Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 27

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

Học được nửa giờ rồi tôi mới thấy Dương lạnh lùng đi vào lớp....Lúc đấy cô giáo đang giảng bài . Dương đi thẳng vào mà không cần xin phép... Cô giáo đang nói phải ngừng để cúi chào...... @_@
Tôi đưa mắt nhìn về hướng khác . Tôi sự sẽ chạm ohair ánh mắt lạnh lùng của Dương
Dương vào chỗ ngồi . Người tôi cứng đờ như 1 pho tương , kô dám nhúc nhíc
Thật là không thể chịu được... mỏi quá...
- Thưa cô ! Em ra ngoài ! ( Cuối cùng tôi phải tìm cách thoát thân )
************
Tôi đi dọc hành lang... đi ra vườn hoa sau trường... ngả người xuống ghế đá... Tôi ngủ quên lúc nào không biết..
( * CHÚ THÍCH : Sau khi Hương ra khỏi lớp thì Dương cũng lạnh lùng ra khỏi lớp luôn.. Lúc Hương đang say giấc nồng ở ghế đá thì trước mặt Hương ... Dương và Thái Minh đứng đó , chĩa súng vào nhau... nhìn nhau bằng 2 con mắt hình viên đạn
- Tránh xa nhỏ ra ! ( Dương gằn giọng )
- Mày nghĩ tao sẽ tránh ? ( Thái Minh nhếch mép )



- Nhỏ... sẽ thuộc về tao ( Dương nhếch mép )
- Mày không thắng được tao đâu
- Vậy thì... hãy tranh giành công bằng
Sau đó cả hai cùng hạ súng, quay đầu lạnh lùng bước đi về 2 phía khác nhau !!!! * )
REEENG ! REENG !! RENG!
Tiếng chuông báo hết giờ làm tôi giật mình.. Vội vàng chạy nhanh đến lớp cất dọn sách vở ra về... Lúc này cả lớp đã tan hết... Chắc là lớp hôm nay được về sơm... Cả trường bây giờ mới về... Tôi vội chạy nhanh ra khỏi cổng trường để chờ sẵn chiếc Limo kia
- A ! Thấy rồi
Vừa thấy chiếc xe kia ra khỏi cổng trường là tôi lao ra đứng chắn mũi xe...
Cửa xe bật mở
- Cô làm cái quái gì thế ???
- tôi có chuyện muốn nói
- Lên xe nhanh ! ( Thằng giống thằng Hải kéo tôi vào xe )
Vừa vào trong xe thì lũ hám trai đã bâu kín xe hò hét
- May quá ! ( tên kia thở phào )
- Này ! ( tôi gọi )

- Gì ?
- Anh là ai thế ?
- Cô nghĩ tôi là ai ? ( Tên kia nhếch mép )
- Ơ...thế chắc tôi nhầm.. xin lỗi .. anh thả tôi ở đây được rồi
- Hahahaha.. 3 năm không gặp thôi mà mi quên ta nhanh thế . Còn không nhận ra em trai mình thì chắc óc mi có vấn đề..... hahaha ( hắn chễ giễu tôi )
- Ax...... Mày dám lừa chị mày à ! Láo quá ( Tôi gõ vào đầu nó 1 cái thật đau )
- Ay ! Bây giờ mi còn bạo lực hơn trước đấy ( Thằng hải suýt xoa )
- Hahaha... đai đen karate mà chả...
- Hả?? Đai đen ? ( Thằng hải trố mắt )
- Ừ.... haha..mà thôi..... tấp vào quán nước ta với mi nói chuyện tí...
- Ừm.....
- Mà nói cho ta biết... Tại sao mi lại học đại học
- Mi nghĩ trình độ của ta không học đượng đại học sao ?
- Nói ! ( Tôi véo nó 1 cái )
- Ay.... Mi bớt bạo lực đi 1 tí được không
- Được được... thì ta cũng giống mi.... làm lại giấy khai sinh thôi..... Dương Nhật Vũ..... Cái tên cũng không tồi.... Không thay đổi thì làm sao có thể xác nhận được là em trai của mi chứ
- Cái gì ? Thay đổi bao giờ ?
