Chỉ Sex Không Yêu - Chương 03

Tác giả: Hồ Ly


Cậu Chung Cứu Người Đẹp
Ba người cứ giằng co như thế cho tới khi thầy chủ nhiệm lớp đi ra. Chung Tĩnh thấy Tả Á có vẻ như rất không vừa ý với người chú này, nghĩ là cô sợ bị la mắng, vừa thấy chủ nhiệm lớp đứng lại ở bên cạnh họ, Chung Tĩnh liền theo phản xạ muốn chuồn êm, cùng chủ nhiệm lớp chào hỏi rồi lại cùng Tả Á nói bye bye sau đó bỏ đi.
Chủ nhiệm lớp nhân cơ hội dừng lại dạy dỗ thêm mấy câu, căn dặn Chung Dương phải nói chuyện lại với ba mẹ Tả Á, đứa nhỏ này quá ngỗ nghich rồi, phải quản lý giáo dục lại cho tốt sau đó mới bỏ đi. Lúc này, cổng trường học còn lại chỉ có cô và Chung Dương còn có chiếc Land Rover màu đen kia nữa.
Ánh mắt Chung Dương thâm thúy nhìn chằm chằm Tả Á, tay vẫn còn đang nắm chặt cổ tay Tả Á, “Em muốn tự mình lên xe, hay là đợi tôi động thủ?”
“Nè, anh đừng tự động chủ trương mọi chuyện như thế, tôi và anh không có quen biết, anh đừng giở trò lưu manh đó!” Tả Á gỡ bàn tay Chung Dương ra, tuy nhiên dù có làm thế nào cũng không gỡ ra được.
Chung Dương nhíu mày, lạnh lùng nói: “Mới vừa rồi ai gọi tôi là chú hả, sao chỉ mới đảo mắt một chút đã không quen biết nhau rồi vậy?”
Tả Á ngưng lại động tác gỡ tay, hai mắt mở thật to nhìn người thanh niên rất đẹp trai nhưng cũng rất đáng ăn đòn ở trước mặt hỏi: “Rốt cuộc anh muốn thế nào, sao anh lại biết tôi học ở đây?”
Chung Dương cười với vẻ lưu manh, “Ở cái thành phố nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ này, nếu muốn tìm một người cũng không phải điều khó khăn gì.”
“Nói đi, anh muốn sao?” Tả Á mệt mỏi nói, “Tôi còn phải về nhà!”
Chung Dương lại nói: “Tôi nên gọi em là Bối Bối hay là Tả Á? Tôi thật sự không thích bị người ta lừa tôi!”

Trong lòng Tả Á thầm tức giận, không thích bị một người xa lạ biết quá rõ về mình như thế. Tại sao anh ta phải điều tra mình chứ, biết mình tên gì, học ở đâu, loại cảm giác này giống như bị lột sạch bắt đứng ở trên đường lớn vậy, không nhịn được trợn mắt liếc nhìn Chung Dương có chút tức giận nói: “Tôi cũng không thích người khác điều tra về mình. Tôi lừa anh thì sao, anh muốn đem tôi làm thành bánh sủi cảo để ăn à.”
Tay Chung Dương dùng sức ghịt một cái, thân thể Tả Á không tự chủ được ngã về phía trước mấy bước, thiếu chút nữa đã đâm sầm vào ngực anh, hơi thở tràn đầy nhựa sống thuộc về đàn ông đánh thẳng vào giác quan của Tả Á, không hiểu sao tim lại chợt hoảng hốt không nhịn được quát: “Anh làm gì thế?”
Chung Dương cười lạnh, hai mắt u ám nhìn cô nói, “Không ngờ em còn nhẫn tâm hơn cả tôi đấy, được, coi như chịu thua em vậy, chuyện đổ máu gì đó thì tôi không làm được, hay là vầy đi, cùng tôi đi ăn một bữa cơm thì chuyện này coi như kết thúc.” Nói xong cũng mặc mệ Tả Á có đồng ý hay không, mở cửa xe nhét cô vào rồi sau đó mình cũng lên xe, Tả Á bò dậy muốn mở cửa xuống xe lại bị Chung Dương kéo trở lại. Anh cho xe nổ máy, chiếc xe ngay tức khác lao thẳng về phía trước.
