Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 12

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

Nhìn Thái Minh lúc này thật sự rất đáng sợ….tôi không dám lên tiếng không thì….tôi chẳng dám nghĩ đến hậu quả của nó. Haizz.
- Sao tao phải bỏ? ( Dương nói)
-BỎ RA! ( TM hét, đôi mắt toát lên như 1 con quỷ khát máu)
Tình hình bây h hết sức căng thẳng. Cả tòa nhà của TM căng như 1 quả bong. Chỉ cần 1 cái kim châm vào là….BÙM!
Tôi muốn càng nhanh càng tốt thoát ra khỏi cái hoàn cảnh đáng sợ này…tôi đành đánh liều vậy… ra sao thì ra. :
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Này! Tôi có ý…….
- CÂM! (Đồng thanh)
Chưa kịp nói hết câu thì hai tên kia đã chặn ngag họng rồi….Thật là bực mình…
- BỎ TAY TÔI RA!
- CÂM! ( Dương quát)
- BỎ RA! ( TM gằn)
- Dương ak? Cậu bỏ tay tôi ra! Có thì nói rõ luôn. Cứ như này nữa thì hai người lại vaò viện nữa mất thôi.
Dương hướng mắt ngầu ngầu vào TM.:
- MÀY HÔM QUA…- HÔM NAY- TAO ! .( Dương phán)
- MÀY NGHĨ HÔM NAY NHỎ SẼ Ở NHÀ MÀY Ư? (TM tự tin)


- Tất nhiên.
2 mắt của 2 chàng trai nhìn nhau như đang muốn giết nhau…
-Bây giờ tôi đi học! Hai anh đứng đây mà “ cắn nhau” nha?
-ĐỨNG LẠI! (Đồng thanh)
- Hai thằng điên…( Tôi nói nhỏ thế mà hai tên kia cũng nghe thấy. Thực ra tôi nói thế chủ yếu cho 2 tên đó nghe mà…hihi….Tôi không cảm thấy sợ nữa mà cảm thấy buồn cười…quá hài! Bọn hắn đang ghen với nhau ư? Haha)
- NÓI LẠI! (Đồng thanh)
Tôi vẫn bước đi tiếp và lại nói nho nhỏ…
- Dở hơi!
- Đứng lại! ( 2 tên gằn giọng)
Tôi không đứng lại mà vơ luôn lấy chiếc cặp sách, phóng nhanh, nhanh luôn ra khỏi nhà TM.,,, chạy, trốn..
-Phù…! ( Sau khi đã trốn được vào 1 con ngõ hẹp, tôi mới thở dài…)
- Sắp đến trường rồi, cố lên Oải Hương! ( Tôi tự động viên mình)
( * Chú thích: TM và Dương phóng xe đi tìm, ánh mắt rất giận dữ, giận dữ vô cùng. Còn nó thì vẫn thản nhiên như con điên vừa ra trại, tung tăng đến kinh khủng…*)
KIIIITTTTTT’’’ !! Chợt tôi chói tai khi 2 bên tai tôi có tiếng phanh xe chói kinh khủng..
Cảnh tượng bây h có thể miêu tả: LEXUS- TÔI- BMW
Cùng 1 lúc, 2 xe kít và tôi đứng giữa hai cái mui xe của 2 bọn hắn.
2 cánh cửa của xe bật ra, 2 chàng trai “sát khí đằng đằng” tiến lại gần tôi.
Không hẹn, cả 2 chàng trai đều nắm lấy khuỷu tay tôi, lôi đi. Kết quả là tôi bị giằng co, 2 tay của tôi đã bị giữ chặt.
-CÁC ANH…????
-CÂM ( Cả hai đồng thanh)

………im lặng……….
-Ê! Hương! Muộn học rồi! Đi học thôi mày ơi.
Con Phương từ đâu tiến lại, làm 1 hành động rất anh hung, có hai hoàng tử ở đây mà dám tranh giành với hoàng tử à?
2 chàng trai lườm con Phương…
-Bỏ ra! ( Tôi gằn giọng)
-CÂM! ( Lại bắt tôi câm sao? Tôi có mồm mà. Sao lúc nào bọn hắn cũng không cho tôi nói thế nhở?..... Sự kiềm chế của tôi có hạn…mà khi lên đến đỉnh điểm thì đừng hỏi tôi là ai…..@@)
- BỎ RA! ( Tôi hét)
-Đừng – mơ ! ( TM cũng gằn giọng)
-Cô dám ra lệnh cho tôi?
- Hai anh tưởng hai anh là ai? Cho tôi ở nhờ thì có thể tôi sẽ nhịn sao? 2 anh đã nhầm. chia buồn.
Sau đó không cần ra lệnh, tôi hất mạnh tay của 2 tên đó ra, lạnh lùng bước đi, bước ra chỗ con Phương. Mặc kệ bọn hắn, tôi dắt tay con Phương đi luôn, thong thả đến trường.
Còn về phần TM và Dương thì cả 2 tên nhìn nhau “đắm đuối” xong thì cả 2: Trường THPT Chương Dương.
………………………………………….
Tôi thì đang tung tăng đến trường cùng con Phương, 2 đứa vừa đi vừa nói nói cười cười , ồn ào cả 1 con đường…
- Phương này! Em vừa cứu anh 1 bàn trông thấy…Thanh ciu vi na miu nhóa! Moa Moa! ( Tôi nháy mắt tinh ngịch)
- Hổng cóa chi…..hehehe…. Vợ chồng mình sống chết có nhau mà…….
- Hahahahahahaaa! ( Hai chúng tôi cười nói vui vẻ)
Đi được 1 đoạn thì con Phương đột nhiên lên tiếng:
-AK Hương này!
- What?
- Mày thấy tên Dương và anh Thái Minh bây h lạ không?
- Có!
- Lạ như thế nào?
- Càng ngày càng hâm, hãm tài, hâm càng hâm, như 2 thằng vừa ra trại,….bla bla…nói chung là nhiều nhiều……Kiểu gì ý..
- Ặc ặc…mày nói anh ấy như thế ak? Anh ấy ko như mày nghĩ đâu..
- Anh ấy????/ ( Tôi ngạc nhiên)
- Ak không….mà ….à…hơn tuổi gọi anh đứng rồi còn gì…ai như mày ý…../..
- hả? Con phản bội bạn bè kiaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!! Mày chết với tao…
Thế là tôi với con Phương đuổi nhau trên vỉa hè….
- Mệt quá! Dừng lại…muộn học kìa…. hừ hừ hừ ( Tôi mệt đứt hơi)
- UM…Mệt thật….
- Ak…. vừa nãy nói tiếp nha….2 anh ấy thích mày đấy…hihi ( Con Phương chớp chớp)
- HẢ? MÀY…MÀY NÓI CÁI GÌ CƠ???????????????!!!!!!!!!! TAO KHÔNG NGHE NHẦM ĐẤY CHỨ?????? ( Tôi trố mắt…ngoáy ngoáy cái lỗ tai)
- Ak ………tao nói………. Ê mày ! Đến trường rồi ( Con Phương đột nhiên đổi chủ để )
- Hả???!! Ừ… đi bộ mà cũng nhanh thiệt..
- Ờ! Mày ơi! Trường mình có vụ gì hót hay sao ý mà bọn nó cứ bâu ở đấy nhiều như kiến thế?
- Tao cũng không biết…ra xem cái gì đi mày ơi..
- Ừ…mau!
Thế rồi tôi với con Phương hai đứa chạy ra xem
* * * * *
Trở lại với TM và Dương, 2 tên này lao xe tới cổng trường thì đỗ luôn ở đấy. Cả 2 đều bước ra xe rồi lườm nhau bằng ánh mắt chết choc.. điều đó chính là nguyên nhân gây ra sự lộn xộn trước cổng trường.
* * * *
Tôi và con Phương 2 đứa khổ sở lắm mới chen được vào giữa đám đông để xem ai là nguyên nhân của vụ lộn xộn này. Khi vào đến nới, tôi suýt ngã ngửa ra đằng sau khi thấy nhân vật chính là tên Dương và tên Thái Minh : “ Oái oái…chết! Phải chuồn luôn thôi không thì khổ.”. Nghĩ cũng đủ sởn da gà với những hành động quái dị của 2 bọn hắn sắp làm rồi..@@. Tôi liền cố gắng len luôn ra ngoài. Dương và TM đã nhìn thấy tôi rồi. Dương thì lạnh lùng bước đi, đám đông phải tản ra cho “ hoàng tử” đi. Còn TM cũng không phải tay vừa, hắn từ từ rút điện thoại trong túi ra gọi cho thuộc hạ…
(* cuộc nói chuyện qua điện thoại: - Cậu chủ..!!
