Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 22

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

Chưa kịp nói hay phản ứng gì thì bác Lương đã đi ra chỗ Thái Minh và Lyn
- Chào cậu chủ . ( Bác Lương cúi đầu lễ phép )
- Vú Lương ? ( Thái Minh ngạc nhiên hỏi )
- Dạ cậu.... tôi có việc ở đây nên mới đến. Còn cậu ..... ủa cậu có khách à ? Ủa.... đây là........... HẢ ???????KHÔNG THỂ NÀO ( Bác Lương đang rất hốt hoảng )
- Dạ vú ...... Vú nhớ con không vú
- Cô Huệ đây sao ? Không thể nào ... Cô.... cô
- Dạ ! Cháu chưa chết...... Có 1 bí mật mà bên Việt Nam cha biết...... bác có bận không ngồi xuống đây cháu kể cho bác nghe
- Dạ dạ ! Tôi còn đi với 1 cô bé nữa để tôi gọi con bé ra
- Vâng !
- Này ! Hương ! Ra đây với Bác



Tôi đang chuẩn bị chuồn thì bác Lương gọi
- Dạ dạ ! ( Tôi ấp úng )
- Ra đấy với Bác
- Dạ..... ( Tôi cúi ghầm mặt đi ra chỗ Lyn Thái Minh )
- Ơ.....................Hương???!!!
- Chào cậu ( Tôi nhìn thẳng vào mắt Lyn )
- Ủa ? 2 đứa quen nhau sao ?
- Dạ ....... bạn ấy chỉ là bạn cùng lớp với cháu thôi ạ ( Tôi mạnh dạn nói )
- Ủa ! Vậy à ? TRùng hợp quá nhỉ ! Cô Huệ cũng là hôn phu của cậu chủ chúng tôi đó......
Mặt tôi biến sắc 5s...... Có lẽ người nhìn ra thâm tâm tôi lúc đó chỉ có Thái Minh là biết
..........
Thái Minh nhìn vú Lương bằng ánh mắt lạnh lùng , vô cảm...... Có lẽ bác Lương nhận được ánh mắt đó nên phần nào hiểu ra lệnh của Thái Minh là không nói nữa nên bác ấy cũng ngừng hẳn luôn
........... Tất cả chúng tôi chìm trom im lặng......
- Ủa ? Cô Huệ ! Cô có thể giải thích cái chuyện.... cái chuyện.....
- À ! Dạ vâng ..... ( Sau đó Lyn kể từ đầu đến cuối sự việc Lyn tưởng như đã chết và h ơt lại đây )

- Dạ ! Cái này chắc chắn phải báo cho ông chủ mới được ạ.... Lúc nghe tin cô mất ông buồn ghê gớm lắm
- Dạ ! Mọi người đã biết chuyện này khoảng 1 tuần rồi ạ
- Dạ ! Vậy sao ? Thế mà tôi không biết.... Nhưng không sao ... Bây giờ cô ở lại đây là yên tâm rồi ạ
- Dạ .......hihi
Quả thật là từ nãy có mỗi bác Lương và Lyn nói chuyện . Tôi và Thái Minh vẫn trong tình trạng “ câm như hến” ..... Tôi vẫn cố ý thản nhiên hết mức có thể, coi như mình không quan tâm lắm tới mấy chuyện này ....... Chợt liếc qua Thái Minh , tôi thấy hắn đang nhìn mình. Tim tôi lại trở nên loạn nhịp
Có lẽ từ nãy đến giờ , Thái Minh nhìn tôi không dời mắt , ánh mắt xa xăm chứa đựng trong đó rất nhiều tâm tư , tình cảm,...... Như đang muốn nói điều gì đó với tôi...... Tôi hờ hứng , không đáp trả ánh mắt đó
- Dạ ! Thưa bác , cháu có việc bân rồi... cháu về trước nhé !
- Sao vậy cháu ? Hiếm dịp mà !