“Ai muốn dùng cơm với anh!” Tả Á tức giận đưa chân đạp thẳng vào bụng Chung Dương, nhưng Chung Dương đã nhanh chóng vươn tay ra bắt lấy cổ chân cô, một tay để ở vô lăng, chiếc xe bỗng chốc mất khống chế lảo đảo, Chung Dương thở hổn hển nói: “Mẹ kiếp, không muốn sống nữa à, ăn có bữa cơm có cần phải muốn chết không?”
Mặt Tả Á đỏ lên như bị lửa thiêu, hô lớn: “Anh buông tay coi, bỏ tôi ra!”
Chung Dương quay đầu lại nhìn thì thấy “cảnh xuân tươi đẹp” dưới váy Tả Á, lại nhìn tới vẻ mặt đỏ au cực kỳ đáng yêu của cô, nhưng cũng chưa chịu buông chân cô ra, cảm giác tiếp xúc với làn da mịn màng của Tả Á lưu luyến trong lòng bàn tay khiến trái tim Chung Dương rộn ràng xao xuyến.
Tả Á xấu hổ kéo lại vạt váy của mình ngồi lại đàng hoàng, tim nhảy loạn thình thịch tưởng chừng như muốn nhảy bật ra ngoài.
Chung Dương không nhịn được cười, ánh mắt vẫn nhìn tới con đường ở phía trước, không kiềm được muốn trêu cô, “Nè, xấu hổ à, không sao đâu, dù có đá thêm mấy cái nữa anh đây cũng vẫn có thể chịu được!”
“Anh…..Đồ trơ trẽn!” Tả Á đỏ bừng cả khuôn mặt, buồn bực mắng một câu lại đưa chân ra muốn đạp thêm một cái nữa nhưng nghĩ tới tình huống mới vừa mất mặt ấy thì nhanh chóng rụt chân ngồi lại ngay ngắn, quẫy đầu sang một bên ngó ra ngoài cửa sổ.
Chung Dương nhìn hàng lông mi thật dài chớp chớp cùng với gương mặt hồng hồng của Tả Á, cái miệng nhỏ nhắn hơi vểnh lên nhìn thật mê người. Dáng vẻ yên tĩnh lúc này y hệt như một con búp bê ngoan ngoãn, còn bộ dáng khi nãy thì chính là một con mèo hoang.


“Dừng xe, tôi muốn về nhà!” Tả Á nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, tức giận nói.
Sự vui vẻ ở trên mặt Chung Dương liền biến mất, anh cau mày nói: “Cùng nhau ăn bữa cơm rồi tôi sẽ đưa em về, có cần cau có như vậy không?”
Tả Á nói: “Hôm nay là sinh nhật ba tôi!”
Chung Dương không nói không rằng cho xe quay đầu ngược lại, sau đó dừng lại ở chỗ đậu xe bên ven đường, “Xuống xe!”
Tả Á liếc mắt nhìn anh, nhưng cũng không do dự, lúc đang muốn xuống xe thì Chung Dương lại bắt lấy tay cô, “Chủ nhật gặp nhau ở quán cà phê Tình Thiên.”
Nói xong thả tay Tả Á ra, còn Tả Á thì mở cửa xuống xe. Chung Dương nổ máy xe, ngay sau đó chiếc xe biến mất trong dòng xe cuồn cuộn đông nghịt.
Quán cà phê ‘Tình Thiên’ là nơi lần đầu tiên cô gặp Chung Dương, là nơi biết được tin anh Chu và chị đang yêu nhau, cũng chính là nơi từng làm trái tim cô bị tổn thương.
Tả Á không có tinh thần mà đón xe buýt trở về nhà, lúc vừa mở cửa thì nhìn thấy chị và anh Chu đang ôm nhau, trông thấy cô về hai người vội vàng buông nhau ra. Chị thì có vẻ ngượng ngùng xấu hổ, anh Chu lại có chút mất tự nhiên, còn trong lòng Tả Á lại âm ỉ đau nhói.
Chị Tả Á cố che giấu xấu hổ bước lên nhận lấy túi xách cho Tả Á, dịu dàng nói: “Em à, sao hôm nay em về muộn vậy, chị có chừa cơm và thức ăn lại cho em rồi, vẫn còn nóng đó.”
