Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 63

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Tuy rằng nói là nói như vậy, nhưng bé vẫn giống kẹo cao su thích dán lấy Tang Vô Yên. Chỉ cần nhìn thấy Tang Vô Yên, liền chết sống cũng không còn muốn chạy đi đâu nữa, còn có một lần khóc không chịu về nhà.
Nàng vẫn không thích trẻ con, lại không biết nói như thế nào, đối với Tiểu Kiệt là ngoại lệ. Tuy rằng bé có năm tuổi, nhưng là các phương diện khác vẫn giống cái đứa trẻ hai ba tuổi, không có như trước kia nghe lời như vậy, càng ngày càng lì.
Sân có hồ cá. Ao rất cạn, đại khái cũng chỉ có một thước nước, trong hồ nuôi mấy chục cá chép và cẩm tức. nuôi lâu, cá nhỏ cũng không sợ người. Có đôi khi nghe thấy người ta nói nói, liền nghĩ có người cho ăn nên tụ tập thành đoàn.
Tô Niệm Khâm thích cá.
Hắn như cũ vẫn cho chúng nó ăn, có đôi khi hắn đưa tay nhẹ nhàng vào nước, cá nhỏ không sợ ngược lại tưởng đồ ăn mới, liền xúm lại cắn ngón tay hắn, ngứa ngứa lại khiến hắn cười.
Tang Vô Yên biết Tô Niệm Khâm coi ca này là bảo bối.
Kết quả có một ngày đẹp trời, Tiểu Kiệt một mình chạy đến hậu viện chơi. Vô Yên tìm bé, bước đến cửa liền trợn tròn mắt. tất cả cá đều bị Tiểu Kiệt dùng muôi vớt, bỏ trên đất, không biết bỏ vào nước bao lâu rồi, vẫn không thấy nhúc nhích.
“ Tô Quân Kiệt!” Tang Vô Yên não.
“ A.” Hắn ngẩng đầu lên tiếng, còn tiếp tục chỉ chỉ những con cá chết.
Nàng lúc ấy chỉ cảm thấy tức giận, một phen kéo hắn đứng dậy, sau đó đánh hai cái vào mông hắn.
Đứa nhỏ “Oa” Một tiếng liền khóc.
Tang Vô Yên nhất thời hối hận, lại ôm hắn:“ Không khóc không khóc, Tiểu Kiệt không khóc.”

“ Ta chính là nhìn cá nhỏ ngửa đầu trong nước rất buồn, nghĩ một chút, ta liền đem bọn chúng đi phơi nắng một lát lại thả xuống.” Tiểu Kiệt một phen nước mũi một phen lệ giải thích.
Tang Vô Yên sờ sờ đầu của bé, ôm bé.
Đứa nhỏ chôn ở nàng trong lòng, lau khô nước mắt thực thương tâm nói: “Tỷ tỷ, ta yê ngươi như vậy, vừa rồi sao ngươi lại đánh ta ah?”
“……”
Một lát sau, Tang Vô Yên nói với Tiểu Kiệt: “Chờ Niệm Khâm trở về, hảo hảo nhận sai với hắn, bằng không hắn sẽ giận cả lời, trong nhà này cũng không ai giúp được, nói không chừng ngay cả ta cũng bị đánh.”
Tô Niệm Khâm vừa đến nhà, Tiểu Kiệt chạy đến trước mặt hắn lễ phép thuất lại lỗi lầm buổi chiều, bộ dáng kia cực kỳ ủy khuất, đáng tiếc trước mặt Tô Niệm Khâm không thể khóc, liền đem nước mắt nhẫn nhịn xuống.
Tô Niệm Khâm nghe xong đi qua, cũng không hề giận, nói một câu: “Chết­ thì đã chết rồi, về sau đừng làm loại chuyện này nữa.”
Thấy Tô Niệm Khâm nói như vậy, nguyên một buổi chiều kinh sợ liền lơi lỏng, ôm lấy chân Tô Niệm Khâm, ô ô khóc.
