Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 19

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

Oải Hương ! Cảm ơn cậu! nếu không nhờ nhát dao đỡ cho cậu thì có khi cả đời này tớ sẽ không thể nhớ và trở về bên anh ấy
-- Đến lúc này mắt tôi trơn tròn --
- Sao ? cậu tìm thấy rồi ư ? Chúc mừng cậu nha . hehehe.........
- Cậu tin không ? Anh ấy chính là anh Thái Minh
- Cái....... cái gì ? Thái............. Thái.........Thái .......... ( tôi quá bất ngờ nên không nói được câu gì , mắt cứ trợn tròn, mồm cứ há hốc,... cộng thêm đôi mắt rưng rưng)
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Là Thái MInh! hihihi!Thái MInh của bây giờ chính là Kelvin ngày trước của tớ đấy (Lyn cười 1 nụ cười chứa chan bao hạnh phúc )
Đến nước này , tôi không thể nói thêm được 1 câu gì...... tôi phải kiềm chế.......... kiềm chế....... Tôi cứ ngồi im như 1 pho tượng, bỏ ngoài tai tất cả. tai tôi bây giờ ù ù ...... mặc cho Lyn đang hạnh phúc kể chuyện cho tôi nghe nhưng tôi không để ý gì nữa và cũng không nghe thấy gì
- hương !
- .........
- Hương!
Đến lúc Lyn đập mạnh vào vai tôi thì tôi mới giật tình thoát khỏi đống u muộn
- Ơ....... ơ...... cái gì ?
- Từ nãy tới giờ sao hồn cậu không nhập vào xác bay đi đâu thế ? ( Lyn nheo mày )
- Hồn tớ đang ngao du thiên hạ
- thật ak


- Chả nhẽ là không . Tớ mừng cho cậu quá không nói nên lời
- keke..... thăn kêu vê nơ mêu..... haha
- hahahaha.......
- A! Kelvin ! ( Bỗng ánh mắt lyn mừng rỡ )
- ( Tôi qya đầu lại Thái Minh đang tiến vào )
Lyn nhảy từ giường xuống nhảy phóc ra ôm chặt Thái Minh . Tôi không phản ừng gì vì tôi đang kiềm chế bằng tất cả những gì có thể kiềm chế được
Bên trong tôi đang run . Nỗi sợ đang ám ảnh tôi . Sợ . Sợ ư ?tại sao tôi lại sợ nhỉ ?Có lẽ , sẽ có lúc nào đấy , tôi phải nói tất cả những gì cần phải nói
Tôi Nhìn Lyn và Thái MInh âu yếm mà chỉ biết đứng dấy mỉm cười nhẹ
- Kelvin ! Đây là người bạn tốt và thân nhất của em. hihi...... Hương ! Đây cũng là người tớ yêu nhất và mãi mãi cả cuộc đời chỉ yêu anh ấy.
Tôi không nói gì mà lại mỉm cười nhẹ với đôi mắt đượm chút buồn
- thôi ! 2 người ở lại nhé 1 tớ phải về rồi......... Mai tớ lại vào thăm cậu. Nhé! ( Tôi lại chỉ mỉm cười nhẹ )
- Ờ....... hihi
- Bye
Thế rồi tôi chạy vụt ra khỏi cửa để lại trong phòng chỉ còn mình Lyn và Thái Minh........ Tôi không muốn nghĩ thêm gì nữa.
Một mình đi trên hành lang bệnh viện , trông tôi bây giờ như 1 hồn ma lang thang..... ......... Đôi mắt ủ rũ, cơ thể mệt mỏi, trong người chả có tí sức sống nào
------- Tách..................... 1 giọt
..........................2 giọt
...........................3 giọt
Nước mắt tôi tuôn rơi
Tôi cố lau nước mắt. Nhưng nước mắt cứ trào ra . Là sao ?

