Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia - Chương 15 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày đại hôn rốt cục đã đến, Tô Ngọa là do hoàng thượng thân phong đại sườn phúc tấn, còn ban cho không ít lễ vật, thánh sủng có thể thấy được ít nhiều, tất cả nghi thức cưới hỏi đều là lấy theo cấp độ Vương Phi tiến hành, đây đối với nàng mà nói, là vô cùng vinh dự và sủng ái.

Bất quá nàng để ý là không phải chuyện này, mà là có thể gả cho nam nhân nàng yêu, cùng hắn gần nhau, yêu nhau cả đời.

Đối Dận Lễ mà nói, làm theo tất cả mọi nghi thức quy trình rắc rối như vậy, tất cả đều là vì cưới được thê tử duy nhất trong cuộc đời hắn vui vẻ thừa nhận.

Nàng ngồi trên kiệu mềm, sau đó tiến vào Vương Phủ, nha hoàn cùng ma ma đến đỡ, chỉ điểm, triển khai liên tiếp nghi thức hôn lễ.

Thật vất vả chấm dứt nghi thức rườm rà, nàng bị đưa vào tân phòng.

Hắn trước ứng phó tân khách, uống nhiều rượu đến nỗi mặt ửng đỏ, lập tức khuôn mặt tuấn tú tiến vào, vén lên khăn voan màu hồng, thay nàng gở xuống vật trang sức cùng châu báu trang sức nặng trĩu, ở cạnh nàng ngồi xuống, cùng nàng uống ly rượu giao bôi.

” Ngọa, nàng là thê tử duy nhất của Dận Lễ ta.”

” Chàng. . . . . .” Nàng kinh ngạc nhìn của hắn.

Hắn nhu tình ngàn vạn nâng tay mềm của nàng, nhẹ nhàng ấn xuống một cái hôn.

“Ngay cả ở trên đĩa ngọc ngươi chỉ là sườn phúc tấn của ta, nhưng là ở đáy lòng của ta, ngươi là thê tử duy nhất, cuộc đời này muốn cùng nàng âu yếm đến già nữ. Ngọa, tin tưởng ta, bắt đầu từ hôm nay khi đã thú nàng vào cửa, ta tuyệt không lại sủng ái những nữ nhân khác, cũng sẽ không lại làm cho bất kỳ nữ nhân nào tiến vào đại môn Vương phủ ta, chỉ cần nàng cho ta thời gian, ta sẽ cho nàng cuộc sống nàng mong muốn.”

Nhìn vẻ mặt hắn thâm tình lại chân thành, Tô Ngọa cảm động hết sức, nhịn không được đỏ vành mắt, như thế nào cũng chưa nghĩ đến mình có thể từ trong miệng của hắn nghe được những lời này.

“Dận Lễ, có thể nghe được chàng nói như vậy, cho dù chàng hứa suông, ta cũng thật cao hứng .”

Hắn trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái, “Nói cái gì? Nàng cho ta là tùy tiện nói đấy sao? Ta không phải chỉ nói lời ngon tiếng ngọt, chỉ cần là nói ra khỏi miệng, ta liền nhất định phải làm được, bất quá nàng phải cho ta thời gian.”

Nàng chủ động tựa vào trong ngực của hắn, hai tay ôm cổ hắn, ôn nhu nói: “Bất luận bao lâu, ta cũng chờ. Kỳ thật chỉ cần có thể cùng chàng ở đây chung một chỗ, ta cái gì cũng không sợ, cho dù là muốn ta ở trong biệt viện cả đời, cũng vui vẻ chịu đựng.”

Dận Lễ đáy lòng ba đào mãnh liệt, tràn đầy nhu tình đối với nàng, thân thủ vuốt ve hai má nàng nhuyễn nộn, ôn nhu nói: ” Ngọa, ta thật sự thật cao hứng lần này đến Giang Nam có thể gặp được nàng, nhất định là ông trời thương ta cuộc đời này chưa gặp được người thương mà an bài, ta nhất định sẽ hảo hảo quý trọng nàng.”

“Ta cũng vậy, nhất định sẽ không để cho chàng thất vọng.”

“Tốt lắm, tối nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, là hảo hảo quý trọng, cho nàng thay ta sinh đứa bé. . . . . .”

Không để ý nàng đỏ bừng mặt, hắn để nàng nằm ở trên giường, hôn môi của nàng, đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng của nàng, hai tay cũng không còn nhàn rỗi nhanh chóng dỡ xuống quần áo trên người nàng , cũng tách ra da thịt giữa hai chân ẩm ướt, một ngón tay trượt đi vào.

Nàng thở gấp ra tiếng, toàn thân run run.

Hắn cười khẽ cúi đầu, ngậm nàng một nụ hoa, nhẹ hút, cũng vuốt ve nàng một bên khác.

Nàng ưỡn lưng, thoải mái thở dài ra tiếng, hai tay vì vào đầu hắn, phối hợp tiết tấu hắn hôn mút, vặn vẹo thân thể mềm mại, cũng can đảm mở ra hai chân, nâng lên cái mông, ma sát của hắn.

Hắn phát ra tràn ngập dục vọng gầm nhẹ, lập tức điều chỉnh tư thế, đẩy mạnh trong cơ thể của nàng, thẳng đến hai người đạt tới vui thích cao trào. . . . . .

Dận Lễ thở nhẹ, ôm thật chặt nàng, hưởng thụ cảm giác ôn tồn, lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Ngọa hai mắt sáng lên mê luyến dùng ngón tay xẹt qua mắt của hắn, cái mũi, miệng cùng hai má, thưởng thức thân hình của hắn to lớn mà hoàn mỹ .

Hắn đương nhiên nhìn ra được sắc tâm của nàng vừa rồi, nhưng cũng thập phần tự đắc ở nàng đáy mắt mình xuất sắc, đáng giá của nàng mê luyến như thế.

“Nàng tiểu sắc nữ này, vừa mới làm xong, lại đang mơ ước sắc đẹp phu quân nàng rồi, phải không?” Hắn trêu chọc cười nói.

Nàng đáng yêu cau lại cái mũi, hừ nhẹ một tiếng, ” Chàng phải cảm thấy vinh hạnh ! Bất quá nói thật, huynh đệ các ngươi có phải hay không đều ưu tú như vậy?”

“Thật là vậy, bất quá ta thật là có điểm bất mãn, nàng luôn giống nữ nhân háo sắc nhìn chằm chằm các huynh đệ khác của ta, nước miếng đều phải nhỏ đến đây, nếu không bọn họ đối với ngươi ấn tượng cũng không tệ lắm, lấy biểu hiện sắc nữ của nàng như vậy, không bị trị tội danh tội danh đại bất kính mới là lạ.”

“A. . . . . . Dận Lễ nhà ta sẽ không phải là đang ghen đi? Yên tâm đi, ta yêu nhất cũng là chàng, bọn họ chỉ là thuần khiết thưởng thức, nam nhân sắc đẹp có thể ăn được như chàng, ta làm sao có thể buông tha ?” Nàng vừa nói vừa động thủ động cước, ăn đậu hủ của hắn, bởi vì vừa lòng cơ bắp hắn rắn chắc bóng loáng mà cười híp mắt mắt, thậm chí theo mặt của hắn, môi cùng cằm, một đường hôn đến lồng ngực của hắn, bụng, nhìn cơ bụng hắn vì nàng cố ý mê hoặc cùng âu yếm không ngừng phập phồng, càng thêm hưng phấn.

Mắt thấy bản năng sắc nữ của nàng lại ló đầu ra, Dận Lễ vừa tức giận lại bất đắc dĩ, hai mắt bởi vì động tác khiêu tình mà trở nên sâu thẳm thâm trầm, nhúc nhích dục vọng hỏa diễm.

” Ngọa, nàng là muốn nhóm lửa tự thiêu sao?”

Nàng bướng bỉnh cười cười, cười khẽ hỏi lại: ” Chàng cứ nói đi?”

Không để ý hắn nghẹn họng nhìn trân trối, nàng bắt đầu hôn xương hông của hắn, hắn suy nghĩ muốn bắt nàng, nàng lại phát ra tiếng cười như chuông bạc, né tránh tay hắn, cũng đưa phân thân hắn ngậm vào trong miệng.