- 1 năm trước ... Khi ta được nghỉ hè lớp 10 ta đã được đặc cách lên lớp 12 luôn . Xong nghe ba mẹ nói mi thay đổi giấy khai sinh nên ta cũng thay đổi luôn... Bây giờ thì mi và ta bằng tuổi nhau đấy.... Bây giờ xét theo gia tộc thì mi phải gọi ta là anh trai đấy.... haha
- MI thích chết không ? _ BỐP BỐP _ ( Tôi nện cho nó mấy quả vào đầu khá đau )
- Đùa tí thôi mà.... Ay da......


- Nói cho ta biết . XE , quần áo , tiền bạc ... tất cả ở đâu ra ? Tiền của cái tập đoàn gì gì đấy hả?
- Không ! Ta kiếm được !
- Kiếm được????!!!!!!
- Phải ! Ta làm cho anh Dương được 1 số tiền kha khá... Sau đó ta đầu tư vào cổ phiếu và trở thành giàu có
- Ôi ! Thật không thể tin được
- Bây giờ ta không còn là đàn em của anh Dương nữa nhưng vẫn là anh em tốt , sống chết có nhau
Tôi há hốc mồm để nuốt hết những lời nói của thằng Hải ! À không giờ phải gọi nó là thằng Vũ mới đúng.... Mặt thì nhìn non choẹt , vắt mũi chưa sạch mà ăn nói già đời
- À ! Thằng này , sao 3 năm nay mày không sang thăm chị mày ? Kiểu như ta chả có thằng em như mi ý ! ( Tôi lườm nó )
- Mi cứ làm như ta rảnh lắm ý . Cái đợt mi bị bệnh ý , ta định sang rồi nhưng không được... Ta có nhiều việc quá... À mà mi gặp anh..... à mà thôi không có gì
- Cứ nói đi ! Không sao đâu. Ta bây giờ đâu phải là Lương Oải Hương , ta là Dương Nhật Linh . Nói cách khác bây giờ ta la Jenny William . Ngươi vừa định nói về tên Dương đúng không . Ta học cùng lớp với cậu ta . Lương Oải Hương xưa quen người tên Dương còn bây giờ Dương Nhật Linh này chả quen ai tên Dương
- Anh ấy đã đợi cô suốt 3 năm qua... và khi tỉnh dậy.... anh ấy đã đi tìm mi , ta phải giả như không biết... Cuối cùng là không có tung tích gì ... Cuối cùng mi còn nhớ lá thư mi gửi ta để đưa anh ấy không ? Sau khi đọc xong , anh ấy lại càng trở nên lạnh nhạt , anh ấy bỏ cuộc và không tìm mi nữa... Cả Thái Minh cũng vậy , Lyn đã đưa lá thư mi gửi Lyn trước ngày đính hôn .....
- Bây giờ chắc họ phải đang tranh giành cái tập đoàn gì gì đấy... Họ sẽ trở nên chín chắn hơn thôi . Ta.... đã quá đau khổ rồi . Nếu tiếp tục duy trì mối quan hệ ta sợ ta sẽ lạc vào quan đường hối hận 1 lần nữa
(* chú thích :
< Lá thư Hương gửi cho Dương > : Dương à ! Có khi bức thư này đến tay cậu là một thời gian dài nữa.... Và khi cậu đọc được lá thư này thì cũng là lúc tôi rời xa nơi này rất lâu rồi . Tôi sẽ bắt đầu lại tất cả... Cảm ơn cậu đã bảo vệ , chở che cho tôi trong suốt những ngày tháng nam qua... Nhưng tôi đã quá đau khổ rồi... Tôi sẽ trả ơn cậu vào 1 ngày gần nhất.. Tuy nhiên hãy bắt đầu lại những tháng ngày chưa quen nhay đi . Tôi xin cậu đấy ! Làm ơn.....!!
< Lá thư Hương gửi cho Thái Minh > : Anh hãy hạnh phúc.... Hãy đem lại hạnh phúc cho Lyn đi. Coi như đây là nguyện ước cuối cùng của em khi em rẽ sang bước ngoặt mới để làm lại cuộc đời.. Sau đó , anh đừng coi em như quen biết... Hãy trở về với điểm xuất phát của mình.. Em cũng vậy . Dành tình cảm cho hai người 1 lúc quả là sự ngu ngốc nhất của đời em . Từ khi nào , 2 người đã nhẹ nhàng bước vào trong đời em . Em không còn đủ dũng cảm để bước vào trận chiến này nữa ... Hôm nay em viết lá thư này cũng chính là ngày đính hôn của anh với Lyn... Chúc 2 người anh phúc.. E chỉ có thể lựa chọn cách ra đi để tất cả được bình yên... Xin anh.... Nếu 1 ngày nào sso em trở lại hãy coi em như không hề quen biết ..... !
