Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 18

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

* Lúc Lyn ra ngoài mua cháo:
..................
.............................
Vừa bước ra khỏi cổng viện, đột ngột lyn phải dừng lại gấp vì.....
Trước mặt Lyn bây giờ là mũi xe BMW............ phanh rất nhanh và gấp . Bước ra từ trong ô tô là bộ mặt lạnh lẽo của Thái Minh
.....------ tất cả đều dừng lại-----......
Thái Minh nhìn Lyn một cách vô hồn, trong mặt chứa đựng cái gì đó mà không thể tả được...
CHOANG!!!!! – Cái cặp lồng cháo rơi xuống
- Ấy chết ! May mà không có cháo ( Lyn vội vàng cúi người xuống nhặt cặp lồng lên ).......- Ủa ! Anh là.........
- Huệ? ( Thái Minh khe khẽ gọi )



- ????!!!!!! Anh có gì muốn nói hả ? Nói với em sao ?
Thái Minh không nói gì, quay người bước đi, Lyn biết là cậu ấy muốn mình đi theo nên Lyn cũng e dè từng bước theo sau...
***** Ra đến sau bệnh viện *****
- Anh ..... có chuyện gì không ạ ? ( Lyn thắc mắc )
- Huệ ??? ( Thái Minh lại khe khẽ gọi )
- Huệ ??? Em tên Lyn mà anh . hệu là ai ạ ?
Lúc đấy Thái Minh vẫn đang trong tư thế quay lưng lại trước mặt Lyn....... Rồi Thái Minh quay người lại
???????!!!!!!!!!!!!!!!
Thái Minh ôm chặt lấy Lyn..... 1 cái ôm rất chặt như không muốn để tuột mất , chặt như vò lấy cái gì đó mà không muốn buông ra
- AAAAAAA ! Anh làm sao thế ! Bỏ tôi ra mau....... BỎ RA..... ( Lyn vùng vẫy trong vòng tay của Thái Minh )
- ........
- Anh.....anh định sàm sỡ tôi đấy hả ? Bỏ ra !! Đồ dê xồm ( Lyn vừa hét vừa cố gắng thoát ra )
- ...... ( Nghe vậy , Thái Minh liền nhẹ nhàng tháo bỏ vòng tay mình ra )
- Tôi không ngờ anh ....... anh thậtu là khủng khiếp
- Em đã đi đâu suốt 4 năm nay ( Thái mInh nói rành rọ )

- 4 năm nay ? Anh bị thiểu năng hả ? Tôi ở nhà tôi chớ ử đâu ( Lyn sửng cồ )
- Hừ .... thế 5 năm trước..... *( Thái Minh át sâu và tâm trí của Lyn )
- 5 năm > Anh lại bị...... hơ hơ .......... HỞ ??5 năm trước , 5 năm trước sao ?........5 năm ...... ( Lyn nhăn mạt có tìm lại kí ức )
- ................. < nheo mày >...........
- 6 năm........ 5 năm ......... sao không nhớ gì nhể ( Lyn lầm bầm )
Rút điện thoại từ trong túi ra , Thái Minh bấm bấm: “ Tìm hiểu về Jess Lyn – người Nga cho tao . Tát cả mọi thứ ?
......
Nói xong , Thái mInh không nói gì nữa , lạnh lẽo bước qua Lyn , để lại Lyn cứ đứng ngẩn người để cố nhỡ lại mình của 5 năm trước
- Nó......nó có vấn đề gì sao ? ( Lyn run run , tay chỉ vào đầu , mắt rưng rưng )....- Phải tìm hiểu mới được...
........................... Lyn lững thững trở về viện....................
* * * *
-Lyn >>> Cậu đi đâu thế ? Tớ đói sắp nghẻo rồi đây này : hix hix.... ( tôi sụt sịt )
- Ơ Ơ Không ! Đây ! Cháo đây ! ( Lyn lại tươi cười dơ cặp lồng cháo ra trước mặt tôi )
.............. Sờ vào.....................Mở ra..........
