Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia - Chương 02

Tác giả: Thù Thiến


Nàng tay trắng nõn mềm mại liền duỗi thẳng ở trước mặt của hắn, hướng hắn không sợ chính mình mất mặt theo, khuôn mặt hồng hồng , đôi mắt rạng rỡ lóe sáng, làm cho hắn sâu sắc hấp dẫn, cơ hồ không thể dời tầm mắt.
Đây là hắn lần đầu tiên gặp được nữ tử thần thái sinh động như vậy, giống như sinh mệnh sức sống cùng tinh thần phấn chấn đều ở trong hai mắt linh động kia của nàng, làm hắn trong khoảng thời gian ngắn thất thần.
Hiển nhiên , tình huống Tô Ngoạ cũng không so với hắn tốt hơn bao nhiêu, tươi mát nam tính chui vào xoang mũi của nàng, khuôn mặt nam tính tuấn mỹ làm cho người khác không thể dời tầm mắt ngay tại trước mặt của nàng, cười đến như tắm gió xuân, hại lồng ngực của nàng kịch liệt phập phồng.
Một hồi lâu, Dận Lễ khôi phục thần trí, ho nhẹ một tiếng, nhìn ánh mắt si mê của nàng, nghiêm trang hỏi: “Đẹp không?”
“Ân, nhìn rất đẹp, bộ dạng ngươi thật sự rất tuấn mỹ , là ta từ lúc chào đời tới nay gặp được một người đẹp như vậy.” Nàng dùng sức gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói.
Dận Lễ âm thầm cười trộm. Không nói trước hắn trong phủ nhiều nữ nhân đến không đếm được, bằng vào thân phận của hắn, gặp qua nữ nhân còn có thể thiếu sao? Theo các nơi đưa tới nữ nhân, đương nhiên cũng bao gồm tiểu mỹ nhân Giang Nam.
Người con gái trước mắt này một chút cũng không có bóng dáng mỹ nhân, khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu tản mát ra sức sống bừng bừng, so với tiểu mỹ nhân nhu nhược hoàn toàn bất đồng, lại càng làm hắn cảm thấy hứng thú.
Vóc dáng nàng mặc dù kiều nhỏ, nhưng là hơi thở hào sảng cùng bộ dáng môi cong cong ngọt ngào, nhưng lại có khí chất nữ nhân nhà Mãn bọn họ, càng làm cho tâm hắn sâu sắc hiếu kỳ hơn, có hứng thú đùa nàng.
Vì thế hắn thản nhiên mở miệng, “Nước miếng của ngươi đều nhỏ đến đây.”
“Thật vậy chăng?” Tô Ngoạ vội vàng vươn tay, muốn chà lau bên miệng, lập tức phát hiện bị gạt, đang định chỉ trích hắn, lại nghe đến tiếng cười hắn dễ nghe thuần hậu lại tràn ngập từ tính, thoáng chốc lại bị hắn mê hoặc.”Ngươi cười lên bộ dạng đẹp quá, thật mê người, nam nhân có thể giống ngươi đắc ý thành như vậy, thật đúng là hiếm thấy! Ta sẽ không phải là đang nằm mơ đi?” Nàng giật mình nhưng sờ lên mặt của hắn, giống Đăng Đồ Tử (* chỉ những kẻ háo sắc), một bộ dáng mê đắm.

Dận Lễ đình chỉ tiếng cười, khóe miệng hơi hơi run rẩy.
Nữ nhân này. . . . . . Thực sự bị điên a! Chính là tùy tiện nói nói mấy câu, làm động tác, khiến cho cơn giận của hắn thẳng tắp hướng lên trên tiêu thăng, rời ra sắc thủ của nàng, nhíu mày.
“Ta thực khẳng định, ngươi không có ở nằm mơ, chính là ngu ngốc. Ta biết mình bộ dạng như thế nào, không cần ngươi đặc biệt cường điệu.” Hắn nghiến răng nghiến lợi sửa đúng nàng.
Đáng tiếc nàng hoàn toàn không ý thức đến, vẫn là quyến luyến ở trên khuôn mặt tuấn mĩ của hắn lưu luyến.”Ta không phải háo sắc, mà là thưởng thức đồ vật đẹp, ngươi hẳn là cảm thấy vinh hạnh, mẹ ngươi sinh ngươi khuôn mặt thật đẹp, có thể cho ta thưởng thức.”
“Ngươi. . . . . .” Hắn có chút tức giận, đem giày nhét vào trong tay của nàng, xoay người muốn rời đi.
Đột nhiên, hắn sinh ra một chủ ý, nếu đối với nàng có hứng thú, sao không đem chánh sự xử lý xong , lại đến cùng nàng gặp mặt?
Vì thế đi được vài bước, hắn lại xoay người, đi đến trước mặt của nàng, vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu cất dấu thâm trầm tâm tư, dùng giọng điệu không để nàng cự tuyệt hỏi: “Ngươi tên là gì?”
“Tô Ngọa.” Nàng đắm chìm trong phong thái khi hắn tuấn lãng cười nhạt, không tự chủ đáp lại.
“Tốt lắm.” Dận Lễ vừa lòng gật đầu. Tô Ngọa, ta nhớ kĩ ngươi.
Hắn xoay người, tiêu sái rời đi.


Tô Ngoạn sững sờ nhìn bóng lưng của hắn, miệng còn không ngừng tán thưởng tuấn nhan của hắn.
Tề Tiểu Hỉ ở một bên nhìn hồi lâu, bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp theo dùng sức vỗ đầu nàng, gọi thần trí của nàng quay về.
” Ngọa tỷ, mọi người rời đi hết rồi, thời gian cũng không sớm, chúng ta nhanh chút trở về đi!”
“Tiểu Hỉ, muốn ta trở về, cứ việc nói thẳng, làm sao như vậy dùng sức đánh đầu ta? Nhìn ngươi yếu đuối như vậy, khí lực đánh người nhưng thật ra cũng lớn , có tiềm năng bạo lực nha! Nghĩ đến ngươi là áp lực lâu lắm. . . . . . A! Đừng nghĩ lại đánh ta. . . . . .” Mắt thấy Tiểu Hỉ giơ lên nắm tay, nàng vội vàng ôm đầu chạy trốn.
Hai cô nương một đường truy truy đánh đánh, trở lại chỗ ở của các nàng .
Mà ở một bên Tô Phú Tường sắc mặt hết sức khó coi, hắn cư nhiên không chiếm được ánh mắt đáng thương, hai nữ nhân kia hoàn toàn không thấy sự tồn tại của hắn, làm cho hắn nổi lửa giận ngút trời.
Đây rốt cuộc là sao lại thế này? Sự tồn tại của hắn cảm cứ như vậy bạc nhược sao? Ngay từ đầu xuất người lên sân khấu rõ ràng là hắn, vì sao đến cuối cùng hắn lại bị tình trạng người không nhìn đến này? Mà ngay cả lúc rời đi, cũng không có người nào nhìn hắn, các nàng rốt cuộc đem hắn trở thành cái gì?
Hắn nhịn không được phẫn nộ, muốn hướng lên trời rống giận vài tiếng, lại cố gắng áp chế, ánh mắt hết sức nham hiểm nhìn chằm chằm đường cái sớm không còn tung tích các nàng , âm thầm thề, một ngày nào đó nhất định phải tìm cơ hội làm cho các nàng hối hận vì đã không nhìn hắn.
Rất nhanh , nửa tháng trôi qua.
Tô Ngoạ theo thói quen ngày mười lăm hàng tháng lên núi cao, vấn an sư phụ của nàng. Sư phụ ở tại trong nhà gỗ trên núi, vật dụng tuy rằng đơn sơ, nhưng là đầy đủ mọi thứ. Hàng tháng bọn ta hội mang mấy ngày nay thường dùng phẩm hoặc là đồ ăn đến trên núi, sư phụ yêu nhất là của nàng hảo thủ nghệ.

Đi vào trong nhà gỗ, nàng kêu vài tiếng, nhưng không thấy bóng dáng sư phụ, nghĩ đến lão nhân gia của nàng chắc lại đi qua phía sau núi hái thảo dược, vì thế quyết định tới trước vườn dược thảo, thay sư phụ trông chừng tình huống sinh trưởng của các cây dược thảo trân quý, lại chợt đặt lên bàn một phong thơ.
Sư phụ chẳng những có được một thân hảo võ nghệ, còn có y thuật cao minh, cũng thích luyện chế các loại thuốc kỳ trân, chỉ cần nàng ra tay, cho dù bệnh nghiêm trọng thế nào, đều có thể thần kỳ chữa trị khỏi.
Trọng yếu nhất là, bà còn dạy Tô Ngọa công phu dệt xuất thần nhập hóa, cùng với kĩ thuật dệt sợi mềm mại mới và các hoa văn tinh xảo, các mẫu dệt đa dạng.
Năm đó sư phụ xem nàng từ nhỏ không có mẹ, cha thì không biết quan tâm, mới thu lưu nàng, để nàng ở lại chân núi.
Trong khoảng thời gian này, Tô Ngoạ học y thuật cơ bản, cảm thấy hứng thú nhất và thiên phú đó là dệt vải cùng công phu dệt trở thành chức nương xuất sắc, giữa nàng và sư phụ vừa có tình cảm sư đồ vừa có tình mẫu tử.
Sư phụ cơ hồ đem kỹ xảo công phu mà bà biết đều dạy cho nàng, mà nàng lúc lên núi, đều đem tất cả bản vẽ mới của mình, phương pháp dệt cùng người can đảm thay đổi nhất nhất báo cho sư phụ biết, hướng bà thỉnh giáo, sư phụ nhưng chỉ vui mừng cười, dùng “danh sư xuất cao đồ” để hình dung nàng, làm nàng hiểu được chính mình không làm cho sư phụ thất vọng.
Không nghĩ tới Tô Ngoạ vừa mới đi đến vườn dược thảo, nhìn thấy có một nam nhân nằm sấp trên mặt đất.
Kỳ quái, tại sao có thể có người ngã sấp ở loại địa phương này? Khẳng định là có chuyện gì xảy ra.
Nàng vội vàng tiến lên, tập trung nhìn vào, phát hiện người nam nhân kia lộ ra cái ót nhẵn nhụi, một mái tóc hỗn độn tán loạn giữ lại hai bên má, che khuất khuôn mặt của hắn.
Ngồi xổm người xuống, nàng vén mái tóc rối bù đó ra, chậm rãi để sát vào hắn, nhìn thấy hé ra khuôn mặt tuấn tú quen thuộc, nhịn không được sửng sốt.

Đây không phải nam tử tuấn mĩ ở trên đường cái thiếu chút nữa bị giày thêu của nàng đánh trúng, mà cùng nàng bắt chuyện sao? Hắn làm sao có thể chật vật như thế ghé vào nơi này?
“Vị công tử này, ngươi làm sao vậy?”
Hắn không có phản ứng.
Trong bụng nàng cả kinh, thầm kêu không ổn, vội vàng nâng lên tuấn nhan của hắn, thấy mắt hắn nhắm chặt, sắc mặt trắng bệch, một ngón tay để phía dưới mũi hắn, phát hiện còn hô hấp mỏng manh, thế này mới hơi chút an tâm, lập tức kiểm tra toàn thân cao thấp hắn, thấy được vết thương sâu ngay thắt lưng, không ngừng chảy máu, thập phần nhìn thấy ghê người.
Nàng muốn nâng hắn dậy , lại bởi vì hắn thân mình quá mức trầm trọng mà không thể như nguyện, mệt mỏi thở hồng hộc.
“Làm sao bây giờ? Người kia thật nặng, ta lại không có khí lực lớn như vậy để nâng hắn dậy. . . . . . Công tử, tỉnh. . . . . .” Nàng vỗ gương mặt của hắn, muốn hắn tỉnh lại.
Dận Lễ bật ra một tiếng ưm, miễn cưỡng mở mí mắt nặng trĩu, mơ mơ hồ hồ cảm giác trước mắt có bóng người, suy yếu mở miệng, “Ngươi. . . . . .”
“Thật tốt quá, may mắn ngươi có phản ứng, ta một mình không thể nâng ngươi dậy, ngươi có thể không thể hỗ trợ?” Tô Ngoạn lấy thân thể mềm mại gầy yếu gánh hơn phân nửa sức nặng của hắn.
Hắn rốt cục hiểu rõ ý tứ trong lời nói của nàng, suy nghĩ muốn đứng dậy, lại lực bất tòng tâm.
Nàng nhịn không được nhíu mày, sau đó như là nghĩ tới điều gì, từ trong túi tiền xuất ra một viên thuốc màu đỏ như máu .

“Đến, ngươi đem viên thuốc này ăn hết, cam đoan như thế này còn có khí lực có thể đi đường rồi, đây chính là sư phụ ta hao phí mười năm thời gian, tỉ mỉ điều chế thuốc quý, có thể bổ huyết, cũng có thể bổ khí . Người bình thường ăn, thân cường thể cường tráng, kéo dài tuổi thọ. Người có võ công hộ thể, có thể tăng công lực. Nếu là bị thương, sinh bệnh, còn có thể có công dụng trị liệu.”
Không đợi hắn đáp lại, nàng đem viên thuốc đỏ như máu nhét vào trong miệng của hắn.
” Tình huống giống như ngươi vậy, đại khái phải nửa canh giờ mới có thể cảm giác được nó hiệu quả. Bất quá giúp đỡ ngươi như vậy, ta cũng mệt a! Vẫn là chờ ngươi khôi phục một chút khí lực, ta lại đỡ ngươi trở về nhà.”
Nàng muốn hắn đẩy ra, hắn lại vô lại tựa vào đầu vai của nàng, nàng không thể nề hà trừng mắt liếc hắn một cái.
Chỉ chốc lát sau, nàng nghĩ tới điều gì, dùng sức đẩy ra hắn, làm cho hắn thiếu chút nữa lại ngã sấp trên mặt đất.
“Ngươi. . . . . .” Hắn khí hư thể yếu, cơ hồ nói không ra lời, chỉ có thể trừng mắt nàng.
Nàng ngượng ngùng cười cười, dìu hắn, “Ta nghĩ đến trong phòng có thật nhiều viên thuốc và thuốc bột sư phụ ta tự chế để cứu mạng, nói không chừng có linh dược chữa trị được vết thương của ngươi, nếu còn không xử lý, ta sợ ngươi sẽ bởi vì mất máu quá nhiều mà tử vong, như vậy viên thuốc bị ngươi ăn vào trong bụng cũng lãng phí.”
Dận Lễ nháy mắt hiểu được ý tứ của nàng, dùng ánh mắt ý bảo nàng buông hắn ra.
Tô Ngoạ thật cẩn thận để hắn nằm trên mặt đất, đứng dậy chạy vào trong nhà gỗ, lục tung, thật vất vả mới tìm được đồ mình muốn.
Lúc này, nàng phát hiện trên bàn có phong thư, nghi hoặc cầm lên, nhìn kỹ, nguyên lai là sư phụ để cho của nàng, bên trong viết bà muốn ra bên ngoài dạo chơi, ngày về không chừng, muốn nàng vận như ngày bình thường lên núi, thay bà chiếu cố vườn dược thảo.


Sau khi xem xong, nàng nhớ tới bên ngoài còn có một nam nhân chờ nàng chữa trị, chạy nhanh chạy ra ngoài.
Đi đến bên cạnh hắn, nàng mất một phen sức lực, cởi ra áo ngoài của hắn, lộ ra quần áo mỏng dính máu, xốc lên quần áo, rửa sạch miệng vết thương sau, đắp lên thuốc bột.
“Thuốc này thập phần hữu hiệu, rất nhanh có thể làm cho miệng vết thương dừng, sẽ không lại chảy máu, cho dù miệng vết thương của ngươi sâu như vậy, cũng sẽ rất nhanh tốt lên.” Nàng vẻ mặt đắc ý nói.
Dận Lễ không nghi ngờ cách nói của nàng, thuốc này xác thực công hiệu thần kỳ, mới đắp lên không bao lâu, vết thương của hắn không hề đau, cũng không lại làm cho hắn khó chịu.
Lại một lát sau, Tô Ngoạ khi ra hiệu hắn , nâng hắn lên, đi từ từ vào nhà gỗ, để cho hắn nằm ở trên giường nghỉ ngơi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc