Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 23

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

Ộc ! Ộc ! Ộc ! Cái gì thế này ??!!
Thái Minh từ trong nhà tắm bước ra với bộ ngực trần quyến rũ @@..... chỉ có 1 cái khăn tắm dài quấn nửa người phía dưới..... Cơ thể săn chắc và chuẩn...... có thể khẳng định rằng : bo – đỳ chuẩn hết mức khiến tôi ộc máu mũi
Với thân hình sẹc xy hiện tại ...... Mặt tôi đỏ bừng..
-AAAAAAAAAAAAAAAA ! ( Tôi bịt mắt và hét toàng lên )
Thái Minh nhìntooi bằng ánh mắt thản nhiên như không có gì
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Anh.......anh???!!! ( Tôi 1 tay bịt mắt , 1 tay chỉ vào người Thái Minh )
- ..... ( Thái Minh không nói gì )
- Sao....anh lại ở đây ?
- Câm !
- Cái gì ? Câm sao ? Anh nói đi..... anh là gì của....ủa.....a...
Chơa nói hết câu , Thái Minh đã đi nhanh đến chỗ tôi , giữ lấy đầu tôi và đặt lên môi tôi 1 nụ hôn ....... người tôi cứng đơ , mắt trợn tròn không chớp . người tôi chạm vào bộ ngực trần săn chắc của Thái Minh..... Thần kinh tôi như bị tê liệt hoàn toàn . Đến khi tôi cảm thấy thiếu không khí trầm trọng rồi thì tôi mới sực tỉnh , đẩy người Thái Minh ra và thở gấp.....
---3 phút cho nụ hôn này ---- :))
- Anh...... Tại sao anh lại....??!! ( Tôi chỉ tay vào Thái Minh , vừa nói vừa thở hổn hển , mặt lại còn đỏ ửng lên)
Thái Minh lại từ từ tiến đến chỗ tôi , mặt sát vào mặt tôi khiến tôi rùng mình. Sau đó lại đổi hướng ghé vào tai tôi :
- “Tắm đi rồi ăn thỏa thích !” ( Thái Minh nói thật nhẹ nhàng làm tôi rợn cả da gà ) @@


- Hả ? tắm ! ( Tôi há hốc mồm )
- .... ( Thái Minh hất đầu về phía giường , . Đúng thật ! Có 1 bộ váy ren tuyệt đẹp đang ngự tại đó.... Tôi biết là Thái minh đã chuẩn bị nó cho tôi )
- Cái này ấy hả ?
- Ừ
Nói xong tôi cầm bộ váy phi như bay vào phòng tắm
20 phút sau tôi bước ra.......
- ...... ( Thái Minh nhìn tôi với anh mắt không thể bình thường hơn )
Trông tôi lúc này phải nói là cực kì , cực kì yêu kiều.....Bộ váy ren trắng bó sát vào người làm tôn lên đường cong rạng ngời của tôi....
- Này ! Nhìn gì ? ( Tôi đỏ mặt )
Không nói gì , bỗng Thái Minh bước đến chỗ tôi vòng tay qua người và bế tôi lên ......:))...Bế tôi ra chỗ bàn ăn thịnh soạn và đặt tôi xuống nhẹ nhàng
- ....... ( tôi im lặng )
- .....(Thái Minh cũng thế )
- Tại sao.....anh.......
- Ăn đi ! ( Thái Minh ngắt lời tôi )
- Ăn xong anh có thể trả lời tôi tất cả mọi chuyện được không ( Tôi buồn )
- ...... ( Thái Minh không nói gì )
lần này tôi không nhí nhảnh nữa mà tôi ăn chậm rãi , nhẹ nhàng như 1 tiểu thư đài các mới lớn . Thực ra tôi ăn gọi là cho no chứ chẳng có vị gì.... Tôi không cảm nhận được vị ngon của “sơn hào hải vị” này mà ngược lại ,t ôi cảm thấy đắng..... Thái Minh không ăn , anh chỉ ngồi đó và nhìn tôi .
Ăn được khoảng 10 phút thì bỗng nước mắt tôi phản chủ tự dưng nhẹ nhàng tuôn rơi .....Khi thấy tôi khóc , mặt Thái Minh đột ngột biến sắc
- ĂN ĐI ! ( Thái Minh quát lớn )
- Không...... Tôi không ăn nữa ( Tôi lắc đầu quầy quậy )

- ĂN!!! ( Thái Minh thét )
RẦM!!!!!
Cả bàn ăn lớn bị Thái Minh hất đổ ngay trước mặt tôi........
-....... ( Tôi cứ ngồi cúi gằm mặt xuống , không nói gì )
- Xin lỗi ! ( Thái Minh nhẹ nhàng nói , mắt thăm thẳm nhìn tôi )
Tôi ngửng mặt lên nhìn Thái Minh ...... 2 cặp mắt của chúng tôi chạm vào nhau..... Tim tôi bỗng đập nhanh , rất nhanh......
- Vì chuyện gì ? ( Tôi rưng rưng )
- Tháng sau.....anh......và Huệ......sẽ.....
- .... ( Tôi không nói gì , cố ý im lặng để lắng nghe Thái Minh nói )
- Đính hôn ! ( Thái Minh nói hờ hững )
- Đính.....đính hôn ? ( Tôi phải cố nặn ãi mới ra 2 chữ “đính hôn”... Tim tôi như có một vết dao cứa vào và giờ đang ứa máu ) ...- Tại sao anh lại nói với tôi chuyện này
- ..... ( Thái Minh im lặng và nhìn tôi không chớp mắt )
- Anh.....đã bao giờ.... có tình cảm.....với tôi chưa ? ( Đôi mắt của tôi nhìn thẳng vào mắt Thái Minh
- Cô nghĩ cô là ai ? ( Thái Minh cố nhếch mép nhưng nó lại là 1 cái nhếch mép đầy gượng gạo )
- Tôi........ không là ai cả ! Chả là cái gì của anh... Vậy mà cứ như quen nhau ý nhỉ ? Tôi đã có lúc ghét anh..... thù anh và cả ... yêu anh.... Nhưng bây giờ hết rồi . Tôi đâu có xứng gì... Đúng là con gnu mà... Ảo tưởng đến thế là cùng...... ( Tôi nhẹ nhàng đứng dậy. Quay đầu và bước đi , bước ra khỏi khách sạn này.... Còn lại Thái Minh ngồi 1 mình thẫn thờ
( * CHÚ THÍCH : Thái Minh ngồi thẫn thờ ở ghế..... Thực sự là anh rất yêu Hương... anh không dám nói ra điều đó vì anh đã nợ Huệ rất nhiều ..... Anh đã mất Huệ 1 lần , anh muốn bù đắp lại tất cả những gì anh gây ra cho Huệ . Anh chỉ biết đừng nhìn Hương hạnh phúc mà thôi ..... Tháng sau anh và Huệ sẽ đính hôn *)
- ĐỨNG LẠI ( Thái Minh nói to )
- Cái gì cơ ....... Tôi không rảnh ( Tôi nhếch mép 0
- nếu đi ! Cô sẽ phải hối hận
------ Dừng lại luôn----
Mắt tôi ướt đẫm.......
- Hối hận ư ?...... Đến bây giờ thì tôi còn có thể hối hận về cái gì nữa.Haha..... Điều mà tôi hối hận nhất là đã yêu anh đấy .... ( Tôi thở dài )
- Cô yêu tôi ?( Thái Minh nhìn tôi )
- Phải . Nhưng hết rồi.....
Nói xong tôi quay người bước đi . Vừa bước được vài bước thì thái Minh chạy thật nhanh đến chỗ tôi , giỡ lấy vai tôi và quay người tôi lại . Tiếp tục đặt một nụ hôn vào môi tôi , chỉ là một nụ hôn kéo dài trong vòng 20s thôi
Sau đo , Thái Minh nhìn thằng vào mắt tôi và nói:
- Đừng đi ! Xin em .....! ( Sau đó , Thái Minh ôm chặt lấy tôi )
• Tôi khóc *
- Tại sao ? Tại sao anh lại làm thế với tôi ? Tại sao ? Tại sao ?
- Xin lỗi..... ta không có sự lựa chọn( Thái Minh hôn lên trán tôi )
- Huhuhuhu...... Tại sao ? Tại sao chứ ?
- Xin lỗi ( Thái Minh nhẹ nhàng nói )
- Anh có yêu em không ? ( Tôi ngước mặt lên hỏi Thái Minh )
- Yêu em sao ? Ta yêu em từ khi mới gặp em rồi... Ngay cả bây giờ ta vẫn yêu em....
- Vậy thì còn Lyn ?
- Đúng là ta đã từng yêu Huệ....... Nhưng bây giờ ta mới biết , từ trước đến giờ , ta chỉ coi Huệ là em gái mà thôi ........ Vì ta nợ Huệ rất nhiều nên ta.......xin.......lỗi...... ( Thái Minh buồn rầu nói )
- Cho dù sao đi chăng nữa......thì .......anh....... vẫn yêu em chứ ?
- Anh......yêu em !
Thái Minh nói rồi lại đặt lên môi tôi 1 nụ hôn dài ....... Tôi với Thái Minh lúc này đã có 1 nụ hôn thật sự, 1 nụ hôn thật là ngọt ngào
• 2 phút cho nụ hôn ngọt ngào *
- Em.......sẽ mãi yêu anh,...... chỉ mình anh mà thôi
Nói xong tôi đẩy nhẹ người Thái Minh ra và quay đầu bước đi , vừa đi tôi vừa cúi đầu lặng lẽ
Vừa bước đi , Thái Minh đã nhanh tay nắm lấy tôi lại như muốn níu giữ
Tôi giật tay ra 1 cách nhje nhàng , hơi chếch đầu , tôi nói :
- Xin lỗi ! Em chỉ có thể như thế này thôi ! Anh hãy hạnh phúc nhé . Anh phải chăm sóc Lyn cho tốt
Nói xong tôi chạy thật nhanh ra khỏi khách sạn , để lại Thái Minh một mình tôi lại khóc
* * *
Tôi bắt taxi đến nhà Lyn
Kính koooong ! Kính koooong !
(cạch )
- Hương.......? ( Lyn ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi )
- Tôi muốn nói chuyện với cậu 1 lúc . Được không ?
- Ừ !
Thế rồi tôi với Lyn ra quán nước gần đó để tiện cho việc nói chuyện
- Có chuyện gì vậy ? ( Lyn nhìn tôi )
- Cậu hạnh phúc nhé ! ( Tôi nói nhưng không ngẩng mặt lên )
- Cậu..... ( Lyn rơm rớm nước mắt )
- Mình xin lỗi đã làm tình cảm của 2 người bị sứt mẻ....mình xin lỗi.....
- Hương.......... Cậu như thế làm mình thấy đau lòng lắm
- Chúng ta vẫn là bạn thân chứ ? ( Tôi nhìn lyn )
- Tất nhiên rồi......tất nhiên rồi..... ( Lyn nước mắt nước mũi gật đầu lia lịa )
Tôi lại khóc___ Tôi đứng dậy . lau nước mắt , tôi quay đầu chuẩn bị bước đi
Trước khi đi , tôi không quay đầu lại mà nói :
- Tháng sau...... tớ sẽ ra nước ngoài và học bên đấy..... tớ mệt mỏi lắm rồi
- ........... ( Lyn im lặng )
- Tớ sẽ mãi yêu anh ấy ( Tôi nói nhưng đã hạ giọng đi một chút )
Nói xong , tôi bắt taxi đi luôn để lạiLyn ngồi 1 mình....... Lyn âm thầm khóc
.......... Đau thì vẫn đau.......
--------1 tháng sau –
Tôi đang ngồi trên Taxi để đến nhà Dương
Ring ! Ring ! Ring !
Bỗng điện thoại của tôi đổ chuông.......... Bỏ ra..... số lạ ???!!!
- Alô ? ( Tôi hỏi )
- ........ ( Đầu dây bên kia không trả lời )
- Alô ! Xin hỏi ai vậy ạ ? Sao không nói gì thế ? ( Tôi hơi gắt )
- Là........ anh ! ( Đầu dây bên kia phát ra tiếng nói ....... 1 tiếng nói quen thuộc..... sống mũi tôi lại bắt đầu hơi cay cay )
Tút ! Tút ! Tút ! ( Tôi cúp máy luôn )
- Tại sao........ anh ta lại có số mình ? Từ trước tới nay , mình có cho số ai đâu ?.....
- Cô ơi ... đến nơi rồi
Đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ thì bác lái xe gọi làm tôi giật bắn mình
- Dạ bác ! Của cháu hết bao nhiêu ạ ?
..................
Chiếc xe kít ở nhà Dương ....... Tôi nhẹ nhàng , hờ hững đi vào...
Vào đến cửa tôi gặp thằng Hải
- Mi vừa đi đâu về mà mặt bơ phờ thế ? ( Thằng Hải nheo mày )
- Không phải việc của mi..... thôi ta vào
- Gớm ! ( Thằng Hải tay cầm cốc rượu vang quay đi )
- NÀY ! ( Tôi quát to làm cốc rượu vang trên tay thằng Hải rơi xuống vì nó giật mình )
- Này...... mi làm cái gì thế ?! ( Thằng hải cáu )
- Ba tuổi ranh ! Ai cho mi uống rượu hả ? ( Tôi gắt gỏng )
- Thì...... Thích thì uống...
Bốp Bốp ! ( Thằng hải vỗ tay kêu người giúp việc ra )
- Dạ cậu !
- Dọn đi ! ( Thằng Hải hất hàm đến chỗ cốc vỡ )
- Dạ cậu
Tôi không nói gì chỉ lườm nó bằng ánh mắt tức giận
- Thôi ! Đi lên chỗ anh Dương đi ( Thằng Hải đẩy người tôi )
Tôi từ từ tiến đến phòng Dương
Mở cửa phòng ra.... Tôi thấy Dương đang chìm sâu vào giấc ngủ , 1 giấc ngủ thật nhẹ nhàng và rất dài . Tôi đến bên Dương
Chằng hiểu sao khi ở canh Thái Minh , tim tôi lại loạn nhịp và khi ở bên Dương thì tim tôi cũng không thể bình thường. Có lẽ không phải là yêu , chỉ là 1 sự rung động sao ?
1 giọt.......2 giọt..... 3 giọt...... tôi lại khóc sao ?
- Dương àh ? Cậu mau tỉnh lại đi mau...... tỉnh lại đi mà . Tại sao ? Tại sao chứ...... Tại sao cậu lại bỏ mặc tôi giữa chừng như thế này..... Không có cậu, tôi cảm thấy chênh vênh giữa 2 cương vực Lyn và Thái Minh lắm..... Cậu hãy tỉnh dậy đi, tỉnh dậy và như xưa – chiếm đoạt lại tôi , đừng để tôi ra đi....Huhuhuhu..... Tôi không biết phải làm như thế nào bây giờ nữa..... Huhuhuhu.....Hãy tỉnh dậy đi mà
( Tôi ôm lấy Dương , vừa ôm vừa òa lên khóc thật to
Tôi ôm Dương, ngực tôi áp vào ngực Dương , chúng tôi dường như có thể thể hiện nhịp tim của nhau )
Dương vẫn thế , vẫn khuôn mặt lạnh băng, nhịp tim vẫn đập chậm rãi.
Tim tôi thì đập thình thịch , đập thình thịch liên hồi
Lau nước mắt tôi nói :
- Dương....... có lẽ...... tôi sẽ ra đi để cho cả 2 bên đỡ đau..... Giữa cậu với Thái Minh. Tôi không có sự lựa chọn..... Mỗi sự lựa chọn là 1 vết cứa....
- ....... ( Vẫn cái sự lặng im đến rùng mình đó )
- Tôi đến đây để nói lời tạm biệt lần cuối cùng...... Tạm biệt ( Nói xong tôi hôn nhẹ lên bờ môi Dương )



Thử đọc