- =.=.... Lyn à ? Từ nãy tới giờ cậu đi đâu đấy ?
- Mua cháo
- Thế cháo đâu ?
- *chỉ chỉ *...- ơ..... cháo.......cháo
- Lay chúa ! thôi , 2 chị em mình đi ăn vậy.....Hix
- Xin lỗi nhá....mình.....


- Không sao đâu....... Thôi ! Đợi mình chút xíu nhé , mình thay bộ đồ bệnh viện này ra đã rồi bọn mình tha hồ mà đi đánh chén
- Oke
............................... Thế rồi tôi với Lyn đi bọ tìm quán ăn
- Êu ơi!!!!! Sao ở đây chả có quán nào hấp dẫn vậy trời ( Tôi ngao ngán )
- Ummm.......... hix ....hix......... A ! Ở gần đây có quán đồ nướng đấy..... khà khà....... Hôm qua mình vừa đi qua xong
- Thế á ! Hờ hờ..... thế quán ý nó ở chỗ nào ?
- Nhanh nhanh , thử tìm xem nào
- Ummmmmm
>>>>>huỵch huỵch huỵch ( Chúng tôi chạy nhanh ơi là nhanh )
- Này ! 2 cô em ! 2 cô em xinh đẹp đi đâu vậy ?
- Cái gì đây trời ?? ( tôi nheo mắt )
- Này cô em..... anh ở đây cơ mà.... Hahahaha ( tiếng cười man rợn của mấy tên kia vang lên )- ( Vừa nói xong , chũng liền lấy tay bẩn thỉu của chúng sờ lên má tôi )
BỐP ! ( tôi mạnh tay tát vào mặt tên cầm đầu)
- tôi nói trước , tôi sẽ không tha cho ai khi chạm vào bạn tôi đâu đấy
- Á À ~~~ Con chó này , mày giỏi nhỉ
- Tôi là người – anh mới là chó
Ketttttttttt ( tên kia rút dao ra )
- Lyn ! Chạy đi ! kệ tớ !
- Không !!!! 2 bọn mình cùng chạy
Tên kia bắt đầu dơ dao lên cao và đang chuẩn bọ dùng hết lực của mình để đâm xuống
- AAAAAAA ( Ai đó bị đâm ? )
- KKKKKKKKKHHHHHHHHHHÔÔÔÔNNNNNGGGGG ! Không Lyn..... Tại sao....... Tại sao cậu lại đỡ cho tớ.... KHÔNG ( Tôi hét lên , gầm gừ trong cơn giận nhất )
Pằng..........Pằng.........Pằng !
tôi giật mình quay lại , tôi thấy người của tên Thái Minh và Dương đã đến
XỈU !!!- Vì mệt và đói quá nên tôi cũng ngất xỉu luôn. Lyn thì vì đỡ cho tôi một nhát dao nên cũng bất tỉnh nhan sự luôn
------- Tỉnh dậy------
- Hơ hơ ..... tôi đang ở......
- CÂM (1 tiếng nói lạnh lùng vang lên , đó là Dương )
- Dương ????!!! ơ ... Lyn......?
- CÂM ( dương gằn giọng )
- Cậu ấy đâu ? ( tôi hét )
- CÂM ( Dương cũng gào lên , làm tôi cũng không dám to tiếng )
- ............... im lặng........
_ Tôi chuẩn bị đứng dậy _
- Nằm xuống ! ( Dương găn giọng )
- Không ! ( tôi vênh mặt )
- Nói lại ! ( Dương gằn giọng )
- Anh không cho tôi đi ăn để tôi lại ngất xỉu nữa ak ? Đồ nhẫn tâm.........
BỐP ! BỐP !! 2 tiếng vỗ tay đó lại bắt tất cả mọi người phải đi vào phòng
- Cho tôi hả ??