Hắn thở hốc vì kinh ngạc, lửa nóng dục vọng chậm rãi trướng đại, cái mông hếch lên hướng miệng của nàng, cảm giác nàng thân mật âu yếm, bật ra tiếng trầm thấp, hai tay quấn quanh lấy tóc của nàng, giống như cổ vũ nàng, để miệng nàng tiếp tục nhiệt tình ở kiên đĩnh của hắn di động.

Tay nàng cũng không nhàn rỗi, đồng thời dao động trên bụng và đùi hắn.

Hắn lớn tiếng rên rỉ, khêu gợi hô hoán tên của nàng.

Nàng nhìn mặt của hắn, phát hiện hắn đang chìm trong vui thích nàng mang đến, lộ ra vẻ mặt mê người, vì thế cái miệng nhỏ nhắn cùng hai tay càng thêm ra sức trêu chọc cảm quan của hắn, một vào một ra hành động, bắt chước trao đổi động tác, thẳng đến hắn cơ hồ muốn tiết ở trong miệng của nàng.

Hắn khẽ nguyền rủa một tiếng, buông tóc nàng ra, ngồi dậy, thừa dịp nàng chưa chuẩn bị hết sức, cầm cánh tay của nàng, đem nàng kéo đến trên người của mình, tiếp theo khuynh thân, đem nàng cuốn, đặt ở dưới thân, híp lại đôi mắt, ngữ mang cảnh cáo nói: “Nàng tiểu yêu tinh này, xem ta như thế nào thu thập nàng!”

Hắn một tay giữ đầu nàng, một tay kia dọc theo đường cong thân thể của hắn đi xuống, vuốt ve da thịt của nàng, cũng chế trụ cái mông của nàng, đem chân nâng lên, nắm xoa cái mông của nàng, tiếp theo đi vào giữa hai chân nàng, ôn nhu vuốt ve.

Ngọa thấp thở gấp một tiếng, “Nhưng là ta còn không có làm xong, chàng không thể. . . . . .”

Hắn dùng nụ hôn che lại kháng nghị của nàng, đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng của nàng, làm nàng thở gấp liên tục, cơ hồ thở không nổi.

Lúc này, hắn tiến quân thần tốc, vọt vào ở chỗ sâu trong cơ thể của nàng, lập tức liền lấp đầy nàng.

Thanh âm yêu kiều giống như khúc ca dễ nghe, không ngừng phát ra.

Môi của hắn dọc theo cổ của nàng một đường đi xuống, đi vào trước ngực của nàng, hút, cắn bội lôi, tiếp theo nâng lên cái mông của nàng, làm cho mình có thể càng thêm xâm nhập nàng, càng buộc chặt, mồ hôi đầm đìa, hai tay kềm vòng eo mảnh khảnh, cái mông rắn chắc không ngừng luật động, mang tới thiên đường tình ái.

Động tác của hắn nhanh chóng, mỗi một lần tiến vào đều bí mật mang theo lực đạo mạnh mẽ , giống như là muốn xỏ xuyên qua của nàng mềm mại, để nàng rõ ràng cảm nhận được hắn nóng rực khoẻ mạnh mãnh liệt tồn tại.

Theo hắn càng lúc càng mãnh liệt tiến lên, va chạm, khoái cảm cường đại thổi quét bọn hắn, che mất cảm quan bọn họ, đồng thời hò hét ra tiếng. . . . . .

Tân hôn ba ngày, Dận Lễ cùng Tô Ngọa như hình với bóng, cho nên nàng không cần phải đi hướng vương phủ Vương Phi thỉnh an, kính trà, lại càng không cùng các nữ nhân khác so với nàng sớm vào cửa chào hỏi, đắm chìm trong vòng tay hắn sủng ái che chở, mỗi ngày trôi qua thỏa mãn lại hạnh phúc.

Nhưng là cuộc sống như vậy bị gián đoạn , bởi vì hắn còn nhất định phải vào triều sớm, cùng với hoàng thượng bàn việc công.

Hắn bắt đầu bận rộn, nên để cho Tề Tiểu Hỉ tiến vào bồi nàng.

