Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo - Chương 04

Tác giả: linhlili thảo chip

Đánh dấu

Ở trong nhà , 1 người con trai ung dung đang ngồi trên ghế Sofa như đang chờ đợi một điều gì đó . Chàng trai nhấc ly rượu trên bàn lên và nhấp vào miệng , nhếch mép đắc thắng
Từ ngoài cửa , dáng 1 cô bé thấp thoáng rồi hấp tấp , hớt hải chạy vào :
- Này này ! Mưa rồi ! Mưa rồi
- Thì sao ?? ( Hắn nhếch mép )
- Đưa tôi về đi !
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Cô nghĩ cô là ai ??
- Tôi nghĩ tôi là tôi ( Tôi cãi ngang )
Mặt hắn tối sầm lại ( Hắn nghĩ :" Con nhỏ này ngang như cua , nói chuyện với nó chắc mình tổn thọ sớm " )
- Cô thích thì tự đi mà về
- Nhưng trời đang mưa , anh kêu tôi về làm sao được
Hắn lại nhếch mép tạo nên 1 nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý
" BỐP!! bỐP !! "
Đó là 2 tiếng vỗ tay của hắn . Bác quản gialaij bước vào 1 lần nữa :
- Thưa cậu chủ , cậu chủ có việc gì gọi tôi ạ
____ Chuẩn bị phòng


Ba từ ngắn " cụt lủn " được phát ra từ miệng hắn
- Chuẩn....b......ị........phòng ? Là sao ? ( Tôi ấp úng nói mãi mới được 1 câu )
- Tự hiểu ( Trời ! Sao hắn tiết kiệm chữ thế nhỉ ? )
Rồi hắn ung dung bước lên lầu về phòng . Còn tôi ? Đứng bất động đúng 20s , mắt chữ O mồm chữ A . Chưa hiểu cái " mô tê " gì hết
- Thưa tiểu thư ! Mời tiểu thư đi nghỉ ạ ( Ông quản gia lên tiếng giải đáp thắc mắc )
- Nghỉ ? ( Phải nói là ngạc nhiên hết mước )
- Chúng tôi đã chuẩn bị phòng . Ở ngay bên cạnh phòng cậu MINH ạ . !
- SAO ?? ( Oh my god !! Ông ta chuẩn bị phòng cho tôi sao ? Thế là đêm nay tôi phải ở đây sao ? )-- Nhưng..........
- Cô muốn ở trong này hay ra ngoài kia chơi với mưa hả ? Hỏi nhiều là tôi đá cô ra ngoài đấy . Câm ( Hăn ở trong phòng nhưng cứ nghe thấy tiếng nhí nhéo nên hắn quyết định đi ra ngoài )
Sau đó tôi liền bấm bụng đi vào căn phòng mà ông quản gia đã chuẩn bị . Vào trong đó , tôi đánh luôn 1 giấc ngon lành . Không biết trời cao , đất thấp là gì .Phải nói là có động đất tôi cũng chẳng thèm dậy
( ở bên cạnh tôi còn 1 người...............ngắm tôi ngủ mà tôi không hề biết )
- Dậy ! Dậy mau ! ( 1 tiếng gọi phá tan giấc mơ đẹp đẽ biết nhường nào của tôi )
- Cho con ngủ thêm chút nữa đi mẹ ( Tôi õng ẹo như bình thường khi ở nhà mà quên rằng mình đang ở nhà Thái Minh )
- Thế con định ngủ đến khi nào ?? ( Tên Thái MInh cười nụ cười nửa miệng )
- Mẹ..................! Con ngủ đến khi nào quên hết ấm ức thì dậy ạ......~_~ ( Tôi vẫn đang trong tình trạng 2 mắt nhắm nghiền lại với nhau chỉ cho mồm hoạt động )
- Thế con có ấm ức gì vậy ? Kể mẹ nghe với .........( Thái Minh phải bịt chặt mũi để lái giọng đi nhưng hắn chỉ muốn phì cười )
- Dạ ! Bây giờ ở trường con gặp phải 2 anh em nhà giàu . Tuy họ giàu nhưng kiêu ngạo lắm mẹ ơi . Nhất là cái tên Thái inh í ạ . Trời mưa hắn không chở con về . Bắt con ngủ lại nhà hắn ( Tôi luyên thuyên mãi )
" Hả ?? Ngủ nhà THÁI MINH ư ?? " ( Mắt tôi nhắm nhưng tôi đang cho não bộ hoạt động hết công suất )
Tôi từ từ mở mắt và cầu mong những điều tôi đang nghĩ không phải là sự thật . Và...................
- A!AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA~~~~

Tiếng hét của tôi có sức công phá rất lớn làm tòa nhà " bật " mái . Hắn phải bịt tai lại và mặt nhăn nhăn nhó nhó
- Cô ! Cô làm tôi thủng màng nhĩ rồi này .
- Hức.......Hức...... < Chẳng hiểu sao tôi lại khóc nhưng có lẽ khi ở trong tình cảnh nàu nên xuất phát từ bản năng con gái >
- Đấy là tại cô vừa nói chuyện vừa nhắm mắt chứ không phải tại tôi đâu nhé !!
- Hức......Hức
- Cô định " hức hức " đến bao giờ. Đã bảo tại cô rồi còn gì . Cô định cho tôi ngồi nói chuyện với mấy cái " Hức hức " của cô ak ~~ ....
Đến lúc này rồi , tôi không còn " Hức hức " mà khóc thật to. Tôi khóc thoe cái kiểu " như chưa bao giờ được khóc " . Hắn vẫn ngồi đấy và đang suy ngẫm 1 điều gì đó . Chợt hắn lên tiếng :
- Này ! Cô biết bây giờ mấy giờ rồi không ?
Nghe thấy câu hỏi " lạc chủ đề " này của hắn tôi liền im bặt và nhìn vào màn hình điện thoại
- Trời ! 5 giờ sáng rồi sao ?? ( Tôi căng mắt ra nhìn màn hình điện thoai . Chẳng nhẽ mình ngue từ chập tối đến bây giờ ư ? Ôi thân hình của tôi ~~)
Đến bây giờ tôi mới quay sang nhìn hắn và không thể nhịn nổi cười
- Hahaha.......! Trời ơi..... Tối qua anh làm gì mà trông anh giống con gấu trúc thế kia .........Hahaha . Nhìn mắc cười dễ sợ ......hahaha....
- Cô có dừng lại ngay không thì bảo ? Nhìn tôi đáng để cười lắm sao ( Hắn trừng mắt nhìn tôi )
Tôi đành pahir kìm nén trận cười xuống mà điềm tĩnh hỏi , mắc dù muốn phì cười lắm :
- Thế anh làm gì đêm hôm qua mà ra nông nỗi này ?
- À....ừm......Học !! Ai như cô, ngủ từ chập tối đến tận sáng hôm sau. Chẳng biết bài vở như thế nào ... ( Hắn pahir đánh lảng sang chuyện khác và lí do hôm qua hắn không ngủ thì độc giả tự biết ^_^ )
- Thì...................( Tôi ngượng trĩu mặt )
- Thôi ! Cô cso xuống ăn sáng không ?
- Không đói ( Tôi vẫn giận chuyện tối hôm qua , hắn bắt tôi ở lại đây mà không hoit ý kiến của tôi )
Hắn không nói gì
- Ọc......ọc.....
Hắn nhếch mép . Còn tôi thì ngượng ơi là ngượng
- Có ăn không ? ( giọng hắn thản nhiên như thằng điên , nhìn ngứa cả mắt )
- Ăn thì ăn
Rồi tôi bước xuống nhà cùng hắn
Vừa bước xuống nhà , tôi thấy Dương- (em trai của tên Thái Minh) đang chuẩn bị đi đâu đó
- Này Dương ! Cậu đi đâu thế ??
- Đâu chả được ( Ôi giời ơi ! Chết mất với 2 anh em nhà này )
- Ở lại ăn sáng rồi hẵng đi nha ( tôi khuyên )
- Sao tôi phải ở lại ?
- Vì đây là nhà cậu
- Nhà tôi ?? Hả ( cười nửa miềng ) ? . Hắn nói ? ( Rồi chuyển con mắt sang tên Thái Minh kia )
- Ờ ! Còn sao nữa ? Vào ăn sáng cùng tôi rồi đến trường chưa muộn
- Không ( rồi hắn lại bước đi )
- Này ..........( toi đangc huẩn bị gọi lại thì...)
- Biến đi ch khuất mắt ! Ở đây phá hỏng chuyện riêng tư của người khác ( Thái Minh nói nhưng trong thâm tâm hắn đang cười rất chi là đểu )
Biết Thái Minh có ý đồ , Dương liền đi thẳng ngay vào bếp , ngồi vắt chân , khoanh tay trước ngực , ngồi trước bàn ăn . Tôi đang đói lên lon ta lon ton đi theo chân Thái Minh xuống bếp . OA ! Nhìn đồ ăn trông thật bắt mắt . Tôi nhanh chóng ngồi vào bàn ăn và bắt đầu thưởng thức . Thức ăn ngon hơn tôi tưởng nhiều . Phong cách ăn của tôi là " mèo gặp mỡ "
Ngửng mặt lên . Tôi thấy tên Dương và tên Thái Minh đang nhìn nhau " đắm đuối " . Ánh mắt hình viên đạn như bắn chết đối phương
- Này ! 2 người có ăn không hả ? 2 anh em nhà anh bị khùng ak
- Câm !!!!!!!( Cả 2 đồng thanh lạnh lùng nói )
Tôi có chút gì đó chẳng lành . Dù sao thì mình cũng có ý tốt mà sao bọn họ lại nỡ cư sử với mình như vậy . Hix hix
Thấy tôi rưng rưng , 2 " hắn " bào chữa :
- Thôi ! ( Lại đồng thanh )
Tôi vẫn rưng rưng
- Thôi đi ! Ý của chúng tôi là vừa ăn vừa nói là không tốt cho sức khỏe ấy . Bây giờ thì cho cô chén tất được chưa . Chúng tôi không đói ( Thái Minh nói )
- Thật không ? ( Mắt tôi sáng hơn đèn pha ô tô )
- Thế có ăn không ( Dương tiếp lời )
- Có ! Chao ôi !
Tôi liền cắm cúi ăn hì hục . Ăn nhanh như chết đói năm 1945 ế
- Ăn " từ tốn " như cô thì gia đình cô phải giàu lắm mới nuôi được cco ( tên Thái Minh đá đểu tôi 1 phát )
- Mặc kệ tôi !! ( Đang sung sướng nên tôi chẳng muốn cuộc chiến sảy ra võ mồm )
Chợt Dương lên tiếng :
- Oải Hương !! Cô ăn xong chưa còn đến trường ? Hay cô thích đi bộ ??
Tôi đang ở trong trạng thái cực kì ngạc nhiên . Tôi mở to mắt , tròn hơn quả trứng gà : " Sao mới sáng sớm tên này đã uống nhầm thuốc gì vậy ? Hăn tốt bụng thế ư ??
- Cô đừng có mà tưởng tượng lung tung . Chẳng qua học cùng trường , cùng lớp , cùng bàn nên cho cô đi nhờ chứ không tôi lại mang tiếng này nọ . Với lại cô còn cứu tôi bởi tên khốn kiếp nào đó ( Hăn nói rồi nhếch mép )
- Nhưng tôi không mang cặp sách.....
- Để tôi đưa cô về lấy cặp sách rồi giải quyết luôn vụ ba mẹ của cô không lại bảo tại tôi ( Thái MInh lên tiếng nói )
- Oải Hương ! Cô chỉ đường đến nhà cô rồi tôi đưa cô về lấy cặp sách song tiện đường đi học luôn ( Dương vừa nói vừa cười " đểu " )
- Để tôi đưa cô về không lại bị đòn sướng ( Thái Minh nói và cười đểu không kém gì tên kia )
Tôi cứ há hốc mồm nhìn 2 con sư tử tranh nhau con mồi - là tôi :
- Để tôi đưa cô về ( Đồng thanh tập 1 )
- Ơ........Ơ......! Ơ thì cả 2 cũng được mà
- KHÔNG ! ( Đồng thanh tập 2 )
- Này ! Hai người bị khùng ak ? Không đưa về còn nghe được , đây lại còn tranh nhau đưa tôi về nữa . Tranh nhau thì tôi bảo cả 2 ...... Không ? Hay là..............
-GÌ ( Đồng thanh tập 3 - nghi ngờ )
- Hay là tôi đưa 2 người vô bệnh viện tâm thần nhá ! Đỡ phải tranh nhau nhiều ( Tôi thở dài ra vẻ mệt nhọc )
- Cô dám...........CÚT ! Cút ra khỏi đây nhanh ! Cô tự đi mà về ( Gương mặt của Thái Minh đang thể hiện rõ sự tức giận )
Còn tên Dương thì chẳng nói chẳng rằng đi ra cửa và biến mất luôn . Còn tên Thái Minh thì nguẩy đít lên phòng
Còn tôi thì " alone " , đứng trơ trụi 1 mình
Tôi lững thững bước đi trên cn đường rộng và vắng
- Trời đất ! Vừa nãy 2 tên \\" dở hơi \\" đó còn tranh nhau giúp mình mà . Bây giờ mình lại phải đi \\" căng hải \\" về nhà . Kiểu này chắc mỏi giò mà * chít * mất . Đi từ đây về nhà khoảng 3km tức là đi bộ khoảng 30 phút . Không sao . Coi như bây giờ đi tập thể dục vậy. Cố lên Oải Hương ! Cố lên ! Cố lên !!!
Tôi vừa đi bộ vừa an ủi bản thân . Nhưng không dễ như tôi tưởng , mới đi được 1 đoạn tôi đã mỏi lắm rồi :
- Hix !! Sao đường đi nó dài thế này ! Mãi mà chả về đến nhà . Cố lên Oải Hương ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!
Thế là tôi lại bước lê bước lết trên đường . Khi nhìn thấy cái ánh cổng nhà , tôi mừng không tả xiết :
- Ôi ! Nhà ơi ! Tao về với mày rồi đây
Vừa bước đến cổng , tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của pâp tôi . Trông pâp đag rất tức giận , tôi đành bẽn lẽn bước vào :
- Con chào bố ạ !
Chưa kịp nhấc chân lên bước thêm bước nào thì pâp đã quát
- Mày đi đâu giờ này mới về . Con gái con đứa mới lớn mà đã đi chơi qua đêm . Vô giáo dục.............
- Dsj ! Con xin lỗi bố ( Tôi xin lỗi pâp và không dám biện hộ vì tôi sợ pâp nhất )
Đột nhiên có một tiếng nói lạ phát ra từ phía sau lưng tôi :
- Hôm qua tôi nhờ cô ấy chút việc nên không về được . Như thế được không ông ?
\\" Không biết tên Thái Minh chui ở đâu ra đây ? Chẳng nhẽ hắn biết đi \\" cân đẩu văn ? ư ? \\" Tôi đang rất môing lung
- Cậu chủ ! Tôi không biết nên nm[í nói như thế ! Đằng nào nó cũng là con gái tôi ( rồi pâp quay phắt sang tôi ) - Hương ! Sao con không nói cho bố biết .......?
- Dạ ! Con.......
Chưa trả lời hết câu tôi đã bị một tiếng nói khác dội vào tai :
- Oải Hương ! Cô có đi lấy cặp sách rồi đi học không hả ?
\\" Trời ! Tên Dương này cũng biết đi \\" Cân đẩu vân \\" ư ? Đúng là 2 anh em nhà này đều rất khác người và tất nhiên là cũng rất bất bình thường \\" Tôi vẫn đang sống trong mạch chảy của suy nghĩ
- Cô định nghỉ học ak ??
Lúc đó tôi mới sực nhớ nên chạy ngay vào nhà lấy cặp sáchvaf bước ra
- Con chào bố mẹ con đi học ạ
Rồi tôi dắt cái con ngựa sắt iu quý ra thì
- Cô đang làm gì vậy ? ( Thái Minh và Dương đồng thanh nói )
- Thì tôi đi học ( tôi thản nhiên nói )
- Để tôi đưa cô đi ( 2 anh em nhà này lại đồng thanh...........Chậc ! 2 anh em nhà này định thành lập \\"; dàn đồng ca mùa hạ \\" hay sao ý )
- Thế rốt cuộc là ai ??
- Tôi ( Lại đồng thanh . Chắc té xỉu chết mất )
- Tôi đèo cô ấy đi tiện hơn . Chúng tôi học cùng trường , cùng lớp , cùng bàn còn anh thì khác trường , khác lớp , khác bàn . NEXT ( Tên Dương đang dành thế về phía mình )
- MI................( Tên Thái Minh ấm ức )
Tôi đắn đo suy nghĩ 1 lát rồi đưa ra kết luận
- Chuẩn ! Tôi đi cùng Dương !
Tên Thái MInh đầu tiên cũng thất vọng rồi lấy lại \\" style \\" của mình :
- Nó đưa đi . Tôi đón về ! OKE ( Rồi hắn quay đít bước đi ra xe . Phóng cái vèo nhanh hết mức nhanh và như đang xả street )
- Thế có đi không thì bảo ? Hay là định đứng đây ngắm zai?
-Ngắm ai thì ngắm chứ ko bao giờ thèm ngắm anh đâu mà cứ tưởng bở...
- Cô......Thế có định đi không?
-Đi thì đi!



Thử đọc