Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 5

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Vốn sáng thứ tư là thời gi­an dành cho chương trình thu âm cuộc trò chuyện, Nhiếp Hi lại nói với Tang Vô Yên không cần nữa, chương trình đã chuẩn bị xong rồi.
“ Phỏng vấn là ai?” Tang Vô Yên hỏi.
Nhiếp Hi cười cười, “Tạm thời giữ bí mật. Chờ buổi tối ngươi chắc sẽ biết.”
Tang Vô Yên nhìn nhìn vẻ mặt thần bí của Nhiếp Hi, khó thấy nàng vui vẻ như vậy, có thể thấy được không phải nhân vật bình thường.
Bất quá, Tang Vô Yên cũng không để bụng.
Đại học năm 3 bắt đầu mở một loạt các chương trình hướng dẫn nghề nghiệp, học kỳ này có giáo viên trong khoa Nghệ thuật dạy môn “truyền thông và tài hùng biện”. Buổi chiều vừa vặn có hai tiết. Không nghĩ khi tới trường, lại thấy trên bảng đen viết thầy Lâm có việc, đổi lại buổi tối.
Giáo viên này tuy rằng chưa bao giờ điểm danh, nhưng giảng bài lại cực có thú vị, cho nên người trốn học không nhiều lắm.
Thầy giảng đến: “Nếu theo phương diện tâm lý học phân tích, trong gi­ao tiếp giữa người và người, sẽ có thể xuất hiện ba nỗi sợ hãi lớn: sợ hãi do xa lạ, sợ hãi do chợ vị cao hơn và quần thể sợ hãi. Các loại sợ hãi này có mức độ khác nhau, thay đổi tùy theo kinh nghiệm, nhưng đều là vô phương ngăn ngừa. Khi phỏng vấn xin việc, ba nỗi sợ này trở thành chướng ngại lớn cho những người đi phỏng vấn.”
Có bạn học ở dưới hỏi : “Thầy, lúc ngươi đối mặt chúng ta có quần thể sợ hãi không?” thầy cười cười: “Có. Giống như hiện tại ngươi đột nhiên đứng dậy đặt hỏi, tuy rằng mặt ta không đổi sắc nhưng mà trong lòng vẫn hoảng sợ, chỉ sợ ngươi đưa ra câu hỏi ta không biết trả lời lại bị bẽ mặt.”
Sau khi tan học, Tang Vô Yên về nhà mới nhớ đến tối nay Nhiếp Hi có cuộc phỏng vấn thần bí.
Kết quả mở ra­dio, chợt nghe Nhiếp Hi nói: “Hôm nay, chân thành cảm ơn Nhất Kim tiên sinh đang bộn bề trăm việc mà cũng bỏ một chút thời gi­an tham gia tiết muc của chúng ta.”

“Không tạ (Không cần cám ơn).”
Trả lời Nhiếp Hi là một giọng nam, hơi trầm, mang theo từ tính rất dễ nghe.
Là Nhất Kim?!
Tang Vô Yên vẻ mặt kinh ngạc nhìn Trình Nhân.
“ Cư nhiên là Nhất Kim?” Tang Vô Yên hỏi Trình Nhân
“Uh.” Trình Nhân nói.
“ Bất quá, hình như chương trình sắp xong rồi.” Trình Nhân bổ sung.
“……”
Đây là lần đầu tiên nàng nghe được thông tin trực tiếp về Nhất Kim. Mặc dù chỉ có hai từ, nhưng từ miệng nam nhân tài hoa hơn người nói ra, lại mang sắc thái kỳ diệu.
Hắn nói: Không tạ (không cần cảm tạ).
Trước sau chỉ một câu ngắn ngủi như vậy lại có thể khiến người ta không khỏi có chút mơ màng. Người đàn ông này là cao hay thấp, là béo hay gầy, có vợ hay còn độc thân…… Dường như không có kết luận.
Tang Vô Yên nhìn nhìn ra­dio, một lúc sau mang theo tâm trạng kỳ quái ôm gối đi ngủ.
Chiều hôm sau, nàng không có khóa học, mà lúc này cũng không phải thời gi­an cao điểm, cho nên tuyến xe số 101 người đi thưa thớt đến đáng thương. Tang Vô Yên lên xe, tìm được một chỗ ngồi gần cửa sổ.
Tuyến 101 là tuyến đường xe bus dành cho du lịch thành phố A, chạy quanh tất cả điểm tham quan nổi tiếng trong thành phố, người địa phương thường không ngồi. Thứ nhất là nó hay đi vòng vòng, thứ hai là giá lại mắc hơn vé xe bus thông thường mốt chút.
Nhưng , nếu rảnh đến không gì làm, Tang Vô Yên thường dành ba đồng để lang thang thành phố hầu hết ngày. Đại đa số thời điểm hành khách đều thưa thớt, lúc ấy nàng thích nghe nhạc, thả tâm hồn theo những cảnh vật bên ngoài, đây là một phần tính cách hướng nội của Tang Vô Yên. Nàng từ nhỏ đã rất sợ người xa lạ, mãi đến lên đại học gan cũng lớn hơn, tính cách mới từ từ cỡi mở hơn.
Lúc này trên tuyến xe, ra­dio phát lại chương trình ngày hôm qua mà Nhiếp Hi phỏng vấn Nhất Kim.
Giờ phút này bên cửa sổ nhìn thấy những hạt mưa phùn, mưa đầu thu thường kéo dài, toàn bộ không khí thành phố được mưa tẩy cũng trở nên tươi mát hơn.



Người trong xe không nhiều lắm, nàng lại một lần nữa nghe được giọng của nam nhân kia trong ra­dio trên xe.
Lúc này đây, giọng nói rất rõ ràng.
Giọng nam trưởng thành, rất trầm, còn có chút lãnh đạm. Mỗi khi Nhiếp Hi hỏi một câu, hắn đều suy nghĩ một chút, trả lời rất đơn giản. Nói cực nhỏ.
“ Tại sao ngài lại quyết định theo con đường này, ước mơ muốn làm thi sĩ ở tuổi thơ sao?” Nhiếp Hi hỏi.
“ Vô tâm sáp liễu liễu thành nhân*, trước kia chưa nghĩ qua.” Hắn trả lời. (không nghĩ trồng cây lại trồng thành người)
“ Nhất Kim tiên sinh, đối với những fan hâm mộ yêu nhạc, ngài vì sao lại cố ý lảng tránh công chúng vậy?” Nhiếp Hi hỏi.
“ Duy trì không gi­an riêng tư.”
“ Chính là vì vậy?”
“ Còn có ý gì?” Hắn hỏi lại.
“ Bạn đang rất thành công trong cái vòng luẩn quẩn này, nghe nói bạn còn có công việc khác, hay có thể nói nhạc sĩ chính là một nghề phụ của bạn?”
“ Đúng vậy.”
Câu hỏi này hắn không hề chần chờ mà trả lời. Hai chữ ngắn gọn lại làm cho người ta có cảm giác kiêu ngạo, Tang Vô Yên hơi trầm mặt, lại nhẹ nhàng nở nụ cười, có lẽ hắn là muốn khiêm tốn một chút, lúc ấy Nhiếp Hi một hơi liền hỏi hai câu, vì thế hắn lười nói liền khẳng định.
Sau là thời gi­an quảng cáo.
Hoặc là……
Một lát sau, Tang Vô Yên nhìn ra cửa sổ, lại muốn.
Hoặc là, hắn vốn là người kiêu ngạo như vậy.
“ Nhất Kim tiên sinh, nghệ danh của ngài có ý hàm nghĩa gì không? Quá khứ và hiện tại, Nhất Kim là ngụ ý này? Hoặc là để tưởng nhớ một sự kiện? Một người nào đó?”
“ Không có, chỉ là vài nét đơn giản.” Hắn thản nhiên nói.
Tang Vô Yên hơi bội phục Nhiếp Hi, cùng người có cá tính như vậy hợp tác làm chương trình lại có thể làm đến hết, nếu là mình khẳng định ngừng nửa chừng.
“ Mấy tháng trước, có fan nữ ở trên In­ter­ giả mạo ngài, ngài lúc ấy vì sao không lên tiếng bác bỏ tin đồn vậy?”
“ Đầu ở chỗ người ta, bọn họ nghĩ như thế nào, ta không sao cả.”
“ Ngài viết rất nhiều bài hát khiến không ít fan nữ cảm động, giống như bài Bình minh màu xanh, Libya vỏ sò, bên trong có câu chuyện của riêng mình không ?”
“ Không có, ta……”
Đây là câu dài nhất trong toàn bộ chương trình, xe bus lại đến trạm, sau đó nhiều người lên hơn, ra­dio cũng lập tức bị lái xe tắt đi.


Giọng hắn liền biến mất vào không trung.
Trong lòng Tang Vô Yên dâng lên cảm giác mất mát.
---2---
Tang Vô Yên vừa ôn tập kiểm tra, lại vội vàng làm luận văn tốt nghiệp.
Vì thế, sau một thời gi­an, mỗi người đều được phân công thực tập. Một nhóm của Lí Lộ Lộ bị chuyển đến ngoại ô thành phố A để điều trị tâm lý đề cao cảnh giác nhà tù.
“ Đề cao cảnh giác ở nhà tù là sao?” Tang Vô Yên tò mò hỏi.
“ Chính là những người trong đó tất cả đều hơn mười năm tù.” Lí Lộ Lộ vân đạm phong khinh trả lời.
Tang Vô Yên lập tức trừng mắt: “ Đều là tội phạm giết người?”
“ Không nhất định,” Lí Lộ Lộ mỉm cười:“ Cũng có bắt cóc, buôn lậu thuốc phiện, buôn lậu… con gái.”
“……”
“ May mắn những cô gái được nuông chiều như ngươi không bị bắt đi, nếu không chắc sẽ sợ hết hồn luôn.”
Đúng vậy, nhóm Tang Vô Yên là nhẹ nhàng nhất, chia đến một trường tình thương. Trường có chút đặc biệt, muốn bọn họ đầu xuân đến thực tập.
Hôm đó, Tang Vô Yên đi nộp thời khóa biểu thực tập, từ văn phòng qua sân thể dục, vừa vặn có hai tiết học của bọn nhỏ.
Ngay lúc Tang Vô Yên đang đi qua một phòng ở lầu một, nàng nghe được một giọng nói rất quen.
Từ cửa sổ Tang Vô Yên nhìn thấy một nam nhân.
Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng nhìn rất mềm mại đứng bên cạnh bục giảng, bộ dáng rất nhàn hạ.
Các em đang làm bài tập, hắn cuối đầu, trong phòng học rất yên lặng
“ Tô lão sư!” Một cô bé tóc thắt hai bím kêu lên.
Nguyên lai hắn họ Tô, Tang Vô Yên nhẹ nhàng cười, vẫn không nhúc nhích đứng tại chỗ nhìn bọn họ.
Hắn cũng không có dùng gậy trong phòng học, hắn bước chậm tới bên cô bé kia, thoạt nhìn hắn đối tất cả nơi này đều rất quen thuộc.



Đang tải...

Thử đọc