Chiếm Đoạt Em Dâu - Chương 01

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Mới Gặp
Lần đầu gặp em,
Em giống như một con bướm trắng đang nhẹ nhàng nhảy múa,
Đâm vào tim anh,
Anh vô lực ngăn cản.
Đêm nay Sở gia đèn đuốc sáng trưng, tân khách nối liền không dứt, trên sân cỏ to lớn của Sở gia đậu đầy những chiếc xe sa hoa. Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Sở gia nhị công tử Sở Khương, đii ăn mừng lễ thành nhân của hắn Sở phụ đặc biệt cử hành cho hắn tiệc sinh nhật long trọng nhue thế. Tên khách được mời trừ bạn học, bạn bè bán ngoi của hắn ra, dĩ nhiên không thể thiếu sự chúc mừng của nhân vật nổi tiếng trên thương trường.
Mà đêm nay Quan Ngang Lộ được mời vẫn là một thên tiêu âu phục trắng noãn, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của cô có thoa một lớp phấn mỏng, ladn da thiên sinh lệ chất vô cùng trắng, dạng ngời xinh xin tinh tế mà ngueời, tác doi tao nhã xõa ra phía sau, ở trên đầu một chiếc kẹp thủy tinh tinh xảo vòng thành một vòng tròn, nhìn thế náo cũng giống một tiên nữ thất lạc ở nhân gian.
Cô vốn là không muốn tôi, mặc dù Quan gia gia cảnh không tệ, nhưng là từ nhỏ đến lên cô cũng không thích tham gia những trueờng hợp nào nhiệt như vậy. Mỗi lần cha mẹ tham gia tiệc tùng yêu cầu cô theo, cô luôn là láy lý do bơi tập bận rộn từ chi rồi. Dần dà, Quan gia phụ mẫu (chỗ nady Ling thấy dùng từ hơn việt sẽ hay hơn dịch ra lad "Quan gia cha mẹ") cũng hiểu cô là không thích những trường hợp như vậy cũng không có miễn cưỡng cô nữa. Mà ở trong giới thượng lưu, người biết Quan gia tiểu thư cũng ít đi.
Cô năm nay mười bảy tuổi, vừa lên trung học năm hai. Tối nay đến Sở gia tham gia buổi tiệc này, hoàn toàn là bởi vì Sở Khương mãnh liệt yêu cầu. Không sai, Sở Khương là bạn trai của cô, hai người từ năm nhất bắt đầu len lén nói chuyện yêu đương, đương nhiên là ở dưới tình huống không ảnh hưởng học tập, bọn họ cùng nắm tay nhau đi dạo xem phim mà thôi.
Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Sở Khương, từ một tháng trước hắn cũng đã nói sẽ ở ngày này đem cô chính thức giới thiệu cho người trong nhà biết, Ban đầu cô cũng không đồng ý, lại không chịu được Sở Khương dây dưa mà miễn cưỡng đáp ứng.

Sự thật chứng minh, cô thật không thích hợp với trường hợp này, nhìn bên trong người chật như nêm cô chỉ cảm thấy xa lạ bất lực. Bời vì một người cô cũng không quen, mà Sở Khương bời vì hôm nay là chủ tiệc, bận tối mày tối mặt căn bản không có nhiều tâm tư đặt trên người bạn gái.
Rời xa tân khách, Quan Ngưng Lộ một thân một mình đi tới vườn hoa ngồi ở một góc đình nghỉ mát, lát nữa Sở Khương muốn sau khi cắt bánh kem cô cùng hắn nhảy điệu nhảy đầu tiên, nhưng dạ vũ còn chưa bắt đầu, cô đã không muốn ở bên trong rồi. Nếu như sau này Sở Khương muốn cô thường tham gia như những trường hợp này cô phải làm sao đây?
Dừng lại suy nghĩ lung tung của mình, Quan ngưng Lộ ngẩng mặt lên gió đêm mát mẻ từ từ thổi qua tinh không sáng ngời, một cỗ không khỏi xung động để cho cô đem giày cao gót dưới chân cởi ra, chân trần ở dưới ánh trăng nhẹ nhàng nhảy múa. Mặc dù nhảy không phải rất hay, nhưng mà tại trong ban đêm yên tĩnh cô lại cảm thấy mình giống như hoa tiên tử lưu lạc nhân gian càng không ngừng vũ động dáng người duyên dáng.
