Chồng Trước Có Độc - Chương 22

Tác giả: Khu Khu Nhất Nhật

Đánh dấu

Bị Bắt Cóc
Kha triết nam ngẩng đầu lên bình tĩnh nhìn Du Du, nắm lấy một tay của cô, nói: "Du Du, tớ sẽ không để cho anh ta khí dễ cậu!"
Có lẽ là ảo giác, Du Du đột nhiên cảm thấy trong ánh mắt của hắn có chút kì lạ. Ánh mắt này trước đây cô chưa từng nhìn thấy.
Hôm nay hắn làm sao vậy? Cho dù bạn bè giúp nhau không tiếc cả mạng sống cũng không cần tập trung tinh thần như vậy chứ?
Nhịp tim đập kịch liệt, lại không dám phỏng đoán.
Trong lúc nhất thời, hai người đều trầm mặc. Trong cơn lúng túng, Kha Triết Nam nới lỏng tay của mình ra, cười nói: "Chúng ta ăn xong đi tới văn phòng của tớ một chút đi! Thuận tiện để cho cậu thử bộ váy mới!"
=== ====== ===
Khi ra khỏi cửa thang máy ở tòa cao ốc nơi đặt văn phòng của Kha Triết Nam thì hắn đột nhiên thần kinh nói: "Sao tớ cảm thấy nơi này có cái gì đó kì lạ?" Khi đ ang nói chuyện, hắn nhìn về phía hành lang.
Ánh đèn không sáng lắm, cộng thêm việc lúc này là buổi tối, cho nên có vẻ cực kỳ yên tĩnh. Tầng lầu này trừ văn phòng của hắn ra, thì không có thêm bất kỳ công ty nào khác.
Du Du vừa nghe hắn nói như vậy, cảm thấy cả người sợ hãi, dùng cùi chỏ huých vào hắn nói: "Đừng có dọa người! Đây cũng không phải là phim ma!"



Kha Triết Nam xấu hổ cười nói: "Tớ đi mở cửa! Đợi chút." Liền giơ chìa khóa lên chuẩn bị mở cửa.
Đang lúc này, phía sau bọn họ đột nhiên lao ra hai cái bóng đen, giữ chặt lấy bọn họ.
Du Du hét to: "Cứu với!" Nhưng tên đàn ông đang khống chế cô rất nhanh đã dùng một cái khăn tẩm thuốc mê bịt vào miệng và mũi cô.
Trước mặt bỗng dưng tối sầm lại, Du Du mất đi ý thức ngất đi.
=== ====== =====
Bạch Ngôn Sơ hiện tại đang ngồi trong văn phòng hoa lệ đọc tài liệu.
Anh luôn làm việc đến tận đêm khuya, sau đó mới trở về nhà tắm rửa nghỉ ngơi. Đúng lúc anh đang hết sức tập trung, đột nhiên bị một hồi chuông điện thoại reo lên làm cho giật mình.
Cầm lên nghe, bên kia truyền tới giọng nói khàn khàn có vẻ vô cùng lo lắng của đàn ông : "Bạch Ngôn Sơ! Bây giờ anh phải nghiêm túc nghe tôi nói! Du Du cô ấy. . . . . . Cô ấy bị người khác bắt đi rồi!"
Trong lòng Bạch Ngôn Sơ chấn động, trầm giọng hỏi: "Cậu là Kha nhị thiếu? Nói! Làm sao cậu biết Du Du bị bắt đi?"
Kha Triết Nam vừa thở dốc vừa nói: "Tối nay tôi mời Du Du ăn cơm, khi trở về tôi đưa cô ấy đến văn phòng của tôi để thử đồ, sau đó liền bị bọn người nào đó tập kích. Bọn họ dùng thuốc mê, làm cho chúng tôi ngất đi, đợi đến khi tôi tỉnh lại thì đã không thấy Du Du nữa!"
"Tôi biết rồi!" Bạch Ngôn Sơ sau khi nghe xong, đáp một tiếng rồi cúp máy.
Có người lại dám bắt cóc con gái của Đường Hạc Lễ? Kẻ nào mà lại có lá gan lớn như thế?
Anh vội vàng nhấn vào điện thoại nội bộ: "Vào đi! Có chuyện!"
Lập tức liền có người đẩy cửa đi vào, hỏi: "Bạch tiên sinh, đã xảy ra chuyện gì?"