“À, em cùng bạn học ở lại làm một số bài tập, em đi ăn cơm đây!” Tả Á nói xong cắn chặt môi đổi sang dép lê đi tới nhà bếp, trái tim khó chịu như bị ai đó bóm thật chặt.

***
Tả Á quyết định ở lại ký túc xá trong trường học, tuy nghĩ như vậy nhưng cũng phải thương lượng lại với chị nữa. Ba mẹ ly hôn, mỗi người cũng đều có gia đình riêng của mình, đó là lý do mà cô và chị phải mua căn nhà này để ở, vốn dĩ cô và chị ở chung với nhưng hiện tại chị đã có anh Chu chăm sóc rồi, cô thấy mình giống như có chút dư thừa vậy.
Trong khi đợi chị đồng ý, Tả Á đã cùng trường học làm xong những thủ tục ở trọ lại ký túc xá, hôm chủ nhật gọi Chung Tĩnh đến cùng giúp khuân vác đồ. Chỗ ở quả thực rất ít người, chỉ có ba nữ sinh, chỗ ngủ của Tả Á là ở tầng dưới.
Tả Á vô cùng mệt mỏi nằm xụi lơ trên giường nhỏ, trong lòng cũng có chút vui thích giống như kể từ nay có thể bắt đầu lại cuộc sống mới. Chung Tĩnh rất hâm mộ cuộc sống ở trọ này, thế nhưng cô bị gia đình quản thúc rất nghiêm, kiên quyết không cho phép cô ra ngoài ở trọ.
Lúc này, tiếng chuông điện thoại của Tả Á vang lên inh ỏi, cô liếc mắt nhìn thoáng qua, thấy là số của Chung Dương thì chân mày cau lại, không nhận bấm luôn từ chối, sau một hồi giằng co người gọi người tắt, Chung Dương phát qua một cái tin nhắn: Đi ra ngoài, tôi không vào túc xá được.
Uy hiếp, uy hiếp đến trắng trợn, Tả Á không nhịn được ngồi bật dậy. Anh ta có Thiên Lý Nhãn hay là Thuận Phong Nhĩ ư, mình đã dọn đến túc xá mà anh ta cũng biết.
Chung Tĩnh nhìn vẻ mặt rầu rĩ của Tả Á mà không nhịn được hỏi: “Sao vậy Tả Á?”
Tả Á buồn rầu vỗ vỗ trán nói: “Không có gì, đi, có người mời đi ăn cơm!”
“Thiệt hả, ai vậy?” Chung Tĩnh vừa vui vẻ hỏi xong lại ỉu xìu nói, “Không được, mình phải về nhà, nếu không mẹ già của mình sẽ dùng chổi chà để hỏi thăm sức khỏe mình đấy!”
Chung Tĩnh đi về nhà trước, Tả Á nói một tiếng với hai cô bạn gái còn lại xong liền đi ra ngoài, cô cần phải nói rõ cho Chung Dương hiểu từ nay về sau đừng có quấy rầy cô như vậy nữa. Ra khỏi cổng trường liền trông thấy Chung Dương ngồi ở trong xe, sắc mặt có chút tối tăm, trên môi đang ngậm một điếu thuốc, dáng vẻ hút thuốc cũng rất cool nhưng nhân phẩm thì thật là đáng trách.

Cô đi về phía trước mấy bước, nhưng đột nhiên thấy Chung Dương mở cửa xe bước xuống, sắc mặt nặng nề đi nhanh về phía cô, hơn nữa còn mơ hồ cảm thấy khắp người anh chứa đầy sự thù địch. Tả Á cho rằng Chung Dương sẽ sử dụng bạo lực với mình vì vậy quay đầu muốn chạy, lại thấy một con chó to đang bổ nhào chạy tới trước mặt mình, Tả Á hoảng sợ la hét ỏm tỏi. Giữa lúc đang hoảng loạn thì cảm nhận được bàn tay mạnh mẽ của Chung Dương kéo cánh tay cô về che chắn ở phía sau mình, kế tiếp nhấc chân đá một cước vào bụng con chó. Con chó to ấy bị đạu rên la ăng ẳng nhưng không bỏ chạy mà ngược giống như bị điên nhảy bổ về phía Chung Dương, Tả Á kinh hãi hô to lên: “Cẩn thận!”