Tôi lững thững , lững thững bước đi , không biết trời đất trăng sao gì
Ra khỏi cổng bệnh viện ................ Tôi vẫn cứ đi
Tôi ra đường......
* BÍPPPPPPPPPPPPP ! BÍPPPPP ! ( Tiếng còi ô tô réo rắt cộng thêm với ánh đèn chói láo làm tôi sực tỉnh )
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
Huỵch !
.......
Và........ Tôi không bị làm sao cả . Có người đã lao đến ôm tôi và chở che cho tôi
Mở mắt........ Người tôi đã bị ôm chặt, nằm xuống đường....
Ngẩng mặt lên..... OMG, đó chính là Dương. Cậu ấy đã ôm tôi và chắn ô tô cho tôi, Kết quả là chân trái của cậu ấy đã bị gãy và dập. bây giờ trên nền đường là cả 1 vũng máu. Cảnh tượng một người con trai máu me bê bết đang ôm một cô gái vào lòng khiến cho ai cũng phải xúm vào nhìn.... Lúc đó, tôi đang run lên bần bật.... Và... Dương đã thì thàm vào tai tôi rằng :" đừng sợ.. đã có tôi bên em... "...... Hai bên má tôi ướt đẫm nước mắt.. khi nhìn thấy Dương yếu đuối hơn ai khác....Tôi thật sự đã sợ khi nhìn thấy cậu ấy như thế này...
- Dương !Sao cậu ngốc thế !huhuhuhu!
- CÂM ( Dương vẫn giữ thái độ lạnh lùng , bất cần như thế – Dương nói )
- Đồ ngốc ! Câu ngốc! Tôi không có ngốc ! sao cậu lại cứu tôi . Hả ? ( tôi vừa nói , nước mắt cũng trào ra 2 bên má )
- CÂM!
- Không.......!
OMG.......... Chưa nói được hết câu , Dương đã giữ chặt đầu tôi và kéo xuống , đặt môi cậu lên môi tôi , thật chặt và chất chứa bao nỗi niềm trong đo . Tôi trợn tròn mắt , tim đập thình thịch , thình thịch. Rồi từ từ bờ môi ấy dần lới lỏng ra và Dương gục hẳn luôn
- CẤP CỨU ! CẤP CỨU! ( Tôi thét )
bay giờ nhìn xung quanh mới thấy đau khổ ........ Ai ngoài đường cũng nhìn tôi chằm chằm. Chết mất..........
* TING * Tôi nảy ra 1 ý kiến
- Cậu ấm cuat tập đoàn SL vừa bị tai nạn . Mọi người ơi , mau gọi cấp cứu
Vừa nói câu “ Tập đoàn SL ”, tất cả những người nghe thấy đều hoảng hốt, rút điện thoại ra và bấm bấm
Tại sao ai nghe thấy tên tập đoàn SL đều hấp tấp như vậy ? Đơn giản thôi vì nửa dân số của Việt nam đều làm cho tập đoàn này mà lại
Chỉ 2 phút sau câu nói đó , xe cấp cứu đã có mặt ngay @_@
****** Ò Í E Ò Í E E Ò Í E*******
Tôi lại lần nữa phải vào bệnh viện để chăm sóc ân nhân cứu mạng =’=. Và vào ngay cái bệnh viện mà Lyn đang nằm . Cũng là số mình may mắn , toàn người ra đỡ thay không thì “tỏi” lâu rồi
Sờ lên môi mình ..... Bỗng thấy tim mình đập nhanh ghê gớm . ui za......... đau tim quá , hicc
- Này !
Bỗng tôi bị 1 người đập nhạnh vào người , giật hột cả hền @_@
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! ( Tôi hét )
- Ngậm cái loa phát thanh lại đi ! Giữ trậ tự nơi công cộng cái..... bảo vệ đến kéo đi h
- Tưởng ma ! Hóa ra là thằng em iêu quý của ta ... há há há
- =’=...... Ê! Đít nhái ! iêu với chả quý cái nỗi gì ...
- hơ hơ? Đít nhái ! Ai là đít nhái......... ủa ? Mà sao mi biết cái tên này nhỉ ( tôi thắc mắc )
- Chết rồi ! Anh dương ! ( Thằng Hải hốt hoảng )
- Há há há há....... Chết rồi anh Dương . Quả này thì “méc” lại thì có film hay đây
- IM ! Thôi thôi ! Chị iêu quý , em xin chị . Rồi em sẽ khao chị 1 chầu kem . Nhe s! ( Thằng hải Van nài )
- Hứ ! Còn lâu đê ( Tôi chu mỏ lên , dơ dơ 3 ngón tay ra )
- hả ? 3 !!! Phá sản đấy ( Thằng hải than vãn )
- Oke không ? hay thôi cũng được . Không sao . ( Tôi cố tình chọc tức nó 0
- Thôi mà ....3 thì 3.......... ( Thằng hải cuối cùng cũng khuất phục trước tôi )
- hí hí hí
- Anh Dương đâu rồi ! Nhanh ! ( thằng Hải tự nhiên nổi cáu )
Tôi phồng mồm , lấy tay chỉ chỉ điệu đà
- Bên đó đó ! Phòng cấp cứu
Thằng hải nhìn phía bên đó nheo mày
- Do mi mà ra đúng không ?
- ơ ........
- ....
- đúng
- Thế thì chuẩn bị tinh thần ra đường ngủ thêm lần nữa đi chị iêu ơi.... Lần này không có ai cứu đâu ( thằng hải đi qua mặt tôi liếc cái vô cùng đểu )
- Cứu?............. ( nói đến đây tôi lại nhớ đến.......... )
..... XỈU.......
Sao cứ nghĩ đến Thái Minh là tôi lại trở nên mệt mỏi , suy yếu , tôi lại ngất......
...............
........................
* Tỉnh dậy *
- hớ hớ ! Cái gì thế này ? ( tôi vùng dậy khi thấy người mình bị giữ chặt....... chỗ nằm lại còn chật nữa )...chỗ nằm lại còn chật nữa.
Chụt!
@@...Cái gì thế này?Má tôi bị ai hôn đột ngột...
-AAAAA!!!!
-Em iêu ak! Ai lớp ziu chiu chiu ! Há há há há !
...Quay ra....đó là Lyn...
Phù ! Không lên tiếng sớm là bị tôi đạp cho bay rồi đấy ...hà hà...
-Này!Làm tớ giật cả mình ...Ủa? Sao tớ lại nằm đây với cậu vậy ? ( tôi nheo mắt hỏi )
- tớ cũng không biết nữa...... vừa nãy đang nằm, tự nhiên thấy Kelvin đang bế cậu đi vào. Cậu thì đang trong tình trạng ngất xỉu vì thiếu máu. Mới đầu tớ cũng ngạc nhiên lắm đấy. Thì ra là do Kelvin thấy cậu bị ngất ở cầu thang nên bế vào đây rồi gọi bác sĩ..... hè hè
- Hả ? Kelvin ? Thái Minh ?
- Ờ đúng ! Sao ?
- Thấy mình ngất xỉu ở cầu thang nên bế vào đấy á ?
- @@ Đúng đúng...... anh ý có việc phải đi rồi...... tí nữa cảm ơn ảnh cũng được.......hehehe
- Ơ........ mình ngất..........
- Sao ?
- Ak không . tí nữa mình phải cảm ơn mới được
( Kì lạ ? Mình đang nói chuyện với thằng Hải....... chả nhớ gì nữa............. sao lại......... ??????????????!!!!!!!!!!!)
Tôi cứ đăth hàng ngàn câu hỏi trong đầu
......
* * *
Câu chuyện lúc Lương Oải Hương ngất
........... Xỉu.........
