Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 6

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Nam nhân hơi khom người xuống, sau đó ngồi xổm trước bàn học, kiên nhẫn trao đối với cô bé. Giọng hắn lúc này và lúc trong thang máy hoàn toàn khác nhau, mềm mại lại nhẹ nhàng, thậm chí làm cho người ta cảm thấy hắn tựa hồ đang mỉm cười.
Rốt cục đợi đến khi tan học, hắn cũng đi ra, Tang Vô Yên luôn đứng ở cửa sổ rình coi, bây giờ lại hơi do dự, liền học cô bé kia gọi hắn: “Tô lão sư.”
Hắn mẫn cảm xoay người lại, đồng tử không có tiêu cự, ánh mắt ngang qua chỗ Tang Vô Yên, tựa hồ dừng lại một chỗ. Hắn hỏi: “ Chúng taquen biết?”
Chỉ gặp qua một lần thôi, cũng không kỳ vọng hắn có thể nhớ ra.
“ Hình như không quen nhau.” Tang Vô Yên cũng không thất vọng.
Nghe thấy vậy hắn cư nhiên tỏ ra thoải mái hơn, sau đó một tay cầm gậy, một tay dìu lan can, chuẩn bị xuống cầu thang.
Tang Vô Yên thấy thế liền hỏi: “ Ngươi muốn đi đâu? Cần giúp đỡ không?” nói xong nàng liền cảm thấy hối hận, nàng vô tình tỏ ra vẻ thương hại.
Hắn lần thứ hai xoay người lại, tiếp theo hơi do dự một chút, chậm rãi nói: “Ta hình như gặp qua ngươi, ở ra­dio.”
“ Trong thang máy.” Tang Vô Yên bổ sung.
Lúc ấy nàng cũng tốt bụng nói qua bốn chữ “Cần giúp đỡ không?” giống vậy.
Hoàn hảo trí nhớ hắn rất tốt, Tang Vô Yên nghĩ, thật may mắn.

” Ta là thực tập sinh mới tới gọi là Tang Vô Yên, còn Tô lão sư.”
“ Tô Niệm Khâm.”
“ Niệm Tình?” Tang Vô Yên theo thói quen, lập lại một lần.
“ Không. Là Khâm.” Tô Niệm Khâm sửa lại cách phát âm của nàng cho đúng.
Nàng là người miền nam, cách phát âm mũi thường không rõ ràng, cho nên đây cũng là nguyên nhân mà trước đây chương trình của nàng thường phải sửa đi sửa lại. bây giờ, bản thân nói chuẩn, nhưng mà nghe người khác nói lại không rõ ràng lắm.
Tô Niệm Khâm tựa hồ cảm giác được nàng đang mù mờ, liền bỏ thêm một câu: “Kim y, Khâm.”
Kim Y, Khâm?
Tang Vô Yên ngượng ngùng cười cười, ngữ văn của nàng không tốt cho lắm, không biết Kim Y, Khâm là cái gì nữa. Nhưng mà cũng không dám hỏi lại, miễn cho người ta nói mình không có học thức, đành phải làm bộ như hiểu.
Buổi tối, Tang Vô Yên đang ngồi một mình, đột nhiên nghĩ đến tên của hắn.
Nàng đã lâu rồi không lật qua từ điển tiếng Trung, mất một lúc lâu mới tìm được nó trong đống phiên âm.
Kim Y, Khâm.
Nàng xem đến chú giải, nguyên lai ý nghĩa là chăn (mền).
“ Niệm Khâm? Chắc là nhà trước đây rất nghèo, chăn cũng không có.” Trình Nhân ngồi một bên phân tích.
“ Ngộ nhỡ lúc người ta được sinh cảm thấy tên này cũng hay thì sao?” Tang Vô Yên phản bác.
“Có thể là trước khi kết hôn cha mẹ hắn rất nghèo, trung quốc phụ mẫu tốt, đều đem hết hy vọng đặt trong tên đứa nhỏ.” Trình Nhân tiếp tục ý kiến nhàm chán của mình.
Tang Vô Yên rốt cục cũng đầu hàng, không muốn thảo luận vấn đề này cùng người thích hắt nước lạnh vào người khác như nàng.



Tô Niệm Khâm.
Tang Vô Yên nằm trên sô pha tay cầm tự điển yên lặng nhắc ba chữ, nhớ lại hoàn cảnh buổi sáng lúc hắn cùng nàng nói chuyện, không kèm nổi mà nở nụ cười.
Hắn nói tiếng phổ thông rất rõ ràng, nhưng lại đem từ “Khâm” vốn là âm bằng lên hơi cao một chút. Hắn hẳn là người địa phương, bởi vì người thành phố A thường đem một tiếng tách thành hai ba âm. Vậy mà khi hắn nói từ khác, người ta lại không có cảm giác là âm địa phương, có lẽ là tên của bản thân nên khó sửa”
“ Vô Yên.” Trình Nhân đánh gãy suy nghĩ của nàng.
“ Huh?”
“Lau miệng nhanh lên, nước miếng chảy ra kìa.” Trình Nhân nói xong còn làm bộ đưa khăn cho nàng.
“……”
---3---
Tuần thứ hai, Tang Vô Yên giúp một học đệ nộp báo cáo, lại qua trường tiểu học kia. Lại gặp giáo vụ Uông – chủ nhiệm văn phòng, vừa vặn có giờ giảng.
“ Tiểu Tang, ngươi đợi một lát, sau giờ học gặp lại.” Chủ nhiệm phân phó.
“ Ai, không có gì thầy đi đi, ta không vội.”
Uông chủ nhiệm vừa đi, chuông vào lớp liền vang lên. Tang Vô Yên nhìn chung quanh văn phòng, lấy cuốn báo, tìm một cái ghế ngồi xuống.
Trường học có bốn tầng. Mỗi tầng có một lối đi nhỏ giữa hai dãy phòng, cho nên hành lang đặc biệt dài và hẹp, dễ dàng tạo tiếng vang. Nhìn chung, hầu hết các phòng khi có tiết học đều đã đóng cửa, tránh làm ồn bên ngoài.
Văn phòng của Uông chủ nhiệm vừa lúc ở cuối hành lang lầu 4, cách phòng học khá xa, cho nên có vẻ hơi im lặng.
Các tạp chí ở đây là báo Đảng, báo Giáo Dục, không có hoa văn không có bát quái không có truyện cười, bởi vậy Tang Vô Yên nhìn sơ qua liền cảm thấy không thú vị.
Nàng giương mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, mới qua 7, 8 phút, vì thế chán nản đem cằm đặt lên bàn làm việc, buồn ngủ. mơ hồ nghe thấy giọng của bọn nhỏ đọc sách truyện tới, nàng nằm úp lên mặt bàn, nhắm mắt lại.
Không biết học thuộc lòng cái gì nữa ?
Hình như là “Nhớ lại Giang Nam” của Bạch Cư Dị:
Giang Nam đẹp
Phong cảnh vốn thật quen.
Nắng lên hoa sóng hồng tợ lửa,
Xuân về sông nước lặng xanh trong,
Chẳng nhớ Giang Nam sao?
(Người dịch: Thiên Thanh)
Bỗng nhiên, tiếng pi­ano xen lẫn vào tiếng đọc sách.
Tang Vô Yên là fan âm nhạc, nên biết gi­ai diệu này là bài “Chợt lóe chợt lóe sáng trong suốt”, đoạn đầu tiên gi­ai điệu rất đơn giản, đoạn thứ hai là những quãng đơn âm độc lập, lại lặp đi lặp lại, tiếng đàn một lần lại một lần dường như không có ý muốn ngừng lại.


Nàng hơi bực rồi, vuốt vuốt tóc, lại lần thứ n +1 nhìn đồng hồ trên tường, cách thời gi­an tan học còn lâu như vậy……
Tang Vô Yên đi ra văn phòng, phát hiện tiếng pi­ano được phát ra từ phòng đối diện, hơn nữa cửa cũng chỉ hờ khép, không có khóa, cho nên mới có gi­ai điệu nho nhỏ truyền ra.
Nàng sợ là có học sinh đang học bên trong, cho nên đứng trước cửa lặng lẽ thăm dò. Kết quả, bên trong với nàng tưởng tượng không giống nhau, chỉ có một người.
Mà hình ảnh kia là gần đây luôn xuất hiện trong đầu của Tang Vô Yên — Tô Niệm Khâm.
Tay trái hắn ấn phím đàn, tay phải cằm một cây bút đặt trên một bản nhỏ. Loại bản nhỏ này trong văn phòng của Uông chủ nhiệm cũng có, là bản chữ nổi. Hắn nhíu chặt mày, vừa ấn phím đàn vừa nhớ kỹ chữ nổi. Nhìn bộ dáng của hắn, giống như là đang soạn nhạc linh tinh, đại khái đang khổ cực suy nghĩ phải dạy bọn nhỏ như thế nào đây. Nhưng giống như rất khó vậy.
Tô Niệm Khâm ấn xuống hai âm, lấy bút viết lại cái gì, lập tức lại sờ sờ phím đàn, bỗng nhiên thấy không đúng, không khỏi lắc đầu. Tang Vô Yên thấy hắn lại lặp đi lặp lại mấy phiếm kia, vì thế có thể hiểu được tiếng đàn kia đáng ghét như thế nào.
Chỉ thấy tính tình của hắn bắt đầu hết kiên nhẫn, tay viết chữ nổi càng ngày càng đè xuống, cuối cùng mỗi lần đặt bút xuống cơ hồ đều là dùng sức khắc lên trên.
Cuối cùng, Tô Niệm Khâm rốt cục bùng nổ, trực tiếp đem mũi khoan bút hung hăng đập lên bản chữ nổi, “ Ba–” một thanh âm vang lên.
Tang Vô Yên không khỏi hết hồn, nhất thời hiểu được tính tình người này tuyệt đối là cực kì không tốt, giống như đứa trẻ đang bực bội bản thân. Nàng lập tức muốn tránh đi, miễn cho bị hắn phát hiện mình rình coi, bị trở thành con cái luộc nước.
Nhưng…..
Nàng cũng muốn ở lại đây.
Ngay lúc này, ngón trỏ trái của Tô Niệm Khâm nặng nề lướt qua phím đàn, từ trái sang phải, sau đó lại theo chiều ngược lại. Nhắm mắt lại, lướt qua phím đàn hai ba lần, ngón tay hắn hơi cứng ngắc từ từ trở nên mềm mại hơn, vẻ mặt cũng dịu hơn.
Hắn nặng nề thở dài ra, hai tay đặt lên phím đàn, hơi hơi dừng lại, ngón tay thuần thục đánh ra một đoạn nhạc. Gi­ai điệu cực kỳ trầm, mang phong cách trung quốc, lúc này hắn khéo léo đánh đàn lại mang đến cảm giác khác lúc nãy.
Gi­ai điệu rất êm tai, nốt nhạc được thêm vào một cách thích hợp, rất thần kỳ, Tang Vô Yên đang nghĩ như vậy, đột nhiên một trận gió thổi vào hành lang, cửa phòng hơi lay động.
Cửa gỗ đã rất lâu, phát ra tiếng “ Két két –” .
Tang Vô Yên sợ hắn phát hiện động tĩnh, vội vàng kéo cửa, làm cho nó không run nữa. Không nghĩ tới, Tô Niệm Khâm đã nghe được tiếng vang, vì thế tiếng đàn đừng lại, quay đầu nhìn bên Tang Vô Yên. Khuôn mặt hắn hơi hướng Tang Vô Yên, sau đó nghiêng đầu lại.
Tang Vô Yên nhất thời cảm thấy ảo não, vốn gió thổi cửa động là chuyện cực kỳ bình thường, chính mình lại vẽ rắn thêm chân. Nàng vội vàng ngừng thở, ngừng hết tất cả động tác. Trong đó, chỉ có thể mơ hồ nghe được giọng của các em nhỏ đọc “Nhớ lại Gi­ang Nam”, và chỉ có tiếng gió bên ngoài – gió cuối thu thổi qua sàn nhà tạo ra tiếng động, còn có âm thanh như tiếng huýt sáo thổi vào hang lang.
Lát sau, Tô Niệm Khâm thản nhiên mở miệng: “Ai ở đàng kia?”
Câu hỏi này khiến Tang Vô Yên có chút trở tay không kịp, theo bản năng đáp lại: “Là ta.”
Vốn là đáp án được hàng tỉ người sử dụng với tần suất cao nhất, vậy mà Tô Niệm Khâm nhăn mày: “Ngươi là Tang……”
Hắn dừng một chút, Tang Vô Yên vội vàng tiếp lời:“ Vô Yên, Tang Vô Yên.”
“ Ngươi ở chỗ này làm gì?” Tô Niệm Khâm chậm rãi hỏi lại.
Phát hiện vẻ mặt hắn đã hơi giận, Tang Vô Yên liền đứng thẳng lại: “Ta ở văn phòng đối diện nghe được gi­ai điệu êm tai, cho nên qua đây nhìn xem.”
“ Ta đánh sắp xong rồi.” Hắn nói.
“ Ách?” Nàng nhất thời không hiểu được ý tứ của hắn.
“ Ngươi có thể đi rồi.” Hắn nói xong, quay mặt qua chỗ khác, một lần nữa cầm lấy bút.
Tang Vô Yên ngẩn ra, đối mặt loại lệnh đuổi khách trực tiếp như vậy có chút ngượng ngùng, vì thế ngây người tại chỗ. Không nghĩ tới Tô Niệm Khâm căn bản không cho nàng cơ hội từ chối, đầu cũng không nâng lại nói thêm một câu: “Phiền ngươi đóng cửa lại.”
Tang Vô Yên châm chạp đóng cửa, xoay người, đi trở về văn phòng, một loạt động tác hoàn thành như bị ma xui quỷ khiến vậy. Một lúc sau, chuông tan học vang lên đến, nàng mới lấy lại tinh thần, nhất thời khó thở: “Đóng cái gì mà đóng!” nói xong còn nhấc chân hung hăng đạp bàn cho hả giận.
---4---
Lễ Noel sắp đến, ra­dio làm một chương trình phát lại những tác phẩm nổi bật của năm. Tang Vô Yên trong ban biên tập, trong lúc vô ý nghe lại chương trình Nhiếp Hi phỏng vấn Nhất Kim mấy tháng trước.
Nàng lấy danh nghĩa làm việc, mang tai nghe của mình nghe lại lần nữa.
“ Không có, chỉ là vài nét đơn giản.”
Tang Vô Yên nghe câu này, lại âm thầm cười ngây ngô một chút.
Xong việc ở ra­dio bước đi trên đường, nhìn thấy một cặp tình nhân đang chuẩn bị quà Noel. Tang Vô Yên đột nhiên nghĩ đến Ngụy Hạo và Hứa Thiến. Kỳ thật sâu tận trong lòng nàng không giống biểu tình bất cần bên ngoài như vậy.
Bởi vì vừa xong luận văn tốt nghiệp, Tang Vô Yên liền đến trường khuyết tật thực tập. Nàng ở trong trường, bởi vì công việc không quen thuộc, nên thực tập cùng một vị lão sư họ Lí lão sư.
Đôi khi, Lí lão sư họp, hoặc là phải dạy hai tiết học liên tục, nàng liền ngồi một mình trong phòng ôn tập tiếng Anh.
Vào một ngày mưa, nàng tình cờ gặp được Tô Niệm Khâm.
Mùa đông ở thành phố A ít khi có tuyết rơi, nhưng lại thường có mưa, có khi ba bốn cũng không thấy nắng. Tâm tình của nàng và thời tiết dường như có sự liên kết vậy, cho nên luôn luôn mệt mỏi. Ngay lúc nàng đang ngẩn người nhìn cửa sổ, xa xa thấy Tô Niệm Khâm cùng cô gái dùng chung một cây du bước tới.
Mưa vẫn rơi. Một tay hắn miễn cưỡng giữ dù, một tay nắm chặc gậy. Mà cô gái bên cạnh, nhẹ nhàng khoác lên cánh tay hắn đang cầm dù. Nàng dẫn đường giúp hắn, chậm rãi xuyên qua sân thể dục theo đường mòn đi tới dãy phòng học.



Đang tải...

Thử đọc