Tô Niệm Khâm nhíu mi, đem Tiểu Kiệt ôm vào: “Không phải nói qua với ngươi sao, ngươi là nam tử hán, không cho phép khóc mà?”
Tiểu Kiệt lập tức ngừng khóc thành tiếng, sau đó khóc thút thít nói: “Tiểu Kiệt nghe lời, không khóc.”
Nhìn bé bị ủy khuất, Tang Vô Yên nhất thời buồn cười, lột kẹo cho hắn ăn. Miệng hắn ăn kẹo, nước mũi cũng khóc ra, nước miếng tí tách, đột nhiên nhớ tới cái gì, ôm cổ Tô Niệm Khâm, quệt miệng “ Ba” hung hăng hôn lên mặt một cái: “Cám ơn ca ca.”
Một nụ hôn này, kẹo trong miệng, nước mũi, nước miếng, nước mắt đủ thứ dính hết lên mặt Tô Niệm Khâm.
Sắc mặt Tô Niệm Khâm tức khắc từ trắng đến xanh, lại từ xanh biến trắng, cuối cùng khôi phục màu đen, nghiêm mặt nói: “Nhóc!” Lại không có nửa điểm tức giận.
Đãi Tiểu Kiệt chạy đi, Tô Niệm Khâm nhận được khăn ướt của Tang Vô Yên lau mặt, đồng thời hỏi: “Vừa rồi em đánh bé?”
“ Nhất thời tức giận liền vỗ hai cái.”
“ Về sau có tức giận cũng đừng đánh trẻ con, nói một chút đạo lý là được. Nếu thật muốn đánh, chờ khi qua cơn giận rồi tính, miễn cho không biết xuống tay nặng nhẹ.” Hắn nhẹ nhàng nói.



Tang Vô Yên gật gật đầu, nở nụ cười. Vẫn nghĩ hắn không thích đứa bé này, nguyên lai căn bản không phải.
Khi ngủ, Tang Vô Yên nằm trong lòng hắn hỏi: “ Anh nói chúng ta sinh con gái hay con trai thì tốt?”
“ Đều tốt.”
“ Anh thích con gái hay là con trai?”
“ Con gái.” Hắn không chút do dự nói.
“ Vì sao?”
“ Con trai có cái gì tốt, như Tiểu Kiệt, lớn lên mỗi ngày chỉ biết cùng ta tranh mẹ thôi.”
“Con gái sẽ không cãi?”
“ Nếu con gái, ta muốn đem những thứ tốt nhất trên thế giới này tặng cho con.” Khi hắn nói lời này, ánh mắt sáng trông suốt, thần sắc nhu hòa hạnh phúc.
“ Phỏng chừng sẽ bị ngươi sủng vô pháp vô thiên, không ai dám muốn con mình nữa.”
“Vậy vừa vặn, theo giúp ta, ai cũng không lấy chồng. Ta nuôi con cả đời.”
Sau chuyện này không lâu, Tang Vô Yên cảm thấy thân thể có chút khác thường. lúc ấyTô Niệm Khâm đang công tác ở Hongkong. Nàng liền một mình đến bệnh viện kiểm tra, sau khi lấy đến kết quả ,tâm tình có chút khác thường.
Nàng nghĩ tới muốn đứa nhỏ, nhưng vẫn cảm thấy bản thân cũng chưa đủ chính chắn, như thế nào nuôi đứa nhỏ nay.
Lí Lộ Lộ nói: “Nói ngươi không có tình thương, ngươi lại không phải. Nói ngươi có tình thương, ngươi như thế nào lại không cần đứa nhỏ.”
Vô luận Tiểu Kiệt cũng tốt hay là những đứa bé khác, nàng tiếp xúc đa số là những đứa nhỏ mới có vài tuổi, đã có năng lực độc lập, cùng khái niệm của Tang Vô Yên về trẻ con hoàn toàn không giống. Nàng vẫn không có hứng thú cới trẻ con, vẫn cảm thấy đó là một động vật thân mềm chỉ biết chảy nước miếng, nước mũi.
