Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 05

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

Rồi tôi đi theo hắn ra xe và đến trường. Ngồi sau chiếc xe SH ( ú uồi! Đúng là con nhà giàu có khác) của hắn, tôi nhắm tít mắt vì sợ quá. Tốc độ lái của hắn kinh khủng thật. Đang lúc trên đầu có tỉ tỉ tỉ ngôi sao thì...
- Đến trường rồi! Cô có định xuống xe không hả?
Tôi từ từ mở mắt... Thấy mình đã an toàn, xe dừng hẳn thì mới nhẹ cả người:
-Chưa đến tuổi lái xe mà lái ác chiến quá vậy...hay là muốn biểu hiện trước mặt tôi chứ gì?
- Cô xứng để tôi phải làm thế sao?
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Có anh mới không xứng để biểu hiện trước mặt tôi thì có
Thế là lại 1 cuộc võ mồm xảy ra....Có bao nhiêu con mắt nhìn chúng tôi chằm chằm.
-NHÌN GÌ MẤY NGƯỜI VÔ CÔNG DỒI NGHỀ KIA? ( Tôi khó chịu khi có tiếng xì xào ghen tức với tôi :" con kia đang muốn tiếp cận hot boy khối 9 kìa....bl blka)
Tất cả đều im thin thít hết cả... Vì tôi là " đàn chị " cho nên bọn nhóc phải kiêng nể và giải tán ngay
Thấy mặt tôi hầm hầm... Hắn bào chữa :
-Này! Định đứng đây làm tượng triển làm ak?
- Lãm cái đầu anh. ( tôi nguýt tên đó 1 cái rõ dài)
- Thế cô định đứng đây?
-Tất nhiên là không rồi...mà anh vô lớp trước đi. tôi có tí việc.
-Việc gì?


-Ô hay! Vô duyên à nha ! Đi woashington city mà cũng bị " tra khảo" nữa hả? ( Tôi lấy lí do để chuồn)
-Woashington city? ( hắn tò mò)
-Là " vê kép xê" đấy! hâhhaa
Hắn ngượng quá....hahaha...
-Thôi! Tôi đi đây...có gì thì đợi tôi đi " Hoa Kì" về nhé! haha( tôi vừa nói vuiwaf cười...hắn chín mặt...tức giận....ko đợi j thêm... Tôi chạy đi luôn...)
****************
Đang đi trên con đường hoa lá, cỏ cây tung bay, thả hồn trong gió mát ...
-Này! Lương Oải Hương!
-Ơ! Mi làm gì ở đây đấy Lương Mạnh Hải?
-Này! Tên của ta ai cho mi gọi linh tinh thế hả?
-Vậy sao? Thế tên ta mi cũng được gọi hả?
- Thôi! Mà hôm qua mi đi đâu mà không về nhà đấy! Con gái con đứa dám đi sớm về muộn thế hả?
-Chả đi đâu...
-Thật sao? (nhếch mép)....-Ta thấy mi đi cùng tên Dương mà..
-Hả? Dương/ Mi biết hắn ta?
-Không những biết...Bịn ta còn là bạn thân ế.
-Thân? Sao ta ko biết nhỉ?
-Đần như mi thì biết cái j....Ta là hot boy mà.
-Hót....Hót cái j cơ chứ.....hót...ấy thì có
-Sao? ( Mạnh hải như đang sắp nổi giận)

-Hờ...ót...hót.....bờ...oi.....boi......được chưa?( tôi đánh vần)
-Cẩn thận đấy! Ta mách papa cho coi.
-Ấy đừng mà...Em zai đáng yêu của chị...Cho chị xin lỗi đi.....Rồi chị sẽ khao em 1 chầu mà. Nha!
-No!
-Đi mà em trai độc nhất vô nhị của chị...Nể tình chị là chị duy nhất quả đất của em mà tha cho chị đi...Cũng tại chị cứu Dương nên mới phải ở lại nhà tên Thái Minh thôi mà!
-Thái Minh?
