Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 62

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Mặc kệ hắn là đàn ông hay là trẻ con, tóm lại phải dùng một phương pháp đặc biệt để giáo dục hắn.
Tiểu Kiệt được Dư Vi Lan chính thức thu dưỡng, cũng sửa lại tên thành Tô Quân Kiệt. Đoàn người vẫn như cũ gọi bé là Tiểu Kiệt Tiểu Kiệt, ngoại trừ Tô Niệm Khâm. Hắn luôn kêu cả tên họ “Tô quân kiệt”. Theo pháp luật mà nói, hắn là đại ca của Tiểu Kiệt.
Bắt đầu từ lúc hai tuổi, trải qua ba năm trị liệu Tiểu Kiệt hình như đã giống như một đứa trẻ bình thường. Nhưng vẫn thích yên tĩnh, cá tính hướng nội, bước đi không thăng bằng lắm.
Tiểu Kiệt cực kỳ dính Tang Vô Yên, như lời Dư Tiểu Lộ chính là: “Hai huynh đệ Tô gia của chúng ta đều bị trúng phép thuật của Tang Vô Yên.”
Tiểu hài tử đều có chung tật xấu, không thích ăn rau qủa. Vì thế Tang Vô Yên liền cùng dì Trương đem rau và thịt bầm nhỏ làm thành thịt viên, sau đó cho Tiểu Kiệt ăn.
Tiểu Kiệt ăn cơm, lực tay cầm chiếc đũa luôn không đều, lâu lâu lại làm đổ chén cơm. Nàng liền hạ quyết tâm đút hắn ăn, vừa đút vừa nói:“ Tiểu Kiệt, há mồm. Ah, rất ngoan.”
Tô Niệm Khâm vừa vặn tương phản với đứa nhỏ, hắn không thích thịt, đặc biệt loại cá nhiều xương, thích ăn rau quả, thích nhất ăn món gì cay đắng. Ở thành A, đồ ăn mang vị cay đắng thì có khổ duẫn vào mùa xuân và khổ qua của mùa hè.
Sau lại vì hắn, Tang Vô Yên đi theo dì Trương học món thịt dồn khổ qua mà hắn thích ăn nhất. Mà Tang Vô Yên hoàn toàn không có hứng thứ về việc này, bất quá trong nhà Tô Niệm Khâm lớn nhất, hắn muốn gì sẽ làm cái đó.
Nhưng, Tiểu Kiệt vừa đến nên có chút khác, mọi người trong nhà chỉ có thể vì bé mà để khẩu vị của Tô Niệm Khâm sang một bên.
Cơm chiều, hắn cau mày ăn hai miếng liền buông đũa.

Tang Vô Yên nói: “Ngươi là người lớn, lên nhường nhịn một chút.” Sau đó kệ hắn, tiếp tục đút Tiểu Kiệt ăn cơm.
” Tiểu Kiệt, há mồm.
“ Ah- rất ngoan.”
“Đến một ngụm nữa.”
Nàng dỗ Tiểu Kiệt nuốt nữa chén cơm, quay đầu nhìn đĩa rau, Tô Niệm Khâm ngồi chỗ kia, căn bản không có động đến.
“Anh không ăn àh?” Tang Vô Yên hỏi.
Hắn đứng dậy: “Ăn không vô.”
Tang Vô Yên buồn bực, món này đều là dì Trương nấu, cũng không phải nàng làm, sao hắn lại đột nhiên ăn không vô?
“ Ta còn muốn thịt viên.” Tiểu Kiệt kéo kéo tay áo Tang Vô Yên.
Còn lại nửa chén cơm, Tô Niệm Khâm quả nhiên không ăn, một mình ngồi ở chỗ xem TV, càng không ngừng đổi đài. TV mở tiếng rất lớn, giống như muốn ắc đi tiếng Tang Vô Yên dỗ Tiểu Kiệt ăn.
“Anh thật sự không ăn?”
“Giận no rồi.”
“Anh đã ba mươi rồi, sao còn so đo một một đứa bé.” Tang Vô Yên cúi đầu, từ trên sô pha vòng tay ôm lấy hắn.
Tô Niệm Khâm thuận thế muốn hôn nàng.
Tang Vô Yên lại đứng dậy tránh đi: “Đứa bé còn nhìn kìa.”
Hắn nhất thời giận: “Kêu Dư Vi Lan mang con cô ấy về, mình không thể nuôi sao mà mỗi ngày đều đưa đến chỗ ta.”
Tang Vô Yên cảm thấy buồn cười: “Nhưng anh là ca ca.”
Ban đêm, chờ Tiểu Kiệt tắm rửa đi ngủ, Tang Vô Yên mới rảnh rỗi hỏi hắn: “ Anh đói bụng không? Em nấu ngũ cốc nha.”
“ Không ăn ngũ cốc.”
“ Vậy anh muốn ăn cái gì?”



“ Thịt viên.”
“ Thịt viên?” Tang Vô Yên hồ nghi, hắn không phải không thích ăn món này sao?
“ Thịt viên để trong cơm, sau đó em nói ‘Niệm Khâm, mở miệng’.” Hắn mặt không đỏ tim ko đập trả lời.
Tang Vô Yên sửng sốt, lập tức đỏ mặt phì cười. Một câu nói cũng khiến hắn khó chịu.
Ngày hôm sau, Tang Vô Yên và Dư Tiểu Lộ đi siêu thị, bỏ Tô Niệm Khâm một mình trông đứa nhỏ.
Tô Niệm Khâm như cũ ngồi trên sô pha nghe tin tức, sẽ không quản bé.
Tiểu Kiệt hiếu động, đương nhiên sẽ không ngoan ngoãn ngồi băng ghế đối diện, vì thế bò xuống đeo cầu thang lên lầu hai. Đi được hai bước liền trượt chân ngã xuống đất.
Tô Niệm Khâm nghe tiếng đi tới, nghiêng đầu: “Tô Quân Kiệt?”
Tiểu hài tử hừ hừ hai tiếng như muốn khóc, vì bệnh khiến cho bé trời sinh không thích khóc, nhưng sau lại phát hiện chỉ cần mình vừa khóc thì Tang Vô Yên và đám người lớn sẽ chú ý tới, vì thế cũng bắt đầu dùng chiêu thức ấy.
“Chảy máu?” Tô Niệm Khâm trên cao nhìn xuống hỏi.
“ Không có.” Hắn mang tiếng khóc nức nở nói.
“ Có gãy xương không?” Tô Niệm Khâm hơi cảm thấy mất mát hỏi, không thể không biết chính hắn là người lớn mà Tiểu Kiệt là đứa bé năm tuổi tiểu.
Tiểu Kiệt không biết Tô Niệm Khâm nói hai chữ “ Gãy xương” có ý gì.
“ Tay chân cử động được không?” Tô Niệm Khâm không có tính nhẫn nại, giải thích.
“ Uh.” Hắn nước mắt chảy ròng rất ủy khuất.
“ Vậy được rồi, đừng khóc.” Tô Niệm Khâm cư nhiên không có cúi xuống ôm hắn, chính là xoay người trở lại chỗ cũ làm việc của mình, hơn nữa còn ra lệnh,“ tự mình đứng lên, tốt nhất đừng khóc.”
“ Vì sao không thể khóc?” Tiểu Kiệt chu cái miệng nhỏ nhắn, cố gắng chịu đựng nước mắt, bé biết lời Tô Niệm Khâm nói là không thể ngỗ nghịch.
“ Ngươi là nam nhân, nam nhân là bảo hộ kẻ yếu, như thế nào có thể muốn khóc liền khóc.”
“ Nhưng ta là tiểu hài tử.”
“ Đứa bé? Có thể đi có thể nói không thể tính là đứa bé.” Tô Niệm Khâm phát biểu ý kiến bản thân, “ Tô Quân Kiệt, nhớ kỹ ngươi là nam nhân, nam nhân của Tô gia có trách nhiệm phải bảo vệ tất cả kẻ yếu trong nhà thật tốt.”
“ Ta đây có thể bảo hộ Vô Yên tỷ tỷ?”


“ Nàng thì không được. Nàng thuộc phạm vị quản hạt của ta, ngươi muốn thì tìm người khác.” Tô Niệm Khâm nâng mỳ, tuyên bố.
“ Nga-” Tiểu Kiệt cái hiểu cái không hiểu, nhíu mi nói.
Tiếp theo Tang Vô Yên liền phát hiện, mỗi lần cho Tô Niệm Khâm và Tiểu Kiệt hai người chung một chỗ, Tiểu Kiệt sẽ phát sinh một chút biến hóa. Một lần, nàng và Tiểu Lộ bởi vì siêu thị giảm giá, hưng phấn đến nổi ríu ra ríu rít thảo luận không ngừng, Tiểu Kiệt ngồi một mình, sau một lúc lâu ngẩng đầu lên, đánh giá hai cô sau đó có chút cảm khái nói: “Aiz, nữ nhân-” (^0^)
Còn có một lần, Tang Vô Yên nhất thời muốn tắm cho Tiểu Kiệt, không nghĩ tới bé lại cự tuyệt cùng Tang Vô Yên vào phòng tắm, tránh ở phía sau cửa, liều chết không theo: “Ngươi là nữ nhân, ta là nam nhân, ngươi như thế nào có thể xem ta tắm?”
Xa xa, Tô Niệm Khâm có chút vừa lòng gật đầu.



Đang tải...

Thử đọc