Đứa nhỏ của Hứa Thiến chưa đầy tháng, nàng thậm chí không dám ôm bé.
Nàng và Tô Niệm Khâm sau khi kết hôn, vừa mới bắt đầu nàng luôn nhắc nhở hắn tránh thai. Sau lại liên tiếp vài lần đã quên tránh thai, dần dần lá gan lớn, không để tâm đến, tựa hồ xem nhẹ việc tránh thai. Thẳng đến hôm nay, nàng lấy kết quả kiểm tra.
Ở cửa bệnh viện gặp một phụ nữ có thai vào , bụng lớn dọa người, một đôi chân cũng lớn đòi mạng. Bình thường Tang Vô Yên nhìn đến loại tình huống này đều kính nhi viễn chi. Hứa Thiến mấy tháng mang thai, nàng cũng không dám đi tìm nàng. Nhưng lúc này đây, nàng cư nhiên vẫn ngây ngốc nhìn nàng đi qua.
Một đống suy nghĩ loạn thất bát tao, nàng không có tâm phúc, cuối cùng vẫn là gọi điện thoại tìm Tô Niệm Khâm.
“Hắn đang ở bên trong họp.” Tiểu Tần tiếp điện thoại nói.
“ Nga. Một lát ta gọi lại.”
Tang Vô Yên vừa tắt điện thoại, liền nhận được cuộc gọi của Tô Niệm Khâm. Nàng đậu xe bên lề đường, sau đó nhận cuộc gọi.
“ Sao vậy?” Hắn hỏi.


Hiện tại hắn đi công tác, trong thời gi­an này nàng cũng ít khi tìm hắn. Cho nên gọi điện qua đây, khẳng định là có chuyện gì, hắn lập tức gọi lại.
“ Niệm Khâm.” Tang Vô Yên kêu hắn một tiếng.
“ Huh? Như thế nào?” Hắn nhếch lên khóe miệng trả lời nàng.
“ Bác sĩ nói, ta mang thai.” Nàng chậm rãi nói.
Điện thoại kia đầu yên tĩnh, sau đó nghe thấy hắn hỏi: “Thật?”
“ Năm tuần.” Nàng nói.
Nàng nghe thấy tiếng hắn cười: “Ta lập tức về.” Trong thanh âm dấu không được vui sướng.
“ Anh không phải ngày mai còn có việc sao?”
“ Ta lập tức đi sân bay, sẽ trở lại. Em đang ở đâu?”
“ Ta lái xe về nhà.”
“ Đừng đi đâu hết, ở tại chỗ, ta kêu xe tới đón em.”
Buổi tối, Tô Niệm Khâm phong trần mệt mỏi trở về, vào cửa liền hỏi:“ Lão bà con của ta đâu?”
“ Con anh vẫn là hạt đậu đỏ.” Tang Vô Yên lắc đầu nói.
“ Cho dù là hạt đậu đỏ, cũng không giống hạt đậu đỏ bình thường.” Hắn ngồi xổm xuống, đem lỗ tai dán lên bụng nàng. Rõ ràng chính là cái gì cũng không nghe thấy, nhưng hắn vẫn làm như vậy, còn nghe rất lâu.
Hắn cười ngẩng đầu nói với nàng: “Chúng ta thật sự có con.”
Khi nói chuyện, ánh mắt sáng trông suốt, hai tròng mắt tựa hồ tỏ ra ánh sáng ôn nhu sáng bóng, lông mi giơ lên, khóe miệng mở ra độ cong rất lớn. vẻ mặt kia thật sự cực kỳ đáng yêu.
Tô Niệm Khâm làm cho nàng cảm thấy xúc động, Tang Vô Yên thấy tất cả bất an của mình đều bị hòa tan.
Hắn, thật thực thích đứa nhỏ này.
Cũng bắt đầu từ ngày đó, Tô Niệm Khâm không còn có cường điệu trình tự đóng cửa vàg mở cửa.
Tang Vô Yên báo cáo tình huống cho Triệu Manh.
Triệu Manh nói: “Hắn đối với hôn nhân các ngươi bắt đầu có cảm giác an toàn.”
Tang Vô Yên hỏi: “Vì sao đột nhiên biến mất.”
Triệu Manh nói: “Có lẽ liên quan tới đứa nhỏ.”
Tang Vô Yên thì thào nói: “Đứa nhỏ?”
Triệu Manh gật đầu: “Đứa nhỏ vừa xuất hiện, khiến cho hắn cảm giác chính mình chẳng những là một trượng phu, còn sắp thành phụ thân rồi. hai việc quan trong này tạo ra ý thức trách nhiệm, củng cố hôn nhân của các ngươi, tăng mạnh cảm giác an toàn của của hắn và nhận thức đồng cảm, cho nên không dùng phương thức bên ngày để thừa nhận bản thân.”
Nguyên lai, một cái đứa nhỏ đối với hắn mà nói quan trọng như vậy. Tang Vô Yên cũng bắt đầu cẩn thận hơn.
Đoạn thời gi­an kia có thể hình dung biểu tình của Tô Niệm Khâm như đang tắm trong gió xuân vậy. Cả công ty, không ai không biết lão bản sắp làm phụ thân rồi, tâm tình thực không sai.
“ Làm phụ nữ có thai, có cảm giác gì?” Trình Nhân hỏi.
“ Giống như từ người vợ bình thường lập tức biến thành nữ hoàng bệ hạ.” Tang Vô Yên đắc chí.
“ Khoa trương như vậy.”
“ Đương nhiên.” Tang Vô Yên tỏ ra vẻ mặt tiểu nhân đắc chí.
Cái loại đãi ngộ này còn tốt hơn nữ hoàng bệ hạ, phải nói là nữ hoàng bệ hạ còn không bằng. Trước kia đều là nàng xem sắc mặt Tô Niệm Khâm, nay nông nô là xoay người làm chủ nhân. Tô Niệm Khâm cơ hồ ngừng tất cả xã gi­ao, đem tất cả thời gi­an rảnh dùng trên người Tang Vô Yên.
Nàng kêu hướng đông, hắn sẽ không đi hướng tây.
Nàng nói muốn uống nước ấm, Tô Niệm Khâm sẽ đưa nàng ly nước khẳng định không phỏng tay không nóng đầu lưỡi, vừa cao hơn nhiệt độ cơ thể một chút.
Nàng nói muốn nghe chuyện công chúa hạt đậu, hắn cũng không dám kể chuyện người đánh cá và con cá vàng.
“ Ngươi cũng giày vò người ta quá.” Trình Nhân lắc đầu.
“ Ai kêu của con hắn tra tấn ta.”
Khi đứa bé đến tám tháng theo lệ đi kiểm tra, Tô Niệm Khâm đưa nàng lên xe rồi nghĩ nghĩ lại trở lại tìm bác sĩ, sau khi về không nói tiếng nào.
“ Niệm Khâm, anh sao vậy?”
“ Ngộ nhỡ con vừa ra sinh cũng giống ta không nhìn thấy gì thì làm sao bây giờ?”
“ Bác sĩ nói cái gì?” tay Tang Vô Yên run lên.
“ Bác sĩ nói không thể xác định có thể di truyền không, các phương diện là bình thường, nhưng lúc ta sinh ra cũng là bình thường, qua nhiều ngày bọn họ mới phát hiện ta nhìn không thấy.”
Hắn đem mặt chon vào tay Tang Vô Yên. Nàng cúi xuống, dùng mặt cọ cọ lên tóc hắn.
“ Ba mẹ anh đều bình thường, có thể thấy được không phải di truyền, cho nên con của chúng ta cũng sẽ bình thường.”
“ Ngộ nhỡ thì sao?”
“ Không có ngộ nhỡ.”
“ Nếu có ngộ nhỡ thì sao?” Hắn lại hỏi.
“Vậy cũng không sao, cục cưng có một người ba tốt như vậy, sẽ được trân trọng cả đời, không chịu ủy khuất gì, còn tiếc nuối sao?”



Đang tải...

Thử đọc