- Lớp 10a1- lôi con nhỏ tên Oải Hương tới đây- nhỏ đó mà có chuyện gì thì đừng ai mong sống .
- Dạ!
TM lạnh lùng dập máy *)
Tôi với con Phương trốn từ nãy bây h mới dám ló đầu ra.. Cứ như vừa vượt ngục vậy @@...Tôi bây giờ mới vắt chân lên cổ mà chạy lên lớp…vừa đi hết cậu thang, tôi thấy trước của lớp có 1 tốp người mặt mũi bặm trợn đứng ngoài, sau đó từ trong lớp bước ra 1 thg` còn bặm trợn hơn…tôi trố mắt vì đây chính là tên “đàn em”của TM.
- Phương ơi! ( Tôi thều thào)
- Ơi?
- Chết tao rồi mày ơi….nhìn kìa ( tôi chỉ chỉ cái tay hướng đến tốp ng` kia)
- Thì sao? ( Con Phương ngây ngô)
- Mày không thấy gì à?
- Có!
- Thấy gì? ( Mắt tôi sang lên )
- Người…( Con Phương phán 1 câu làm tôi như muốn đổ người)
- Trời ơi! Tao lạy mày….Người của TM đấy…..Cứu tao đi ….
- Hiihii! Tao nói có sai đâu…ảnh thích mày mà! Hihihi
- TRẦN LAN PHƯƠNG!!!!!!!!! ( Tôi hét to ….tất cả ánh mắt của tốp người kia sáng hết cả lên khi đã tìm thấy con mồi…_)
- Hức hức….Phương ơi.,…giúp tao đi mà…..tao xin mày đấy…
- OK!
Tên cầm đầu chuẩn bị bước ra chỗ tôi thì Phương nhanh chân chạy ra chỗ hắn, nói nói cái gì đó, xong rồi 1 lúc sau bọn người đó mới được lệnh rút đi.
(* Cuộc trờ chuyện của Phương và tên cầm đầu:
- Nè! Các anh có thể rút.
- Tránh ra! Mày muốn chết à mà cản trở công việc của tao?
- Vậy thì xem lại đi, xem ai làm cản trở công việc của ai. Tôi là Trần Lan Phương….Chắc các anh cũng biết thân phận của tôi hiện giờ?
- Mày…. Trần Lan Phương??!! Ơ…. Mày là Trần Lan Phương?
- Đúng!
- Mày mới được phong chức chị hai trong các thuộc hạ, sau tao sao?
- Đúng! Hải Sẹo ạ! ( Phương nhếch mép 1 cái)
- Phương Shin ! ( Tên Hải sẹo nói nhỏ)
- ( Phương mỉm cười) ……. - Dù sao cũng là anh em cả…..Tôi được lệnh ở bên cái Hương rồi…bảo cậu chủ cứ yên tâm, mọi người không phải lo…..Rút! (Phương ra lệnh)
- Rõ! Chị Hai!
- Đi thôi….Anh Hai!
- Um… Bây h mới biết mặt chị Hai của cái bang này như thế nào...không đến nỗi nào phải không? Là anh Hai mà còn chưa bao h nhìn thấy chị Hai thì phải gọi thân phận rất không tầm thường rồi…. Bí ẩn phết nhỉ? ( Hải sẹo nhếch mép) …
- (Phương nhếch mép)..- Tất nhiên…ta còn gặp nhau dài dài anh Hai ạ…
Thế rồi lại 1 cái nhếch mép, Hải sẹo dẫn đàn em đi …..về. *)
………………….
Tôi cứ ngồi đó há hốc mồm mà chờ đợi….Cuối cùng, bọn du côn kia cũng đã rút đi….
Lấy lại vẻ hí ha hí hửng, con Phương chạy lại chỗ tôi:
- Ê Hương…thế là OK rồi….hihi
- Ôi Phương! Tao yêu mày quá xá luôn…Mày là vị cứu tinh của cuộc đời tao….Mày là vị anh hung, là cuộc sống, là tất cả cuộc đời tao………..bla bla bla ( Tôi vừa nói, vừa ôm chầm lấy nhỏ)
- Thôi…thôi …thôi….mày cho tao xin cái…tao sắp nghẹt thở rồi đây này! Ặc Ặc!
- Ờ…ak mà mày làm kiểu j mà đuổi bọn kia đi dễ dàng vậy? Bái phục quá…
- À…à….thì….mấy tên đó mê vẻ đẹp “ Nghiêng nước nghiêng thành” của tao ý mà…hehe ( Con Phương chớp chớp mắt)
- Có mà nghiêng thùng đổ gánh thì có!
- Hahahaah! ( 2 chúng tôi lại cười sặc sụa bước vào cửa lớp)
Vừa vào lớp, 2 chúng tôi đã là tâm điểm của sự bàn tán.
Mặc kệ , tôi với con Phương thản nhiên ngồi vào chỗ nói chuyện , cười đùa vui vẻ như không có ai xung quanh
TÙNG ! TÙNG !!!! hai tiếng trống vang lên
Bỗng Dương từ từ tiến vào bàn
UỲNH !!! Giật thót cả tim ! Hú vía ! Cả lớp im lặng . Hóa ra là tiếng dằn bàn của Dương . Hắn nhìn con Phương bằng ánh mắt hình viên đạn
Phương không có vẻ sợ hãi . Nó vẫn thản nhiên bước về chỗ ngồi
Dương cũng lại lạnh lùng ngồi xuống chỗ ngồi
- Tại sao mi lại mất lịch sự như thế hả ???
- CÂM
- Đồ thần kinh ( tôi lẩm bẩm quay đầu ra chỗ khác )
- Nói lại !! ( Hắn đã nghe thấy ……thính kinh đấy ……hix )
- Thần kinh !!! Hai an hem nhà mi đúng là thần kinh . Các mi không có từ gì để nói ngoài từ CÂM ak ?? Tiết kiêm lời nói đến thế là cùng
- Nhắc lại ( Dương gằn giọng )
- Cả suốt ngày nói đi nói lại từ NHẮC LẠI nữa ( Tôi lại bắt chước )
Tôi còn chưa blô bla hết thì tự nhiên có cảm giác như mình đag được bay
( Dương tóm lấy cổ áo tôi nhấc bổng tôi lên. Săc….@_@ chết mất ) . Nhưng không vì thế mà tôi chịu khuất phụng mà vẫn cố cãi ngang
- cả suốt ngày túm lấy cổ áo tôi nhấc lên ……nữa ( tôi lại kể tiếp )
Tôi cứ tưởng hắn lại lên cơn ném tôi cái UỲNH cơ . Nhưng hắn không làm thế . Với một tay nhấc tôi lên , một tay đút túi quần , hắn bước ra ngoài cửa
Chợt con Phương chạy theo ra túm lấy cánh áo của tên Dương :
- Cậu có thể đi nhưng…….để bạn ý ở lại
- Bỏ ra nếu muốn sống ! ( Dương gằn giọng )
- Cậu nghĩ …….( Con Phương vẻ sợ sệt , tối sầm
Tôi thì từ nãy vẫn vùng vẫy , nhưng hắn khỏe quá, không làm gì được…càng quẫy,…..tôi càng thấy khó thở hơn….
………………..
Con Phương từ từ về chỗ , rút điện thoại ra bấm bấm….
(* Cuộc nói chuyện của Phương qua điện thoại:
- Cậu chủ!
- Nói!
- Tên Dương bắt cái Hương đi rồi!
- Thằng khốn! ( TM gằn giọng)….- Đi theo nó cho tao…..tút….tút…*)
Con Phương mỉm cười nhẹ rồi đi ra ngoài cửa …
Tôi khi bị tên Dương xách cổ áo đi ra ngoài thì tôi chỉ biết quẫy và la hét,,,, ồn ào cả 1 sân trường……Tôi càng quẫy mạnh thì càng khó thở…Bây h tôi không còn cảm giác gì ở chân nữa , đôi chân đã tê cứng



Thử đọc