- Dạ ! Nhưng Dương đang bệnh mà bác
- Ờ đúng rồi ! . Cháu về chăm sóc Dương giúp bác 1 thể
Nhắc đến Dương , mắt Thái Minh biến sắc... đôi mắt đỏ ngầu , hằn lên từng tia tức giận . Ánh nhìn hình viên đạn khiến bất cứ thứ gì bị hướng đến là có thể bị phá hủy ngay lập tức.... Nhưng chỉ có 1 người nhận ra sự tức giận của Thái Minh đó chính là Lyn
(* Và các bạn biết không ? Người nhận ra cái nhìn mà Thái Minh dành cho Hương suốt cả cuộc nói chuyện không chỉ có Hương , Thái Minh mà còn có cả người thứ 3 nữa . Đó chính là Lyn....... Lyn không muốn ngừng cuộc trò chuyện vừa rồi bởi vì không muốn tạo nên cái không khí trở nên gượng gaoh . Bởi vì cô nhận ra ánh mắt cả Thái Minh nhìn cô bây giờ hoàn toàn khác với xưa . Không có gì âu yếm như trước , mặc dù anh vẫn quan tâm đến cô rất nhiều nhưng nó có chút gì đó cách biệt và thay đổi..... Cô rất buồn vì điều đó..... Cô nhận ra ánh mắt của Thái Minh nhìn Hương.... Có lẽ , chỉ có Hương mới có thể ở bên anh ấy... Nhưng cô vẫn không hiểu sao.... vì cô mà anh ấy thay đổi quá lớn , vì cô mà anh ấy có thể bất chấp thế nào ? Cô với anh cùng lớn lên , tình yêu của anh dành cho cô được mức bao nhiêu ? Chuyện Hương và Thái Minh cô không dám khẳng định vì cô chưa thấy điều gì mờ ám ...... Nhưng nếu mà nó xảy ra , cô sẽ không bao giờ buông tay anh ấy đâu..... Cô đã mất anh 1 lần và sẽ không có lần thứ 2 *)
...._ Trở về thực tại _........
- Thôi, 2 người , tôi về nhé !
Tôi đang chuẩn bị ra về thì .....
- Đứng lại !! ( Thái Minh gằn giọng làm tôi đứng sững người lại )
- Có gì không > ( Tôi nhếch lông mày )
- Sao vậy cậu chủ ? ( Bác Lương hỏi )
- ..... ( Thái Minh không nói gì )
- Không có gì thì tôi đi nhé ! (Tôi hờ hững , lạnh lùng với Thái Minh ) *( Tôi cũng đang chuẩn bị quay người bước đi thì đột nhiên Thái Minh đứng dậy kéo người Lyn về phía hắn ta và đặt lên đó 1 nụ hôn )


Tất cả mọi người há hốc mồm nhìn 2 người đang hôn nhau .... Không...... Thái Minh thôi. Lyn thì vẫn đứng im như 1 pho tượng . Nhưng trong lòng Lyn lúc này đang có sợ sung sướng không hề nhẹ .
Tôi đứng sững lại , mắt trợn tròn . mồm há hốc ,....
Tôi nhắm mắt quay người nhanh và bước đi
- Cai gì ? Anh gọi tôi đứng lại để cho tôi xem cái cảnh âu yếm của 2 người thôi sao ? Lòng tự trọng của anh đặt ở đâu ? Hả ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao anh ta lại nhẫn tâm thế ? Phải nhìn mình sống trong đau khổ thì anh ta mới được sung sướng ư ?
Tôi cứ vừa đi vừa lẩm bẩm , vừa đi vừa khóc
- Này cô em ! ( Một giọng nói ngọt ngào đến ghe người của 1 thằng nào đó vang lên )
- AAAAAAAAAAAA ! Mi là ai ?
- Haha ! Em yêu , đi chơi với anh đi . Anh bao tất
- Cái GÌ CHỨ ! Đúng là cái loại dê xồm , cái loại chuyên đi dụ dỗ con nhà lành..... Lừa được con nhà ai thì lừa chứ không bao giờ lừa được ta đâu ( Tôi nhếch mép )
- Con kia ! Mày thích chết à ? Anh em đâu !!! Giữ con điên này cho tao để ta “xử” nó... ( Vừa nói xong , lập tức có ngay 7-8 thằng ở đằng sau mấy gốc cây đi ra với bộ mặt “dê” cực độ =))
- Này này !! Các anh định làm gì ? đấy !
- Haha!.... Làm gì thì cô em tự hiểu nhé ! Anh em đâu ....... xông lên
- AAAAAAAAAAA! Bỏ tao raaaaaaaaa.... Lũ khốn.