Bạch Ngôn Sơ đứng lên, giọng nói bắt đầu trở nên gấp gáp: "Du Du bị bắt cóc rồi."

Thần sắc Tiễn Cường có chút thay đổi, hỏi: "Là Trần Hổ sao?"
Bởi vì từ chối cuộc gặp mặt với Trần Hổ cùng với chuyện cho mượn bến tàu, cho nên Trần Hổ mới nghĩ đến cái này làm phương thức để uy hiếp Bạch Ngôn Sơ và Đường Hạc Lễ?
Bạch Ngôn Sơ giơ tay lên ra hiệu, nói: "Về biệt thự trên núi trước đi, phải thông báo chuyện này cho lão gia tử."
=== =========
Sau khi tỉnh lại khỏi giấc ngủ mê man Du Du cảm thấy đầu mình ngứa ran, gắng sức mở mắt ra.
Đây là đâu? Hình như là một căn phòng cũ, hơn nữa ngoài cửa sổ đen thùi lùi, nên chắc có lẽ không ở trong nội thành, mà là ở vùng ngoại ô!
Mà tay của cô cũng bị sợi dây lớn buộc chặt, không thể nhúc nhích được, vừa động đậy là da thịt đã chà xát vào dây làm cô cảm thấy đau đớn!
Cô bị bắt cóc. Lần này cô đã xác định được chính xác tình cảnh của mình hiện tại.
Cơn khủng hoảng đã chèn ép cô.
Người nào đã bắt cóc mình? Tuy nói thân phận của cô là tiểu thư cao quý của Đường gia, nhưng Đường gia xưa nay khiêm tốn, cha cũng không thích đắc tội với người nào, làm sao lại đến phiên cô bị bắt cóc?
Không nên hốt hoảng, không phải sợ. Có lẽ những người đó chỉ muốn chút tiền thôi, sẽ không làm hại đến cô! Cô tự an ủi bản thân.
Hít thở sâu một hơi, cô xê dịch cái mông của mình, để cho bắp đùi đã tê rần được thoải mái hơn.
Đang lúc này, bên kia truyền đến tiếng gõ cửa, đèn trong phòng cũng được bật sáng choang.
Có hai người đàn ông đi tới, một người vóc dáng cao lớn, bộ mặt lạnh lùng; một người khác vóc dáng gầy hơn, còn tết tóc đuôi ngựa.
Người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng liếc nhìn Du Du, tựa hồ đang xác nhận cô có phải là mục tiêu của hắn hay không. Du Du bị ánh mắt lạnh lẽo của hắn dọa sợ, liền cắn cắn môi.
Cũng may, bọn họ không có dán băng dính hay nhét gì đó và miệng cô. Nếu không, thật là ghê tởm chết cô mất thôi.
Mà cái người cao gầy buộc tóc đuôi ngựa cũng cà lơ phất phơ đi tới đây, khom lưng lại gần quan sát Du Du. Du Du vô cùng chán ghét cái khuôn mặt gầy khô kia, liền quay đầu đi nhắm mắt lại.
Tóc đuôi ngựa ngồi thẳng lên, nói với người đàn ông mặt lạnh: "Đường Du Du! Không sai!"
Du Du mở mắt ra, vội vàng nói: "Các anh nếu đã biết tôi là ai, thì hãy sớm thả tôi ra! Tôi biết các anh chỉ cần tiền mà thôi, cha tôi sẽ cho các anh! Nhưng nếu các anh làm khó tôi..., chỉ sợ thua thiệt là hai người thôi!"
Cô biết, lúc này không thể quá mức cứng rắn, nhưng cũng không thể quá sợ hãi.


Đuôi ngựa lại nhích tới gần một bước, lộ ra vẻ ham muốn, cười phóng tùng nói: "Thật đúng là yểu điệu thục nữ, làn da trắng trẻo lại mềm mại. . . . . ." Nói xong đưa tay vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Du Du.
Du Du nổi giận, liền quát to một tiếng: "Cút!"
Đuôi ngựa bị dọa, sau đó rống giận: "Chết tiệt, kêu la cái gì! Kêu nữa ông đây sẽ hãm hiếp mày, đạp chết mày!"
