Chồng Trước Có Độc - Chương 18

Tác giả: Khu Khu Nhất Nhật

Đánh dấu

Không Bình Tĩnh
Editor: Cẩm Tú
Bên kia Giang Tâm Di lo lắng nói “Này, Ngôn Sơ! Bảo bảo không chịu ngủ, còn luôn khóc! Có phải nó cảm thấy không thoải mái hay không?”
“Ừ, gọi bác sĩ tới chưa?” Bạch Ngôn Sơ hỏi.
“Gọi rồi, đang trên đường tới! Ai, bảo bảo cả ngày lẫn đêm đều khóc, con bé ầm ĩ chết mất....”
“Đứa bé khóc là chuyện rất bình thường. Đúng rồi, trong khoảng thời gian này em tạm thời đừng bước ra khỏi cửa! Cần gì anh sẽ sai người đưa cho em!”
Giang Tâm Di đồng ý: “Em biết, anh suy nghĩ rất chu đáo!” Sau đó lại nũng nịu nói, “Em với bảo bảo đều rất nhớ anh! Tối nay đến đây đi, em và A Mẫn làm đồ ăn ngon chờ anh!”
Bạch Ngôn Sơ trầm giọng nói: “Tối nay không được, hôm khác đi! Chăm sóc bản thân mình cho tốt, và cả bảo bảo nữa!”
“Được rồi!” Giang Tâm Di có chút thất vọng.
Sau đó cô như nghĩ tới cái gì đó, nói: “Đúng rồi, anh không phải là nói muốn đặt tên cho bảo bảo sao? Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?”



Bạch Ngôn Sơ nói: “Anh thấy vẫn nên giao lại quyền lợi này cho cha đẻ của nó thì hơn.”
Giang Tâm Di thất vọng nói: “Trước đó, anh chính là cha con bé! Đặt tên cho con gái cũng không được sao?”
Bạch Ngôn Sơ chỉ cười cười: “Việc như vậy không thể làm thay được.”
Đợi anh cúp điện thoại, Tiễn Cường nhỏ giọng hỏi: “Bạch tiên sinh, trước mắt dư luận đối với ngài rất là bất lợi, nói ngài ban đầu có lỗi với Đường tiểu thư, sau khi ly hôn còn nương nhờ Đường gia, thậm chí còn lừa gạt tin tưởng của Đường lão gia. Còn nữa, hiện tại con riêng ra đời cũng không có ý định phụ trách.”
Hắn mới vừa nói xong, Bạch Ngôn Sơ liền nở nụ cười.
Tiễn Cường có chút xấu hổ, nói: “Thật xin lỗi, Bạch tiên sinh, đây đều là tin đồn tôi nghe được từ bên ngoài.”
Bạch Ngôn Sơ phất tay gọi hắn lại gần, sau đó ghé vào lỗ tai hắn khẽ nói mấy câu.
=== ====== ========
Hôm nay, Từ Thi Thi sẽ từ New Zealand trở về. Có lẽ là do nghỉ ngơi tốt, cô tươi cười rạng rỡ, so với trước đây lại càng thêm xinh đẹp hơn.
Du Du đến đón cô vui mừng không dứt, trêu chọc cô: “Có phải có niềm vui mới rồi hay không? Mặt ửng hồng như hoa đào rồi.”
“Đúng rồi đấy, đang có mỹ nam tóc vàng theo đuổi tớ đấy! Chỉ là, tớ cảm thấy Du Du nhà tớ vẫn là tốt nhất!” Từ Thi Thi giờ cũng biết nói giỡn rồi.
Du Du từ nháy mắt mấy cái, véo véo mặt cô nói: “Stop! Giới tính của tớ không có vấn đề, nhưng nếu cậu đi làm phẫu thuật chuyển giới, tớ sẽ suy tính lại!”
Đột nhiên, một cô gái trẻ tuổi chạy đến, vọt tới trước mặt bọn họ liền hỏi Du Du: “Xin hỏi Đường tiểu thư, bây giờ Bạch Tiên Sinh và Giang Tâm Di tiểu thư vẫn chưa kết hôn, xin hỏi chuyện này có quan hệ gì tới cô không ạ?”
Lúc này, một người đàn ông đeo kính cũng chạy lại hỏi: “Xin hỏi Đường tiểu thư, sau khi ly hôn cô và Bạch tiên sinh có còn giữ liên lạc không? Có nghĩ tới chuyện tái hợp lại không? “
Thật may là có vệ sĩ A Sơn canh chừng một bên, giơ tay lên, ngăn ký giả lại.

Du Du khẽ cắn răng, lôi kéo từ Thi Thi chạy đi. Bởi vì dưới chân đi giày cao gót, hai người mới chạy được mấy bước đã thấm mệt, không nhịn được mắng một tiếng “Fuck”.
Thấy mấy người đó chạy lại, Du Du không thể làm gì khác hơn là tiếp tục kéo Từ Thi Thi chạy đi. A Sơn liền đưa tay chặn những vị ký giả kia lại, nói lớn tiếng: “Ngại quá! Tiểu thư của tôi không chấp nhận bất kỳ hình thức phỏng vấn nào!”
Du Du cùng Từ Thi Thi cuối cùng cũng bình an vô sự chạy lên xe. Mà A Sơn cũng rất nhanh đi tới, lái xe rời đi.
Từ Thi Thi nhìn khung cảnh phía sau sẽ, thở dài nói: “Những ký giả kia thật là đáng sợ! Chẳng qua tớ cảm thấy kỳ quái, tại sao hai người ly hôn đã lâu như vậy, bọn họ vẫn bắt lấy cậu không rời?”Du Du mở hộp phấn ra, soi gương sửa sang lại tóc, giận dữ nói: “Những người đó đều rảnh rỗi không có chuyện gì làm đấy mà!”
Từ Thi Thi trầm tư một lát, nói: “Bạch Ngôn Sơ vẫn chưa kết hôn với Giang Tâm Di, đúng thật là có điểm kỳ quái đấy.”
“Đó là chuyện của bọn họ, tớ không có hứng thú.” Du Du cười lạnh.
“Du Du, thật ra thì có chuyện tớ cảm thấy rất buồn bực. Chính là chuyện tại sao cậu lại khẳng định chắc chắn đứa bé kia là của Bạch Ngôn Sơ? Anh ta đã thừa nhận sao?”
Nghe Từ Thi Thi nói vậy, Du Du kéo tay của cô hỏi: “Cậu cũng cảm thấy đứa bé kia không phải con của Bạch Ngôn Sơ sao?”
Từ Thi Thi gật đầu một cái: “Tớ đúng là đang nghĩ vậy, Bạch Ngôn Sơ không phải là người sẽ để cho người tình mang thai, anh ta làm việc cẩn thận vậy cơ mà.”
Mặc dù trong lòng Du Du rất đồng ý với lời nói của cô..., nhưng ngoài miệng lại nói: “Cậu không nghĩ là người phụ nữ kia mang thai vụng trộm? Sau đó cũng không kịp phá, cứ như vậy! Cái này gọi là bách mật tất hữu nhất sơ!”
“Cũng có khả năng.” Từ Thi Thi cười cười.
Du Du hung hăng nói: “Không nói chuyện này nữa.” Lại hỏi, “Đúng rồi, lần này trở về cậu định nói chuyện đó cho cha mẹ cậu sao?”
Từ Thi Thi cười khổ: “Không có! Tớ định để mấy ngày nữa.”
Bởi vì cô đột nhiên đề nghị Đặng Tử Mộ ly hôn, vấp phải sự phản đối của gia tộc. Dù sao, nhà người có tiền ly hôn là chuyện lớn, có thể khoan dung dễ dàng tha thứ, chỉ cần không làm khó nhau trước mặt người ngoài là được. Nhưng, Từ Thi Thi dịu dàng nhã nhặn lịch sự lại kiên trì muốn ly hôn, quả thật làm cho trưởng bối hai nhà hết sức khiếp sợ.
Hai vị trưởng bối của Từ gia chê con gái quá tắc trách, nói là cái gì không cho Đặng Tử Mộ chút thời gian để xử lý tốt chuyện với con hồ ly tinh đó? Nhưng Từ Thi Thi lại cho là, sợi dây đã đứt sao có thể gắn lại?” Bốn chữ “Gương vỡ khó lành” tại sao mọi người lại không hiểu được?
Cô cần gì phải im hơi lặng tiếng ngoan ngoãn làm thỏ con? Làm 25 năm, đã đủ lắm rồi.