- ........ ( Không nói gì )
Ngoàm...ngoàm .....ngoàm
Tôi vồ ngay vào bàn mà ăn ngấu nghiến
- Tèn..... nít ! báo cáo bộ trưởng : Sạch bong sáng bóng....... kakaka
------ bàn ăn bây giờ hết sạch thức ăn-----
Ôi chua sơi ! Mình là cái thể loại gì đây ? Bao nhiêu thức ăn đấy chứ chẳng chơi....
- A ! Chết rồi ! Lyn đâu ? ( tôi ngớ người ra , vì ăn mà tôi lỡ quên “ ân nhân cứu mạng “ của mình T.T...... xin lỗi Lyn nha )
- .......
- Kệ cậu ! Tôi di tìm bạn tôi ........
- Đứng lại ! ( Dương gằn giọng )
- ............... , tôi không đứng lại mà vẫn đi >để lại Dương một mình trong phòng
* Dương năm chặt tay , hai hàm răng nghiến chặt
- Dạ ! Thưa bác , bệnh nhân Jess Lun ở phòng nào ạ ?
- Jess Lyn ? Cô là người nhà của cô ấy ?
- Vâng ạ ! Cháu là bạn rất thân của bạn ấy
- Phòng 263 !
- Dạ ! Cháu cảm ơn bác ạ
* tôi vội vàng chạy vào thang máy và bấm bấm *
. – A ! 263 đây rồi !
* tôi thấy cửa hé , chuẩn bị bước vào*
- ......................... ( Tôi đứng im như trời trồng , mắt rưng rưng )
Thái Minh đang năm tay Lyn ư ??? Tôi không thể tin vào mắt mình được nữa........................
Tỉnh dậy...............
- Hương ! Bạn tỉnh dậy rồi à ? Ôi ! Minh lo cho bạn quá , bạn làm mình hốt cả hền
- hơ hơ hơ....... Lyn xinh đẹp hả ? Ak......ờm........ Mà Ủa ???? Mình đang ở đâu đây
- Ờ ! Đây là bệnh viện
- BỆNH VIỆN !!!!
- ừm........
- Sao ????? Ơ hơ....... AAAAAAAAAAA Có người.............. có......người ( Tôi cứ ấp a ấp úng ...... sau đó mặt tôi cứ tái dần đi vì sợ. Tôi cứ bị ám ảnh bởi cái cảnh trong quán bar ... T_T )
- Hương ! Cậu làm sao đấy ??? Để tớ gọi bác sĩ
- Không..... tớ không bị làm sao hết , không phải gọi bác sĩ đâu. Đừng gọi
- Nhìn sắc mặt của cậu bây giờ tệ quá ! Xanh xao lắm .
- Tớ không sao thật mà
- Thật không đấy !!!
- Thật mà.....
- Hay để tớ ra ngoài mua ít cháo cho cậu
- Ườm ! cảm ơn Lyn xinh đẹp
- Hihihihihi ! Có gì đâu
thế rồi Lyn xinh đẹp đi ra ngoài và để lại tôi một mình trong phòng bệnh. Bây giờ cũng đã xế chiều, ánh nắng mặt trời hắt vào phòng qua cửa sổ . Căn phòng bây giờ tràn ngập ánh mặt trời . Nó tạo ra sự ấm áp nhưng hịu quạnh . Tôi ở trong phòng một mình với một mớ suy nghĩ hỗn độn . Nhưng thực chất tôi vẫn có hàng ngàn , hàng vạn câu hỏi thắc mắc về Thái Minh.
-- Tích tắc , tích tắc—Trong phòng chỉ còn tiếng đồng hồ kêu lạnh lẽo
-- 4 giờ ------
--- 4 gờ 30 phút ------------
---------------- 5 giờ ----------
----------- 5 giờ 30 phút
- Oáp ~ ! ( tôi ngáp một cái rõ dài , dịu dịu mắt )
- ơ hơ ! Sao không có ai hết thế này ?........ Chết ! Lyn đâu rồi.....? Lyn ơi........Lyn
* Tôi cứ loay hoay tìm Lyn****
Tôi sững người lại , mắt rưng rưng . Tôi cứ đứng như một pho tượng ở ngoài cửa :
- cô làm gì đấy ?? ( Bỗng có 1 tiếng nói vang lên làm tôi giật nảy mình _ Đó là tiếng nói của Hải sẹo – đàn em của Thái Minh )
- Ơ ! Không ! Tôi đang định vào.......( Tôi nhanh tay lau đi những giọt nước mắt )
- Cậu chủ ! Em đã làm xong rồi (Hải sẹo không nói chuyện với tôi nữa mà đi thằng vào trong )
- ...... ( Thái Minh không nói gì , chỉ hưỡng mắt nhìn chằm chằm vào Lyn )
- Tôi vào đây thăm Lyn........(Tôi rụt rè nói )
Thái Minh lướt mắt nhìn tôi 1s thôi , tim tôi đa nhói đau rồi. Với cái ánh mắt thờ ơ này , tôi cảm thấy mình như đang trên tầng 30 bị rơi xuống dưới đất . Một cái nhìn không chứa chan gì mà chỉ hững hờ , vô tâm, Thái Minh , anh thật nhẫn tâm.
Tôi cứ đứng đấy đưa ánh mắt thẫn thờ về phía Thái Minh đang thân thiết bên Lyn
Bỗng............ Thái MInh nâng người Lyn lên...... làm tôi sững sờ......... sau đó , hắn từ từ cởi khuy áo của Lyn .... và dần dần cởi hẳn ra............ Tôi thì cững đơ người , mắt trợn tròn ,há hốc mồm
- cô có thể ra ngoài
- Anh........... sao anh......
tôi ấp úng mãi mới nói lên lời.......... tuy là vùng ngực của Lyn đã bị băng trắng rồi , nhưng việc cởi áo của Lyn ra là quá lố bịch
Thái Minh cởi áo cho Lyn ra để thay băng cho cô ấy
- Sao anh làm thế ? ( tôi hét và không hiểu tại sao nước mắt cũng đang dâng trào )
Thái Minh vẫn đang từ từ tháo băng cho Lyn....
Không thể nhìn thêm được nữa....... Tôi chạy như bay ra cửa , nước mắt tuôn rơi, ướt hết cả 2 bên má
tôi lần đường đi đến ghế đá sau bệnh viện
- Tại sao ? Tại sao mình chẳng bao giờ được biết cái gì ? Chuyện Thái Minh và Lyn là sao ? Sao ? Sao ? huhuhuhuhuhu................ ( tôi hét toáng lên bằng tất cả sự phẫn nộ )
- Tất cả ? tất cả đều là dối trá hết ........... AAAAAAAAAAA
- .......
- Tại sao ? Tại sao lại thế ( tôi cứ ngồi cúi gầm mặt xuống, mặc cho 2 hàng nước mắt vẫn cứ tuôn rơi )
Trời cũng đã tối mù tối mịt........ giờ đây tôi không còn gì để khóc thêm được nữa
- Kệ đi ! Chả có gì mà làm Lương Oải Hương ta phải khóc cả – Mạnh mẽ lên !!!! ( tôi cố động viên mình )
Tôi mạnh mẽ đứng dậy , lau hết nước mắt. Tôi đi vào WC của bệnh viện, rửa sạch mặt và bây giờ tôi lại trở về với khuôn mặt sáng sủa như ngày nào . Nhưng có điều.............. mắt tôi bây giờ sưng mọng hết cả lên .
Huỵch ! Huỵch ! Huỵch........
- Nhanh ! Nhanh ! Cái con bé Jess Lyn ở phòng trên tỉnh dậy rồi . Người yêu con bé là cậu chủ của tập đoàn SL đấy . Anh Thái Minh ý . không nhanh lên là cái bệnh viện này đóng cửa như chơi
...........
( Từ xa , một đám đông y tá chạy hối hả , vừa đi vừa nói chuyện nên lọt hết vào tai tôi )
.
.
Tôi khựng lại.... miệng cứ lẩm bẩm như con mất hồn....
- Người yêu ? Lyn ? Ơ...... Lyn tỉnh rồi........ mau ........ mình phải lên phòng lyn
Tôi cũng vội vã chạy lên
Tôi không muốn lên đâu nhưng Lyn là ân nhân cứu mạng tôi mà cũng là bạn tốt của tôi nên tôi phải lên
Vừa lên tầng trên . tôi đã thấy 1 hàng y tá dài dài đang đứng cúi đầu thành 1 hàng thẳng tắp chỗ hành lang. Tôi dừng lại 5s , sau đó tôi bước đi , đi qua các cô y tá đó . Bước vào phòng, ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của Thái Minh 1s. Nhưng ngay sau đó , Thái Minh đứng dậy lạnh lùng đi ra ngoài
- oải Hương !
- Lyn xinh đẹp ! ^^........ cậu tỉnh rồi. Phù! May quá....... cậu mà có chuyện gì chắc tớ không sống nổi mất.... hix hix
- Hehehehe...... Tớ nâu có sao.....kaka
- Không sao làm sao được... hix hix
- Không sao thật mà..... ak mà Hương iêu dấu ơi, tớ có 1 chuyện vui muốn chia sẻ với cậu nề.... hề hề
- Chuyện vui ?
- Ờm ...... Nào ! Ngồi xuống đây nào !
Thế rồi tôi ngồi xuống giường bệnh cùng Lyn
- Tớ ...... đã hồi phục trí nhớ rồi.........
- Hồi phục trí nhớ ? là sao ?( Tôi vẫn không hiểu gì ? )
- Chuyện dài lắm , ............................ Tớ và1 người đã từng có khoảng thời gian sống hạnh phúc bên nhau, sống không có gì cản trở và ngăn cách chúng tớ. Nhưng cuộc đời lại đưa thử thách dành cho tớ và người đó phải xa nhau tận 5 năm........ Đó chính là căn bệnh tim quái ác tớ đang mang trong người . Lúc tớ phát hiện ra thì căn bệnh đang ở giai đoạn cuối......... Bọn tớ còn chẳng có lời chia tay lần cuối cơ . Hôm đó tớ lên cơn đau tim dữ dội xong gia đình đưa tớ đi cấp cứu thì bác sĩ nói đó là gia đoạn cuối hiểm hóc nhất. Tớ cũng chả biết phải làm sao nữa.Gia đình tớ cũng thuộc tầng lớp thượng lưu nên đã dốc hết tiền của đưa tớ sang nước ngoài . Ở trong nước , anh ý đang ở nhà nên không biết chuyện gì cả , mãi về sau khi tớ đang ở bên Đức thì anh ấy mới nhận được thông báo. Cậu biết không ? Thật trớ trêu . lúc đưa tớ vào bệnh viện nổi tiếng nhất nước Đức thì tim tớ ngừng đập. Tất cả các bác sĩ cũng bó tay. Điện thoại gọi về bên Việt nam thông báo tớ đã mất là 1 cú điện thoại gạch tên tớ ra khỏi hiện tại và đưa tớ vào trong dĩ vãng. Ôi không ! Những giây phút cuối cùng người ta cho tớ vào nhà xác thì điều kì lạ đã xảy ra . Đột nhiên tim tớ đập trở lại , mặc dù là chỉ đập rất yếu. Thật là kì lạ lắm cơ...... ( Nói đến đây Lyn mỉm cười nhạt Tôi thì vẫn cứ đang chăm chú nghe câu chuyện của Lyn )
- ............... ( Tôi vẫn chăm chú )
- Và........ chỉ trong 1 tuần ......... tớ đã trở lại bình thường........ Nhưng trí nhớ của tớ lại mất hết.............. từ đó , tớ bắt đầu sống với cuộc sống hoàn toàn mới mà không lo nghĩ gì , an lành hưởng lạc bên Đức ( Lyn ngừng )
- ............. ( Tôi nheo mày khi chợt nhận ra cái nhìn âu yếm , biết ơn của Lyn )



Thử đọc