Người mặt lạnh đột nhiên hét lên với với hắn: "Mày tên gì? Đồ thần kinh! Phía trên đã ra chỉ thị, người phụ nữ này không thể đụng vào! Dùng để đàm phán một cuộc buôn bán lớn đấy!"
Dứt lời hắn ngồi xổm người xuống nhìn Du Du, chậm rãi nói: "Cô đừng lộn xộn, cũng đừng nghĩ đến việc bỏ trốn! Sau khi phía trên thỏa thuận xong, chúng tôi sẽ thả cô đi!"
Du Du ngẩn cả người."Phía trên" rốt cuộc là ai? Kẻ đứng sau việc này là ai?
Cô dĩ nhiên biết cái này không thể hỏi bậy, một khi hỏi được làm hai người này nổi nóng, sẽ rước họa vào thân.
Cô gật đầu một cái, bày tỏ vẻ thuận theo.
Người đàn ông lạnh lung đứng lên, cười khẽ một tiếng: "Không hổ là tiểu thư khuê các, rất rõ lí lẽ! Vậy thì tốt, cô tốt nhất cứ ở yên đó! Chúng tôi dưới tình huống bình thường sẽ không làm tổn thương cô!"
Sau đó hét lên với tên đuôi ngựa: "Đi thôi!" Liền mang theo tên kia đi ra ngoài, "Rầm" một tiếng, cửa đã được khóa chặt.
Du Du thấy hai người này đi ra ngoài, lập tức tuyệt vọng. Trong căn phòng tối rộng như vậy, chỉ còn lại một mình cô, cô độc, bất lực, sợ hãi giống như có một con rắn độc quấn lấy cô. Trong bầu không khí tĩnh lặng cắn nuốt lấy cô, đôi môi khô khốc cũng làm cho cô khó có thể chịu được.
Cô chợt nghĩ đến cha. Ông sẽ gấp đến độ giậm chân mất thôi, có phải vì vậy mà trái tim mới không chịu nổi hay không?
Từ nhỏ đến lớn, cho tới nay, lúc nào cũng phải để cho ông nhớ nhung và lo lắng cho cô, nhớ lại thật là thẹn với ông.
Nước mắt tĩnh lặng rơi xuống, trong lòng vẫn lẩm bẩm, cha.
Có người tới cứu cô không?
Trên sườn núi dinh thự Đường gia đèn đóm sáng trưng như ban ngày. Trong phòng khách lớn sang trọng, Đường Hạc Lễ chắp tay sau lưng đi tới đi lui, cả khuôn mặt cũng trở nên nhăn nhó.
Con gái bị bắt cóc, trong lòng ông cảm thấy khó chịu.
Bạch Ngôn Sơ không nói một lời ngồi trên ghế sa lon, ngón tay trái thỉnh thoảng gõ ở trên đầu gối.
Lâm Như Nguyệt vẫn cúi đầu cau mày, Niên thúc cũng vừa đứng vừa cúi đầu.
Đường Du Du bị bắt cóc, đối với Đường gia mà nói đây thật sự là sấm sét giữa trời quang. Mới vừa rồi Bạch Ngôn Sơ đã gọi điện tới "Đông Hưng" , thăm dò hỏi chuyện, Chu Tiểu Thanh lại nói không biết gì về chuyện này, còn nói nếu cần giúp nhất định sẽ vui lòng giúp đỡ.
"Khốn kiếp! Xã hội đen chết tiệt! Bắt cóc con gái của ta lại không thừa nhận! Ta thật muốn quẳng bọn chúng xuống biển làm mồi cho cá!" Đường Hạc Lễ rốt cuộc không nhịn được nữa rồi, bắt đầu nổi giận.
Sau đó quay người lại, chỉ vào Bạch Ngôn Sơ nói, "Chúng ta báo cảnh sát, gọi Hoàng Cảnh Tư tới đây! Gọi cậu ta giúp một tay đi tìm người! Ta muốn gặp con gái ta ngay lập tức!"
Bạch Ngôn Sơ lại nói: "Hiện tại báo cảnh sát không phải thời điểm tốt! Lão gia tử, hay là chúng ta đi tìm Trần Hổ nói chuyện một chút!"
"Vậy Du Du thì sao? Để mặc cho con gái bảo bối của ta ở trong tay đám cặn bã kia hay sao?"
