Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 7

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Văn phòng ngoại trừ nàng, còn có hai lão sư đang sửa bài tập. Tang Vô Yên nhìn bọn họ một cái, vẻ mặt tức giận, đẩy cửa sổ ra, vươn cổ nhìn, liền thấy rõ ràng hành động của hai người họ dưới mưa. Động tác của hai người rất thân mật, nhưng lại không dư thừa, đi đến dưới lầu, nên n đồn nhảm gì Tang Vô Yên cũng không thấy được. Đợi một lát, cô gái kia cầm dù bước đi, bỏ lại một mình hắn.
Biết hắn sắp lên tới đây, Tang Vô Yên lập tức đóng cửa sổ, đi đến bàn làm việc của Lí lão sư ngồi xuống, còn cầm một cuốn SGK, làm bộ đang xem. Ngô lão sư là thầy dạy nhạc, ngẩng đầu nhìn Tang Vô Yên một cái, ánh mắt rơi xuống tạp chí trong tay nàng, vẻ mặt kỳ quái đứng dậy.
Tang Vô Yên thấy vậy mới phát hiện mình cầm ngược sách. Vì thế, hướng Ngô lão sư ngây ngốc cười, lập tức vội vàng sửa lại.
Sau đó, nàng thỉnh thoảng hướng mắt ra cửa, sau đó lại hướng mắt vào cuốn sách trên tay.
Hắn đi rất chậm, một lúc lâu mới lên tới nơi, hơn nữa đi rất nhẹ nhàng. Đợi hắn đi đến cửa văn phòng. Hai lão sư chào hỏi hắn:“ Tô lão sư đến rồi àh. Mưa lớn không?”
Tô Niệm Khâm gật gật đầu, chống gậy đi đến bàn mình. Hắn buông gậy, còn cây dù đang cầm bên lại khiến hắn khó xử.
Dù vẫn còn hơi ướt, nếu cứ để như vậy, chắc sẽ làm dơ sàn. Nếu mở ra như vậy thì đến tan học rất nhiều người sẽ gây cản trở người khác. Hắn đối văn phòng này cũng không phải quen thuộc lắm, nhất thời không biết nên để chỗ nào. Mà hắn càng không muốn nhờ người khác giúp đỡ. (sĩ diện quá đi)
Hai lão sư kia không hề phát hiện ra khó xử của hắn, nhưng Tang Vô Yên lại chú ý tới.
Tang Vô Yên đi qua:“ Tô lão sư, ta giúp ngươi để qua thùng bên kia.”
Hắn vốn không biết trong văn phòng còn có một người nữa, huống chi người này lại là người lần trước bị hắn mắng qua, Tang Vô Yên.

Tang Vô Yên cầm lấy dù trong tay hắn, không nghĩ tới hắn lại không muốn buông tay. Nàng ngỏ lời trước mặt nhiều người như vậy, vì thế bỏ không được, càng không thể cướp.
Hai người giằng co ba giây, tiếng chuông tan học chợt vang lên.
Nhìn mặt hắn lạnh như băng, Tang Vô Yên liền cảm thấy mình thật sự là bắt chó đi cày xen vào việc của người khác. Chắc là hai vị lão sư biết rõ tính cách của hắn, nên đã ko quấy rối.
Chuông tan học vang lên trong nháy mắt, trên hành lang truyền đến những âm thanh trẻ nhỏ vui đùa mắt thấy dòng người sắp chạy đến bên này. Tang Vô Yên âm thầm suy nghĩ trong lòng: đếm đến ba, nếu hắn vẫn là như vậy, ta quay đầu bước đi.
Nàng vừa đếm đến hai, Tô Niệm Khâm đột nhiên buông dù ra, thản nhiên nói:“ Làm phiền.”
Hai chữ “ làm phiền” làm cho Tang Vô Yên kinh ngạc đến há miệng thở dốc, lát sau mới trả lời lại: “Không có gì.”
Nàng trở lại chỗ ngồi liền nhớ lại hành động của hắn, có lẽ người này không chỉ có tính cách nóng nảy mà bề ngoài còn rất lạnh lùng. Nếu người khác nhìn thấy hắn cùng một tiểu cô nương tranh này nọ, quả thật rất mất mặt.
Lí lão sư vừa hết tiết đi vào văn phòng, Tang Vô Yên vội vàng đứng dậy nghênh đón. Cũng không nghĩ rằng, Lí lão sư nói với Tô Niệm Khâm: “Tô lão sư, ngại quá, tiết sau là môn chữ nổi của ngươi, ta muốn mượn mấy phút, trường học vừa ra thông báo, muốn lập tức báo cho học sinh biết lịch nghỉ tết nguyên đán, có được không?”
Lí lão sư ở trong trường nổi tiếng là tốt bụng. Tuy rằng Tô Niệm Khâm gặp nhiều khó khăn, dầm mưa đến trường vì một tiết học này, cũng không do dự, gật đầu nói: “Không thành vấn đề.”
Lí lão sư được đến trả lời thuyết phục, liền cầm lấy cặp đi ra cửa, đi được một nửa lại quay trở lại chỗ Tang Vô Yên nói: “Tiểu Tang, ngươi có sao không. Nếu ngươi có việc khác thì đi trước đi.”
“ Dạ.” Tang Vô Yên nói.
Nhưng nàng một chút cũng không muốn rời đi, ở trường cũng không có tiết. Bởi vì đi thực tập, bên ra­dio cũng đã xin phép. Nếu bây giờ trở về, cũng chỉ là ngồi ở nhà canh cửa, cực kỳ chán, còn không bằng ở trường vui hơn.
Sau khi chuông vào tiết vang lên, Tang Vô Yên trở lại chỗ ngồi.
Bàn công tác củaTô Niệm Khâm và Lí lão sư đặt đối diện nhau. Cho nên, hai người hiện tại vừa vặn cũng mặt đối mặt.
Tang Vô Yên lại bắt đầu nằm bò trên bàn, ngẩn người. Mà Tô Niệm Khâm từ trong ngăn kéo lấy ra một cuốn sách chữ nổi, mở sách ra, bắt đầu đọc. Hai tay của hắn đặt trên sách, nhịp nhàng di chuyển hai tay.
Đây là tiết thứ tư, hai vị lão sư đã vào dạy, mấy lão sư không có tiết cũng về hết. Văn phòng chỉ còn lại có hai người bọn họ. Tô Niệm Khâm không đi là vì vừa rồi Lí lão sư nói muốn mượn tiết một chút, cũng không có nói lấy nguyên tiết, cho nên vạn nhất thông báo xong, hắn lại phải lên lớp dạy tiếp.