Nhưng chó to đã vồ lên người Chung Dương, muốn đá cũng không còn kịp nữa, thời điểm khi thấy nó sắp sửa cắn mình, trước tình thế cấp bách Chung Dương đã đưa tay chặn bóp lại miệng con chó dại, dùng hết sức tóm lấy nó không buông tay. Chó to như điên dại nhào tới, đau đớn kêu gào nhưng vẫn không từ bỏ ý định tấn công người, hiển nhiên là một con chó điên, Chung Dương hung ác quát to về phía Tả Á: “Lên xe!”
Sắc mặt Tả Á bị dọa sợ trắng bệch, nhìn răng nanh của con chó kia, chỉ cần Chung Dương vừa buông tay là nó sẽ không hề đắn đó mà cắn lại anh, cô vội vàng bấm 110, gào to lên ở trước cổng trường trung học XX đã xảy ra thảm án.
Thời điểm cảnh sát chạy đến thì trông thấy thảm án đó chính là một người một chó đang giằng co, còn có một học sinh đứng ở cạnh bên không biết phải làm sao. Trong tốp cảnh sát có người kêu lên, “Là cậu Chung!”
Mấy cảnh sát còn lại không dám lơ là, rất nhanh liền chế phục được ‘kẻ phạm tội’ mà Tả Á đã báo án, một người lớn tuổi nhất trong số cảnh sát đó tiến lên quan tâm hỏi Chung Dương, “Cậu Chung, cậu không sao chứ?”
Nhưng Chung Dương chỉ lắc lắc đầu, sau đó đi tới gần Tả Á, đưa tay vỗ vỗ vào mặt cô, “Này, nhóc con, em không sao chứ, bị dọa sợ rồi hả?”
Tả Á hoàn hồn, nhìn cánh tay Chung Dương đang chảy máu mà hoảng hốt hô lên: “Tay anh chảy máu kìa, phải….Phải nhanh đi chích ngừa đi!”
Cảnh sát kia vội nói: “Tiểu Lưu, tay cậu Chung bị thương rồi, cậu mau lái xe đưa cậu Chung tới bệnh viện đi.”
Chung Dương kéo theo Tả Á cùng lên xe, lần này Tả Á không còn phản kháng nữa mà ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh Chung Dương. Mới vừa rồi thật sự là cô đã bị dọa sợ không nhẹ.
Tôi Sẽ Làm Cho Em Coi

Tiểu Lưu lái xe với tốc độ cực nhanh, chỉ mới mấy phút đã tới một bệnh viện ở gần đó, vừa vào tới liền có cô tá tới đón đưa Chung Dương đi xử lý vết thương. Xem ra là đã có người đánh tiếng trước khi mọi người đến rồi. Một người mặc đồng phục cảnh sát cùng với một nam một nữ nên cũng không khó để phân biệt.
Sát trùng miệng vết thương, tiêm vắc-xin phòng bệnh xong, cuối cùng bác sĩ căn dặn ngày giờ lần sau tái khám, sau đó Chung Dương được đưa ra ngoài. Chung Dương bảo Tiểu Lưu về trước, bởi vì miệng vết thương lớn như hạt mẹ của mình đã xử lý tốt nên lái xe cũng không có gì đáng ngại.
Chung Dương nhìn sang Tả Á như vẫn đang còn khiếp sợ chưa hoàn hồn, anh đi tới vịn lấy vai cô nói, “Đi thôi, anh đây dẫn em đi ăn cơm để giảm bớt hoảng sợ!”
Tả Á chau mày, hất ra cánh tay không có lễ phép của anh, “Chuyện ngày hôm nay rất cám ơn anh, anh nhớ đúng ngày đến tái khám, tôi về trường học trước đây!”
Chung Dương cau mày, đôi mắt đen quyến rũ nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tả Á, “Chỉ cám ơn suông vậy thôi sao?”
Tả Á nghĩ tới tình huống khi nãy Chung Dương bảo vệ cho mình, dù có vài lời vô tình muốn nói ra nhưng lại không thể nào mở miệng được, thở hắt ra nói với vẻ miễn cưỡng: “Vậy…..Tôi mời anh dùng cơm!”
Chung Dương vươn tay ôm eo Tả Á không nói lời nào đi thẳng ra ngoài, “Sao tôi có thể để một học sinh như em tốn kém được, muốn cám ơn tôi thì đừng giận tôi nữa!”