Trên danh nghĩa, Tề Tiểu Hỉ là khách quý trong vương phủ, ai cũng không thể thất lễ với nàng, cũng không thể khinh thường nàng, người trong phủ đều kính nàng vài phần.

Hắn đương nhiên cũng dặn dò viên quản sự, muốn hắn cho người trong coi tất cả mọi việc xảy ra trong phủ, mời đến vài nha hoàn cùng ma ma khôn khéo, cùng với hai thái giám, hầu hạ Ngọa, cần phải để nàng được chiếu cố tốt nhất, còn hạ lệnh riêng, không có cho phép của hắn, bất luận kẻ nào cũng không bước vào biệt viện của nàng, quấy rầy thanh tịnh của nàng, nếu không sẽ lấy gia pháp hầu hạ.

Không người nào dám khiêu khích quyền uy Vương gia, mà trong phủ cao thấp sớm truyền Mạnh sườn phúc tấn này là bảo bối trong lòng Vương gia, là bất kỳ nữ nhân nào đều so ra kém, được Vương gia chuyên sủng đã là không ai bằng, tựa như nàng bị hoàng thượng sở phong đại sườn phúc tấn, ở trong vương phủ cũng là lớn nhất.

Vương Phi nguyên bản chính là Vương gia không thích, cái này lại trực tiếp bị lãnh cung, ở mặt ngoài, nàng còn chưởng quản phủ vụ, trên thực tế, Mạnh sườn phúc tấn chẳng những có thể lấy không nhìn nàng, còn có thể lướt qua nàng, chỉ cần có Vương gia cho nàng chỗ dựa, ai cũng không thể động nàng mảy may, liên người trong phủ cũng đều đối với nàng nịnh bợ, nịnh hót, cung kính có thừa cũng có khối người.

Việc này, Ngọa cũng không biết, đây đúng là Dận Lễ cấp cho thể diện của nàng, cũng là cấp cho nàng bảo hộ, chỉ có thái độ của hắn mới có thể quyết định nàng ở trong vương phủ địa vị cùng kính trọng, bất luận kẻ nào cũng không thể khi dễ nàng, xem thường nàng.

Trọng yếu nhất là, hắn muốn cho Di Mẫn nữ nhân này biết, cho dù nàng tử thủ danh phận Vương Phi, thì tính sao? Còn không phải hắn chủ tử này nói một câu có thể quyết định hết thảy?

Huống chi Ngọa là nữ nhân hắn yêu nhất, tuyệt không có thể làm cho nàng bị ủy khuất, nếu không thể cho nàng danh hiệu chính thê, hắn liền cho nàng sủng ái, đây cũng là biểu hiện một loại yêu của hắn đối với nàng.

Khuôn mặt tuấn tú môi mỏng trào phúng giơ lên, đáy mắt Dận Lễ hiện lên một chút tính kế, hừ lạnh một tiếng, cũng không tin hắn làm như vậy, Di Mẫn sẽ không ra tay? Có lẽ còn có thể thuận tiện câu ra nữ nhân khác trong hậu viện không an phận .

Mấy năm này, hắn ở bên ngoài mặc kệ hậu viện những nữ nhân kia tranh đấu gay gắt, cũng không đại biểu hắn cái gì cũng không biết, chính là mặc kệ các nàng, nhưng là bây giờ có Ngọa, hắn thì không thể không để ý một chút.

Quả nhiên, người đầu tiên nhịn không được đúng là Vương Phi Di Mẫn.

Những năm gần đây, nàng chịu đựng Dận Lễ đối với nàng hết thảy khuất nhục, không chỉ là thể diện danh vị Vương Phi này , còn chờ mong hắn có thể hồi tâm chuyển ý, bằng không ít nhất cho nàng một đứa nhỏ, để nàng tương lai có thể có cái dựa vào, dù sao cái gì đều là giả dối, cho dù có được phu quân yêu thương, không có đứa nhỏ bồi tại bên người, tương lai của nàng vốn không có hi vọng, thân là Vương Phi, lại chỉ có thể nhìn nữ nhân khác có đứa nhỏ, đối với nàng mà nói, cũng là uy hiếp.

Đọc tiếp: Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia - Chương 16



Đang tải...

Thử đọc