Bên ngoài mưa càng ngày càng lớn, nước mưa tạt vào cửa sổ tạo ra âm thanh tí tách.
Tang Vô Yên rảnh đến không biết làm gì nên lấy những cuốn sách bàn bên cạnh của Ngô lão sư mà đọc. Ngô lão sư là giáo viên dạy ngữ văn, chỉ toàn sách tham khảo ngữ văn. Chỗ có nếp gáp là điển tích “Ô Y hạng” (Ngõ Ô Y) của Lưu Vũ, từ nhỏ Tang Vô Yên đã rất hứng thú với thơ. Trước kia, nhà Ngụy Hạo có một đĩa CD ngâm ba trăm bài thơ nhà Đường, kết quả nàng mượn về nhà nghe, Ngụy Hạo cũng không lấy lại.
Bài “Ô Y hạng”* nàng cũng nghe qua, nhưng không nhớ rõ, vì thế bất tri bất giác ngâm ra:
Chu Tước kiều biên dã thảo hoa,
Ô Y hạng khẩu tịch dương tà.
Cựu thời Vương Tạ đường tiền yến,
Phi nhập tầm thường bách tính gia.
Bởi vì nàng học ngành tâm lý học trường khoa học tự nhiên, nên đã rất nhiều năm không tiếp xúc qua loại thơ cổ này, đột nhiên nhớ tới chuyện này, khó tránh khỏi có chút cảm thán, vì thế nàng đọc lại lần nữa.
Âm thanh nàng đọc thơ rất nhỏ, giống như là lầm bầm lầu bầu, nếu đứng cách vài bước căn bản không nghe thấy. Nhưng mà người ngồi đối diện Tô Niệm Khâm lại nghe rõ ràng. Khi nàng đọc đến “Ô y hạng khẩu tịch dương tà” Tô Niệm Khâm rốt cục không thể nhịn được nữa nói: “Đây đọc là hà.”
“ A? Cái gì?” Tang Vô Yên ngơ ngác.
“ Ô y hạng khẩu tịch dương hà.”
“ Rõ ràng chính là mặt trời chiều tà.” Tang Vô Yên nhíu mày, chuẩn bị đem sách đưa tới trước mặt hắn, cho hắn tận mắt nhìn, sách rõ ràng viết chính là viết nghiêng chữ “Tà”, nhưng động tác đến giữa không trung lại lặng lẽ thu hồi.
“ Ta biết là tà, nhưng ở trong câu thơ này hẳn là đọc thành thanh thứ ba.” Tô Niệm Khâm thản nhiên nói.
Hắn thường có thái độ nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, sửa đọc của Tang Vô Yên như vậy, có thể thấy được hắn rất bực mình khi nghe nàng lặp đi lặp lại lỗi sai đó.
“ Ách?” Tang Vô Yên hơi lung túng, “Thật không?”
Học nghệ không tinh, mất mặt gia đình. Nàng cắn cắn môi, quyết định hòa nhau một ván.
“Lúc ta học năm hai có đi qua nơi được gọi là ngõ Ô Y.” Nàng vừa nói vừa xem xét Tô Niệm Khâm, phát hiện động tác hắn đọc chữ nổi so với vừa rồi chậm rất nhiều, có lẽ là đang nghe nàng nói chuyện. Vì thế, nàng cố gắng nhớ lại những chuyện liên quan tới ô y hạng.
“ Nghe hướng dẫn du lịch nói ta mới biết được nguyên lai Vương Hi và Vương Hiến chính là Vương Tạ trong ngõ Ô Y. Hơn nữa Vương Hiến kia phong lưu muốn chết, còn làm cái thuyền gì gì đó trong điển tích thành thật.”
Tô Niệm Khâm bổ sung: “Kêu Đào Diệp Độ.”
Hình như hôm nay tâm tình hắn đặc biệt tốt, hay là đối Tang Vô Yên nói chuyện cảm thấy hứng thú, Tô Niệm Khâm cư nhiên phá lệ nói chuyện với nàng một cách bình thường.
Tang Vô Yên ha ha cười.
Mà tay Tô Niệm Khâm đang đọc chữ nổi dừng lại, ngẩng đầu, ánh mắt dừng ở nơi khác, không biết nghĩ cái gì, có chút thất thần. Một lát sau, hắn mới đặt lại chú lực vào cuốn sách.
Không khí lại trầm mặc như trước, giống như cuộc đối thoại vừa rồi không hề xảy ra. Sắp đến mười hai giờ, vì tránh đi xe trong giờ cao điểm, Tang Vô Yên quyết định dọn dẹp một số thứ, đi xuống lầu, nhìn lên trời, suy nghĩ một chút lại trở về văn phòng ở lầu hai.


Nàng đi đến thùng nhỏ kế bên cửa, cầm lấy dù của Tô Niệm Khâm, đặt vào tay hắn: “Dù của ngươi, nhớ đem theo, trời vẫn còn mưa.”
Nếu nàng không đưa cho hắn thì chắc là hắn cũng không tìm ra được.
*Bây giờ xin trở lại xuất xứ của điển “Ô y hạng”. Đó là nhan đề một bài thơ hoài cổ rất nổi tiếng của Lưu Vũ Tích (772-842) đời Đường, nguyên văn như sau :
Chu Tước kiều biên dã thảo hoa
Ô y hạng khẩu tịch dương tà
Cựu thời Vương Tạ đường tiền yến
Phi nhập tầm thường bách tính gia.
Tản Đà dịch :
Bên cầu Chu Tước cỏ hoa.
Ô y đầu ngõ, bóng tà tịch dương.
Én xưa nhà Tạ, nhà Vương
Lạc loài đến chốn tầm thường dân gia.
“Ô y hạng” nghĩa là ngõ áo đen, ở huyện Gi­ang Ninh (Nam Kinh ngày nay). Thời nhà Tấn trung hưng, họ Vương (Vương Đạo), họ Tạ (Tạ An) là hai nhà quí hiển ở đấy, con em họ đều mặc áo đen nên người ta gọi con đường có nhà hai họ ấy ở là “Ô y hạng” (chữ“Ô” ở đây chỉ có nghĩa là màu đen). Bài thơ này không hề nói gì đến con quạ cả mà chỉ nói đến con chim én (yến), ý rằng ngày trước ở lâu đài họ Vương, họ Tạ, chim én đến làm tổ rất nhiều mà bây giờ thì bay vào nhà dân dã tầm thường ẩn trú; cảnh quí hiển của Vương, Tạ đâu còn nữa, lâu đài xưa cũng đổ nát điêu tàn. Tuy nhiên chủ đích của tác giả không phải vịnh chim én (yến) mà chỉ mượn chim én để nói lên nỗi niềm hoài cổ.



Đang tải...

Thử đọc