Tả Á nhìn nhìn bộ đồ tây trang sang trọng của Chung Dương bị chó cào rách để lộ ra ra nửa cánh tay màu nâu sậm cũng có không ít dấu trầy xướt của chó điên để lại, cô vì vậy mà một lần nữa lựa chọn im lặng đi theo Chung Dương ra ngoài, đồng thời cũng nhớ tới bộ dáng anh hùng tàn bạo mới vừa rồi của Chung Dương, không nén được ngẩng đầu lên nhìn anh, thế nhưng hiện giờ anh đã biến trở về là một chú đẹp trai.
Có điều Tả Á không ngờ là Chung Dương lại đưa cô tới Đế Đô nơi mà có lối sống xa hoa đốt tiền nhất thành phố.
Cô xoay người muốn bỏ đi, “Chung Dương, anh hơi quá đáng rồi đó, những chỗ thế này tôi không vào được, tôi vẫn chưa đủ tuổi thành niên!” Cô là người sống có nề nếp.


Nhưng Chung Dương lại ngang ngược ôm cô vào lòng, kiên quyết dẫn cô đi vào bên trong, “Em mà cũng có lúc biết sợ sao, tôi đâu có ăn thịt em đâu mà lo, ca hát một chút để giải bớt áp lực thôi.”
Tả Á bị Chung Dương ôm kéo đi vào trong, đi tới một căn phòng được bao sẵn, lúc mở cửa cô nhìn thấy bên trong đã ngồi không ít người vui vẻ uống rượu, say sưa ca hát. Cả trai lẫn gái có sáu bảy người, thấy cả hai đi vào thì rối rít ngẩng đầu lên nhìn, trai xinh gái đẹp vô cùng bắt mắt.
Một người trong số đó cười hô lên: “Sao giờ cậu mới tới, làm bọn này đợi cậu sốt cả ruột!”
“Không phải mọi người đang chơi rất vui vẻ sao?” Chung Dương ôm Tả Á đi vào trong ngồi xuống ghế sofa.
Một thanh niên đang hát bài Ngũ Bách mà y hệt như quỷ than khóc để microphone xuống đi qua ngồi xuống cạnh Chung Dương, đôi mắt hoa đào quan sát Tả Á một hồi rồi đưa tay vỗ mạnh lên vai Chung Dương một cái, “Người anh em, tìm đâu ra một cô bé xinh xắn như vậy hả?”
Chung Dương vươn tay vỗ nhè nhẹ lên vai Tả Á, nhìn tới mọi người chớp mắt nói: “Bạn của mình, tên là Tả Á!”
Người thanh niên nọ cười hì hì nói: “Cô em cứ chơi vui vẻ đi, đừng có ngại, nếu Chung Dương bắt nạt em thì hãy nói với anh, anh sẽ giúp em dạy dỗ cậu ta.”
“Được rồi, lo cho cậu đi.” Chung Dương không nể mặt đẩy mạnh người thanh niên nọ ra, không muốn cậu ta sáp lại quá gần Tả Á.
“Tôi thấy không khỏe, tôi muốn về trước!” Tả Á không còn kiên nhẫn nữa đứng dậy, cô thực sự không thích môi trường này.
Người thanh niên có đôi mắt đào hoa cũng là một người thông minh, liếc mắt một cái đã nhìn ra hai người này có gì đó rất bất thường, vội nói: “Nè, em gái, em đâu thể bỏ đi vậy được, nói thế nào cũng phải ăn mừng xong sinh nhật của Chung Dương rồi mới đi chứ.”
Mọi người hùa theo nói: “Phải đó, phải đó, hôm nay chính là sinh nhật bước sang tuổi hai mươi lăm của Chung Dương, ở lại chơi một chút rồi hẵng đi!”
Mọi người đã lên tiếng như vậy, Tả Á thấy cũng không nên không biết điều bỏ đi nữa chừng được đành phải nhẫn nhịn ngồi xuống.
Mọi người lại tiếp tục quây quần vui chơi như lúc đầu, Chung Dương giúp cô gọi vài món bánh ngọt rất hợp với khẩu vị của cô, vùi đầu cố nuốt mong sao cho thời gian nhanh trôi qua. Ầm ĩ được một lúc cuối cùng cũng đến lúc phải cắt bánh sinh nhật, mọi người tắt đèn nhốn nháo yêu cầu Chung Dương cầu nguyện, Chung Dương không chịu bởi vì cho rằng đó là mấy trò chơi của non nít.