-Ờ...Thì tên Dương bị bọn côn đồ đánh...ta thấy hắn bị đánh ghê quá nên dùng "mĩ nhân kế" hạ gục chúng...rồi cứu hắn htui mà....Ta cũng cứu cả tên Thái Minh nữa...hehe...xem chị của mi giỏi không?
-Thôi! Ta có việc rồi! Ta đi đây! Tối về ta bắt ngươi khao 1 chầu nhé! Nhớ đấy!
-Mơ đi...Ngươi ưởng thật sao? Đầu óc non nớt thật.
-Cứ thử đi... Không thì ốm đòn với papa...đk em chổi lông gà "hôn đít" nhé! haha
-Oke! Oke! Ta sẽ khao là được chứ j.
Reng! Reng!
Đúng lúc đó thì tiếng chuông báo hiệu giờ vào học đã đến....Tôi đi ngay về lớp.
Bắt đầu với một tiết học suôn sẻ .
................................
RENG!RENG ! Chuông báo hiệu giờ ra chơi đã đến . Tôi phi thật nhanh xuống \\" Căn-tin \\" Yêu quý của mình
- Ôi ! Lại muộn mất rồi ( Tôi thất vọng não nề vì thất \\" Căngteen \\" quá đông )
Tôi cứ đứng than ngắn thở dài : \\" Chị xin lỗi em nhé !! Chiếc dạ dày yêu quý của chị : . Bỗng...........
- Này con kia ! CÚT !
Tôi quay mặt lại : \\" ÔI ! Lại mấy tên du côn hay đi cùng tên Thái Minh \\" .
- Ơ ! ........ ( Tôi nhăn trán và chợt nhớ ra cái gì đó quen quen lắm )
- Cút..............! ( Thằng đó lại chởi tôi , chưa nói hết thì đã có tiếng xen vào )
- Câm ! ( Tên Thái Minh lạnh lùng nói )
Xong rồi cả bọn kéo nhau đi , không đôi co với tôi như trước nữa . Lại là tên THái Minh bước đi trước . Trước khi đi hắn không quên để lại cho tôi một câu \\" Về đợi tôi ở cổng trường \\" . Tôi không thèm quan tâm , cái đồ..........
- Ơ ! Sao mình lại cảm thấy có cái gì đó quen thế nhỉ ?
Tôi không quan tâm nữa vì em dạ dày đang kêu đói \\" Chị Hương đáng yêu của em ơi ! Chị cho em măm măm đi chị \\" . Tôi đang tập hợp các chất xám trong não bộ lại \\" wen \\" rồi lại \\" wen \\"
RENG!RENG! ( Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ ra chơi lại vang lên )
Tôi vẫn không để ý gì tới xung quanh . vẫn miên man theo dòng suy nghĩ
- Này ! Cô không định vô lớp ak ?
Chợt có 1 tiếng nói vang lên , rất quen . Đó là Dương
- Sao ?
- Vào lớp được nửa tiếng rồi đấy . Tôi tưởng cô bị bọn nào bắt cóc cơ
- Sao ? ( tôi cau mày nhưng ẫn chưa thoát ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn dộn ấy )
- Cô không bình thường ? ( Hắn hỏi hơi đểu đểu )
- A ! ( chợt trí óc tôi phát hiện ra điều cần phát hiện _ - Mấy người vừa nãy là mấy người tối qua mà . Hả ? Lúc đó cũng có tên Thái Minh ở đấy ! Chả lẽ........ ( Tôi lẩm bẩm )
- Này ! Đồ \\" đít nhái dở hơi \\" . Định bỏ học thật ak
- Thôi ! Vào lớp đi
Rồi tôi theo Dương vào lớp . Trong giờ học tôi không thể nào tập trung được . Trong đầu tôi bây giờcos vô vàn các câu hỏi mà không có câu trả lời : \\" Tí nữa phải tìm hiểu mới được \\" ....Tôi nghĩ vậy
Reng ! Reng ! ( Tiếng chuông hết tiết 5 vang lên )
Tôi cất dọn sách vở ra về
Tôi chuẩn bị bước ra khỏi lớp thì Dương giữ lấy khuỷu tay tôi
- Gì vậy ? ( Tôi hỏi )
- Tôi sẽ chở cô về
-Ơ.....! Thái Minh................! ( Tôi đang chuẩn bị thắc mắc thì Dương chen vào luôn )
- Kệ hắn !