Du Du cười nói: “Không sao! Trước tiên cậu cứ đến nhà tớ ở, muốn ở bao lâu cũng được!”
=== ====== ====
Đến trong sân biệt thự, Du Du liền nhìn thấy một chiếc xe Bentley quen thuộc đậu ở trong sân.
Trong lòng lại bắt đầu không bình tĩnh rồi. Cô không sao hiểu được, Bạch Ngôn Sơ mỗi lần đều không mời mà đến lại đến đây? Còn nhanh hơn cả tưởng tượng của cô?


Từ Thi Thi lưu ý đến biểu tình biến hóa của cô, cười nói: “Bạch Ngôn Sơ sao lại thế này? Trú dài hạn ở nhà cậu rồi hả?”
Du Du quay đầu lại lại nói với cô: “Lúc vào nhà nhớ đuổi anh ta với tớ, biết không?”
Từ Thi Thi cười nói: “Tuân lệnh!”
Sau khi hai người bước vào nhà, chị Tiên giúp việc cười xấu hổ tiến lên đón: “Tiểu thư, Từ tiểu thư, các cô đã trở về? Bạch tiên sinh đã tới rất lâu rồi.” Nói xong liền đi đến cầm lấy vali hành lý to của Từ Thi Thi.
Người đàn ông ngồi trên ghế sofa nhìn hai người phụ nữ, sau đó mỉm cười: “Thi Thi đã về rồi sao?”
Từ Thi Thi ưu nhã mỉm cười: “Bạch tiên sinh không ở công ty, sao lạitới nơi này?”
Du Du cố ý không nói lời nào, xoay người đi nhìn trước cửa có đặt một chậu Lan Hồ Điệp.
“Tới thăm Du Du một chút, gần đây tương đối bận rộn, không có thời gian đến thăm cô ấy.”
“Ly hôn rồi mà vẫn còn quan tâm tới vợ trước như vậy, xem ra Bạch tiên sinh thật sự là người hữu tình hữu nghĩa.” Từ Thi Thi dùng giọng điệu châm chọc cười nói.
Du Du tiến lên nhìn người đàn ông kia cười lạnh nói: “Bạch tiên sinh, anh cứ chuyên tâm làm việc của anh đi! Không cần không mời mà đến, miễn cho việc bị đám chó săn bám đuôi, ngộ nhận là tôi và anh còn có quan hệ! Tôi còn muốn tìm bạn trai!”
Bạch Ngôn Sơ lại ôn hòa cười nói: “Anh cho dù vội vàng, cũng sẽ dành ra chút thời gian đến thăm em, bởi vì đây là trách nhiệm mà cha em giao cho anh.”
Thấy anh lại đưa cha của mình ra, lửa giận của Du Du lại càng thêm lớn, liền chỉ tay về phía cửa nói to: “Mời đi cho! Nơi này không hoan nghênh anh!”
Từ Thi Thi cũng đi theo nói: “Tôi nghĩ Bạch tiên sinh nên để cho Du Du có một chút tự do chứ? Ly hôn là trả lại tự do cho đối phương mà!”
Bạch Ngôn Sơ lại nhìn sang cô, nói: “Thi Thi, lần này về nước tại sao cô lại không về nhà?”
Du Du cười lạnh: “Sao chuyện gì anh cũng quản cả vậy?”
Từ Thi Thi mặt không biến sắc nói: “Tôi muốn ở đây chăm sóc cho Du Du, tránh việc cô ấy luôn bị người khác tới cửa làm phiền mà không có ai phối hợp!”
Du Du hận không thể cho cô mộ tràng pháo tay: Đồng minh của cô thật sự là rất tốt nha! Tiểu Nam và Thi Thi, vào thời điểm mấu chốt quả thật làm cho cô vểnh mặt lên!
Bạch Ngôn Sơ quả nhiên có chút ngập ngừng, liền cười ảm đạm: “Vậy tôi không quấy rầy nữa, lần sau tán gẫu tiếp!”
Du Du nghĩ thầm, ở trong tình huống cực kỳ lung túng như thế này mà anh vẫn duy trì vẻ phong độ khiên tốn, cũng coi như công lực của anhthâm hậu.
Sau khi anh rời đi, Từ Thi Thi ôm ôm gối cười hỏi: “Du Du, lần nào cậu cũng đều dữ dằn với anh ta như vậy sao?”
Du Du cười lạnh: “Đây gọi là khách khí!”
Từ Thi Thi cúi đầu nói: “Thật ra thì cậu chẳng cần thiết phải tức giận với anh ta như vậy. Cứ như vậy có lẽ là do cậu chưa quên được quá khứ với anh ta.”
Mặt Du Du đỏ lên: “Thật sao?”
Tại sao lại nói như vậy? Chẳng lẽ tại trong lòng cô, vẫn còn có chút khúc mắc không đặt xuống được? Thái độ cứng rắn đối với Bạch Ngôn Sơ cũng là một loại hành vi che giấu sao?
Từ Thi Thi ôn hòa cười cười: “Du Du, thật ra thì lúc đối diện với những người đàn ông kia bình tĩnh nói chuyện, hiệu quả sẽ tốt hơn. Bọn họ đã thuộc về quá khứ của chúng ta, chúng ta thì coi bọn họ như một gốc cây hay một cái bàn là được.”
Du Du nghe lời nói này, không khỏi có chút giật mình nhìn cô.
Từ Thi Thi thở dài, cười nói: “ Trong đoạn thời gian ở New Zealand tớ đã suy nghĩ rất nhiều, tuy nói Đặng Tử Mộ tìm phụ nữ bên ngoài là hắn không đúng, nhưng cẩn thân suy nghĩ lại, ban đầu là do tớ tưởng tượng về cuộc sống hôn nhân quá tốt đẹp, cho là mình có thể cải tạo lại người đàn ông đó. Bây giờ quay đầu suy nghĩ lại, suy nghĩ của tớ chỉ là từ một phía. Tớ chưa bao giờ nghĩ tới việc vì mình mà sống, cho nên mới để cho Tử Mộ khinh thường tớ. Nếu tớ đặt mình lên đầu mà nói, nói không chừng tớ sẽ chịu ít khổ sở hơn. Hiện tại tớ không còn hận Tử Mộ nữa, dù sao ở trong mắt anh ấy, tớ cũng không phải người phụ nữ lý tưởng. Cho nên, tớ khuyên cậu không cần hận Bạch Ngôn Sơ, hận cũng là một loại tình cảm nồng nàn, sẽ tổn hại đến sức khoẻ.”
Du Du cười nói: “Oa, xem ra chuyến đi New Zealand lần này cậu có thu hoạch rất lớn nha!”
Chẳng lẽ mình còn hận Bạch Ngôn Sơ thật dao? Hận, có phải là một loại phương thức biểu đạt khác của yêu hay không?
Từ Thi Thi khoác một tay lên vai cô nói, “Du Du, thật ra thì cậu có thể không cần làm căng với Bạch Ngôn Sơ đến vậy, cứ đối đãi với anh ta như một người bình thường, có lẽ cậu sẽ có cái nhìn thoáng hơn, dễ dàng buông xuống hơn.”
Du Du cắn môi, suy nghĩ lại bay vào hư vô.
=== ====== ====== ===
Ban ngày Du Du đi làm, buổi tối trở về nhà cùng Từ Thi Thi ăn cơm, đi dạo phố. Gần đây Kha Triết Nam rất là bận rộn, luôn luôn Thần Long Bất Kiến Thủ, nghe nói hắn mới mở một cuộc triển lãm ở Thượng Hải.
Thế nhưng hôm nay, hắn lại nói muốn mời hai cô ăn cơm.
Đi đến nhà hàng Tây đã hẹn trước, Du Du thấy Kha Triết Nam vẻ mặt chán nản ngồi bất động, cốc nước ép cà chua đặt ở trước mặt cũng không uống lấy một ngụm.
Từ Thi Thi ngồi xuống cười hỏi: “Tiểu Nam có tâm sự hả? Thất tình sao?”
Du Du trợn mắt: “Cậu ta làm sao có thời gian để thất tình? Cả ngày cùng lễ phục dạ hội nói yêu thương còn chưa đủ nữa là!”
Kha Triết Nam nâng má, bộ dạng lười biếng làm cho người khác yêu thương, nhất định chính là tấm gương mỹ nam u buồn điển hình.Du Du gõ bàn một cái nói, hỏi: “Còn nói mời chúng ta ăn cơm, sao lại mang vẻ mặt đau khổ vậy? Không mang tiền thì cứ hét to lên!”
Từ Thi Thi nở nụ cười.
“Tỡ cãi nhau với anh!” Kha Triết Nam thở dài nói.
Du Du bắt đầu bất bình dùm: “Anh cậu? Ai, nhìn bộ dạng ngờ nghệch của anh cậu, sao lại cãi nhau?”
“Anh ấy không đồng ý tớ tiếp tục công việc, không tán thành việc tớ tiếp tục thiết kế trang phuc, muốn tớ trong vòng hai năm nhất định phải trở lại công ty làm việc!”
“Anh ấy không biết ước mơ của cậu sao?” Từ Thi Thi tò mò hỏi.
Kha Triết Nam giống như quả bóng bị xì hơi,, càng ngày càng phờ phạc rã rượi: “Anh ấy nói, thân là người của Kha gia, nhất định phải gắng sức vì Kha gia, khi tất yếu thì phải hi sinh!”
Du Du cười lạnh nói: “Ngày nào đó anh ấy rảnh rỗi, tớ đi tìm anh ấy nói chuyện một chút.”
“Anh ấy nói đây là ý của cha!” Kha Triết Nam thở dài nói.
Từ Thi Thi hỏi: “Không phải ba cậu ở Mỹ sao?”
Kha Triết Nam nói: “Có vẻ như tháng sau sẽ trở về! Ai, ông ấy trở về tớ liền thấy phiền, không chỉ mình tớ mà cả anh tớ nữa.”
Từ Thi Thi lại hỏi: “Anh ngươi sao còn chưa kết hôn? Không phải đã sớm quyết định rồi sao?”
“Làm sao tớ biết? Mau lên!” Vẻ mặt Kha Triết Nam không có chút hứng thú.
Du Du cười nói: “Chỉ có điều, người kia quả là đúng chuẩn chị dâu! Vừa nhìn liền biết thấu tình đạt lý hơn anh trai khô khan của cậu!” Sau đó liền cầm cốc nước ép cà chua lên trước mặt hắn, “Uống nhanh đi!”
Đồ ăn rất nhanh được bưng ra, họ bắt đầu ăn. Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, đề tài đa số đều là về chuyện của Từ Thi Thi ở New Zealand.
“Có diễm ngộ (tình yêu) sao?” Kha Triết Nam cười hỏi, như đây mới là đề tài mà hắn quan tâm nhất.
Từ Thi Thi cười đùa nói: “Thật là có nha. Chẳng qua tớ cảm thấy không tốt bằng Tiểu Nam đâu!”
Du Du cố ý bất mãn đấm đấm cô: “Sao giống lời cậu nói với tớ vậy! Thì ra cậu là người trăng hoa!”
“Thật sao? Tớ nói rồi sao?” Từ Thi Thi cố ý không nhận, còn nghịch ngợm lè lưỡi.
Ba người cười lăn cười lộn.
Trong thời khắc vui vẻ này, một bóng đen giống như linh hồn đột nhiên vọt đến bên cạnh bàn bọn họ, dùng giọng trầm thấp nói: “Tiểu thư, chừng nào thì cô trở về Hương thành?”
Ba người giống như đồ chơi chạy bằng điện bị bấm nút dừng lại ngưng cười, ngẩng đầu sững sờ nhìn người đàn ông kia.
Một người đàn ông cao lớn râu quai nón đang khí phách nhìn xuống ba bọn họ. Từ Thi Thi giận tái mặt, nói: “Sao anh lại ở đây?”
Người đàn ông kia nở nụ cười không được tự nhiên, nói: “Tôi sợ tiểu thư gặp nguy hiểm, cho nên mới chạy theo tới đây.”
Từ Thi Thi lạnh lùng nói: “Không thấy là tôi đang ăn cơm sao?”
Du Du cũng nói với người đàn ông kia: “Nếu bữa cơm này bởi vì anh mà bọn tôi ăn không vô, tiền cơm sẽ do anh thanh toán toàn bộ!”
“Còn không mau đi đi?” Từ Thi Thi ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn người đàn ông kia.
Người đàn ông kia lại nói: “Chúng tôi sẽ ở bên kia chờ tiểu thư ăn xong, sau đó sẽ đưa tiểu thư về nhà.” Liền xoay người rời đi.



Thử đọc