Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 53

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày Tô Niệm Khâm rời thành B cũng sắp tới.
Tang Vô Yên còn khoảng mười tháng mới tốt nghiệp, Tô Niệm Khâm không thể miễn cưỡng nàng. Hơn nữa nam nhân này cực kỳ ghét ngồi máy bay, không đến vạn bất đắc nhất định sẽ không lựa chọn loại phương tiện gi­ao thông này, vì thế nhiệm vụ đương nhiên rơi xuống đầu Tang Vô Yên, thế cho nên hàng tháng ít nhất nàng tới A thành một lần.
“ Chết còn không sợ, còn sợ ngồi máy bay.” Tang Vô Yên oán giận.
“ Không phải sợ hãi, chỉ là không thích.” Nam nhân mạnh miệng.
“ Vì sao không thích?” lòng hiếu kỳ của con gái luôn rất lớn
“ Không thích chính là không thích, không có vì sao?” Tô Niệm Khâm bắt đầu không kiên nhẫn.
“Bất cứ chuyện đều có lý do.” Nàng không được đáp án không buông tha.
“ Tang Vô Yên!”
Nàng thấy vẻ mặt Tô Niệm Khâm bắt đầu âm trầm, vì thế thè lưỡi không dám lại cùng hắn lắm mồm.
Lúc không gặp mặt, hai người chỉ còn phương thức liên lạc là điện thoại. Điện thoại bị Tô Niệm Khâm bá đạo phát huy đến cực hạn. Cơ hồ chín giờ mỗi tối di động Tang Vô Yên đúng giờ vang, nói điện thoại tới khi Tang Vô Yên chìm vào giấc ngủ mới thôi. Lúc cùng hắn “nấu cháo”, nàng bị cấm chỉ ra ngoải gi­ao tế. Đương nhiên cũng có lúc ngoại lệ, như công ty Tô Niệm Khâm có việc.
“ Này không công bằng!” Tang Vô Yên kháng nghị. Nếu nam nhân có thể xung là bạo quân, hắn sẽ không để ý tới ý kiến nữ nhân.

Đêm giáng sinh, ra­dio vốn có một tiết mục đặc biệt, lại đột nhiên hủy bỏ.
Tang Vô Yên quyết tâm cho Tô Niệm Khâm một kinh hỉ, buổi chiều liền mua vé máy bay.
Buổi tối nàng đến thành A, đang bay thì bổng nhiên có tuyết rơi, rất có không khí Noel, nàng hít sâu một ngụm không khí lạnh. Vì công việc, Tô Niệm Khâm vẫn ở tại chỗ trong tầng cao nhất của một tòa nhà ở giữa trung tâm thành phố. Dư Tiểu Lộ sau khi kết hôn cũng không thể ở lại chiếu cố hắn, vì thế mời một đại tẩu họ Trương ban ngày đến dọn dẹp, tối mới rời đi.
Tang Vô Yên hơi hưng phấn mà ấn chuông cửa.
Đợi trong chốc lát. Không có người?
Lại ấn.
Vẫn không có người.
Tang Vô Yên nhất thời nổi giận vò tóc, nam nhân này vì sao đen giáng sinh không chịu an phận ngồi ở nhà. Nàng đành phải gọi điện cho hắn, kết quả không gọi được.
Nàng chán nản ngồi trước cửa. Bên ngoài tuyết rơi lãng mạn còn mình thì ôm cơn giận nóng cả người. Túi xách lý còn quà Noel định tặng hắn.
Hắn đi làm sao? Đã sắp đến chín giờ sao hắn còn chưa gọi tới? Chẳng lẽ còn có người tăng ca trong đêm giàng sinh sao? Hoặc đang ui vẻ bên ngoài? Hắn là chỉ cho phép quan huyện phóng hỏa không cho dân chúng đốt đèn! Tang Vô Yên càng nghĩ càng giận, hoàn toàn quên mất mình không báo tước cho hắn đã đột nhiên tập kích thành trì.
Hàng lang không có máy điều hòa, hơn nữa nơi này là tầng cao nhất, đêm nay tuyết đầy trời càng thêm lạnh lẽo. Tang Vô Yên đem khăn quàng choàng quấn quanh cổ, miệng nói thầm: Vì sao hắn muốn ở nơi này giữa trời đông giá rét ngay cả máy điều hòa cũng không có.
Tất cả tội lỗi đều quy nạp vào người Tô Niệm Khâm.
Không biết qua bao lâu, mí mắt bắt đầu đánh nhau, chỉ nghe thang máy dừng lại tầng này.
“ Đinh-”
Tang Vô Yên kinh ngạc, nhu nhu ánh mắt, nhìn đến nam nhân từ trong thang máy bước ra.
“ Tô Niệm Khâm!” Tang Vô Yên bĩu môi gọi hắn.
“ Vô Yên? Sao em ở đây?” Tô Niệm Khâm kinh hỉ.



“ Ngươi đi đâu vậy?”
“ Vừa tan ca.” Hắn hơi mỏi mệt.
“ Thật?”
Tô Niệm Khâm hơi hiểu, dừng lại tìm chìa khóa mở cửa, nghiêng đầu tới hỏi: “ Bằng không là đi đâu?”
Tang Vô Yên nhún nhún vai, không nói gì.
“ Vì sao di động không thông.”
“ Đại khái tín hiệu không tốt.”
“ Anh đi với ai?”
“ Tiểu Tần.” Tô Niệm Khâm thành thật công đạo.
“ Ta hơi hâm mộ cô ấy.” Tang Vô Yên có chút chua xót.
“ Ta còn hâm mộ Trình Nhân hơn.”
Tô Niệm Khâm kéo nàng vào cửa, đụng tới cánh tay lạnh cóng của nàng.
“ Nhìn xem em làm gì với mình thế? Lạnh như thế cũng không biết xuống lầu tìm quán nào ngồi xuống. Ý định tra tấn bản thân àh?” Nói xong lấy tay mình chà chà tay nàng, lại đi sờ mặt nàng.
“ Ta cố ý. Cho anh áy náy.” Tang Vô Yên vốn thuộc thể chất nóng, ngay cả trời đông đều là nóng hầm hập, nay khuôn mặt lại lạnh cóng.
“ Ta lại không có làm chuyện xấu, có cái gì phải áy náy.” Tô Niệm Khâm ngoài miệng nói như vậy, tâm lại rấtđau, “Sao không gọi báo trước cho ta?”
“ Muốn tạo cho anh kinh hỉ.”
” Hôm nay là ngày gì?” Niệm Khâm dùng sức nghĩ nghĩ.
“ Đêm giàng sinh nha.”
“ Hi- hèn chi đêm nay lạnh như vậy?”
Tang Vô Yên không để ý tới hắn, bàn tay tiến vào áo khoác ôm lấy thắt lưng hắn:“ Tô Niệm Khâm, có biết hay không có đôi khi thật sự thực ghét anh. Khó hiểu phong tình, người lại cứng nhắc, tuyệt đối không lãng mạn, thật không rõ sao lúc ấy ta lại có thể thích anh.” Chôn mặt trong ngực hắn, giọng hơi rầu rĩ.
“ Phải không? Ta như thế nào cảm thấy có người vui vẻ chịu đựng.”
“Chảnh chọe.” Tang Vô Yên dùng trán đụng vào lồng ngực hắn.
Một lát sau, Tô Niệm Khâm nhịn không được mở miệng,“ Vô Yên……”
“Hử?” Tô Niệm Khâm mở máy điều hòa, nhưng nàng vẫn tham lam coi hắn là máy giữ ấm mà ôm chặc.
“Hình như em vừa vào cửa liền cơi áo khoác.” Hắn nhắc nhở nàng.


“ Đúng vậy, trong nhà có máy điều hòa thôi.”
“ Ta còn mặc.”
“ Ta biết.”
“ Nhưng ta rất nóng.” Tô Niệm Khâm ủy khuất.
Tang Vô Yên nghe nói như thế rốt cuộc không nhịn được cười ra, lập tức rút ra tay, lại ôm cả người lẫn áo khoác, cho hắn càng khó chịu: “Đáng đời, đáng đời, đáng đời……” Ai kêu hắn làm nàng giận .
Sau khi nháo đủ, Tang Vô Yên la đói bụng, đã qua cơm chiều lâu rồi. Hai người tay nắm tay bước ra cửa.
Tang Vô Yên quấn khăn cổ cho hắn liếc mắt một cái, cười mờ ám: “Anh đúng là người không có tầm nhìn xa trông rộng, sớm biết chúng ta sẽ ra cửa không cần cởi áo khoác.”
Tô Niệm Kh tức giận ấn thang máy.
“ Chúng ta ăn cái gì?” Tang Vô Yên hy vọng một chút về đại tiệc Noel.
“ Đi……” Hắn vừa nói một chữ, ánh sáng mơ hồ trông mắt biến thành tối đen, thang máy cũng không nhúc nhích. Hắn nghĩ rằng: Không xong.
“ Sao thế này?” Tang Vô Yên khẩn trương hỏi.
“ Thang máy mất điện.” Hắn theo bản năng nắm chặc tay Tang Vô Yên.
“ Hiện tại là tầng mấy?”
“ Vừa rồi thang máy giống như một chút cũng không đi, cho nên vẫn là lầu 21.” Tô Niệm Khâm trả lời.
“ Niệm Khâm.” Tang Vô Yên trong bóng đêm gọi hắn.
“ Có anh.”
“ Em sợ hãi.” Giọng nàng hơi run.
Tô Niệm Khâm nghe tiếng ôm nàng vào ngực: “Chớ sợ chớ sợ, lập tức sẽ có người đến.” Tuy rằng mắt hắn có thể cảm quang, nhưng trong bóng đêm hắn ngược lại cảm thấy tự tại, chỉ cần không phải đứt dây thừng, thang máy rơi xuống là được.
Tang Vô Yên lại không nghĩ như vậy.
“ Nhưng hiện tại là đêm khuya.”
“ Bọn họ có trách nhiệm theo dõi 24/7.”
“ Ngộ nhỡ, người kia ngủ gật?”
Vậy cũng có thể, Tô Niệm Khâm nghĩ, nhưng không dám nói ra. Hắn cảm giác được Tang Vô Yên rất sợ. Lá gan nàng rất nhỏ, lại đặc biệt sợ tối.
Vì thế đành phải an ủi nàng: “ Sẽ không. Đừng suy nghĩ lung tung, bọn họ lập tức tới.”
“ Ta trước kia cũng cùng Trình Nhân gặp qua tình huống này.”
“ Sau đó? Có phải lập tức được ra ngoài hay không?”
“ Sau đó chúng ta, sau đó cô ấy,” Nàng nói năng lộn xộn, “ Sau đó…… Chúng ta……”
Tô Niệm Khâm cảm giác được nàng càng ngày càng khẩn trương, chuyển hướng đề tài: “Một lát muốn ăn cái gì?”
“Ăn món nào thật cay.”
“ Không được, dạ dày em không tốt.”
“ Vậy ăn cà chua tráng trứng.”
“ Vì sao?”
“ Mùa đông rất lạnh nên buổi sáng mẹ em đều làm món này, lớp nước nóng bên trên từng ngụm từng ngụm nuốt vào đặc biệt ấm áp.”
“ Uh, này có thể thỏa mãn.” Bạo quân ôn nhu nhận lời.
Qua 10 phút, không khí lạnh bên ngoài bay vào, bắt đầu hơi lạnh. Tô Niệm Khâm vừa nói chuyện với nàng để phân tán lực chú ý, vừa cởi bỏ nút áo khoác, che lên người Tang Vô Yên cho ấm.
“ Em còn nhớ mp3 kia không?” Tô Niệm Khâm tiếp tục dẫn dắc sự chú ý của nàng sang hướng khác.
“ Uh, thu âm tùm lum.”
“ Là rất lộn xộn, có tiếng em đọc tiểu thuyết võ hiệp, có tiếng lớn hét ồn ào, còn có……” Tô Niệm Khâm vừa nghĩ lại muốn cười, “ Còn giọng hát của em.” Nếu kia còn có thể gọi là “ hát”.
“ Tệ lắm àh, đem ca khúc anh hát thành như vậy?”
“ Nếu ta trước kia viết ca cho em hát khẳng định cho tiền cũng không ai nghe.”
“ Tô Niệm Khâm anh nếu còn kỳ thị giọng ta, lập tức bóp chết anh.”
“ Đừng! Ta còn muốn sống, ngộ nhỡ người khác hỏi, cũng không dám thừa nhận em là nhà của ta.”
Tang Vô Yên nghe mấy chữ này, tức giận đến nhô đầu ra khỏi lòng Tô Niệm Khâm, giương nanh múa vuốt chuẩn bị cắn cằm hắn, đúng lúc này, bên ngoài có người cầm công cụ gõ gõ: “Bên trong có người không?”
Vài phút sau, công nhân mở cửa ra, bọn họ cuối cùng cũng được tự do.
Sau khi đi ra, Tang Vô Yên cho dù rất đói cũng không muốn xuống dưới tìm đồ ăn nữa.
Về nhà, Tô Niệm Khâm cởi quần áo, cuộn tay áo bước vào phòng bếp.
“Anh làm gì vậy?” Tang Vô Yên hỏi.
“ Làm cà chua tráng trứng cho em.”
Tang Vô Yên trừng lớn mắt: “Không có khả năng, sao anh biết nấu ăn.”
“ Ta như thế nào lại không thể?” Tô Niệm Khâm hỏi lại.
Sau đó, Tang Vô Yên hưng trí bừng bừng đem tin tức tốt báo cáo với má Tang, hắn ở bên cạnh nghe nàng nói điện thoại cũng ngẩn ra, qua thật lâu từ từ nói: “Ta khi nào thì nói qua tanấu cơm?”
“……”
Nam nhân, thật sự là khó đối phó, Tang Vô Yên cảm thán.



Đang tải...

Thử đọc