Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 57

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Buổi chiều, Tô Niệm Khâm gọi điện thoại về nhà nói, không cần đợi cơm chiều hắn có chút chuyện. 
“Anh không được uống rượu.” Tang Vô Yên cường điệu.
“Nếu đùn đẩy được ta sẽ cố gắng?” Tô Niệm Khâm cười khổ.
“Dù sao anh trở về ta sẽ kiểm tra.” Nàng uy hiếp.
Tô Niệm Khâm vào cửa, a dì làm gia chánh mới rời đi. Tô Niệm Khâm phân phó qua, nhìn thấy hắn về, bà ấy mới có thể tan ca, không thể để Tang Vô Yên ở một mình.
Nghe tiếng Hứa a di đóng cửa, hắn mới nhẹ nhàng hôn lên môi Tang Vô Yên một cái. Mà Tang Vô Yên thấy hắn chuyện đầu tiên là đưa mũi ra ngửi nghửi.
“ Không mùi rượu, nhưng có mùi thuốc là.”
“ Người khác hút rồi dính lên.”
“ Thật?”
“ Em có thể tự mình kiểm tra một chút.” Vừa dứt lời, Tô Niệm Khâm hôn sâu, cướp đi hô hấp của Tang Vô Yên.
Sau một lúc lâu, hắn buông ra nàng, nâng mày hỏi: “Kết quả như thế nào?”

“ Hoàn hảo.” Tang Vô Yên gật gật đầu.
“ Có cơm chưa?”
“ Có a, hơn nữa hôm nay ta có học làm món ăn.”
“ Nga-” Tô Niệm Khâm nghe thấy, biểu tình cổ quái gật gật đầu.
Tang Vô Yên hạ quyết tâm phải chiếu cố Tô Niệm Khâm thật tốt, từng chút một bỏ đi những tật xấu đó. Mỗi một vật có thểdi chuyển trong nhà, Tang Vô Yên đều dùng bút màu nước vẽ một vòng tròn ở phía trên, viết chữ vào vòng tròn: “Cái chén của hắn” “khung ảnh” “ra­dio của hắn” “hộp xà phòng” “bình hoa”……
Miễn cho sau khi nàng dùng qua lại quên mất nó để đâu.
Giày dép cũng dọn dẹp cẩn thận. Có đôi khi nàng mang vật nặng về nhà, đem giày bỏ trước cửa. Qua một lúc lâu mới nhớ tới, liền vội vội vàng vàng bỏ lại giày vào kệ.
Tất cả màn cửa đều đem giặt hết.
Đồ ăn cũng học nấu.
Tô Niệm Khâm cầm chiếc đũa ăn một ngụm, thần sắc có điểm không thích hợp: “Món này khẳng định không phải a di nướng.”
“ Không dễ ăn àh?” Nàng hỏi.
“ Món khác đâu?”
“ Chỉ có sườn xào chua ngọt là tác phẩm của ta.” Tang Vô Yên đắc chí.
“ Nga-” Tô Niệm Khâm thở phào nhẹ nhõm, chiếc đũa không bao giờ hướng tới món kia nữa.
Một lát sau, Tang Vô Yên nhìn ra manh mối, tức giận buông bát đũa: “ Tô Niệm Khâm, ngươi có ý gì? Có bản lĩnh ngươi nấu cho ta ăn!”
Tang Vô Yên tuyên bố bãi công.
Cả đêm, Tang Vô Yên bĩu môi không nói lời nào. Tô Niệm Khâm vốn cảm thấy thật khó khăn mới có phút giây thanh tịnh, nhưng lại sợ trong lòng nàng hờn dỗi đến khó chịu.
“ Vô Yên.” Hắn nên trước gọi nàng, tỏ ra mình đầu hàng.



Tang Vô Yên không đáp.
“ Vô Yên!” Hắn đã đầu hàng chuẩn bị xin lỗi, nàng còn muốn như thế nào.
Thế mà, Tang Vô Yên không thèm nhìn hắn, ngược lại mở Tv.
“ Tang Vô Yên!” Tô Niệm Khâm lên giọng.
Nàng cũng tùy theo mở TV lớn tiếng hơn.
Tô Niệm Khâm giận thật, một phen đi tắt tivi, giận dữ: “Tang Vô Yên, ngươi nghe thấy ta gọi là ngươi không!”
Tang Vô Yên buông điều khiển, nhảy dựng lên: “Ta cũng không phải vật nuôi của ngươi! Ngươi mới kêu là ta phải chạy tới àh!”
Nàng vì tránh sự chênh lệch về chiều cao, đứng trên sô pha căm nhìn Tô Niệm Khâm, nghĩ là làm như vậy lời nói sẽ có khí thế hơn, không nghĩ tới Tô Niệm Khâm lúc này cư nhiên lại nở nụ cười.
“ Ta sao có thể đem em làm sủng vật.” Hắn dở khóc dở cười.
“ Ngươi chính là vậy.”
“ Tốt lắm. Ngoan, lại đây.” Tô Niệm Khâm dang tay.
Tang Vô Yên chỉ do dự một chút, liền chạy qua.
“ Ta vốn muốn xin lỗi, mới gọi em.”
“ Ngữ khí của anh lại giống như muốn ăn thịt người.” Hoàn toàn là phong cách xin lỗi của Tô Niệm Khâm.
Tô Niệm Khâm cười.
“ Về sau chúng ta làm ước pháp tam chương, không được đối dữ với ta, anh không được uống rượu hút thuốc.”
“ uH.”
“ Phạm quy, sẽ bị phạt.”
“ Phạt cái gì?”
“ Anh nói thử xem phạt gì?” Tang Vô Yên nhất thời chưa nghĩ ra.
“ Phạt ta ba ngày không được nói lời nào.”
“ Uh.” Tang Vô Yên gật đầu, một lát sau lại cảm thấy không đúng, vội vàng phủ định, “ Không được, không được.” Nếu nam nhân ba ngày không nói lời nào, người khổ là nàng, mà đối với hắn mà nói đây chính là phần thưởng.
“ Vậy phạt ta mỗi đêm cùng ngươi vận động đến……”
“ Vận động?” Tang Vô Yên bắt đầu khó hiểu, thấy vẻ mặt Tô Niệm Khâm cười gi­an, mặt đỏ một chút, “ Ta không đồng ý!”


Lúc này Tang Vô Yên cuối cùng xem hiểu được: “Tô Niệm Khâm, ta thấy anh không hề có chút hối cãi nào.”
Tay Tô Niệm Khâm đùa giỡn tóc nàng, cười cười nói sang chuyện khác: “ Vô Yên, em hôm nay quên làm một việc.”
“ Chuyện gì?”
“ Em cẩn thận ngẫm lại, mỗi ngày ăn cơm xong đều phải làm.” Hắn nhắc nhở nàng.
“ Súc miệng?”
Tô Niệm Khâm lắc đầu.
“ Xem tivi?”
“ Rửa chén.”
“ Nha!” Tang Vô Yên vỗ ót, nhanh như chớp chạy tới phòng bếp, hoàn toàn quên vừa rồi mình đang tuyên bố bãi công.
Tô Niệm Khâm như trút được gánh nặng nhíu mày: Sủng vật? Làm sao có sủng vật đáng yêu như em.



Đang tải...

Thử đọc