Tiễn Cường đứng một bên khẽ nói: "Lão gia, việc này rõ ràng là do ‘ Đông Hưng ’ làm! Nếu chúng ta báo cảnh sát, làm kinh động bọn chúng thì lại càng bất lợi cho tiểu thư! Trần Hổ không thừa nhận còn ra vẻ, là bởi vì hắn muốn chơi trò tâm lý với chúng ta, hắn muốn chúng ta nhường bến tàu để cho hắn chuyển hàng, cho nên mới bắt cóc tiểu thư ép chúng ta đồng ý. Có lẽ, vì cứu tiểu thư, chúng ta chỉ có thể cùng hắn đi nói chuyện."
Ánh mắt của Đường Hạc Lễ dừng lại ở trên người Bạch Ngôn Sơ, hỏi: "A Sơ, quyết định cuối cùng của con như thế nào?"
Bạch Ngôn Sơ khẽ vuốt mi tâm, nói: "Không bằng chúng ta chia nhau ra hành động? Một bên sẽ đi nói chuyện với Trần Hổ, bên kia đi cứu người!"
"Như vậy được không?" Đường Hạc Lễ hỏi.
"Chuyện đàm phán, ngài đi đi. Chuyện cứu người, cứ giao cho con! Con nhất định sẽ cứu Du Du!"
Giọng nói lạnh lùng trầm ngâm mà chắc chắn của Bạch Ngôn Sơ vang vọng cả phòng khách lớn hoa lệ, mỗi người đều nghe vô cùng rõ ràng.
Đường Hạc Lễ gật đầu một cái bày tỏ sự đồng ý: "Cũng đành phải như vậy." Sau đó lại nhìn Bạch Ngôn Sơ, "Cẩn thận một chút!"
Bạch Ngôn Sơ nhìn Tiễn Cường, nói: "Con và A Cường sẽ đi, mang them mấy vệ sĩ nữa, sẽ không có chuyện gì."
Lúc này Lâm Như Nguyệt rốt cuộc không nhịn được run rẩy nói: "Hai người nhất định phải cứu được Du Du ra! Bây giờ con bé nhất định là bị dọa sợ. . . . . ." Nói xong liền giơ tay lên lau nước mắt.
Tinh Tinh Tinh——
Chuông điện thoại reo lên làm mọi người ở đây đều chấn động. Bạch Ngôn Sơ phản ứng nhanh đi tới cầm ống nghe, trầm giọng nói: "A lô?"
"A lô ? Là dinh thự Đường sao? Tôi là Trần Hổ!" Bên kia là giọng đàn ông, đoán chừng khoảng bốn mươi tuổi.
"Hổ Gia chứ? Tôi là Bạch Ngôn Sơ."
Hổ Gia cười nói: "Bạch tổng sao? Tôi sẽ thong báo vị trí của Đường tiểu thư! Cách nội thành ở vùng ngoại ô phía Tây Nam tám mươi km ở trong một nhà dân nhỏ! Tạm thời người vẫn an toàn! Nếu cậu hoặc là Đường lão gia chịu tới đây nói chuyện, tôi đảm bảo rất nhanh Đường tiểu thư sẽ có thể bình an về nhà đoàn tụ với mọi người."
Mặc dù giọng điệu ôn hòa, nhưng mỗi câu đều là uy hiếp cùng bức bách. Bạch Ngôn Sơ nắm chặt ống nghe, trao đổi ánh mắt với Đường Hạc Lễ, nói: " Đường lão gia sẽ nói chuyện với Hổ gia. Nhưng, phải bảo đảm người được an toàn, nếu như có ì chuyện không vui, chúng tôi sẽ mất hứng đấy."
Trần Hổ lại cười nói: "Nói hay lắm! ‘ Đông Hưng ’ chúng tôi coi trọng nhất nghĩa khí, coi trọng nhất bằng hữu! Chỉ cần chúng ta hợp tác vui vẻ, mọi chuyện dễ bàn! Còn nữa, nếu hai người báo cảnh sát, Đường tiểu thư sẽ vĩnh viễn goodbye với mọi người! Cứ như vậy đi, hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ!"
"Chờ một chút! Tôi muốn nghe giọng của Đường Du Du một chút!"
Bên kia Trần Hổ hớn hở đồng ý: "Bên kia sẽ an bài! Yên tâm."
Bạch Ngôn Sơ cười lạnh: "Không nghe thấy giọng nói của cô ấy, chúng tôi sẽ không nói bất cứ chuyện hợp tác nào với các người!" Sau đó cúp điện thoại.
