Tại sao tôi phải làm thế ? ( Thái Minh lại quay người bước đi )
- Cái gì ??? Không thể thế được ! ( Tôi cáu )
Tôi chạy thật nhanh , chạy qua mặt Thái Minh . Chạy ra chiếc lamborghinhi đen , tôi mở cửa và chui tọt luôn vào trong đấy.... Kiểu gì thì bằng được anh phải đưa tôi về đến nhà ....
Thái Minh lạnh lùng đi đến , mở cửa xe dưới :
- RA !
- Anh nghe “Nonono” của Apink chưa ! Hay lắm

- RA!
- Không không không không không ! Tôi phải về nhà ! Huhuhu,........... chở tôi về nhà đi.................huhuhuhu ( Tôi lắc đầu quầy quậy , gào thét khóc um lên như 1 đứa trẻ con ! – Thực ra tôi chỉ giả vờ thôi ..... Tôi tỏ ra không quen anh ta... Tôi muốn bắt đầu cuộc sống lại từ đầu , trở lại với cá tính thật của mình )
- Xuông ! Hay cần dùng biện pháp ! ( Thái Minh nói , thò người vào trong xe )
- Không ! Không xuống ! Chở tôi về mau ! Mau ! Có chết tôi cũng không xuống ! ( Tôi nói dứt khoát , thôi ngay luôn cái điệu “mưa dầm sùi sụt ” luôn )
Thái Minh nhếch mép , mặt hắn tiến sát lại mặt tôi – còn 1 tí síu nữa thôi... Tôi nhín thở...... Trời đất ơi...
- Anh dám làm gì thì ..... thì.....
- Thì sao?
- Thì.... thì.... ĐỪng có mà trách tôi ác ! ( Tôi lườm hắn )
hắn lại càng tiến sát hơn.... Đến lúc này tôi có thể nghe được nhịp đập trái tim của hắn ta rồi.... OMG !!!!! A! Có cách rồi ...
- Thôi ! Thái Minh đáng yêu à !... Tôi biết anh thích tôi từ lâu rồi....chỉ là không dám nói thôi... Tôi thông cảm cho anh mà ! Anh biết tôi lì nên kiếm cớ này để gần tôi chứ gì..... hihi... Chụt... đây.... mãn nguyện rồi nhé ! ( Tôi giở giọng ngọt ngào !! Thơm cho hắn 1 cái chụt vào má !!! Mặt hắn đỏ ửng luôn ......... Hahaha
RẦM ! _ Cửa xe bị đóng lại không thương tiếc
Thái Minh leo lên xe và phóng nhanh hết mức độ..... Vì nóc xe mở nên tốc độ bây giờ rất kinh khủng.... Gió quật vào mặt rất rát... Thái Minh lái xe nhanh đến mức mà mọi thứ trươcs mắt vù vù xẹt xẹt đi qua rất mờ ảo
Tôi biết anh đang trả thù tôi nhưng tôi không chịu thua đâu !... Tôi mím chặt tôi , nhắm chặt hai mắt , bịt chặt tai... Tôi chỉ cảm nhận người mình đang chao đảo – cái tối không thắt dây an toàn !
Mở mắt ra .... mọi thứ vẫn vậy , vẫn cứ vù vù trước mắt
- NÀY ! Muốn chết ah !!!!!! Anh chết đi ! Tôi không chết đâu
KITTTTTTTT
Với vận tốc như thế này , chiếc xe đột nhiên kít lại gấp làm bánh xe xì khói, tôi nhổm cả người lên ôm chầm lấy Thái Minh ở vô lắng ( Theo quán tính )
- AAAAAAAA ! HOÀNG THÁI MINH !AAAAA ( Tôi hét toáng lên )
Thái Minh nhếch mép 1 cái khá đểu... làm tôi tức sùi bọt mép
TINH! Tôi vừa nghĩ ra 1 cách
Tôi vòng 2 tay qua vai Thái Minh , ôm lấy hắn ta , nhổm người lên tì cằm vào vai hắn .... :
- Thái Minh dễ thưng , baby cute phô mai que à~~~~~ ! Cậu có thể đi chầm chậm , chầm chậm , chầm chậm , chầm chậm , lại 1 chút được không ! Nếu muốn thì Dương Nhật Linh này sẽ ôm cậu cả ngày ! Được chứ! Cái tình huống vừa nãy , Thái Minh dễ thương tạo ra ý , phanh gấp 1 cái để người ta ôm chả lãng mạn tí nào.... hihihi ( Khâm phục mình thật,... mai sau mình phải thi ĐH sân khấu điện ảnh mới được )
Hình như Thái Minh đang rất bối rối , tôi có thể cảm nhận được mà.... Tôi cảm nhận được hơi nóng từ mặt anh ta... haha....
-TRÁNH -RA ( TM gằn từng tiếng 1)
-Ô cê! Nhưng hãy đưa Dương Nhật Linhnày về... Mau-Lẹ ( Tôi gầm gừ)
TM sầm sì mặt
- XUỐNG –XE ! (Thái Minh gằn giọng 1 cách ghê rợn.... hắn điên thật rồi... chết rồi ...... phải nghĩ cách )
- Ơ kìa......
- XUỐNG !
TING ! Lại nghĩ ra cách rồi ^^
- Ay za... ! Thái Minh à ! Tôi.... tôi.... tôi.... ( Tôi giả vờ ôm bụng.... mặt nhăn nhó )
- ............. ( Thái Minh chau mày )
- Tôi...... tôi...... tôi ( Tôi ấp úng )
- NÓI !
- Tôi... đến.... tháng.... đau bụng .... ui za ! Không đi được ! ( Tác giả : @_@ Chả hiểu bà Hương suy nghĩ cái gì nữa )
Thái Minh tối sầm mặt , sau đó thoang thoáng đỏ rồi lại quay trở về với trạng thái ban đầu ( Như con tắc kè hoa ý ^^)
- X-U-Ố-N-G ( Lần này Thái Minh mặt hầm hầm , sát khí tỏa ra )
- Ô thế thôi ! Mà đau bụng đi bộ cũng được . Nhưng giữa trưa hơn 12h rồi . Anh đưa tôi đến cái chỗ xa như thế này , tôi lại chưa được ăn nữa..... Anh đừng có mà nhẫn tâm thế chứ.... ( Tôi phụng phịu )
Bỗng Thái Minh mở cửa xe ra , đi xuống chỗ cửa dưới , mở cửa xe ra... Thái Minh đè người tôi xuống ghế , mắt tôi trợn tròn.... hăn khỏe quá tôi không làm gì được . Mặt hắn tiens sát , sát , sát lại ,........ ôi zời đất ơi......
- AAAAAAAAAAAA ! Này này... tôi cấm ! Cấm ! Cấm ! Bỏ ra ! Bỏ ra ! Bỏ ra !Bỏ tôi ra .... Được rồi tôi sẽ xuống ! Xuống mà !.... Xuống ngay lập tức ! Anh bỏ ra ! ( Tôi hét lên – Vừa dứt câu , Thái Minh lạnh lùng bỏ tôi ra và đi ra ngoài xe... đi tới ghế vô- lăng )
Tôi nhăn nhó , bực tức đi ra
- Bây giờ thì anh biến đi ! Ngay và luôn ! (Tôi cáu gắt )
Vèo~~~~! –Chiếc xe phóng đi luôn
- Ay za ! Chết rồi ! Bệnh cũ tái phát rồi..... Cái dạ dày của tôi.... Ay ay............ đau quóa ! ( Bụng tôi bỗng nhiên quặn thắt vào , bệnh đau dạ dày lại tái phát rồi........ )
3 năm trước vì sock tâm lí quá lớn nên tôi đã nhịn ăn trong nhiều ngày....... trầm cảm khá lâu nên tôi bị đau dạ dày .... Giờ , cứ không ăn uống phù hợp hay không đúng bữa là lại bị đau , đau kinh khủng luôn..... Tôi đã chữa trị nhưng phải ăn uống phù hợp để tránh bệnh lại tái phát...... Bây giờ là gần 12h30 rồi..... quá bữa ăn rồi........... Bây giờ với tình trạng đói mệt , bụng đau quặn thắt... Tôi không chịu nổi nữa...
Tôi ngã xuống đường.... mặt tái mét.... Tay ôm bụng... Tôi ngất xỉu
(* CHÚ THÍCH : Thái Minh phóng xe được 1 đoạn ngắn nhìn qua gương anh thấy Lương Oải hương ( Dương Nhật Linh ) đang ôm bụng..... Anh đi chầm chậm xe lại rồi thấy cô ngã xuống đường và ngất đi , mặt tái mét......... Anh lập tức quay xe lại và đưa nó vô bệnh viện....... Anh nghĩ :”” Bị đau bụng khi... đến tháng là như thế này sao ?.... Ý nghĩ đó làm anh thoáng đỏ mặt....... Và như bất chấp hết , Thái Minh đưa nó vào bệnh viện *)
.............. Tỉnh dậy..........
- Đây.... là đau ? ( Tôi nhăn nhó , ôm bụng vì bụng vẫn còn âm ỉ sau dư trấn vừa nãy.. rồi chợt nhận ra đây là bệnh viện )
Nhìn xung quanh tôi thấy Thái Minh đang ngồi ngủ trên ghế sofa giữa phòng , đây là phòng V.I.P
- Tỉnh rồi sao ? ( Thái Minh vừa nhắm mắt vừa nói làm tôi giật cả mình )
- À ừm..... Là anh đưa tôi đến đây à ?
- Thế cô nghĩ là ai ? ( Thái Minh mở mắt ra nhìn tôi chằm chằm chừng chừng )
- Này ! Có cần thái độ thế không ? Chỉ hỏi thôi mà !... dù sao thì cảm ơn..... Không có anh chắc tôi bục dạ dày mà chết rồi.... !
- Bị từ bao giờ ? ( Thái Minh nhìn tôi )
- Hả ? Bị cái gì..... ?
- Đau dạ dày !( Thái Minh gằn từng chữ rõ dệt )
- À.... cái đó............. cái đó.. Mà anh hỏi để làm cái gì..... Anh chỉ cần biết như thế là được rồi.... Dù gì thì tôi cũng cảm ơn rồi
- CÂM !
-…. ( Tôi chau mày, nhăn mặt)
BỐP BỐP!!!
Thái Minh vỗ tay 2 cái và sau đó khoảng chục người đi vào, trên tay bê các món ăn hấp dẫn, khoảng 2p sau, cả 1 bàn ăn đồ sộ được bày ra……..
Chưa cần nói gì, tôi nhảy bổ vào ăn ngấu nghiến… và cái dạ dày chết tiệt cũng bớt đi sự đau âm ỉ phần nào…..
Trong phòng viện bây giờ chỉ có tôi và Thái Minh…. Thái Minh thì cứ ngồi ở sô pha lạnh lùng nhìn tôi….. còn tôi thì bất chấp tất cả để ăn ………
- Thôi chết tôi rồi!!!!!!!!!! Bây giờ là mấy giờ rồi? ( Đang ăn bỗng tôi hoảng hốt)
-……………
- Mấy giờ ? Mấy giờ? ( Tôi hấp tấp)
-…………….
Tôi chạy thật nhanh đến chỗ Thái Minh , trước mặt anh ta , nhìn anh ta bằng ánh mắt hình viên đạn…. tức giận…..
- MẤY GIỜ RỒI? ANH NGHE RÕ KHÔNG? HẢ? ( Tôi gằn từng tiếng một)
- ……….. ( Thái Minh vẫn nhìn tôi thanh thản)
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!! CHẾT TÔI MẤT! ANH LÀM ƠN XEM CHO TÔI MẤY GIỜ RỒI???????????? ( Tôi hét thất thanh)
- ………………………………..
Thái Minh không nói gì… lạnh lùng hất mặt về phía sau tôi……. Quay đầu lại………
(-_- ) (-_-) Ôi chúa ơi…. Nhục quá….!!!!!!! Tôi quên mất rằng phòng bệnh nào chả có đồng hồ….. huống hồ đây còn là phòng VIP…………….
Thôi chết tôi rồi…….!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Bây giờ là 5h chiều rồi!!!!!!! Sao mình ngủ lâu thế á!!!!!!!! Quả này về xong rồi./……. Huhuhuhuhuhuh…… Mình bỏ mất mấy ca học buổi chiều rồi…….. Nhà trường chuẩn bị báo về nhà rồi…. huhuhuhuhu//…….
- Chết rồi!!! Huhuhuhuhuhuhuhuhuhuh……tại anh…..tại anh hết đấy………Taija nh làm tôi bỏ bao nhiêu ca học hiều nay rồi…… Quả này về tôi chết rồi./……..Tại anh ý……. Anh phải chịu trách nhiệm…. huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuu ( Tôi òa khóc ….)
- NGẬM – MIỆNG – LẠI!!!! ( Thái Minh gằn từng tiếng một)
- Hức… hức… nhưng mà…………….. nhưng………..
- NGẬM!
- ……….( Ngậm luôn @@ )
- …………………………………………….
- Cho tôi về!!! ( Tôi mếu máo)
- Ngủ đi!!!!! ( Thái Minh lạnh lùng ra lệnh)
- Không ngủ!!!!
- Thử nói lại xem! ( Thái Minh hờ hững)
- Không!!!!Không!!!! À không!!!! Tôi ngủ mà…..!!!! hì hì……
- …….. ( Thái Minh giãn khuôn mặt mãn nguyện)
- Ngủ dạy cho tôi về!!!! Rõ chưa??????? ( Vừa nằm xuống giường… tôi nhổm người lên để nói)
- …. ( Thái Minh không nói gì… gật đầu đồng ý…… )
- Tôi ngủ đây… ngủ đây/…… anh có thể ra ngoài để giấc ngủ của tôi được bình yên được không??????? … Chứu …. Tôi ngủ…….Mình tôi ở đây… tôi không biết anh sẽ làm gì với tôi đâu/…. ( Tôi gải vờ nhăn mặt sợ hãi)
Hahahahaha…… Đó là mưu mô để tôi thực hiện pha tẩu thoát chút nữa … hị hị…….
- ………… ( Thái Minh tối mặt…. sau đó lạnh lùng đi ra ngoài…… trước khi bước ra cửa ….. anh ra lệnh cho bọn thuộc hạ :” Canh chừng con nhóc! * … và sau đó đi luôn)
- CÁI GÌ????? CON NHÓC Á???? AI LÀ CON NHÓC??????? ĐỒ CHẾT BẦM!!!!!!! ( Tôi kêu gào, đập phá trong phòng)
………………………………………………………………………………………………..
* * * * *
Ngó ………Ngó…. Ngó…..
- Khà khà khà……!!! Kia rồi!....... ( Tôi ngó xung quanh phòng và thấy một cái cửa sổ….. )
Tôi ngó nghiêng và quyết định “tẩu thoát” bằng cách trèo từ tầng 2 xuống…….
…………………. HUỴCH………………….
Khoảng 15p sau, cuối cùng tôi cũng “ đáp” an toàn ….
Ngó nghiêng xung quanh và sao đó tôi tần mần ….. 1 – 2 – 3 – Chạy!!!!!
Tôi dốc sức chạy… Chạy ra khỏi cái bệnh viện ám khói này….
- Ay xa!!!!! Bụng lại đau âm ỉ rồi…… đi chậm alij thôi… hix hix….. ( Tôi xoa bụng)
…………………………………..
KIIIIIIIIITTTTTTTTTTTT!!!!!!!!!



Thử đọc