Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 52

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Tô Niệm Khâm hơi kinh ngạc đưa tay sờ xuống, rõ ràng khăn vẫn còn.
“ Hắc hắc……” Tang Vô Yên nín khóc mỉm cười, “ Ai biểu anh làm hại ta khóc, còn không an ủi ta.”
“ Ta phải an ủi như thế nào, chẳng lẽ muốn nói, đừng khóc đừng khóc ta nói giỡn thôi, kỳ thật ta không có yêu em.”
Nàng đấm vào ngực hắn: “Đáng ghét!”
Tô Niệm Khâm lại thuận thế bắt lấy tay nàng, ôm cả nàng vào phòng ngủ.
“Em vừa rồi cư nhiên dám trêu cợt ta. Em thích xem như vậy, về phòng từ từ cho em xem.”
Tang Vô Yên thà chết không theo, dùng sức phản kháng.
Đột nhiên, Tô Niệm Khâm nắm chặc tay Tang Vô Yên, không bước tiếp.
“ Nguy rồi, rớt thật rồi.” Tô Niệm Khâm sắc mặt không thay đổi nói.
Tiếp theo, Tang Vô Yên che mắt hét lên.
“ Gạt em thôi, ngu ngốc.” Tô Niệm Khâm vui vẻ hôn chóp mũi nàng.

“ Ta không tin.” Nàng vẫn không dám mở mắt ra.
Hắn lại hôn mắt nàng.
“ Ta chỉ là muốn chứng minh xem lá gan em lớn không.”
“ Kết quả?”
“ Bình thường.”
“ Anh không cần đến công ty?”
“ Còn chưa làm xong một chuyện, ta như thế nào bỏ được ra khỏi cửa.”
“ Chuyện gì?”
“ Tiếp tục sự nghiệp tuyệt vời tối qua chưa hoàn thành.”

Nàng cuộn mình ngọt ngào ngủ trong lòng Tô Niệm Khâm.
Sau đó di động Tô Niệm Khâm vang lên, hơn phân nửa đều là Tiểu Tần hoặc là công ty tìm hắn.
Nàng nghe thấy tiếng chuông vừa tỉnh như cái bạch tuộc dính trên người hắn, nói: “ Không cần tiếp. Hai mươi tư giờ này ngươi đều là của ta.”
Tô Niệm Khâm vuốt vuốt tóc nàng, rất nghe lời tắt máy, thói quen đầu tiên rời khỏi giường là tìm thuốc hút.
Nàng cướp hộp thuốc lá trên tay hắn, nhịn không được hỏi: “sao anh lại nhiễm tật xấu này?”
“lúc nhớ em liền hút thuốc.” Hắn ôm nàng.
“Anh không thể đem hết toàn bộ trách nhiệm đẩy vào người em,” Nàng kháng nghị, “ Chẳng lẽ mỗi lần anh hận em, anh sẽ uống rượu sao.”
“Sao em biết chuyện này?” Hắn tỏ ra kinh ngạc.



“ Tô Niệm Khâm!” Nàng không biết làm gì với hắn luôn.
Tô Niệm Khâm cười cười ôm nàng, không nói giỡn với nàng nữa.
Hắn tiện đà đem mặt chôn vào tóc nàng, yên lặng hồi lâu nhớ lại nói: “Sau khi em đi rồi, ta đã nghĩ, tuy rằng ta là một người mù nhưng ta nhất định phải làm một chuyện khiến người ta kính trọng, trước mặt mẹ em ta cũng có thể chứng minh bản thân. Kết quả vừa mới bắt đầu tiếp xúc công việc, ta không biết gì cả, ngay cả hợp đồng nghe cũng không hiểu, kết quả nơi nào cũng gặp trắc trở, chuyện gì cũng làm hỏng.”
“ Ba anh không chỉ dạy anh sao?”
“ Hắn không sợ bồi thường, chỉ sợ ngày nào đó ta mặc kệ không làm nữa.”
Tang Vô Yên cười, thật sự là đáng thương cho tấm lòng cha mẹ.
“ Sau lại, có người nói cho ta biết, uống rượu hút thuốc có thể giảm bớt phiền não.”
“ Những người đó đúng là hỗn đản.” Tang Vô Yên nghiến răng nghiến lợi nói.
“ Sau khi ta thử, cảm thấy đúng là tệ, hơn nữa uống rượu có thể chống cảm mạo.”
“……”
Buổi chiều hắn cùng nàng đi dạo phố, ăn cơm. Sau khi về khách sạn, Tang Vô Yên lấy chai nước hoa vừa mua, vung như mưa, gián xung quanh cũng tránh hết mới thôi. Tô Niệm Khâm vừa nghe tin tức vừa hắt xì, nhưng cũng không ngăn Tang Vô Yên lại.
Tiểu Tần nói thầm trong lòng: Nguyên lai, lão bản chính là không thích “ Người khác” Dùng nước hoa.



Đang tải...

Thử đọc