Ba tên khỏe mạnh nhanh tay giữ tay giữ chân tôi lại . Với anh mắt lóe lên tia “dê xồm” . Thằng đầu đàn nhìn tôi rồi cười ghê rợn làm da gà của tôi thi nhau nổi lên
Bỗng,,,,,,
Huỵch ! Huỵch !!!
Có tiếng đánh nhau từ đằng sau tôi.... ngoảnh mặt lại .......... Đó chính là Dương . Dương đã đến cứu tôi
- Dương..... ! ( Tôi khẽ gọi )
Chết rồi . Dương đang rất yếu . Với sự khốc liệt giờ chắc không đánh nổi 4 tên đâu , chúng lại còn rất khỏe nữa
Hự !
- Không.....g................g...............g............g! ( Tôi gào thét )
Dương đã bị một thằng đằng sau cầm tuýp đánh trúng gáy lăn quay ra , đầu cậu ta choáng váng ..... Máu chảy ròng ròng rừ vết thương ở chân , rồi ở đầu . Chân cậu ấy hẳn là không đi được . Vậy mà cậu ấy vẫn cố sức để đi . Dương xỉu đi...trong vũng máu
- Chúng mày đâu ! Đánh chết nó cho tao ( Thằng cầm đầu chỉ vào Dương )
Bọn kia chuẩn bị xông lên thì ....
Huỵch ! Huỵch !Huỵch !
Bỗng có tiếng chạy rất nhanh và mạnh ....Hàng chục người mặc đồ đen đang tiến đến và người cầm đầu không ai khác chính là thằng Hải
PẰNG !
Thằng cầm đầu đứng trước mặt tôi và chết ngay tại chỗ
. Tôi nhắm tịt mắt .
Bọn đàn em của tên đó thấy thế liền thả tôi ra và chuẩn bị chạy trốn thì cũng bị bắn chết
- DƯƠNG !
Tôi khóc to và chạy nhanh đến chỗ Dương đang ngất..... Tôi gục mặt vào người Dương..... Bỗng từ từ..... rất yếu..... Dương nhẹ nhàng ôm tôi bằng tất cả những hơi thở còn có thể . Dương nói với tôi : “ anh yêu em”. Sau đó Dương ngất lịm luôn ..... Tôi cũng ngất luôn
............ – tỉnh dậy-......
-Dương ! ..... Không!Không !..... AAAA ( Tôi giật mình tỉnh và hét toáng lên )
- Oải Hương ! Cháu tỉnh rồi à ? Huhu ! Bác bất cẩn quá.... Huhu ! ( Bác Lương khóc lên vẻ hối hận nhiều lắm )
- Bác Lương ? Có chuyện gì vậy bác ? Dương sao rồi bác...... Dương đâu Bác . tại sao bác lại khóc thế ? ( Mặt tôi biến sắc và trở nên xanh xao hơn )
- Huhuhuhuhu ! hương ơi ! Dương có chuyện rồi !
Hả ? Bác Lương ...bác nói cho cháu biết đi... Dương có chuyện gì hả bác... ? ( Nước mắt tôi bắt đầu tuôn rơi )
- Nhanh ! Đi theo bác ( Bác Lương vội vã kéo tay tôi đi )
Tôi cũng chạy theo .......
- Đến ....đến nơi rồi 1 Cháu vào đi ( Bác Lương buồn bã hướng mắt vào phòng )
( Bác Lương dân tôi tới một căn phòng ..... dành cho người .... sống thực vật.... )
- Dạ 1 Bác ??? Ở đây .... ở đây là.......
- Huhuhuuhuh... cháu vào đi...... MAU ! ( bác Lương mạnh tay đẩy tôi vào )
Vừa vào trong phòng , tôi thấy Dương đang nằm nhắm mắt có vẻ thanh thản với bông băng và dây chuyền..... xung quanh người....... Hàng tá bác sĩ cứ thay nhau chăm sóc Dương.
- Dương ! ( tôi chạy đến bên giường Dương và khóc )....- Bác sĩ ! Dương ! Cậu ấy bị sao vậy bác ? sao cậu ấy không tỉnh ??!!
- Dạ ! Cậu chủ đang rất yếu lại còn bị đánh rất mạnh ở gáy... Bây giờ cậu ý bị xuất huyết não nặng.... thưa cô....... Tất cả các bác sĩ của bệnh viện từ các bác sĩ giỏi nhất trong nước đến tất cả các bác sĩ giỏi nhất trên thế giới cũng không thể làm gì được...... Xuất huyết não nặng thì phải mặc theo số phận mà thôi.... ( Bác sĩ buồn rầu )
- Huhhuhuhu.......... Không ! Bác sĩ ! Bác cứu cậu ấy đi... cứu giùm cháu đi..... Không thì bác có thể lấy bất cứ thứ gì từ cháu để cứu cậu ấy cũng được.....huhuhuhu....
- Xin lỗi....nhưng chúng tôi đã cố gắng hết sức mình
- Dương sẽ....... ngủ mãi như thế này sao ?
- Có lẽ 1 năm , 2 năm , 3 năm hay 4 năm gì đấy...... Mong rằng sẽ có kì tích ( Bác sĩ tiếp niềm tin cho tôi )
- 4 năm sao ? Mình nợ Dương rất nhiều. Mình sẽ sống như thế nào đây ? Dương vì mình mà thảnha như thế này...... huhuhuhuhu...... ( Tôi òa khóc như 1 đứa trẻ con )
**** đến lúc thiếp đi ***
(* GHI CHÚ : Lúc Hương thiếp đi , bác sĩ chưa kịp bế Hương lên giường bênhk thì cả phòng bỗng xôn xao.... Một người con trai lạnh lùng bước vào , chìn chăm chăm vào Hương,..... rồi nhẹ nhàng bế Hương lên...
- Cậu chủ ! ( Người bác sĩ lên tiếng )
- Câm ! ( Thái Minh gằn giọng khủng khiếp )
- Dạ..... Thưa cậu chủ ! ( Bác sĩ cúi đầu )
Sau đó Thái Minh bế Hương đi..... trong sự ngạc nhiên của tất cả mọi người
.....................
Thái Minh bế Hương vào 1 khách sạn ( @@ . Tác giả : Đừng ai nghĩ bậy nhé :))).... ) . Thái Minh không muốn đưa Hương về nhà vì nếu đưa cô về nhà thì sẽ khó nói , sẽ tạo nên nhiều rắc rối hơn bơi Lyn – Người bạn thân của Hương và cũng sẽ là tình địch của cô ... chuyện sẽ rất rắc rối...
......... Thái Minh chọn 1 khách sạn khang trang thuê 1 phòng , Thái Minh bế Hương vào... Đặt Hương xuống giườn một cách nhẹ nhàng và cẩn thận . Anh rút điện thoại ra và gọi : “ Mang một bộ quần áo , chuẩn bị thức ăn... cho tôi ” . Sau đó Thái Minh ngồi xuống bên canh Hương , anh vuốt tóc Hương một cách ân cần... anh khẽ nói :
- Ta sẽ yêu em..... nhưng không phải bây giờ..... ta phải bù đắp những gì ta đã gay ra cho Huệ ... Sau đó..... không thằng nào có thể cướp em từ tay ta đâu... ( Nói xong , Thái Minh nhẹ nhàng đặt môi lên Hương , 1 nụ hôn nhẹ Sau đó cậu ta vào nhà tắm ........... *HẾT PHẦN GHI CHÚ )
• Mở mắt
- Ơ hơ...... ! Mình ở đâu thế này ? ( Tôi ngó nghiêng xung quanh... không biết mình đang ở đâu nữa. Đây là 1 căn phòng khang trang. Tôi bắt đầu đứng dậy và ngó khắp căn phòng lớn )
- WOA! Thức ăn ở đâu ra mà nhiều thế này ... eo ôi..... sao mà ngon thế ! ( Sau tiếng suýt xoa là bạn giao hưởng do chính cái bụng của tôi sáng tác )
... Tôi xoa xoa cái bụng đói meo . Có lẽ vì khóc nhiều quá nên giờ mệt và đói lắm rồi .
................
Vì đói quá nên bây giờ chỉ nghĩ đến ăn thôi nên quên mất cái việc “quan trọng” bây giờ
CẠCH ! ( 1 tiếng mở cửa làm tôi quay đầu lại ....)
Cửa nhà tắm bật mở ......



Thử đọc