Ước chừng qua một phút đồng hồ, lại tới một cú điện thoại. Bạch Ngôn Sơ vội vàng nhấn loa ngoài rồi cầm ống nghe lên: "A lô ?"
Bên kia yên lặng một lúc, mới có giọng nói của một người đàn ông vang lên: "A lô? Là người của Đường gia sao?"
Bạch Ngôn Sơ lạnh lùng nói: "Tôi là Bạch Ngôn Sơ, tôi muốn nói chuyện với Đường Du Du."
Bên kia truyền đến âm thanh sột soạt, sau đó là giọng nói run rẩy của phụ nữ vang lên: "A lô ?"
Bạch Ngôn Sơ lập tức hỏi: "Du Du?"
Giọng nói ở đầu dây bên kia vẫn còn run rẩy: "Bạch Ngôn Sơ sao? Tôi. . . . . .Tôi ở trong một căn nhà bỏ hoang ở ngoại ô! Mau tới cứu tôi!"
Đường Hạc Lễ nghe giọng nói của con gái bảo bối thì lòng đau như cắt, vội vàng nói: "Bảo bối, cha nhất định sẽ cứu con ra ngoài! Nhất định!"
Bên kia lại truyền tới giọng nam lạnh lùng: "Được rồi!" Giọng nói của Du Du rất nhanh đã biến mất, thay vào đó là giọng nói lạnh lung của hắn, "Như thế nào? Giọng nói đã nghe được. Vậy các người cứ nói chuyện với phía trên đi!" Sau đó "Cộp " một tiếng, điện thoại bị cắt đứt.
Đặt ống nghe xuống, Bạch Ngôn Sơ lạnh lùng nói: "Lão gia tử, ngài hãy đi đàm phán với Trần Hổ! Mang theo nhiều vệ sĩ, nếu không con không yên lòng."
Đường Hạc Lễ ngẩng đầu lên, cười lạnh: "Ta mà sợ hắn? Một đám người cặn bã!"
Bạch Ngôn Sơ thở dài nói: "Chuyện bến tàu, nhất định phải đồng ý bọn chúng trước. Nếu không, Du Du sẽ gặp nguy hiểm."
Đường Hạc Lễ tức giận nói: "Vì con gái, muốn giết ta cũng có thể! Huống chi chỉ là một bến tàu!" Sau đó ông lại đi tới chỗ góc phòng, hướng về phía di ảnh vợ Đặng Thanh Vân thì thầm, "A Vân, em nhất định phải phù hộ bọn anh thành công cứu Du Du của chúng ta! Ta sẽ dẫn con bé về nhà!"
Bạch Ngôn Sơ đứng lên, nói với Tiễn Cường: "Chuẩn bị xong thì chúng ta đi!" Nói xong cùng Tiễn Cường đi ra khỏi phòng khách của Đường gia.
=== ====== ====== ===
Mơ màng màng màng ngủ không biết bao lâu, Du Du bị tiếng chim hót đánh thức. Mở mắt ra, thấy ánh sáng chiếu vào qua cửa sổ. Trời đã sáng, một đêm trôi qua.
Lúc này mới phát giác đầu mình nặng nề, cổ tay bị trói chặt và mắt cá chân cũng đã vô lực.
Cô quả thật muốn khóc rồi. Ngộ nhỡ máu không lưu thông dẫn đến tàn phế thì làm thế nào! Liền giật giật thân thể, giật giật cánh tay, phát hiện căn bản là không nhúc nhích nổi! Vẫn còn rất đau!
Mà hai chân cũng đã vô lực.
Cửa đột nhiên bị mở ra, một bóng dáng cao lớn bước vào. Sau khi Du Du nhìn rõ, phát hiện là người đàn ông mặt lạnh tối hôm qua.
Người đó cầm một chai nước đã mở nắp, đến gần cô, không chút biểu tình nói: "Uống nước!" Sau đó dùng tay khác nâng đầu cô lên, ùng miệng chai nước cạy miệng cô ra nhét vào.
Đột nhiên uống nước, Du Du chút nữa là bị sặc, liền ho khan mấy tiếng. Người đàn ông buông ra, lui về phía sau nhìn cô nói: "Nhịn thêm một chút, có lẽ sắp được ra ngoài rồi!"



Thử đọc