Có người hỏi: “Em gái, hôm nay là sinh nhật của Chung Dương, em có chuẩn bị quà tặng gì cho cậu ta hay không?”
Tả Á nói, “Không có, anh ta không có nói cho tôi biết hôm nay là sinh nhật của ảnh!”
Chung Dương lại ôm eo cô, “Không sao, không cần áy náy, hôn anh một cái coi như làm quà là được rồi!”
Mọi người vỗ tay gõ bàn ào ào hưởng ứng, bắt buộc Tả Á phải hôn Chung Dương. Mặt Tả Á đỏ lên, đó không phải là xấu hổ mà là biểu hiện của sự tức giận, muốn đứng dậy bỏ đi nhưng Chung Dương đã siết chặt eo giữ cô ngồi lại.
Dưới ánh nến lung linh, Chung Dương nhìn đôi môi đỏ mọng hơi mím lại giống như đang mời gọi của Tả Á, trong lòng rụt rịch chỉ muốn hôn lên đó ngay lập tức, thừa lúc đang hỗn loạn anh giữ đầu cô lại cuồng nhiệt hôn lên môi cô tới tấp.
Phản ứng đầu tiên Tả Á là dùng sức đẩy đầu Chung Dương ra, ngậm chặt môi lại cả thở cũng quên luôn. Chung Dương không dám hôn cô lâu, đành lưu luyến rời môi Tả Á. Tay cũng nới lỏng hơn chút vì sợ siết đau Tả Á.
Đầu Tả Á phát ra tiếng ong ong, cô lại trơ mắt để người ta hôn, sau khi hoàn hồn thì trong mắt chỉ toàn là lửa giận, vừa giận vừa tủi thẹn đưa tay cầm dĩa bánh ngọt trên bàn lên đập thẳng vào mặt Chung Dương.
Bầu không khí tưng bừng náo nhiệt ngay tức khắc trở nên yên ắng không còn một tiếng động.
“Đừng tưởng rằng có được mấy đồng tiền dơ bẩn ấy thì ngon, tôi không có hứng thú với tên già dịch như anh!” Tả Á đứng bật dậy, không hề có chút thương tình đạp mạnh lên chân Chung Dương một cái rồi muốn bỏ đi, nhưng Chung Dương đã kịp lúc bắt được bàn tay cô, giận dữ ghịt mạnh cô ngã xuống ghế sofa.
Trong khi Tả Á còn đang choáng váng say xẩm thì Chung Dương đã dùng chân đè lại không cho cô ngồi dậy. Tả Á giãy giụa, “Anh muốn làm gì, thả tôi ra!”
Chung Dương vươn tay cầm lấy quần áo vứt lung tung bên cạnh lau đi bánh ngọt trên mặt, điên tiết nói: “Mẹ nó, nhóc con thúi, tôi là tên già dịch sao? Tốt với cô, cô còn bày đặt lên mặt, hôm nay tôi sẽ cho cô biết thế nào là lễ độ!”
“Cậu Chung, cậu kiềm chế chút, đừng dọa người ta sợ!” Có người nhỏ giọng khuyên ngăn.
Chung Dương giận dữ gầm lên: “Mấy người đi ra ngoài hết đi, hôm nay tôi không làm được cô ta thì cuộc đời 25 năm qua của tôi cũng vứt luôn!”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, cuối cùng bỏ xuống này nọ trong tay rối rít đi hết ra ngoài, tiếng nhạc ồn ào không dứt nhưng Tả Á lại cảm thấy yên tĩnh đến đáng sợ, tim chợt thót lại, trong mắt lóe lên nỗi khiếp sợ, hai tay vùng vẫy đồng thời cũng sờ soạng tìm kiếm những gì có thể dùng làm vũ khí, sờ tới cái gì thì chụp lấy ném về phía Chung Dương cái đó, “Thả tôi ra, thả tôi ra!”
Chung Dương đã phát điên, một phát bắt được bàn tay của Tả Á, kiềm giữ khiến cho cô hoàn toàn không còn năng lực để phản kháng…



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc