Chàng Ngốc Bám Người - Chương 06

Tác giả: Bụt Tiên

Vừa cằm điện thoại lên tính điện cho Phùng Nhạc thì điện thoại trên bàn vang lên. Nhẹ bắt máy.
"Có việc gì không?"
"Giám đốc. Có người xưng là Phùng Nhạc đến muốn gặp cô."
"Phùng Nhạc?"
"Dạ, đúng vậy."
"Ừ. Cho anh ta vào đi."
Không phải bây giờ nên ở Phùng thị ư.Tại sao anh ta lại đến đây rồi?
Lúc này cửa lớn phòng làm việc của Du Linh mở ra. Một gương mặt sợ sệt xuất hiện, cặp mắt trong suốt đảo quanh khắp phòng như tìm kiếm thứ gì đó. Khi nhìn thấy bóng dáng người trong lòng mình Phùng Nhạc vui vẻ vừa gọi vừa chạy đến chỗ của cô.
"Linh Linh, thì ra em ở đây."
Sơ Liên, trợ lý của Du Linh nhìn đến cảnh này thì hết hồn tính ngăn cản hành động của Phùng Nhạc.
"Đừng. Trợ lý Sơ cứ lui ra ngoài trước đi."
Nhìn hắn tính ngăn cản Du Linh vội lên tiếng kêu hắn đi ra ngoài.
Lúc này Phùng Nhạc dã chạy đến bên cô cười đến con mắt híp thành một đường kẻ. Du Linh thấy vậy thì yêu chiều vuốt mặt hắn.
"Từ từ thôi." Kéo Phùng Nhạc đi về phía gế dài trong phòng cho hắn ngồi xuống rồi cô cũng ngồi kế bên nhẹ nói. "Sao anh đến được đây? Không phải tôi dặn anh nên ở Phùng thị chiều tôi sẽ đến đón hay sao."
Phùng Nhạc nghe cô nói thì cả gương mặt nhăn nhúm buồn tủi nói.
"Cha đưa đến. Tiểu Nhạc không thích ở đó. Tiểu Nhạc muốn ở cùng Linh Linh."
Hắn không thích ở cái nơi gì đó rộng lớn kia. Ở đó thật buồn với lại không có người hắn quen khiến hắn thật sợ. Thế nên mới kêu cha chở đến nơi có Linh Linh. Hắn nhớ cô nha. Chỉ cần có cô thì hắn không buồn, không sợ nửa.
"Hê.... Cậu đó. Không nghe lời gì hết." Cô biết nếu đã rước hắn đến thì phải có trách nhiệm nên cô cũng không trách hắn. Nhẹ nhéo chiếc mũi cao kia. "Đến thì cũng đã đến rồi. Cậu đã ăn trưa chưa đó."
"Chưa." Phùng Nhạc ngoài bửa sáng ăn cùng cô thì hắn chưa ăn bất cứ thứ gì khác.
Biết ngay mà. Du Linh không nói một lời đứng dậy đi về phía bàn làm việc cằm điện thoại lên gọi ra bên ngoài.
"Sơ Liên, gọi cho tôi hai phần ăn trưa đem lên văn phòng tôi."
Dặn với người bên ngoài xong cô cúp máy bước lại chỗ cũ ngồi xuống với Phùng Nhạc. Không bao lâu sau Sơ Liên trên tay bưng hai phần thức ăn đem đến chỗ Du Linh.
Sau khi đặt thức ăn xuống bàn Sơ Liên liền đi ra ngoài. Du Linh nhìn biểu hiện của Phùng Nhạc không nhúc nhích thì thấy lạ lên tiếng hỏi.
"Sao thế? Không thích ăn à?"
"Không có. Nhưng.... ..."
"Nhưng cái gì?" Du linh khó hiểu nhìn cậu.
"Cà chua. Tiểu Nhạc không thích ăn cà chua."
Vẻ mặt đầy gét bỏ của Phùng Nhạc nhìn cà chua trong phần ăn của mình.
Thì ra là vậy. Nhưng Du Linh trước nay vốn rất khiêm khắc với chế độ dinh dưỡng nên dễ gì chiều theo Phùng Nhạc làm càn.
"Không được kén ăn. Cà chua rất tốt không được gét bỏ, ngoan ngoãn mà ăn hết đi."
"Nhưng...."
"Không nhưng nhị gì cả. Nếu muốn ở với tôi thì không được kén ăn nếu không......" Ngừng một tí cô lạnh nhạt nhìn thẳng Phùng Nhạc. " Quay về biệt thự của cậu đi."
"Không. Không. Tiểu Nhạc ăn. Tiểu Nhạc không kén ăn nửa."
Phùng Nhạc thật sự gấp đến rối loạn. Nghe cô muốn mình quay về thì hắn thật sự gấp đến nước mắt đảo quanh hốc mắt rồi. Cứ sợ cô thật sự đuổi mình về Phùng Nhạc lật đật gắp mấy miếng cà chua bỏ vào miệng nhai nhai nuốt nuốt nhưng nước mắt không kiềm chế được mà chảy thành hai hàng lệ dài.
Du Linh nhìn hắn như vậy thì cực kỳ đau lòng. Thật ra cô chỉ tính hâm dọa hắn thôi nhưng nhìn biểu tình miễn cưỡng ăn cà chua mà nước mắt lại rơi như vậy khiến cô không kiềm lòng được mà đưa tay ra ngăn lại.
"Được rồi, được rồi. Không ăn nửa, không muốn ăn thì đừng ăn nửa."
"Nhưng Tiểu Nhạc không muốn quay về."
"Không quay về. Không quay về. Tôi chỉ nói chơi với cậu thôi. Ngoan đừng khóc nửa."
Hê. Có phải kiếp trước Du Linh cô tạo nghiệp chướng gì hay không. Sao kiếp này lại gặp phải tên thích khóc như vậy chứ. Nhẹ ôm hắn vào lòng mà vỗ lưng mong sao đừng khóc nửa.
"Linh Linh....."
Linh Linh thật tốt. Hắn thích Linh Linh nhất.
Bửa trưa nhanh chóng qua đi. Cô nhìn Phùng Nhạc vui vui vẻ vẻ nắm bàn tay của mình đùa nghịch thì thở dài nhẹ vuốt mặt cậu.
"Phùng Nhạc. Anh ngồi đây chơi một mình được chứ? Tôi còn phải làm việc nên anh ngoan ngoãn ngồi đây chơi nha. Nếu không, có muốn quay về biệt thự không.?"
Phùng Nhạc nào chịu. Hắn nắm tay cô lắc lắc cười đến thiên chân vô tà nói.
"Không sao nha. Linh Linh làm đi. Tiểu Nhạc sẽ ngồi đây chờ. Tiểu Nhạc không muốn về đâu."
Hắn không thích. Chỉ cần nơi nào có cô thì hắn sẽ ở đó.
Nhìn thấy vậy Du linh cũng không nỡ nói gì mà trong lòng lại trở nên ấm áp. Dịu dàng vuốt tóc cậu rồi quay trở về bàn làm việc của mình bắt đầu làm việc.
+××÷÷÷×+++×÷÷÷÷÷÷×++++×÷÷÷÷×++++×÷
Cuối cùng mặt trời ngã về tây bóng đêm dần kéo đến.
"Phùng Nhạc, chúng ta về nhà thôi."
"Ừm hihi."
Suốt mấy tiếng đồng hồ Phùng Nhạc vẫn ngoan ngoãn ngồi im nhìn Du Linh làm việc. Dáng vẻ cô lúc làm việc thật xinh đẹp nha. Hắn ngồi ngắm nhìn đến nỗi không rõ thời gian là gì.
"Cậu đã đói chưa? Chúng ta đi ăn có được không."
"Ừ. Linh Linh."
Sau bửa ăn về thì đã tối. Đương nhiên Phùng Nhạc vẫn sẽ tiếp tục chiếm cứ cùng giường với Du Linh. Cuộc sống hai người bắt đầu đi vào quỹ đạo. Hợp đồng của Du thị và Phùng thị cũng đã ký. Bây giờ Du Linh thật sự là tam bồi với Phùng Nhạc, bồi ăn, bồi ngủ, bồi chơi. Sáng tỉnh dậy là cậu liền theo Du Linh đến công ty, tối về hai người lại ngủ chung một giường. Chuyện tình cứ như vậy mà kéo dài đến 1 tháng.
Phải nói là trong thời gian này hai người Du Linh và Phùng Nhạc cứ như hình với bóng. Hay có thể nói là Phùng Nhạc bám cô một bước không rời. Đối với chuyện giám đốc đi làm lại dẫn theo một người đàn ông lai lịch bất minh khiến mọi người trong công ty rất hiếu kỳ nhưng cũng dần quen.
Những ngày tháng này thật sự trôi qua rất bình yên nhưng lại có một chuyện khiến Du Linh nhức đầu không thôi. Một tháng nay số lần Phương Húc đến công ty tìm cô không quá trên dưới 10 lần nhưng đều bị cô cự tuyệt không gặp. Du thị với Phương thị chả có liên quan gì nên chắc hắn đến đây để ôn chuyện củ vì thế cô không gặp mặt thì hơn. Thật ra cô rất khâm phục Phương Húc. Không biết từ đâu ra mà hắn lại có được số điện thoại di động của cô. Hằng ngày cứ như hẹn giờ mà ba buổi đều gọi cho cô.
Nhưng đối với cô bây giờ thì Phương Húc thật sự không còn tí nào trong tâm trí của cô. Trong một tháng này cô đã thích nghi và bắt đầu chấp nhận Phùng Nhạc. Một tên tuy ngốc nghếch nhưng lại quan tâm cô hết mực. Tuy rất ỷ lại vào cô nhưng Du Linh cô rất sẵn lòng bao che cho sự ỷ lại của hắn.
+×÷÷÷××++××÷÷÷×++××÷÷÷+++×÷
Hôm nay cũng như mọi ngày, cô cùng Phùng Nhạc đến công ty rồi quay về nhà sau khi trời đã tối.
Bước vào nhà cả người Du Linh liền ngã sấp trên ghế sôpha và đương nhiên Phùng Nhạc rất tự nhiên vui vẻ đi đến ngồi xuống kế bên cô bắt đầu mát xa. Du Linh thật sự rất thích kĩ thuật của hắn nên liền đồng ý hằng ngày cho hắn sẽ giúp cô mát xa toàn thân.
"ting tong......ting tong."
Trong lúc hai người đang hưởng thụ trong phòng khách thì chuông cửa liền vang lên.
Du Linh hiếu kì ai lại đến nhà mình vào lúc này. Thật sự đối với ngôi nhà này của cô rất ít người biết đến nên thường ngày không có khách nào ghé thăm. Nhưng hôm nay đã tối vậy còn ai đến nửa vậy.
Phùng Nhạc biết cô mệt nên liền xung phong ra mở cửa. Hắn tuy cười với cô nhưng trong lòng lại hết sức bất mãn khi có người đến làm phiền thời gian riêng của hắn và Linh Linh.
"Cạch."
Nhìn người đứng trước cửa, chân mày Phùng Nhạc càng nhăn tít lại. Ai đây? Hắn chưa gặp bao giờ nha? Vì vậy giọng nói không mấy vui vẻ, hắn lên tiếng hỏi.
"Tìm ai?"
Người đứng ngoài cửa khi thấy một người đàn ông ra mở cửa thì cũng giật mình nhưng hắn rất nhanh bình tĩnh lại. Tuy nghe giọng của của người kia không có vẻ tiếp đón mình lắm nhưng hắn vẫn mỉm cười nói ra tên người hắn muốn gặp.
"Linh Linh có nhà không?"
"Linh Linh? Anh là ai? Tìm Linh Linh làm gì?"
Phùng Nhạc nghe đến người đàn ông kia tìm Du Linh cậu liền khó chịu. Linh Linh là tên của hắn gọi cô. Sao tên này lại dám gọi cô như vậy. Hắn không thích. Phải nói là cực kỳ khó chịu với người đàn ông đến tìm Du Linh này.
Nhưng Phùng Nhạc khó chịu là chuyện của cậu. Người đàn ông kia vẫn giữ nguyên một biểu tình lịch sự nhưng giọng nói lại đầy thách thức.
"Tôi là ai, cậu không cần biết. Tôi chỉ muốn được gặp chủ nhân của căn nhà này. Rốt cuộc cô ấy có ở nhà hay không?"
"Anh...."
Giọng nói của hai người đàn ông đả động đến Du Linh đang nằm ở phía trong nhà. Cô khó hiểu liền đứng dậy đi ra ngoài cửa liền thấy Phùng Nhạc đứng chắn hết cả cánh cửa như muốn không cho người nào đi vào. Vì vậy cô tiến lại gần một tí liền nhìn thấy rõ được người đứng bên ngoài.
Phương Húc? Tại sao hắn lại đến đây?
"Linh Linh."
Phương Húc lúc này đã thấy bóng dáng nhỏ bé mà mình trong ngóng một tháng nay liền vui vẻ kêu lên. Không để ý đến vẻ khó chịu của Phùng Nhạc, hắn tính đi vào.
Nhưng người nào đó như thần giữ cửa dễ gì cho Phương Húc đi vào. Phùng Nhạc thấy hắn kêu tên Du Linh và còn có ý định đi vào liền mạnh tay xô Phương Húc ra.
Du Linh thật sự không ngờ Phùng Nhạc lại ra tay nên hết hồn đi đến trước nhìn xem Phương Húc có xảy ra chuyện gì hay không.
"Không sao chứ." Nói với Phương Húc rồi cô quay lại nhìn Phùng Nhạc bằng ánh mắt khó hiểu. "Sao cậu lại ra tay xô người như vậy hả."
Nói xong cô cũng không nhìn Phùng Nhạc liền quay qua nói với Phương Húc.
"Còn anh. Đến đây tìm tôi làm gì?"
"Không phải vì một tháng nay em điều né tránh anh hay sao. Với lại anh mới chuyển đến đây nên tính qua đây chào hỏi một tiếng. Không phải hàng xóm đều nên chào nhau hay sao."
Phương Húc cười cười nói với cô. Sau khi nói xong dường như vô tình hay cố ý mà liếc qua Phùng Nhạc phía sau Du Linh một cái.
Du Linh cũng không để ý cho lắm. Khi nghe thấy hắn chuyển đến đây liền giật mình.
"Anh chuyển đến đây?"
"Đúng vậy. Vậy nên không phải em nên mời anh vào nhà uống ly nước hay sao. Dù gì chúng ta cũng từng quen biết mà. Đừng lạnh nhạt như vậy chứ."
Đối với lời Phương Húc nói Du Linh thấy không còn đường từ chối nên cũng né tránh đường cho hắn đi vào.
"Anh bạn này......"
Nghe tiếng Phương Húc, Du Linh lúc này mới nhớ hình như từ nảy giờ mình đã gạt Phùng Nhạc qua một bên thì phải. Nên theo giọng nói của Phương Húc cô nhìn thấy Phùng Nhạc đứng im một chỗ gần như chiếm hết đường đi thì cô liền nhíu mày.
"Phùng Nhạc. Chuyện gì vậy? Sao không tránh đường cho khách đi vào. Anh hôm nay hơi lạ nha."
"Không cho hắn vào."
Phùng Nhạc thật sự rất khó chịu. Khi thấy lúc nảy cô vì tên đàn ông kia mà trách hắn thì trong lòng hắn rất đau. Bây giờ lại nghe cô cho tên kia vô nhà thì hắn lại càng tức giận. Không biết vì lý do gì mà hắn cảm thấy tên này rất chướng mắt. Phùng Nhạc cảm giác cứ như tên kia sẽ ςướק mất Linh Linh của hắn bất cứ lúc nào vậy. Hắn không thích cảm giác này. Nên hắn không muốn tên này bước vào nhà của hắn và Linh Linh.
Du Linh cứ cho là Phùng Nhạc giở chứng nên cũng không mấy để ý mà đi đến kéo hắn qua một bên cho Phương Húc đi vào. Tuy cô cũng không mấy hoan nghênh Phương húc nhưng nếu người ta đã đến trước cửa mà mình không tiếp đón thì có hơi quá đáng nên theo đạo làm chủ cô không thể nào không mời Phương Húc đi vào.
Đối với biểu hiện khác thường ở Phùng Nhạc cô không mấy để ý cho lắm. Cô chỉ nghĩ hắn không thích người lạ nên mới như vậy. Còn Phùng Nhạc vẫn đứng yên một chỗ nhưng khi Du Linh quay đầu đi vào trong nhà thì cặp mắt của Phùng Nhạc liền biến đổi. Cả người hắn run lên bần bật, hai bàn tay nắm siết lại lồi cả các khớp xương trắng bạch. Thể hiện tâm trạng hắn bây giờ cực kỳ xấu như có thể phát tác bất cứ lúc nào.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc