Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 47

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Tang Vô Yên ôm “Mao công tử” ngẩn người. (mao công tử chắc là gấu bông hay gối ôm gì đó)
“ Hắn vừa rồi khẳng định là uống say.” Trình Nhân nói, “Cho nên mới hồ ngôn loạn ngữ, ngươi đừng để ý làm gì.”
“ Sợ là không phải nói đùa, lúc hắn nói muốn kết hôn ta cũng rất cao hứng.” Tang Vô Yên cười thê lương.
Trình Nhân nhìn nhìn di động xem ngày, “ Đừng quên ngày mai ngươi phải về nhà.”
Tang Vô Yên quay đầu nhìn đồng hồ quả lắc có cả ngày giờ. Ngày kia là sinh nhật phụ thân.
Đang ở khu mộ phụ thân dâng hương, nhận được điện thoại Ngô Vu, Tang Vô Yên mới nhớ tới mình đã quên liên hệ hắn.
“ Hôm kia ngươi đi đâu vậy?” Hắn rất lo lắng.
“Ta gặp lại một người bạn cũ, hắn có chuyện kéo ta đi luôn.”
“Nga.”
Trò chuyện tạm dừng, Ngô Vu hỏi: “Ngươi ở đâu, hình như rất vắng?”
“Ta ở Chung Sơn viếng mồ cha ta” Tang Vô Yên trả lời.

“Ngại quá, không quấy rầy ngươi nữa.”
“Không có việc gì, đã ba năm rồi, thương tâm lúc ấy đều phai nhạt hơn.” Tang Vô Yên đứng trước bia mộ, thấy má Tang đem hoa quả và hoa bách hợp đến.
“Cái gì ba năm?” Má Tang quay đầu trách cứ,“ Rõ ràng chỉ có hai năm, ông xem trí nhớ c mình kém thật.”
Tang Vô Yên qua loa nói: “ Ta chỉ nói ba năm là thời gi­an rất lâu” sao đó tiếp tục nói điện thoại.
“ Vô Yên, ta lái xe tới đón ngươi và bá mẫu?”
“ Không cần phiền ngươi, chúng ta gọi xe được rồi.”
Trước khi gác điện thoại, Tang Vô Yên nhẹ nhàng nói: “Cám ơn ngươi, Ngô tiên sinh.”
Ngô Vu sửng sốt, ba chữ “Ngô tiên sinh” đã hiện rõ Tang Vô Yên đang uyển chuyển cự tuyệt.
Má Tang hỏi: “Ai gọi vậy?”
“Cái người mẹ thường nhắc tới, Ngô Vu.”
“ Hắn là đứa nhỏ tốt.”
“ Mẹ–” Tang Vô Yên vừa nói chuyện với mẹ vừa dâng hương.
“Tâm nguyện lớn nhất của mẹ bây giờ là con có thể tìm được một người chồng tốt. Qua chuyện của ba con, ta cũng cỡi mở hơn trước, chỉ cần biết quý trọng con, có thể dưỡng gia, vậy là được rồi.”
“ Mẹ, con có thể tự nuôi dưỡng mình mà, con cũng không phải kiếm không được tiền.” Tang Vô Yên cười.
“ Đương nhiên còn muốn thân thể khoẻ mạnh.”
Cũng không phải muốn hắn làm cu li, Tang Vô Yên nghĩ. Lúc muốn nói, lại nghe má Tang thì thào nhắc tới: “ Bằng không nếu một người đi trước, người còn lại rất cô đơn.”



Trên đường, má Tang còn nói: “ Tiểu Ngô này thật sự không tồi, tướng mạo đường đường, tuy rằng gia cảnh không tốt, nhưng trẻ con xuất thân như vậy mới biết quý trọng mọi thứ, nghề nghiệp tốt kiếm được tiền, tính tình tốt, đối với người ngoài rất hòa thuận.”
Tang Vô Yên cười, “Mẹ không phải mới vừa nói cái gì cũng không quan trọng sao? Như thế nào lại bắt đầu quảng cáo.”
Má Tang quay đầu nhìn con, “ Đương nhiên vẫn là không thể để con gả đi chịu khổ, hơn nữa con cũng không phải không biết tính mình, phải tìm một người tính tình tốt, bằng không hai người đều nóng tính rất dễ hư chuyện.”
Tang Vô Yên nhất thời nhớ tới hình dáng Tô Niệm Khâm giận dữ, liền muốn cười, lời lão nhân luôn có đạo lý.
Sau khi đáp ứng buổi chiều về ăn cơm rồi tạm biệt mẫu thân, cô đi siêu thị mua này nọ.
Đi ngang qua thấy một cặp áo tình nhân. Áo lông sợi màu trắng ngà, mặc vào chắc sẽ rất ấm, áo lông thuần sắc chỉ có hoa văn sọc ngang đơn giản, áo hở cổ phía sau còn có một cái mũ rất đáng yêu, trước ngực có nút làm bằng gỗ thô.
Tang Vô Yên tưởng tượng nếu Tô Niệm Khâm mặc nó rất có phong thái đảm đang, hơi ngẩn ra, khóe miệng khẽ nhếch.
“ Hi, tiểu thư 007.” Người ở phía sau kêu.
Nàng đang buồn bực, cư nhiên có người trên đường dùng cách xưng hô như vậy.
Vừa quay đầu, phát hiện người kêu nàng lại là Bành Duệ Hành. Bành công tử đứng bên chiếc bạc mã (BMW), ôm một mỹ nữ eo nhỏ đang muốn bước vào quán cà phê.
“007 cư nhiên cho ngươi đi dạo phố àh?” Hắn gọi nàng như vậy khiến cho nhiều người chú ý tới, làm Tang Vô Yên xấu hổ muốn chết.
Bành Duệ Hành cười khanh khách đi tới, nói với bạn gái hai câu, để nàng vào trước. Tang Vô Yên nhìn hắn khoát lên khoác một bộ tây trang màu bạc sơ mi hồng nhạt, nút chỉ cài hơn một nửa, lộ ra cơ ngực rắn chắc bên trong, phá lệ đẹp mắt. Tang Vô Yên không tình nguyện than vãn, đàn ông mặc màu hồng phấn cũng có thể đẹp như vậy.
Hắn là một người rất hiểu bản thân mình.
“ Bành tiên sinh, ta họ Tang, Tang Vô Yên.” Tang Vô Yên như cầu xin nhớ kỹ tên mình.
“ Nga, Vô Yên. Hộ hoa vương tử kiêm vị hôn phu của ngươi đâu?” Hắn cười hì hì.
“ Hắn không phải vị hôn phu của ta.” Tang Vô Yên sửa đúng.
“ Ngươi đang muốn ám chỉ với ta?”
“ Cái gì?”
“Lúc nữ nhân đang cố ý phủ mình có vị hôn phu tức là đang ám chỉ với nam nhân đối diện.”
Tang Vô Yên không lời nào để nói.
Bành Duệ Hành nói: “ Ta muốn mời ngươi ăn kem.”


“ Ta cũng không phải trẻ con ba tuổi.”
“ Chưa mất tính trẻ con là chuyện tốt, hơn nữa ta biết công viên đối diện có một quán rất ngon.”
“ Ngươi vì sao luôn……” Tang Vô Yên bất đắc dĩ nhíu mày.
“ Bởi vì ta đối cô gái Tô Niệm Khâm yêu rất hứng thú, muốn nghiên cứu nghiên cứu, vì sao hắn chọn ngươi mà lại đối tỷ tỷ xinh đẹp như hoa xem cũng không xem.”
“ Bành tiên sinh, ta nghĩ, thứ nhất Tô Niệm Khâm xem như người mù đương nhiên hắn nhìn không ra mỹ mạo của lệnh tỷ, thứ hai Tô Niệm Khâm không phải vị hôn phu của ta, ngày đó chỉ giỡn với các ngươi thôi.”
“ Nga? Ta quen hắn cũng một, hai năm, nhưng cho tới bây giờ không phát hiện hắn thích nói giỡn. Huống chi lại lấy mình làm trò hề.”
Tang Vô Yên nói: “ Ngươi cảm thấy nói ta là vị hôn thê của hắn, có thể tin được không?”
Bành Duệ Hành nhìn trước nhìn sau, lại từ trên xuống dưới đánh giá Tang Vô Yên sau đó ra kết luận: “ Quả thật không giống.”
Tang Vô Yên uể oải, “ Người ta nói ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, bất quá ngươi nói chuyện cũng rất trung thực.”
Bành Duệ Hành bật cười, “ Bất quá nếu nhà ngươi có tài sản hàng tỉ, việc này còn có thể tin được.”
“ Đây là mơ mộng hão huyền.”
“Vậy còn một khả năng,” Bành Duệ Hành nói, “Nói không chừng nam nhân kia yêu ngươi yêu đến điên.”
Tang Vô Yên cười khổ một chút: “ Không có khả năng. Nếu có cũng là quá khứ, nhưng cũng không phải yêu thì làm sao có thể nổi điên được.”
Bành Duệ Hành nghe câu ấy của Tang Vô Yên, nhướn mày rậm, “ Ngươi nói Tô Niệm Khâm không thương ngươi? Ta càng phải nghiên cứu nghiên cứu.”
Tang Vô Yên nhún vai.
“ Đi thôi, đi thôi. Ăn một chút gì, dù sao cũng không lâu lắm, hơn nữa rõ như ban ngày, nhiều người trừng, ta cũng không ăn thịt của ngươi.”
Nàng vốn tưởng rằng Bành Duệ Hành mời nàng ăn kem, tốt xấu cũng đi bảo mã Haa­gen- Dazs. Kết quả không ngờ tới, hắn ngay tại quán kem ven đường mua hai cây.
“ Ngươi đúng là keo kiệt.” Tang Vô Yên lắc đầu, cùng Bành Duệ Hành một người cầm một cây kêm hương dâu tây phía trên còn mấy viên kẹo.
“ Cái này gọi là tình thú.” Bành Duệ Hành sửa đúng.
Nàng thỉnh thoảng nhìn chung quanh.
“ Ngươi xem cái gì?”
Tang Vô Yên che giấu nói: “Bạn gái ngươi đâu?”
“ Cô ấy là …… Thư ký, ta kêu cô ấy về trước.”
“ Nhà ngươi có một tá mỹ nữ đều là thư ký àh?”
” Vô Yên, ta mời mỹ nữ làm thư ký không được sao. Tần trợ lý bên cạnh Tô Niệm Khâm, cũng có thể gọi là tiên nữ nha.
“ Ngươi đừng ở trước mặt ta lần nào mở miệng cũng là Tô Niệm Khâm.” Nàng khó chịu.
“ Dấm chua với nam nhân, ngươi cũng ăn ?”
“……”
Một lát sau, Tang Vô Yên lại cảnh giác nhìn chung quanh.
“ Ngươi đang tìm cái gì?”
“ Không.” Nàng sợ Tô Niệm Khâm đột nhiên lại không biết từ chỗ nào chui ra, sau đó làm ra hành động kinh người.
Tang Vô Yên đang muốn bước đến dãy ghế bên kia.
Đột nhiên, một chiếc xe đạp đột nhiên chạy tới, mắt thấy sẽ đụng. “ Cẩn thận!” Bành Duệ Hành tay mắt lanh lẹ, đem Tang Vô Yên bảoệ, tránh thoát xe, lại mất trọng tâm hai người ngã lên thân cây bên cạnh.
Thái dương Tang Vô Yên bị cọ xát vào mặt đất, máu tươi chảy ra.
Trong lòng hắn vẫn còn sợ nên buộc miệng nói, “ Hai lần gặp ngươi đều gặp nạn, phỏng chừng Tô Niệm Khâm kia bị ngươi tra tấn quá mức.”
Tang Vô Yên hơi ngượng.
Bành Duệ Hành nhìn trán nàng bị thương, lấy khăn tay chuẩn bị thay nàng lau, “Đi bệnh viện xem.” Nàng quay mặt tránh đi, “ Cám ơn, ta sẽ tự đi.”
Bành Duệ Hành thấy nàng đau đến nhăn mặt, đột nhiên nghĩ ra một ý kiến hay.
Tô Niệm Khâm đang họp ở công ty chi nhánh, tuần sau hắn sẽ về tổng bộ, cho nên an bài một số việc.
Tiểu Tần ghi chép.
Một thư ký đứng bên ngoài gõ cửa rồi bước vào nói: “ Tô tiên sinh, phòng tiêu thụ của tổng bộ gọi tới tìm đến ngài.”
“ Nói ta họp.” Tô Niệm Khâm trả lời, ý bảo hội nghị tiếp tục.
3 phút sau,“ Tô tiên sinh, Bành tiểu thư của TORO gọi tới.”
“ Nói ta họp!” Tô Niệm Khâm lại một lần ẩn nhẫn lặp lại. Tiểu Tần vừa dịch tài liệu vừa nghĩ, tính nhẫn nại củaông chủ cao hơn rồi.
Tiếp qua 3 phút, “ Tô tiên sinh, Bành tiên sinh của TORO……”
“ Nói ta họp!!” Tô Niệm Khâm không muốn nhịn nữa.
Vị kia thư ký thấy sắc mặt âm trầm của Tô Niệm Khâm, đành phải nói nhỏ: “Bành tiên sinh nói có vị Tang tiểu thư xảy ra tai nạn xe cộ kêu ngài tới xem.”
Tô Niệm Khâm liền “ Phanh–” đứng dậy. Ghế dựa phía sau như lên tiếng trả lời ngã xuống đất.



Đang tải...

Thử đọc