Oải Hương xỉu ngay tại chỗ khi đang ở cùng Hải
- Hương ! Mi làm sao đấy ???!!!
Hải thấy Oải Hương ngất , chuẩn bị bế Hương lên thì ....
CẠCH ! Tiếng lên cò súng vang lên bên tai Hải , giật mình Hải quay ra , thì ra là Thái Minh
- Mày muốn gì ? ( Thằng Hải nheo mày )
- Nhỏ ( Thái MInh chỉ tay vào Oải Hương )
- *Nhếch mép* Tao tưởng mày bỏ nó để đến với con nhỏ kia rồi
- ..........
- Mày không yêu nó ( Thằng Hải lườm Thái Minh với ánh mắt sắc nhọn )
ĐOÀNG ! Thái Minh đã nhấn cò súng
Thái Minh dơ súng bắn lên trên...... để lại trên tường 1 lỗ thủng sâu
Hải do không có vũ khí nên cũng im lặng
Thế rồi , Thái Minh thản nhiên đi tới , bế oải Hương lên và đi lên trên tầng
Để lại Hải một mình
Hải nhếch mép
- Cuộc đời mày còn phải trải qua nhiều dông tố lắm. Mày phải tự giải quyết thôi............... Tao không biết mày yêu ai sâu đậm nhất nhưng rồi cuối cùng cũng sẽ có 1 người hạnh phúc bên mày , còn người kia thì không biết sẽ ra sao. Hai người là 2 bạn tốt và thân nhất của nhau , rồi yêu cùng1 người con trai. Sẽ ra sao........ Nếu nhỏ là người bị loại bỏ, thì 2 bọn mày sẽ có cái chết thật dễ dàng có phải không ? Và hơn nữa , nhỏ cũng sẽ là của anh Dương......... Ta tin chắc con nhỏ kia là người yêu mi sâu đậm nhất.... Chúc năm rồi cơ mà, thương nhau từ khi lọt lòng thì làm sao nhỏ chị ta có thể thắng được. Thôi!Yên tâm đi Lương Oải Hương , 2 đứa kia sẽ sơm được xuống kia mà hầu hạ bố mẹ ta thôi
* * *
CHÚ THÍCH THÊM : Bố mẹ hiện giờ của Lương Oải Hương và Mạnh hải là chú thím ruột của hai người. Bố mẹ ruột của oải Hương và Mạnh Hải đã chết trong 1 vụ cháy nhà ở ngoại ô
Và cái chết của cha mẹ Oải Hương cũng do sự nghịch ngợm của “cậu chủ nhỏ tập đoàn SL” và “cô chủ nhỏ tập đoàn MB”( Đó chính là Lyn )
Do nghịch quá nên Thái MInh và Huệ hồi nhỏ đã thiêu rụi cả biệt thự to lơn nhà mình ở ngoại ô thành phố . Và tất nhiên , Thái Minh và Lyn không bị làm sao hết vì do cha mẹ Oải Hương cứu .......
* * *
............ Trở lại với thực tại ..........
- Lyn ak ! tớ có việc rồi, cậu ở lại đây 1 chút nhá ! tớ đi tý tớ quay lại liền
- Oke con dê
Tôi phi thật nhanh ra ngoài cửa với những câu hỏi như : “Tại sao Thái Minh lại bế mình ?....... Tại sao Thái Minh với Lyn? tại sao , Tại sao cơ chứ? Một sự trùng hợp gây nên sóng gió ư ?Mình đã và đang được biết cái gì ?....”
--------- Mình phải làm rõ mới được !!!!!!!---
- Taxi ! Taxi !
Tôi bắt Taxi đến tận nhà Thái Minh
*Kính koong !Kính koong!!!!!!
- Ơ ! Cô oải Hương đấy ak ?
- Dạ ! Anh Thái Minh có nhà không bác ?
- Dạ ! Có thưa cô
....Vèo......
Tôi phi thẳng vào nhà luôn



Thử đọc