Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài - Chương 01

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy .
Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn.
Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người!
Đồng Thiên Ái rầu rĩ rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở mắt.
Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn!
Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này???
Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường.
Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ.
Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân
Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi ….

Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy ra.
Trên người thấy hơi lành lạnh, đồng Thiên Ái cúi đầu nhìn xuống, giờ này mới phát hiện chính mình cư nhiên không có mặc cái gì !
Thiếu chút nữa là nàng thét lên sợ hãi ! Vội vàng che miệng lại, cũng là kinh hồn táng đảm.
“Thất thân” Hai chữ này, giống như khẩu súng ngắn nòng đại đang chĩa ra trước mắt.
Bất quá, hiện tại chẳng muốn cố so đo tính toán với hắn thêm nữa, trốn lẹ rồi nói sau a~
Quay đầu nhìn về phía phòng tắm, bóng dáng nam nhân cao lớn xuyên thấu qua cửa kính, thoắt ẩn thoắt hiện .
Đồng Thiên Ái vuốt lại mái tóc dài, nhảy dựng lên rồi từ trên giường phi xuống dưới đất, chạy về phía đống quần áo hỗn độn , lại phát hiện quần áo của mình còn dấu vết của vụ nôn mửa hôm qua.
Nhíu nhíu chân mày , nàng quấn chăn rồi rón ra rón rén đi sang bên kia giường.
Nhặt lên áo lót cùng với quần , lại vội vàng lấy luôn quần áo của nam nhân kia, bối rối mặc.
Mặc vào quần áo to rộng của hắn, trông nàng có vẻ xinh xắn lanh lợi hơn , đồng Thiên Ái liếc mắt nhìn bóng dáng trong phòng tắm , nàng thè lưỡi.
Xoay người lại tìm kiếm ba lô của mình, mới phát hiện nó đang lặng im nằm ở một góc sáng sủa. Kiễng mũi chân chạy chậm sang hướng đó, cây son môi từ ba lô rớt xuống.
Đây chính là bảo bối của nha đầu Phương Tình , nàng mà đánh mất là chết chắc rồi!
Cầm lấy son môi, lại quay đầu ngắm nam nhân đang tắm rửa bên trong .
Đồng Thiên Ái trong đầu bỗng nhiên dâng lên một cái ý tưởng tà ác , nháy mắt cái đã trở lại chỗ cũ. Tự mình đem son tô vẽ lên đôi môi căng mọng, hơn nữa còn hung hăng tô đi tô lại vài lần cho thật đậm.
Cúi đầu, cứ như vậy hôn lên cái gối giường.



Ngẩng đầu nhìn kiệt tác của mình, nàng vừa lòng gật gật đầu.
Ngu gì!
Trốn thôi!
Đồng Thiên Ái liếc mắt nhìn bóng dáng của nam nhân , dưới đáy lòng kêu một tiếng!
Rón rén, nàng nhẹ nhàng mà mở ra cửa phòng, lắc mình một cái đã biến mất không thấy tăm hơi.
Cánh cửa kính phòng tắm được mở ra, nam nhân nửa người dưới quấn qua một cái khăn tắm. Thân hình cao ráo cường tráng, không thua kém gì siêu mẫu, thậm chí còn chẳng tìm đâu ra một tí thịt mỡ dư thừa.
Đưa mắt đảo qua một lượt, cư nhiên không có lấy một bóng người trong phòng ngủ, nhìn thấy cái gối trên giường có hai dấu môi son màu hồng, đôi mắt tinh anh khẽ nheo lại.
Tay nắm khăn bông lau đầu, động tác ấy trong nháy mắt cứng lại . trong mắt loé lên hàn quang, khóe miệng nhếch lên nét cười hứng thú.
Đây là nàng muốn khiêu khích hắn sao?
Hay lắm!
Nữ nhân này quả thật to gan!
Hắn, Tần Tấn dương, nhất định sẽ làm cho nàng tự động xuất hiện ở trước mặt!
Lệnh Truy Nã
Ngày hôm sau.
Đài Loan, trên trang nhất của các tờ báo lớn mang phạm vi toàn quốc đều đồng loạt đăng lệnh truy nã!
Cả trang báo chỉ có hình ảnh 1 nữ tử khỏa thân toàn bộ!
Mọi đường nét của cô gái đều làm cho người ta xuẩn ngốc lay động.
Như mái tóc dài mềm mượt uốn lượn như rong biển, không cách nào làm người ta không liên tưởng tới dung mạo.
Một thân thể trắng nõn trên giường đơn,dấu môi son nghênh ngang khiến người người phải mơ màng..
Bên cạnh chỉ có một dòng chữ nhỏ: “Là ai, tự động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả.”


"Wow, Thiên Ái! cậu nhìn xem ,chẳng lẽ là lệnh truy nã sao?"
"Nhìn người đàn bà trong hình kia,thật phong tình quyến rũ nha! Khâm phục quá cơ! Không biết dung mạo nàng ta thế nào nhỉ?”
Phương Tình cúi đầu nhìn bài báo , như có điều suy nghĩ, không nhịn được liên tục than thở.
"Ừ! Chắc vậy" Đồng Thiên Ái ngồi một bên, đôi mắt hờ hững chẳng ngó vào một lần, nói đại.
Trong lòng nhớ tới chuyện ngày hôm qua, vừa chạy khỏi đó, về đến nhà nàng lập tức tắm ngay.
Nghe nói nếu như "Làm" , sẽ đau, còn có máu chảy ra nữa.
Nàng nhớ hôm đó cũng không có nhìn thấy dấu vết gì trên giường, hơn nữa nàng không hề thấy cảm thấy đau, chắc là không xảy ra chuyện gì chứ!
Phương Tình đột nhiên hét to một tiếng, "A —— "
Đồng Thiên Ái bị nàng làm cho giật mình kinh hãi, ai oán nhìn nàng, "Đại tiểu thư! cậu không nến như vậy cả kinh người ta! Dễ hù chết người lắm!
"Mau đến xem a! Thiên Ái! cậu biết là ai phát lệnh truy nã này không?”
Phương Tình liền tranh thủ tiến đến gần hơn bên mình, trang báo kia rồng bay phượng múa , "Là Tần Tấn Dương đó! Tần Tấn Dương đấy cậu biết không?"
"Tần Tấn Dương là ai?" Đồng Thiên Ái móp méo miệng.
Phương Tình rất không thục nữ lườm nàng một cái.
"trời ạ! Ngay cả Tần Tấn Dương cũng không biết sao hả giời?"
"Hắn là tổng giám đốc của tập đoàn tài chính Tần thị , tuổi gần hai mươi tám , cao một mét tám lăm , anh tuấn tiền nhiều, quan trọng nhất là hắn vẫn còn đang độc thân! Toàn bộ phái nữ Đài Loan đều muốn được gả cho hắn đấy!”
"Thật không? Vậy cậu cưới hắn đi!” Thiên Ái một tay nâng má, ung dung nhìn vẻ mặt kích động của Phương Tình.
"Chỉ tiếc hắn từng tuyên bố rằng : hắn tuyệt đối không kết hôn." Phương Tình ảo não cau mày, tiếc hận nói.
Bỗng nhiên mở trừng hai mắt, một đôi mắt biến thành hoa đào, "Bất quá làm tình nhân của hắn cũng rất tốt!”
Đồng Thiên Ái nhìn dáng vẻ mưu cầu danh lợi của bạn, liếc mắt nhìn tờ báo
Wa!
Nữ nhân này vóc người quả không tệ!
Tầm mắt vừa để ý tới cái nốt ruồi màu hồng, bỗng nhiên đôi mắt nàn mở to trợn trừng.
Vội vàng thủ thế, sờ sờ quần áo, đúng là trên bả vai bên trái của nàng có một nốt ruồi màu hồng.
Nhanh chóng đoạt lấy tờ báo nhìn chăm chăm chiếc lưng lộ ra trọn vẹn, gương mặt nhanh chóng đỏ hoàn toàn.
Mở to hai mắt nhìn, hồi tưởng lại trò đùa dai ngày hôm qua trong phòng, da mặt giật giật, đầu một trận tê dại.
Trời ơi! Nàng chọc tới ác ma sao!
Ảo não nhìn đi nhìn lại, đem cái tên của nam nhân niệm tám trăm lần, không, phải nói nguyền rủa tám trăm lần!
"Tần Tấn Dương... tổng giám đốc tập đoàn tài chính Tần thị..."
Tự Gánh Lấy Hậu Quả
"Nhìn cái này cậu có phải cũng động tâm hay không ?" Phương Tình vẻ mặt tò mò hỏi
Đồng Thiên Ái không có đem lời nói của Phương Tình lọt tai , đôi mắtmở to nhìn chằm chằm ba chữ "Tần Tấn Dương" ,tức không chịu nổi mà nghiến răng nghiến lợi. Tay cầm lấy tờ báo đột nhiên đem tờ báo vò thành một nắm.
Cả người cũng vọt từ trên ghế nhảy dựng lên, quanh thân phát ra một ngọn lửa hừng hực, tưởng chừng có thể thiêu trụi mọi thứ.
"Biết là ai, tự chủ động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả." Đồng Thiên [size=150]Ái lẩm bẩm tự nói, lập lại một lần.
Quả là một tên nam nhân đáng ghê tởm, tại sao hắn dám chụp hình nàng!
Nhất định là hắn thừa lúc nàng đang ngủ say mà chụp trộm!!
Hắn là tên biến thái thích quay lén sao? Sao lại có loại người mang trên mình cái sở thích biến thái này nhỉ?
Đúng là cái số con rệp!
Đương đâu đi chọc tới hắn! Cái đồ quỷ hẹp hòi!
Bây giờ phải làm sao đây giời? Đồng Thiên Ái suy tư, trong lòng âm thầm quyết định, phải làm bất cứ giá nào để hắn không đem ảnh nàng đi rêu rao trên cái đất Đài Loan này.
Trước hết, đi tìm hắn thương lượng!
Càng nghĩ càng tức giận a~, giơ cao ý chí, nhất định nhất định, nàng sải chân bước về phía trước.
"Thiên Ái, cậu đi đâu vậy!" Phía sau giọng nói Phương Tình mang theo điểm kinh ngạc truyền đến.
Đồng Thiên Ái cũng không quay đầu lại nói, "Tiểu Tình, mình đột nhiên nhớ tới có chút việc,mình đi trước a!"
Phương Tình đứng tại nguyên chỗ nhìn nàng dần dần đi xa, giậm chân, "Nhưng là buổi chiều còn có lớp mà!"
"Cậu thay tớ xin nghỉ bệnh,như cũ nhé!" Đồng Thiên Ái thanh âm nghênh ngang vang lên,khiến người đi đường nhất tề quay đầu lại.
Phương Tình nhận được mọi người nhìn chăm chú nhìn mình, vội vàng cầm lấy tờ báo che mặt, nhỏ giọng oán trách, " Thiên Ái đáng chết này, trên đường lại làm chuyện thế này! Còn để cho người ta sống hay không!"
Khu vực buôn bán sầm uất nhất Đài bắc, tòa nhà cao vút vươn lên tận tầng mây
Mặt trời tựa hồ cũng lây nhiễm tức giận của cô gái, hung hăng phát uy tự đắc, toả chiếu thứ ánh nắng nóng nực khắp muôn nơi.
Mặt kính của toà nhà được ánh mặt trời chiết xạ thành sắc hồng chói mắt, khiến người qua đường không dám ngẩng đầu nhìn thẳng
Đồng Thiên Ái hùng hổ xuống xe, xông ào vào tòa nhà Tần Tại.
Người bên trong, nam nhân thì mặc âu phục đi giày da, nữ nhân thì khoá trên mình những bộ đồ công sở trang nhã đắt tiền.
Đồng Thiên Ái xuất hiện trong đại sảnh -vốn không có nhiều người, ngay khắc nàng trở thành tâm điểm của sự chú ý .
Nàng thân mặc T-shirt, cộng thêm quần jean một bộ , lộ ra vẻ không hợp nhau, dễ dàng thấy được.
Quét mắt bốn phía, đem tầm mắt dừng ở một nơi, đi thẳng tới quầy phục vụ trước.
"Này cô!" Đồng Thiên Ái đứng trước quầy phục vụ, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn.
Nhân viên đứng quầy vội vàng mỉm cười, khách sáo hữu lễ nói, "Tiểu thư,rất vui được phục vụ cô!"
Đồng Thiên Ái nghe được lời của nàng, trong lòng một trận kinh ngạc, đôi lông mày tinh tế nhất thời quấn quýt ở chung một chỗ.
Nàng nên nói như thế nào? Chẳng lẽ muốn nàng nói là Tần Tấn Dương phát lệnh truy nã làm cho nàng tìm đến hắn? Nghĩ đi nghĩ lại, không biết nên mở miệng như thế nào mới coi là thỏa đáng!
Cắn răng, ánh mắt khép lại, Đổng Thiên Ái hít sâu một hơi, "Tôi muốn gặp Tần Tấn Dương"



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc