Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 15

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

- Cái gì ?????Em mà phải mặc đồ bẩn thỉu của con này hả???? Anh không đùa đấy chứ?....không không không! Em không mặc đồ của nó đâu!....bẩn thỉu…! ( Mai Mai bĩu dài cái mỏ….mà cái bộ đồng phục hiện h của tôi bẩn ơi là bẩn luôn…)
Tên Thái Minh không nói gì, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi…dẫn lên ô tô….Mai Mai tức đỏ mặt , hừng hực hừng hực nắm chặt lấy 2 bàn tay …hối hận,….
- Ấy Ấy…Anh Thái Minh…em biết…ẹm biết rồi…em sẽ đổi mà…sẽ đổi !
Thái Minh nhếch mép 1 cai rồi dừng trước cửa xe…..
Mai Mai nhanh tay túm lấy tay tôi, lôi tuột vào trong…….
…..Dừng lại……
BỐP! ( Tôi bị giáng một phát tát vào mặt từ Mai Mai)
- Cô làm cái gì vậy? ( Tôi lườm Tức giận)
- Mày…..Ai cho mày đi cùng anh Thái Minh của tao?
- CÁI GÌ??!! Vì tao đi cùng hắn mà mày đánh tao hả? Mày nghĩ mày là ai? …..BỐP…. ( Tôi lại tát lại Mai Mai)



- Mày nghĩ đây là đâu mà mày dám đánh tao hả con kia?
- Đây…là nhà mày nhưng tao không quan tâm….
- Mày……
- Nói cho mày biết…. Mày nghĩ tao muốn đến đây sao? Chả qua là tên kia làm bẩn áo tao nên tao mới bắt đền hắn nhá! Không thì đừng hòng..ai ngờ hắn đưa tao vào đây….
- CÁI GÌ???!! Anh ý.,…cái áo này là…là anh Thái Minh làm bẩn á?....HIhIhihi…bạn Hương thân iu ơi… Bạn đổi áo cho mình nhé? Bạn mặc áo như thế này thì bẩn lắm….
Tôi cười thầm trong bụng, biết là Mai Mai cuồng Thái Minh lắm mà…^^….Hahahaha…zại zai thế là cùng….hahahhaa
-Ờ ~~ ( Tôi kéo dài giọng)
Thế rồi tôi với Mai Mai đổi áo cho nhau….
Bước ra khỏi cổng…..Thái Minh đang đứng chờ ở đấy…..
-Anh Thái Minh ak…Em đổi áo cho Hương rồi nè……Hiiihih….Mà thôi! Em với anh đến trường đi! ( Mai Mai hớn hở)
Mai Mai khoác tay Thái Minh…
-BỎ -RA ( Thái Minh gằn giọng)
- Ơ…vâng vâng…..Thế thì đi thôi anh….
- Cút! ( Thái Minh lại gằn giọng….dám đụng đến cơ thể của hắn ư? Không bao h nhé! ^^)
Rồi lại vẻ lạnh lùng…..Thái Minh túm lấy cổ áo tôi , xách lên một cách tàn nhẫn , vứt vào trong ôtô

Mai mai nhìn cảnh này mà cười thầm :” con nhỏ này chết chắc ……..anh TM của mình tàn nhẫn lắm , nó chết là cái chắc …..hahahaha
Chiếc xe BMW phóng thật nhanh……dừng lại ở gara ôtô riêng cho 2 cậu chủ…..Tôi bước ra , chạy thẳng lên lớp…….đã thấy Dương ngồi ở bàn và 1 tốp con gái vây quanh
- Tránh……tránh……tránh ra ! ( tôi hổn hển thở , mãi mới chen được vào trong chỗ ngồi )
- Nhỏ nào thế này ……láo quá…..
…………………… (Đó những tiếng xì xào bàn tán , nói xấu của mấy đứa xung quanh )
- Các bạn vặn volum xuống hộ tớ cái . Đây không phải cái chợ để nói xấu hay cái bảo tang ngắm trai đẹp…..hứ……ak mà ở đây làm gì có zai đẹp , toàn khỉ vs nhau cả lũ….
Xoẹt………xoẹt……….
- Hớ hớ….không có gì ….không có gì ( tôi lắc đầu )
Vừa nói xong , tất cả các ánh mắt của các bạn nam dành riêng cho tôi : sát khi đằng đằng ,. Kinh khủng luôn . Tôi cười trừ biện hộ
- Liệu hồn đấy con ranh !!! ( 1 đứa con gái trong tốp ngắm trai đẹp lên tiếng )
- Ôi ôi ! Hồn tớ đang ở trong vườn bách thú nè……ôi ôi ! Mấy em khỉ , tinh tinh cứ nhắng nhắng ,nhít nhít lên kìa ……cứ nhìn thấy người là tởn hết cả lên
BỐP !!!! ( 1 phát tát trời giáng của con nhỏ kia dành cho tôi )
Thế là hôm nay tôi bị ăn 2 phát rồi T_T. Đúng là dính dáng đến hai tên kia là chết sớm. May mà mình mạnh mé không thì xuống hố lâu rồi .
Tôi lừ mắt…..không đánh lại vì chúng nó có rất đông người , một mình tôi sao có thể xử hết được bọn nó
RẦM!!!
Cảnh tượng kinh khủng thật….
Dương túm lấy cổ áo cái con vừa tát tôi…..vs ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận , anh đẩy mạnh cái con nhỏ đó vào tường. Sau đó siết chặt bàn tay…ở cổ nhỏ….Nhỏ đó giãy giụa , van xin thảm thiết mà tay Dương vẫn không nới ra, không cho con đó con đường sống. Đến khi còn trút hơi thở cuối cùng thì tôi mớ can ngăn :
- Dương ! Cậu định giết người sao ???!!!
- …………. ( Dương vẫn siết chặt , ngày càng chặt……nhỏ kia mắt đã trợn tròn , mắt đỏ phừng phừng vì sắp thiếu oxi ……Tôi cung mở to mắt vid sợ…..sợ Dương sẽ giết người …..)
( Tôi biết đây là nhà Dương làm chủ….giết người cũng chẳng sao vì nhà cậu ấy giàu thế cơ mà …..pháp luật làm được gì nhà cậu…,….)


--------- tôi trở về vs thực tại -------------
- Nếu là vì tôi thì……xin cậu…..đừng giết người ( Nước măt tôi h đã tuôn trào)
Mọi người thì ném nép ở bàn, ai nấy mặt mũi tái xanh , không ai dám can ngăn,……
UỲNH ( Cơ thể của đưa con gái bị ném một cách tàn nhẫn )
Gần như chỉ cần 4-5s nữa thỳ con kia lìa đời rồi . Nhỏ ho sặc sụa rồi thở hổn hển
Khi đã tuần hoàn lại được hơi thở , con nhỏ kia vội vã quỳ trước mặt Dương , lạy đầu lia lịa
- Anh anh …..tha cho em…… em biết lỗi rồi ạ……ạnh……….. ( sau đó lại hấp tấp quay sang quỳ lạy tôi )…….- Chị Hương , em xin chị , chị tha cho em , anh ấy giết em mất
Con nhỏ đó vừa quỳ vừa nói , mặt cắt không còn một giọt máu
- Bạn đứng lên đi , không sao đâu mà
Tôi dìu nhỏ lên rồi giúp nhỏ điều hòa lại hơi thở
…………Cô bước vào lớp…………
Mọi người vào hết chỗ
Thế lại một tiết học lại diễn ra suôn sẻ
-----------------------
- Nè !! Ăn sáng không anh iu ( Con Phương nhí nhảnh gọi tôi )
- Anh ăn “ ruồi ” em tôi………( tôi lè lưỡi )
- Anh ăn RUỒI á ???!!! ( Nó nói xỏ tôi)
-Ờ ………. ( tôi hiểu nhầm ý của nhỏ…… tưởng nhỏ cũng dung ngôn ngữ kiểu ấy )
- Ak !!!! Hôm nay ăn Ruồi , mọi hôm tưởng ăn Nhặng….há há hÁ há ( con kia cười sặc sụa)
Tôi ngớ người , hóa ra nó xỏ mình,….. đã quá muộn rồi
- Ặc……..con kia ày láo nhá….a.a.a.a.a.a . Mày dám nói xỏ chồng mày thế hả ???
- Ái…..ái …….bạo lực gia đình . Ôi là con ơi…..bớ người ta …..hahaha ( Con nhỏ lại ôm bujg cười như điên )
RENG ! RENG !!!!!
------- Tiếng chuông báo hiệu hết h ra chơi vang lên-----
- Mau mà có em trống cứu nhox đấy nhé !! Không em * chit * vs anh
- Hí hí hí hí ( con Phương khúc khích cười )
- Điên
………………………………………….
……………………
Cả lớp đang nhốn nháo thì bỗng im phăng phắc khi Mai Mai bước vào . Tôi cùng mọi người cũng suýt ngã ngửa. Các bạn có biết không ? Mai mai đang mặc bộ đồng phục của tôi- bộ đồng phục bẩn ơi là bẩn , toàn vết tích “ phun ” thức ăn của TM thôi . Nhỏ đó cười toe cười toét mặc cho mùi thức ăn nồng nặc bốc lên . Đối vs Mai Mai , hình như đây là loại nước hoa hàng hiệu @@ Ọe……ọe….tởm ….Cuồng tên TM đến thế là cùng . Va chỉ có mình tôi biết tại sao Mai Mai lại hâm ntn :
- Ê Ê ! Con kia hâm hay sao đấy ! Trông nó như vừa ở bãi rác về ý . !! Chết ! Bãi rác !!??? Tao ngồi cạnh nó…huhuhuhuhu ( Con Phương nhăn nhó )
- Thơm lây còn gì ( tôi nhăn nhở )
- Chết này ! Chết này !! ( Con Phương đâm,s vào người tôi )
- Ui da !!! Đau !!
- Ủa !!! Mà sao hôm nay mày có mùi lạ thế này !!! không ! Không ! rất quên ms đúng
Tôi bây h ms ngửi ngửi lại bộ đồng phục đang mặc . Đúng , đó chính là mùi nước hoa mà Mai Mai vẫn thường dung
- Ak ờ !! Để tao giải thích ( tôi thanh minh , sau đó thuật lại hết chuyện sáng nay cho nhỏ nghe )
Nó không ngạc nhiên mà cười tươi
- Ak ! Tưởng gì….
Cô giáo lại bước vào lớp, cắt đứt cuộc nói chuyện của tôi với con Phương…..
………………………………
……….Lại 5 tiết học trôi qua………..
Hôm nay, tôi thấy Dương đáng sợ ghê gớm ……….chả thèm nhìn mặt, nói chuyện, coi như không có hắn ở trong lớp này…hờ hững luôn…=))
Đi học về, tôi chuồn về trước, không rủ con Phương luôn…Tôi chuồn ra công viên ăn kem, đu quay, chơi trò chơi, ngồi ghế đá một mình….
Tôi ngủ thiếp đi vì mệt trên một chiếc ghế đá…
* * * *
(* chú thích: Đã hơn nửa ngày, Thái Minh và Dương không gặp nó, hai người cứ lồng lộn hết cả lên…sai người đi tìm hết nơi này đến nơi khác)
(* Thái Minh: Tìm con nhỏ cho tao….Nhỏ mà có mệnh hệ gì thì….RẦM! ( TM đập mạnh tay xuống bàn)*)
(* Dương: Tìm thấy con nhóc chưa? Không tìm thấy thì tự kết liễu đi……( Dương gằn giọng)*)
* * * *
- OÁP…P….P…P…( Tôi ngáp rõ dãi)
Trời đã sẩm tối rồi…
- HẢ?/? Mình ngủ nhiều như thế này hả? Chết rồi..về mau! ( Tôi lúng túng)
…………………….
KIIIITTTTTTT’’’’……..
………………………
Tôi vừa chạy ra khỏi cổng công viên thì dừng lại gấp khi suýt đâm phải mui xe của hai chiếc ô tô..O( Không cần nói chắc ai cũng biết là ô tô gì rồi…..=))
2 chàng trai lại bước ra……vẻ mặt hầm hầm…ánh mắt lộ lên rõ tia tức giận…..
- ĐI – ĐÂU? ( Hai chàng trai cùng gằn giọng)
- Hai anh ở đâu ra thế này?? Mà hai anh làm sao thế hử? Mặt cứ như bao công vừa xử án xong ý! Đâu là đâu chứ? Chả hiểu? ( Mạt tôi vẫn ngay thơ như con nai tơ)
- NÓI! ( Lại lần nữa đồng thanh…nhưng lần này dữ dằn hơn….)
- Ơ…..Đâu là đâu cơ chứ? Từ trưa tôi ngủ ở đây chứ có đâu đâu…..Vừa ngủ dậy, đi đâu đâu mà khó chịu thế? ( Tôi thản nhiên thanh minh)
PẰNG! ( Câu nói đó như là một phát sung bắn xuyên tim hai chàng trai…
(*t/giả: Mất công lo lắng cho nhỏ, tưởng nhỏ bị làm sao cơ chứ…ai ngờ là nhỏ ngủ cả buổi ở đây@@ ….. Tôi nghiệp hai hoàng tử nhà ta quá……hihii)
- NÓI - LẠI! ( Gằn giọng)
- Ngủ ở đây - Vừa mới dậy chứ đi đâu ! Haizz ( Tôi dài giọng ra mệt mỏi)
Chưa đợi hai tên đó lại gần, tôi lấy đà, lấy hết sức chạy thẳng ra khỏi công viên.
2 bọn hắn ngạc nhiên vì thái độ của tôi…
Tôi vẫn chạy, cố chạy, rút điện thoại từ trong túi ra, tôi alô cho con Phương:
- Guẩy?? ( Tiếng con Phương lanh lảng bên đầu dây)
- Đến đón anh đi….Anh đang sắp chết đến nơi rồi nè!!!!!!!!!!..............
- Sao ? Lại sắp chết ak? Thế cả ngày nay mày đi đâu đấy?
- Hỏi nhiều…đến đón đi tao nói cho
- Ờ…Liệu hồn….
- Tút tút tút……
(* chú thích: Sau khi nói chuyện qua điện thoại với Hương song,m Phương bấm điện cho Thái Minh:
- Cậu chủ!
-Nhỏ đâu?
-Cậu chủ không phải lo đâu…mọi việc cứ giao cho em…
- Đưa - nhỏ - đến – đây! ( TM gằn giọng)
- Xin lỗi cậu….Em thấy nó bây giờ mệt mỏi lắm rồi…Cái gì đến sức chịu đựng của nó thì nó sẽ kết thúc hết đấy ạ…..Cho nên là cậu cứ kệ nó, giao nó cho em….em sẽ giải quyết…..Cậu hãy yên tâm….
- ……… ( TM không nói gì, và Phương cũng biết TM đã đồng ý)
-AK….
- NÓI!
- Tên Dương đã bắt đầu hành động rồi đấy! Cậu cũng phải hành động thôi! Nhân lúc nó đang giận hắn thì phải bắt đầu thôi…
- ……. Tút tút tút ………..*)
* * * *
* * * *
* * * *
Cuối cùng thì tôi cũng thấy bong con Phương thấp thoáng xa xa….Tôi reo lên:
- Sao lâu thế mày???
- Phải từ từ……Để người còn thở nữa chứ……( Con Phương cáu yêu)
- Ờ….Mà nè…hum nay tao ngủ nhà mày nhá! Tao sợ phải ở nhà bọn hắn lắm…hức hức… (* Phương giả vờ không biết *)
- CÁI GÌ?? !! Ở nhà “ bọn hắn” ??? Là sao????
- Ơ…ơ…Không không không không…không có gì ..tao nhầm ấy mà….
- Nhầm?!!!!
- Ờ thì…..nhà của tao là nhà mượn của tập đoàn nhà bọn hắn. Không phải nhà bọn hắn thì là gì?
- Thật không?
- Thật! ( Tôi gật đầu chắc nịch)
- Tạm tin! ( Con Phương chẹp miệng)
(* Thực ra, Phương đã biết từ lâu, tất cả mọi việc đã và đang xảy ra..*)
…….Bỗng…..
- MÀ CÁI CON KIA! MÀY LÀM TAO TỪ NÃY QUÊN MẤT! MÀY ĐI ĐÂU CẢ NGÀY HÔM NAY?!! MÀY CÓ BIẾT TAO LO CHO MÀY NHƯ THẾ NÀO KHÔNG? TƯỞNG MÀY BỊ BẮT CÓC RỒI CƠ ĐẤY! ( Bỗng con Phương sứng sổ gân mặt lên quát tôi)
- Mày bị “ấm đầu” ak mà tự nhiên nổi khùng lên thế….Ơ…lạ nhỉ? Tao ngủ quên ở công viên XX , bây h mới dạy….mà sao mày lại giống hai tên khùng kia vậy hả?
- Nói lại con kia….Ai khùng hả? ( Con Phương dơ nắm đấm)
- Ak mà thôi! Về mau đi mày…tao buồn…. lắm rồi!
- Buồn….????!!
- Phư..phư….đầu óc mày trông sáng sủa thế mà đen tối….Tao buồn ăn ý mà…..vội quá nên nói lộn…
- Có mà mày ý! Mà thôi…có định về không? ( Con Phương đánh trống lảng)
- Tất nhiên!
Sau đó tôi nhảy vút lên xe con Phương rồi đi về nhà nó….
* * * *
Thế là hôm nay tôi ngủ ở nhà con Phương….đáng nhẽ hôm nay tôi “ thuộc quyền sở hữu của Dương” (* theo hợp ước của TM và D thì là thế*)….nhưng từ giờ hãy “ nghỉ đi khỉ ơi”….^^
Về đến nhà con Phương…ôi! Sao ngôi nhà này kiến trúc giống nhà tôi thế nhở? Phải nói là từng cái phòng, công trình phụ giống y nhà mượn của tôi…..Trùng hợp nhỉ? …Mà thôi…ôi cái bụng..không ăn là mất hết lí trí….chén rồi ngủ thôi.
- Ê! Nhà này có “mồi” gì không?
- Tất nhiên…… Phương này làm sao mà có thể không “đớp” được …………. À mà tao để thức ăn trên bàn ý………. Mày cứ ăn trước đi………. Tao có chút việc, chút nữa tao về ăn sau……
- Ừm!Về nhanh nhé!
- OKEY!
Thế rồi con Phương phóng xe đi luôn……………
(* Chú thích:
………………………………
- Cậu chủ! (Cả một tốp khoảng 50 người hô thật nghiêm trang)
Thái Minh phẩy tay cho qua.
- Anh hai! (lại hô)
- Chị hai! (lại hô)
Anh hai và chị hai này không ai khác Hải sẹo và Phương shin. Hai người này vừa nghe thấy tên nhau liền liếc nhau, bắt gặp ánh mắt của nhau, nhếch mép, rồi đi tiếp vào vị trí của mình
- Chúng ta hôm nay có một cuộc giao dịch với bên kia. Mọi người hết sức cẩn thận (Phương shin dõng dạc
- Rõ! (Cả tốp đồng thanh)
- Hahahaha! Kelvin! Không ngờ anh lại chí lí đến thế. (bỗng có một tiếng cười chế giễu phát ra) (đó là Hải xồm).
- Tên tao không phải cho mày gọi! Hừ! …..!
- Kelvin với Thái Minh thì có khác gì nhau……..mỗi tội…………
- CÂM! (Thái Minh gằn giọng)
- Cái tên lừng lẫy một thời, nay đã đi vào quá khứ rồi và cũng là cái tên đánh dấu một cuộc tình với người yêu quá cố……. hahaha!
(* Chuyện tình quá cố của Thái minh: Người con gái duy nhất mà Thái Minh yêu đã lìa đời bởi một căn bệnh tim)
- Cạch ! (Thái Minh ánh mắt đỏ ngầu tay cầm và chĩa súng vào Hải xồm )
- Hahahaha!Tôi biết là chỗ của anh! Nhưng làm như thế này thì sao có thể “tranh giành” với anh được chứ
- Được rồi! Vào vấn đề! (Phương shin lên tiếng………….vì cô là người dẫn dắt trương trình mà.)
- Háo ra chị hai của bang này là chị à? Rắn độc………. uổng công chị tôi coi cô như bạn thân……Vậy mà phản bội nhỏ…….. Cô sẽ phải hối hận……Hóa ra nhỏ ở đâu, tên Thái Minh cũng tìm ra đầu tiên, chính cô đã tiếp tin à? Hahaha. Yêu nữ.(thằng Hải- chính là Hải Xồm)
- Ta không phản bội ! ta chưa bao giờ phản bội nó…….ta luôn coi nó là bạn thân……chỉ là……ta muốn tốt cho nó mà thôi
- Miệng nam mô bụng bồ dao găm.
- Tùy nhóc.
- Đừng gọi ta là nhóc…….cô không xứng……
- CÂM!( HAI NGƯỜI- THÁI MINH – DƯƠNG QUÁT)
- ……………………………(Im luôn)
- E hèm…..! E hèm…..! Vào vấn đề!( Phương Shin vào vấn đề)
- ………………………
- Cậu chủ tôi- muốn tham luận với anh……..(Phương Shin chỉ vào đối thủ- Dương)
- ……….
- Nếu ai dành được trái tim của Lương Oải Hương, người đó sẽ được thừa kế cả tập đoàn.
- Duyệt! (Phương lại tiếp)
………….
………….
……………………………
(* Những ngày tiếp theo vẫn ra như thằng, vẫn Dương – Thái Minh vẫn qua qua lại lại rước tôi……….. và cái “hiệp ước” của hai hoàng tử vẫn vậy *)