- Thôi ! Tôi đã hứa với Thái Minh rồi . Cậu đưa tôi đi , Thái Minh đón tôi về.........
- Không !
- Thì.... ( tôi dắn đo )
- BỎ TAY CÔ ẤY RA !! ( Bỗng nhiên có 1 tiếng gằn giọng ghê rợn )
- Không bỏ ( Dương nhếch mép )
BỐP ! BỐP !!!
2 Hotboy đang tranh giành nhau để được đưa 1 \\" mĩ nữ\\" về nhà . Hai chàng trai này lực lưỡng , đai đen karate \\" uýnh \\" nhau không phân thắng bại
- DỪNG LẠI ( tôi hét )
---------- Vẫn không dừng----------------
-Này! 2 thằng khùng! Bọn mi dở hơi ak mà tự nhiên đánh nhau…..( Tôi đã quá tức giận)…-Ơ!... (Đầu tôi lại logic lại với nhau.: “Hôm qua tên Dương bị đánh, tình cờ….có cả tên Thái Minh ở đấy. Bây giờ 2 anh em ruột thịt của nhau lại đánh nhau không thương tiếc…cái gì vậy trời…haizz. Quan tâm làm j cho mệt óc…thui zậy.)
Dừng luôn. 4 cái mắt đằng đằng sát khí chĩa vào tôi . Nhưng tôi vẫn dõng dạc nói:
-Khùng! Khùng! Khùng! Các anh khùng vừa thôi nhé! Tôi không rảnh mà đứng đây ngắm cảnh “ gà cùng 1 mẹ suốt ngày đá nhau” đâu nhé!( thế rồi tôi nguẩy người bước đi)
Bỗng 2 tay tôi bị giữ chặt và ng` giữ chặt 2 tay tôi không ai khác chính là 2 tên khùng Dương và Thái Minh…chả hiểu 2 tên này hum nay bị làm sao nữa…Điều đó càng làm tôi bực bội hơn):
-MẤY ANH DỞ HƠI THÌ DỞ HƠI 1 MÌNH ĐI! ĐỪNG CÓ LÔI TÔI VÀO NHA! BỎ RA (Tôi thét… rồi tôi lấy hết sức để hất 2 tay của 2 anh chàng lực lưỡng kia ra. Đi luôn)
Vừa đi ,tôi vừa lẩm bẩm: “đúng là khùng mà! Bực cả mình”.
Tay tôi lại bị giữ lại 1 lần nữa. Nhưng lần này chỉ 1 tay bị giữ lại. Tôi ngoảnh đầu lại, cái bộ mặt “rất chi là đáng yêu” của tên Thái Minh đập ngay vào con mắt tôi.
-Ko ở lại đấy mà đánh nhau à? Đi theo tôi làm gì ( Tôi bực dọc, rồi ngó quanh quanh) – Tên Dương đâu rồi?
-Cút rồi!
-Này! Tôi hỏi anh một câu anh phải trả lời thật nhé?
-…………….
-Anh và tên Dương có phải là an hem that không vậy?
-Phải thì sao, mà không phải thì sao?
-Hôm qua anh là người đánh tên Dương? ( Tôi nghi ngờ về những gì tôi đã phát hiện ra)
-Đúng! ( Hắn vẫn thờ ơ)
- Tôi biết mấy tên đàn em của anh. Là mấy người vừa nãy. Hôm qua tôi tưởng anh không may đi qua đó nên cứu anh. Không ngờ anh mới là chủ của bọn chúng, là người đánh em trai ruột thịt của mình. Ghê thật.
-Cô đừng bao giờ nhắc đến nó trước mặt tôi. Cô mà nhắc đến nó thì đừng trách tôi ác.Tôi sẽ giết nó và cả cô nữa đấy.
-Anh đúng là 1 tên ác quỷ mà. 1 tên ác quỷ đội lốt người.
- Bây giờ cô mới biết?( nhếch mép)
-Phải. Bây giờ tôi mới biết thêm về anh rõ như nào. Từ đầu gặp anh tôi ngỡ rằng anh chỉ là 1 tên kiêu căng, khing người.Bây giờ thì quá rõ rồi ( tôi gật gật đầu tỏ vẻ mỉa mai)
- Con người tôi? (nhếch mép)…-Con người tôi vốn dĩ là vậy rồi. Bây giờ cô mới biết thì cũng chưa muộn đâu.
-ANH KHÔNG PHẢI LÀ CON NGƯỜI ( tôi hét)
-Không phải là con người thì cũng chả liê quan tới cô. Cút! Cút đi cho khuất mắt tôi. Từ bây giờ trở đi coi như chưa từng quen biết nhau .
- Phải! Không liên quan tới tôi! Mà anh không đuổi tôi cũng sẽ đi! Mà anh mới là người bám theo tôi cơ mà, tôi mới là người đuổi anh “cút” chứ nhỉ? Anh có nói “Từ bây giờ trở đi coi như chưa từng quen biết nhau” hả? Tôi và anh từ trước tới giờ có quen biết nhau sao? Không! Không bao giờ nhé! Và bây giờ cũng vậy. ( Tôi thét, rồi chạy biến đi, nhanh. Thật nhanh…..)
1 tuần.........
2 tuần.............
...............
1 tháng trôi qua
Kể từ hôm đó đến giờ tôi và THái MInh chỉ gặp nhau vài lần . Nhưng không phải gặp ở trường mà gặp ở ngoài đường, cũng chỉ gọi là ánh mắt như người qua đường không quen biết nhau , dửng dưng . Tôi cũng chả quan tâm .
Rồi cũng sắp tới kì thi cuối cấp , chuẩn bị cho cuộc thi lên cấp 3 . Chúng tôi , ai nấy đều rất bận rộn cho cuộc thi này .
Hôm nay là buổi thi thử của chúng tôi . Tôi làm bài cũng khá tốt . Đang chuẩn bị phi xe ra khỏi trường thì có tiếng gọi :
- LƯƠNG OẢI HƯƠNG !!!!
Theo phản xạ , tôi quay đầu lại
- Ơ................Lương Mạnh Hải ......! Sao mi lại ở đây ?
- Sao ta lại không thể ở đây ?
- Này..................thằng kia ! À mà thôi ! ( Tôi đang chuẩn bị tư thế để vồ thằng em trai\\" ngoan ngoãn\\" của tôi . Nhưng thôi , tôi có chuyện muốn nhờ nó ý mà )
- Sao ? ( Nó nghi ngờ )
- Hàaaaaaaaaaaaii ! Mi đi đâu suốt cả tháng vậy ? Ta chả thấy mặt mũi mi ở đâu cả ? Bố mẹ thì đi công tác cả tháng vì bận nên không về nhà được
- Đi đâu chả được
- HỖN ! Này ! Ta là chị của mi đấy
- Chị thì làm gì
- Chị thì làm chị chứ còn làm gì . Ak mà này ! Cho ta hỏi 1 cấu nhá !
- Whát ??
- Mi và tên Dương là bạn thân ?
- Chuẩn.......nhưng phải chỉnh . Bạn thân nhưng ta vẫn chỉ là đàn em của anh ấy
- Thì chắc cái gì về Dương mi cũng biết
- Chưa chắc
- Tên Dương với cả tên Thái MInh có phải anh em ruột không ?
-.................phải.................nhưng.....
- Nhưng không bao giờ coi nhau là anh em chứ gì ? ( chưa đợi Hải nói hết , tôi đã phun toẹt ra luôn )
- Sao mi biết ?
- Sao ta lại không biết ?
-Còn gì nữa.......
- Tại sao lại như vậy ? Mi phải nói rõ cho ta biết .
- Tại sao ta phải nói rõ cho mi ? Mi là cái gì của anh ấy ?
-Chả là cái gì cả . Tò mò thích hỏi thì hỏi thôi
- Thế thì \\" NEXT \\"
- Này ! Dù gì thì ta cũng là ân nhân của tên đó đấy . Không thì đã bị tên Thái Minh oánh chết từ lâu rồi
- Mi.........
- Thôi ! Kể đi ! Dù gì thì ta cũng biết kha khá rồi . Kể tiếp đi mà...... ! Ta hứa sẽ không kể với ai đâu ... Mà.......đi..........đi nha !!!
- Rồi ! Im đi thì ta kể cho . Mi mà bép xép với ai là coi như nhà ta ra ngoài đường ăn xin đấy
- Sao vậy ?
- Ở với ba bao nhiêu năm rồi mà không biết ba là nhân viên của tập đoàn SL _ tập đoàn của nhà cậu ta đó
- CÁI GÌ ? Tập đoàn SL lớn thứ 2 thê giới đấy á ? Đó là tập đoàn của 2 anh em nhà đó? ( Tôi đang ở trạng thái cực kì Sock , mắt chữ A mồm chữ O )
- ĐÚng ! Thế có muốn nghe không mà hỏi lắm thế !
- Rồi ! Kể đi
- Anh Dương và anh Thái MInh là 2 anh em ruột nhưng 2 người này chả khác gì kẻ thù của nhau . 2 anh em vì muốn giành lấy tập đoàn SL nên 2 người chém giết lẫn nhau . Mỗi người đều là chủ tịch của 1 tổ chức xã hội đen......Á ! Chết rồi ( Đang kể tự nhiên Hải tím mặt , biết mình vừa phọt ra điều không nên nói )
- CÁI GÌ ?!!!!!!? XÃ HỘI ĐEN ?!! Oh my god !
- Be bé cái mồm đi cái . Không phải là xã hội đen mà à mỗi người có 1 tốp anh em thôi . THÔI ! Ta có việc phải đi rồi . Mi mau về nhà đi . Hôm nay ta cũng không về nhà đâu
- Đứng lại ! Ta chưa hỏi hết mà ! Thế mi là đàn em của tên Dương , thế thì mi cũng là bọn giang hồ ư ?
- Không......câm cho tôi nhờ . Đúng vậy . Mi mà nói với ai là tập đoàn SL cho cả nhà mi ra đường ở đấy
- Ô hay ! Thế nhà ta không phải nhà mi sao ?
- Gần như vậy ...... Ta là đàn em của anh Dương . Anh nuôi thì nuôi ta chứ chẳng nuôi mi làm gì . Nuôi mi chỉ tổ tốn tiền tốn gạo
- Giỏi thì mi đi làm con nhà hắn ta đi , chứ làm con của bố mẹ làm gì
- Thích thì nhích
- Đồ rô ráo rục
- Sao ?
- Chả sao ?
- Mà thôi . Mi có định về không ? Đứng đây làm gì ? Tối rồi đây ( Từ nãy đến giờ tôi vẫn đứng ở cổng trường cùng Hải đấy mà )
- Mi không về thì đi đâu !
- Đâu chả được
- Không ! Về nhà mau ! Có nhà mà không vè suốt ngàu đi lang thang như thằng dặt dẹo ế ! Về nhà ta báo cho papa và em chổi lông gà cho mà coi . HỨ !
- Này ! Này ! Chị yêu quý của em ơiiiii ! Xin chị đấy mà ! Cho em đi nốt hôm nay thôi ! Mai em về ( ÊU ! Đang giở giọng \\" mật ngọt chết ruồi \\"đây mà )
- Thôi ! Có cần phải sến lên như thế không ! Mi làm ta sởn hết cả da gà rồi đây nà
- NHA !!!!!
- Ờ ! Nhớ đấy ! Mai về
- Oke men



Thử đọc