*)
- Thôi bây giờ mi lạc quan như vậy là ổn rồi
- Bây giờ ta đã là 1 đứa con gái hồn nhiên , vui tươi , lạc quan . ta sẽ không đau 1 lần nữa ( Tôi cười khoái chí )... – Thôi ! Mi về thăm ba mẹ đi ! Đúng là thằng bất hiếu mà....
-Cái gì? Mi bất hiếu thì có!1
- ( Bốp bốp ) Này thì bất hiếu ! ( Tôi lại miễn phí cho nó vài quả cốc )
Nó định trả thù , đưa tay lên cốc lại nhưng bị tôi chặn trước bẻ tay... kaka ... dân karate chính hiệu mà
- AAAAAAAA ! Chị ơi ! Em xin chị ! Em biết lỗi rồi mà... híc híc híc..... Chị yêu chị tha cho đứa em trai bé bỏng này đi.. Sai tay em rồi chị ơi...
- Lần sau mà thế thì liệu đòn nha cưng ( Tôi nhả tay ra )
- Võ công thâm hậu quá !
- Xời........ chuyện.... à mà này... Ở trường mi đừng tỏ vẻ quen biết ta ... rắc rối lắm
- Chẳng biết hôm nay ai nhìn thấy thằng em đẹp trai này mà chạy thộc mạng ra đứng gần đâu
- Mi... mi..... Mí thích tiếp không ???
- Thôi ! Thôi ! Đùa tí
- Nhớ chưa !
- Khiếp ! Được quen vơí hot boy sướng quá lại còn....
- CÁI GÌ?
- À không ! Biết rồi biết rồi..... Không quen
Sáng hôm sau......
- Này ! Hải !! Ra ta bảo cái !
- Ta tên VŨ~~~~~~~~~~~~~~~ ( Thằng Hải nói vọng từ trong bếp ra )
- Ừ thì Vũ !Ta ta bảo
- .. ( kệ , thằng Hải vẫn ngồi ung dung ăn sáng )
- ra chị bảo gì kìa con ( Mẹ tôi ân cần nhắc nhở )
- Gì !? ( Từ trong bếp thằng hải ra với ánh mắt viên đạn )
- Đầu tiên ở nhà thì mi cứ là thằng Hải cho ta nhờ ... thứ hai..
- Nói nhanh....
- Em iêu à......
- Khiếp !! Có gì nói nhanh ( Thằng hải nối hết da gà da ốc )
- Em có thể cho chị đi quá giang 1 đoạn được không ? Hôm nay chị đến ngày , đau bụng quá không đi được ( Tôi ngây thơ hết mức nhờ vả ? )
- ....... ( Thằng Hỉa mặt từ xám xịt sang đỏ ửng – Chắc nó ngại )
- ĐI mà !!!!
- Không ! ( Thằng Hải lạnh lùng đẩy tôi ra .... phũ quá )
- Mẹ ới ời........ ự ự
Thằng hải bịt mồm tôi luôn
- Ừ thì đi !!!!
- Ôi ! Em iêu của chị !! Thanh kiu em nhiều nha.... *chụt* ( Tôi nhảy lên hôn vào má nó 1 cái... mặt nó đỏ ửng . Chị em mà , có sao đâu )
Tôi phi ngay lên phòng để lấy cặp sách , vừa đi vừa nhảy tung tăng
( Tác giả : Bị đau bụng hả ? Sao bay nhảy siêu thế ??@_@ )
....................
.....................
Veo`....................
Thẳng Hải lái xe như bay
- Giá như ngày nào cũng có người đưa đi học thì tốt biết mấy ... hức... ( Tôi giả nai )
- Ngồi mà ước với chả ao...... ta thì “no” rồi
- Cái gì....
- Nếu đánh ta là ta đá mi xuống ngay lập tức đấy ! ( Đang định đánh thì bị nó dọa . Để chữa ngượng tôi đưa tay lên gãi đầu )
- Kít Kít !! Phanh phanh ! Đến đoạn này được rồi
Kít luôn
- Coi như không quen biết nhé cưng
- Veo`oooooooo
- Á !!!! Thằng ranh con này.
May hôm nay có tài xế không thì đến trường lại phải đứng ngoài..... Mà sao hôm nay không thấy ma nào ngoài cổng trường thế nhỉ ... 7h rồi cơ mà !
Tôi chạy nhanh vào trong trường
- Có biến à ! Sao không thấy ai đứng ngoài này hết vậy nè!
- Bác ơi ! Bác bảo vệ ơi cho cháu hỏi .. Hôm nay chúng nó không tụ tập nữa hả bác ( Tôi ới bác bảo vệ , tay chỉ ra ngoài cổng trường )
- - Haha ... None of them dare to ports in the first half ... Today\'s your mantra to dissolve and then .. Putting the bunch yet xoe outside the school gates .... Justice is dead as far bac choiii workers *Haha... chẳng đứa nào dám đợi ở cổng nữa đâu... Hôm nay người của cậu chủ đến giải tán rồi.. Đứa nào còn xăn xoe ngoài cổng trường là chết như chơiii.... Từ nay bác nhàn lắm* ( Bác bảo vệ cười như bắt được vàng )
- Hơ hơ... vậy à ! Haha... Từ giờ mình có thể thong thả đi học rồi ( Tôi vui mừng , vừa đi vừa huýt sáo )
......
- Are you a la Jenny? Unclaimed after school follows a policy of balance involves experience here * Bạn là Jenny à ? Có người nhắn sau giờ học bạn ra sau trường có việc cần gặp đấy* ( Tự nhiên có 1 bạn nữa quốc tịch Anh chính gốc bên lớp khác nói với tôi . May mà tôi vẫn nghe được bạn ý nói gì ! Chứng tỏ trình độ tôi càng được nâng cao đấy chứ !)
- uhm.... uhm..... Ok ! Thanh kiu ^^
Cả buổi học tôi cứ suy nghĩ xem ai là người cần gặp mình ? À , hay là thằng hải có chuyện gấp cần nói... Ừ ! Chắc là như vậy rồi .....!!^^
REEENG ! REENG ! RENG !
Chuông báo vừa kêu tôi cầm cặp sách phi ngay ra sau trường
Khoảng 2 phút sau bỗng tôi thấy 1 đám người mặc đồ đen trong mặt rất dữ tợn tiến về phía tôi ...
- Cái gì thế này ???!!! Các người là ai ! ( Tôi luốn cuống )
- Mời cô đi theo tôi ! ( Thằng cầm đầu tiến đến và giữ lấy khuỷu tay tôi )
- BỎ RA ! Cái gì mà tôi phải đi theo mấy người chứ... Thôi tôi không rảnh ... ( Tôi rút mạnh tay mình ra khỏi tay tên kia và quay đầu ra về thì tên kia ra chặn đường tôi )
- Cái gì đây ? Định bắt nạt con nhà lành giữa thanh thiên bạch nhạt à ? ( Tôi chau mày )
- Mời cô đi theo chúng tôi ( Tên kia tiếp tục nói nghiêm nghị )
- Mời à ! Vậy tôi từ chối được không ? ( Tôi nhếch mép )
- .....
tên kia không nói gì nữa mà hất hàm với mấy thằng đàn em , sau đó 2 tên đàn em chạy đến giữ chặt khuỷu tay tôi
- BỎ RA ! ( Tôi bắt đầu vung tay và ra đòn , bẻ tay của 2 tên kia và free cho 2 thằng đằng sau mỗi đứa 1 phát đá
- Tất cả tránh ra ! ( Tôi thét , chuẩn bị tư thế sẵn sàng chiến đấu )
Hự hự ! Huỵch huỵch !
Thế là tôi hạ được 5 tên cao to
- AAAAAAAA ! Bỏ ra !! Các người định làm gì.... ! Cứu tôi với !! Thả tôi ra !!!!!
Vì là con gái mà cũng đang.... nên đấm đá không được hoạt bát cho lắm nên tôi phải chịu thua
Khi đám người này chuẩn bị đưa tôi lên ô tô thì lại có thêm 1 đám người nữa mặc áo đen nhưng đai áo màu trắng
- Xử lí chúng nó !!!! ( Thằng cầm đầu đã giữa chặt tôi ra lệnh )
Sau đó tôi bị tống vào xe và chiếc xe lao đi thật nhanh... để lại 1 đám người đang đánh nhau
- Cậu chủ ! Bọn em vừa gặp rắc rối với đám người của thằng kia...... Em đang trên đường tới đây thưa anh.. Dạ... dạ... cô ta vẫn còn lành lặn ạ



Thử đọc