Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 64

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Tháng chín, một tạp chí được phát hành số lượng lớn tên là “Đô thị sớm báo” tuôn ra một cái tin, đột nhiên tác giả Nhất Kim đã biến mất trong giới giải trí cư nhiên chính là đương kim Tô đai thiếu gia, người duy nhất kế thứa Tô gia, hơn nữa bên cạnh còn có một tấm ảnh của Tô Niệm Khâm. 
Tin tức được nhân viên của đài ra­dio làm chứng.
Tang Vô Yên nhìn thấy tờ tạp chí kia mới biết tin tức này.
Nàng sửng sốt trong chốc lát, mới nhớ tới phải gọi cho Tô Niệm Khâm.
Đường dây đang bận, văn phòng điện thoại cũng không thông, nàng có thể tưởng tượng có bao nhiêu điện thoại gọi tới.
Hắn ghét nhất bị xuất hiện trước công chúng, cho nên mọi chuyện đều điệu thấp, không ngờ người ta lại không chịu buông tha cho hắn. Nàng vừa gọi cho hắn, vừa đọc những chuyện mà Tô Niệm Khâm cố ý quên đi.
Ba tháng đã bị đưa đến viện phúc lợi; bảy tuổi mới được Tô gia lĩnh trở về, lúc ở viện phúc lợi trốn đi ba lần; mười lăm tuổi khi mẫu thân chết do tai nạn hàng không; lớn lên làm phiên dịch chữ nổi, hơn nữa làm giáo viên trường khuyết tật, ba năm trước đây tiếp nhận cong việc của gia tộc……
Từng chuyện từng chuyện đều bị người ta vô tình công bố ra hết, có một số việc ngay cả Tang Vô Yên cũng là lần đầu tiên biết. Nàng đọc đến hốc mắt bắt đầu ướt, vô luận gọi như thế nào, đường dây luôn bận.
ảnh trên báo, không biết chụp khi nào, đại khái trong một bữa tiệc, Tô Niệm Khâm ăn mặc rất đàng hoàng, hắn vừa vặn quay đầu liền bị nhiếp ảnh gia chụp, mặt mũi hơi hờ hững, ánh mắt trống rỗng.
Giờ phút này, nàng nghe được tiếng di động trong phòng ngủ vang. Nàng liền chạy qua.

Vừa nhận được, Tô Niệm Khâm khẩn cấp hỏi: “Vô Yên, điện thoại trong nhà bị gì vậy, gọi thế nào cũng báo bận.”
Nghe được của giọng hắn, Tang Vô Yên nước mắt rơi xuống: “Niệm Khâm-”
Nguyên lai, hai người đều không ngừng gọi cho đối phương.
“ Vô Yên?” Tô Niệm Khâm lo lắng kêu nàng.
“ Anh ổn không?”
“ Anh không sao.” Hắn đáp.
“ Em cũng tốt lắm, cục cưng rất ngoan, vừa rồi còn đập bụng ta.” Nàng nói.
“ Em ở một mình?”
“ Còn có dì Trương, bà vừa mới mua đồ ăn về.”
“ Em ở nhà không được mở cửa, đem rèm cửa sổ kéo lại, rút dây điện thoại. Buổi tối ta trở về với em.” Hiện tại hắn có một người phải bảo vệ, cho nên tự nhiên cứng cỏi rất nhiều.
“ Niệm Khâm, anh thật sự ổn sao?”
“ Đừng lo lắng, ta sẽ khiến việc này lập tức qua đi.” Trong giọng nói mang lại cảm giác khiến người ta tin tưởng không nghi ngờ.
“ Em sợ anh buồn.” Tang Vô Yên nói.
“ Có em, anh sẽ không buồn.”
“ Đối với quá khứ, anh không nên buồn. Càng nhớ lại những chuyện đã qua càng có thể chứng minh theo lẽ thường sau này anh nhất định sẽ rất hạnh phúc.”
“ Vô Yên……” Hắn dừng một chút, “ Thực xin lỗi.”
Rất nhiều chuyện hắn sớm muốn nói cho nàng, nhưng vẫn kéo dài, nay lại để nàng dùng phương thức như vậy mà biết.
“ Lần đầu tiên nghe anh xin lỗi em.”
Tô Niệm Khâm hơi ngượng ngùng cười khổ một chút.



“ Niệm Khâm, em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh, đem tất cả hạnh phục trước kia bị anh bỏ qua đều kéo trở về.”
Nghe thấy bên ngoài có âm thanh huyên náo, Tang Vô Yên cầm điện thoại đứng dậy vừa thấy, phát hiện trước hàng rào có rất nhiều phóng viên, người người đều nhìn vào bên trong. Nàng trong lòng nhất thời khẩn trương, vội vàng dựa theo lời Tô Niệm Khâm vừa dạy đem tất cả rèm cửa kéo lại hết.
“ Tốt lắm.”
Ngồi lại chỗ cũ, vừa hoạt động một chút đã thấy mệt, xong sau không quên báo cáo với trượng phu.
“ Em nhờ dì Trương khóa hết cửa sổ và rèm cửa vào” Hắn lại chỉ đạo tiếp
“ Bà ở phòng bếp nấu cơm, không nên quấy rầy bà. Việc nhỏ này em có thể làm, coi như rèn luyện thân thể.”
“ Em cẩn thận một chút, nếu không buông điện thoại xuống trước.”
“ Không có việc gì, em rất khỏe mạnh ah.” Nàng cười, sau đó đi dò xem tất cả cửa sổ khóa kín chưa.
Tô Niệm Khâm ở trong điện thoại, nghe thấy nàng thở hồng hộc đi lên lầu, sau đó ai u một tiếng.
“ Làm sao vậy? Vô Yên?” Hắn từ trên ghế đứng dậy, kinh hoảng hỏi.
“ Không có gì, cố ý dọa anh.” Nàng hì hì cười.
Tô Niệm Khâm còn muốn nói cái gì, lại bị người cắt ngang, không thể không treo điện thoại.
Tang Vô Yên treo điện thoại, chậm rãi ngồi trên thang lầu, nhu nhu thắt lưng. Vừa rồi nàng không cẩn thận khiến thắt lưng đụng vao tay vịn, có chút đau, cũng không dám nói cho hắn.
Trải qua lần oanh tạc của giới truyền thông, hắn đã sắp rơi vào tình trạng kiệt sức. Nếu trước kia hắn hoàn toàn có thể thờ ơ lạnh nhạt mặc kệ, nhưng là giờ phút này, hắn còn đại biểu cho toàn bộ tập đoàn Tô ThỮ Là người đứng đầu, hắn không thể cho để tập đoàn có chút tổn hại hình tượng gì hết.
Tô Niệm Khâm sắc mặt trắng bệch, giọng khàn khàn. Hắn tựa lưng vào xe, hai tay xoa thái dương: “ Ta muốn về nhà.”
“Hai bên đều là phóng viên cùng fan nhạc.” Tiểu Tần lo lắng Tô Niệm Khâm vừa xuất hiện liền không thể thoát thân, cũng thực sợ hắn chống đỡ không được.
“ Vô Yên ở nhà, cô ấy không thể không có ta.”
Tô Niệm Khâm cực kỳ mệt mỏi nhắm mắt lại, kỳ thật có đôi khi những lời này cơ hồ có thể biến thành: Hắn không thể không có nàng.
Tiểu Tần đành phải an bài, một khác chiếc xe dẫn theo vài người đi tiếp Tang Vô Yên. Sau đó xe chạy đến đường cao tốc mới có thể tránh bị theo dõi.
Hai chiếc xe gặp ở một đường vắng.
Tang Vô Yên mở cửa xe nhìn Tô Niệm Khâm đang chợp mặt bên trong.


“ Niệm Khâm.”
Hắn nghe được giọng nàng, dấu đi vẻ mỏi mệt vừa rồi, khóe miệng từ từ nở nụ cười, dang hai tay: “ Vô Yên, cho anh ôm một cái.”
“ Anh ăn cơm chưa?” Tang Vô Yên ngồi trong lòng hắn.
Tô Niệm Khâm mỉm cười lắc đầu.
Tang Vô Yên tỏ ra vẻ mặt “ Ta biết mà”. Sau đó mở túi xách lấy một hộp giữ nhiệt, mở ra một chén cháu thịt nạc và trứng bắc thảo nóng hôi hổi.
“ Hơi khét, nhưng anh uống một chút đi.” Tang Vô Yên nói.
Tô Niệm Khâm lần đầu tiên không hề nhăn mặt liền uống.
“ Ngon không?”
Tô Niệm Khâm không nói lời nào chỉ là lập tức hôn nàng.
Cái kia hôn thật sâu lại cực kỳ ôn nhu, mùi vị cháo vẫn còn lưu lại trong miệng Tô Niệm Khâm. Vẫn còn mùi két, hơn nữa mùi rất nồng, Tang Vô Yên trong lòng tổng kết.
Đang lúc hôn nồng nhiệt, Tô Niệm Khâm bắt được tay Tang Vô Yên, đụng đến ngón áp út không có nhẫn, vì thế chậm rãi buông môi nàng môi ra, hỏi:“ Nhẫn đâu?”
“Trước khi ra cửa đi rửa mặt nên quên đeo vào.” Nàng vội vàng giải thích, trên thực tế nàng tìm một chút mãi cũng chưa tìm được cái nhẫn kia, lại không dám nói.
“ Đeo rồi không được cởi ra, trí nhớ em cũng không tốt, vạn nhất làm mất thì sao, nhiều lắm anh mua một chiếc khác, nhưng chính em lại cảm thấy điềm xấu.” Trước kia Tô Niệm Khâm thấy nàng không mang nhẫn luôn giận dữ, lúc này đây cư nhiên không tức giận còn dùng vẻ mặt ôn hoà giảng đạo lý.
Bạo quân cũng có một ngày giảng đạo lý, Tang Vô Yên có chút không quen, hoàn toàn giống con mèo nhỏ phạm sai lầm, không dám phản bác
“ Chúng ta đi đâu vậy?”
“ Có thể đi khách sạn.”
Tang Vô Yên đề nghị:“ Nếu không chúng ta về nhà trọ có cái thang máy đó, ta không thích khách sạn.”
Tô Niệm Khâm gật đầu, nàng nói cái gì đều tốt.
“ Tiểu Tần nói anh mệt chết đi rồi, anh nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát.”



Đang tải...

Thử đọc