Say mê vào điệu nhảy Quan Ngưng Lộ không biết, ở cột đá trên đình nghĩ mát, bóng dáng một người nam nhân to cao đứng ở đó, đang chăm chú nhìn vào cô.
Cô ấy là ai? Tại lại một thân một mình ở chỗ này?
Để ăn mừng sinh nhật mười tám tuổi của em trai, Sở Mạnh từ chối xã giao về nhà. Mới vừa rồi luôn ở phòng khách ứng phó những bạn bè thương giới kia, xã giao như vậy làm cho hắn mệt mỏi, muốn đến vườn hoa nghĩ ngơi một chút, lại ngoài ý muốn đụng phải một tiên tử đang múa. dáng vẻ đáng yêu chân trần trên mặt đất xoay tròn của cô, làm cho tim hắn lặng lẽ mở ra.
"Nha!" Trên cỏ một chỗ không bằng phẳng, khiến thân thể Quan Ngưng Lộ đang nhanh nhẹn nhảy múa tà tà đi xuống mặt đất, mắt thấy sẽ hung hăng bị ngã trên mặt đất, một đôi bàn tay hữu lực kịp thời ôm hông cô.
Quan Ngưng Lộ thấy khuôn mặt một người đàn ông tuấn mỹ mà thành thục, tóc chỉnh tề xếp gọn sau gáy, một đôi mắt thật sâu đang nhìn cô không chớp mắt, Quan Ngưng Lộ nhìn lại, quên mất mình đang trong ngực một người đàn ông xa lạ.
"Cô bé, cô nhìn đã chưa?" trong giọng nói mang theo trêu tức. Sau khi nhìn rõ gương mặt cô, Sở Mạnh nhận ra, một tiểu nữ sinh tinh xảo mà xinh đẹp như vậy đối với hắn mà nói là có hơi nhỏ một chút, bộ dáng cô bất quá là mười mấy tuổi mà thôi? Cùng hắn chênh lệch quá nhiều, nhưng, vẻ đẹp đáng yêu của cô không hiểu sao hấp dẫn loại đã nhìn quen các mỹ nữ như hắn.
"Anh là ai? Buông tôi ra." Cho đến hơi thở nam tính bức người của hắn phun trên mặt, Quan Ngưng Lộ mới phát hiện ra mình cùng một người đàn ông xa lạ dựa vào rất gần, gần đến thân thể cô cảm giác được thân thể cường tráng của hắn đang gắt gao đè ép cô.
"Tôi không buông." Sở Mạnh thấy bộ dáng cô đáng yêu không nhịn được muốn trêu chọc cô. Cái tay cường ngạnh nâng cằm cô lên, ép buộc cô nhìn thẳng hắn.
"Anh còn không buông, tôi sẽ la lên." Quan Ngưng Lộ bắt đầu có chút hoảng loạn, người đàn ông to gan này dám ở trên địa bàn của chủ nhân lớn lối như vậy. Nếu cô đem Sở Khương ra, hắn có sợ hay không đây?
"Cô dám, cô cứ thử xem!" Sở Mạnh cho cô là một cô bé nhát gan nhu nhược. Cho nên hắn bạo gan khi dễ cô. Hắn chính là muốn nhìn dáng vẻ tức giận của cô.
Gương mặt tựa tiếu phi tiếu của hắn xem ra rất dọa người, đặc biệt là trong mắt hắn quét qua một tia tự phụ, bảo Quan Ngưng Lộ làm sao không tức giận, tại sao lại có thể có người đàn ông như thế? Quá ghê tởm! Cô mở miệng đang muốn la, nhưng nam nhân đáng giận này càng như thế cậy mạnh, không nói hai lời, ngón tay nắm cằm cô, không cho cô bất kỳ cơ hội phản kháng cự tuyệt đôi môi mỏng thô lỗ rời xuống, che lại đôi môi đỏ mọng của cô.
"Ngô. . . . . ." Quan Ngưng Lộ không ngờ tới hắn sẽ hành động như vậy, cả kinh quyên đi phản kháng. Cho đến đầu lười bá đạo hướng răng cô dò xét, ở cô không chịu há miệng bàn tay của hắn bên eo cô đi tới trước ngực, bao lại trọn khuôn ngực khéo léo. . . .



"Không cần. . . . . ." Chưa từng bị ai cợt nhả qua như thế, Quan Ngưng Lộ quay mặt lên tiếng muốn ngăn lại sự vô lễ của hắn, lại bị hắn bắt lấy cơ hội đem đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng cô.
"Bốp" (Ling: ta nghĩ chữ này hợp hơn) một tiếng, tràng pháo tay ở trên không lay động trong vườn hoa vang lên đánh vỡ sự yên tĩnh ban đêm, nhưng cũng làm Sở Mạnh chợt biến sắc, bắt cổ tay của cô, lực đạo quá nặng cô đau đến nước mắt tuôn ra lại không dám nói một tiếng. "Cô biết tát đàn ông sẽ có hậu quả gì không??" Sắc mặt âm trầm kia khiến Quan Ngưng Lộ sợ, quên mất mình mới vừa bị người khác khinh bạc. Mắt thấy môi hắn lại rơi xuống, Quan Ngưng Lộ hô to lên.
"Anh buông tôi ra. Tôi là bạn gái của Sở Khương. Anh không thể làm như vậy!"
Cô ấy nói gì? Cô là bạn gái của em trai hắn? Sở Khương chưa từng cùng trong nhà đề cập tới chuyện có bạn gái. Cô bé này là đem tên tuổi em trai ra hù dọa hắn sao? Hắn Sở Mạnh cũng không phải là người dễ dị hù dọa.
"Lần sau tìm lý do tốt hơn đi cô bé. Tôi là anh hai của Sở Khương, nó chưa bao giờ nói qua với tôi chuyện nó có bạn gái." Trong mắt cô Sở Mạnh nhìn ra được kinh ngạc cùng không thể tin.
Người đàn ông cợt nhã cô nói hắn là anh hai của Sở Khương? Hắn chính là anh hai mà Sở Khương suốt ngày treo bên miệng sùng bái sao? Quan Ngưng Lộ lắc đầu không thể tin. Nhưng, mặt của hắn cùng Sở Khương nhìn sao cũng tương tự, sao lại như vậy?
Nhưng là nét mặt cô trong mắt Sở Mạnh lại là vì hắn vạch trần, bất kể cô tìm lý do gì, đêm nay hắn nhất định muốn cô. Ai bảo cô đáng chết hấp dẫn hắn, để hắn muốn không chú ý cô cũng không được.
Yên Tâm, Tôi Sẽ Không Xuống Tay Với Cô Nữa
Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)
Chuyển thân một cái, Sở Mạnh che cái miệng nhỏ nhắn của cô, đem cô sửng sốt kéo vào chỗ sâu trong vườn hoa, đem cô chống đỡ trên thân cây, cuồng loạn nhào đầu về phía trước mà hôn, một bàn tay nam tính duy trì kéo xuống quần lót trắng tinh của cô ..........
"Không cần không cần. . . . ." Quan Ngưng Lộ bị dọa hư, người đàn ông này thật muốn cưỡng bách cô, ai tới cứu cô?
"Lộ Lộ. . . . . . Em đang ở đâu?"
Phía xa, truyền đến thanh âm lo lắng của Sở Khương. Khiến Sở mạnh đang muốn kéo lễ phục cô xuống dừng lại, cũng lấy được cơ hội buông lỏng Quan Ngưng Lộ né ra sự kiềm chế của hắn lảo đảo chạy về hướng phát ra âm thanh.
"Sở khương, đưa em về nhà. Đưa em về nhà." Quan Ngưng Lộ nhào vào lòng ngực quen thuộc của Sở Khương, nước mắt hốt hoảng nhiễm ướt áo sơ mi bên trong lễ phục của hắn. Trời ạ, nếu như trễ một chút, cô sẽ bị người đàn ông kia cường bạo. Mà người muốn cường bạo cô lại là anh trai của Sở Khương. Bây giờ cô chỉ muốn về nhà mình, trở lại địa phương quen thuộc mới không thấy sợ như vậy.
"Lộ Lộ, sao vậy?" Sở Khương kinh ngạc vì bạn gái sợ hãi và hốt hoảng. Mới vừa rồi hắn luôn ở bên trong tìm cô làm sao cũng tìm không được, cho đến một nữ hầu trong nhà nói dường như thấy cô chạy ra. Nhưng sau khi hắn ra ngoài thấy cô chật vật nhào vào lòng hắn khóc không ngừng, còn muốn hắn đưa về? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ cô bị người khác khi dễ sao? Nơi này là Sở gia có ai dám khi dễ cô?
"Sở Khương, em muốn về nhà. Em không muốn ở chỗ này nữa." Quan Ngưng Lộ không cách nào nói rõ chỉ muốn nhanh một chút rời đi nơi này.
"Chờ anh cắt xong bánh kem rồi về có được không?" Sắp phải cắt bánh kem, hắn là chủ nhân làm sao có thể rời đi. Nhưng bộ dáng này của Lộ Lộ làm hắn không yên lòng.
"Sở Khương, sắp phải cắt bánh kem rồi, vào đi!" Một giọng nam tỉnh táo tại sao lưng bọn họ vang lên. Là anh hai Sở Mạnh.
"Anh hai, sao anh lại ở chỗ này?" Sở Khương nhạy cảm cảm giác được Quan Ngưng Lộ trong ngực sau khi nghe được thanh âm của anh hai lại run lợi hại hơn. Nhưng, hắn tin tưởng anh hai sẽ không làm chuyện tổn thương Quan Ngưng Lộ. (Ling: tin lầm người rồi đệ ơi, người ta cướp vợ của đệ bây giờ á)
"Mới vừa rồi cô ấy bị một con mèo hoang dọa sơ, vừa đúng lúc anh đi qua." Khẩu khí Sở Mạnh vững vàng, một chút cũng không giống người nói dối. Nhưng, thấy Quan Ngưng Lộ thật chặt dựa vào lòng em trai hắn ỷ lại như vậy, trong lòng không hiểu sao dâng lên một cổ tức giận.


"Lộ Lộ, không sao. Chỉ là một con mèo mà thôi!" Sở Khương trẻ người non dạ liền tin lời nói của người anh hai mà hắn tôn kính nhất.
“Sở Khương, thật xin lỗi. Em không thoải mái muốn về nhà!” Quan Ngưng Lộ không dám giương mắt nhìn hắn, người này thật sự xấu tới cực điểm, rõ ràng mới vừa rồi hắn muốn đối cô ……… Bây giờ còn có thể nói láo thành như vậy? Nhưng, cô không dám cũng không thể nói ra ngoài. Cô chỉ nghĩ cách cách hắn thật xa.
“Lộ Lộ, đợi thêm mấy phút nữa là được rồi. Anh sẽ đưa em về có được không?” Sở Khương thương tiếc vuốt khuôn mặt tái nhợt của cô.
Sở Mạnh ở bên cạnh nhìn trong lòng lại dâng lên một cổ đố kị! Nghĩ đến vừa rồi thân thể kiều nhỏ của cô còn dán chặt trong lòng hắn, cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào kia làm hắn muốn nếm thêm lần nữa. Nhưng bây giờ cô tránh hắn như rắn rết, ngay cả nhìn hắn một cái cũng không nguyện ý nhìn, điều đó làm cho lửa giận trong lòng hắn thăng lên tới cực điểm. Bạn gái của em trai? Hắn thế nhưng đối với bạn gái của em trai có ý tưởng. Sở Mạnh, ngươi điên rồi. Đúng vậy Sở Mạnh cảm giác mình muốn điên rồi.
“Em tự về được rồi. Thật xin lỗi, Sở Khương.” Quan Ngưng Lộ cảm giác được ánh mắt lợi hại từ một người đàn ông khác, người đàn ông cuồng vọng như vậy làm cho cô muốn rời hắn càng xa càng tốt.
“Nhưng, anh không yên tâm.” Sở Khương trong lòng cực kỳ mâu thuẫn. Buổi tiệc hôm nay là ba ba vì mình mà cử hành, mình chưa cắt xong bánh kem liền chạy lấy người, ông nhất định sẽ tức giận, nhưng Lộ Lộ như vậy lại làm cho hắn không cách nào an tâm.
“Sở Khương, đã đến giờ, đi vào nhanh một chút, lát nữa ba ba tìm không được em sợ là sẽ tức giận. Về phần cô ấy, anh giúp em đưa về.” Những lời Sở Mạnh nói có lý, khiến Sở Khương không tìm được lý do phản bác. Mà anh là anh hai hắn, người anh mà hắn vẫn luôn sùng kính, cho nên, hắn nên tin tưởng anh mới đúng.
“Lộ Lộ, để anh hai đưa em về trước được không?” Sở Khương nhẹ giọng đối bạn gái mình nói, nhưng sau khí cô nghe hắn nói những lời này xong càng thêm dùng sức nắm chặt tay hắn. Thân thể cũng khẽ run.
“Không cần, Sở Khương.”
“Không sao đâu, anh hai là người mình, sẽ không thương tổn em. Anh thật sự là đi không được.”
“Vậy em tự về được rồi.”
“Không được, đã trễ vậy rồi để em về một mình không an toàn, anh không yên tâm.”
“Vậy anh bảo tài xế đưa em về có được hay không?”
“Tài xế đưa làm sao yên tâm bằng anh hai. Lộ Lộ, anh hai anh mặc dù luôn thích nghiêm mặt, bất quá anh ấy không xấu.”
Vợ chồng son vẫn còn đang tranh chấp, Sở Mạnh không biết từ lúc nào đã đem xe lái qua.
“Lên xe, tôi đưa cô về.” Khẩu khí Sở Mạnh cực kỳ lãnh đạm. Đúng vậy a, hắn nên lãnh đạm. Dù mình động tâm như thế nào cô ấy vẫn là bạn gái của em trai mình.
“Được rồi, Lộ Lộ. Để anh hai đưa em về đi! Anh đi vào cắt bánh kem trước.” Từ bức tường thủy tinh trong suốt, Sở Khương đã thấy người giúp việc đẩy bánh kem khổng lồ đi ra. Hắn phải lập tức đi vào. Sau khi nói dứt lời Sở Khương buông thân thể Quan Ngưng Lộ ra bước nhanh mà rời đi. Đúng vậy hắn tin tưởng anh hai mình.
“Tôi nói lại lần nữa, lên xe!” Thấy sợ hãi trong mắt cô, lửa giận trong lòng Sở Mạnh vẫn không hạ xuống được, hắn đáng sợ như vậy sao?
“Tôi không cần ngồi xe của anh!” Ban đêm trống rỗng Khiến nỗi sợ hãi của Quang Ngưng Lộ đối với hắn càng sâu thêm một tầng. Xoay người lướt qua xe hắn cô mới không cần gần hắn thêm một bước thà bị đi bộ về nhà.
“Tôi bảo cô lên xe! Yên tâm, tôi sẽ không đối với cô như vậy nữa. Cô là bạn gái của Sở Khương không phải sao? Tôi sẽ không đối với thiếu nữ vị thành niên có hứng thú, bằng vóc người cứng nhắc của cô tôi cũng nhìn không thuận mắt. Mới vừa rồi bất quá là dọa cô một chút thôi! Thật không nghĩ tới em trai tôi sẽ thích loại nữ nhân vóc người cứng nhắc, lại nhát gan như chuột.”
Sở Mạnh xuống xe, sãi bước đi về phía cô, kéo tay cô, vừa mới nói lời trái lương tâm. Nếu như nhất định phải nói như vậy cô mới bằng lòng để hắn đưa cô về.
“Anh …….” Quan Ngưng Lộ bị lời nói của hắn làm cho tức giận muốn lần nữa giương tay lên hung hăng quật vào gương mặt anh tuấn nhưng giống ác ma lại nói những lời cay nghiệt như vậy. Dọa cô một chút? Thiếu chút nữa cường bạo cô lại nói chỉ dọa cô một chút mà thôi sao? Nếu như lúc nãy không phải Sở Khương đi ra hắn nhất định sẽ không dừng tay đi? Hắn tại sao có thể nói những lời như vậy, người này phẩm cách sao lại ác liệt như vậy? Sở Khương sao lại có loại anh hai như vậy?
“Tôi cảnh cáo cô lần nữa, không cần vọng tưởng động thủ với đàn ông.” Nâng lên bàn tay bị hắn nắm chặt, bàn tay mãnh khảnh đã có chút bầm tím. Có thể nghĩ lực đạo có bao nhiêu nặng, một cô gái yếu đuối như cô vai không thể gánh tay không thể xách, làm sao thắng được hắn? Một người đàn ông lớn hơn cô mười tuổi có thể xưng là người thành thục.
Quan Ngưng Lộ vừa sợ hãi lại vừa không tình nguyện, cuối cùng cũng chỉ có thể bị hắn dùng sức nhét vào trong xe, chạy như điên.
(Ling: một tiếng cũng anh hai hai tiếng cũng anh hai. Sau này nhìn cũng không thèm nhìn mặt nữa ah. Thật đúng vì tình có thể quên đi tình thân)



Đang tải...

Thử đọc