Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 40

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Tang Vô Yên đưa Tiểu Kiệt đến trung tâm, tự mình đến ra­dio.
Cô phụ trách một tiết mục về tâm lý, kỳ thật mọi người thường gọi tới hỏi vấn đề tình yêu.
Tình yêu.
Cô cũng không hiểu.
Đêm nay cuộc gọi đầu tiên là một cô gái, cô vừa thuật câu chuyện tình yêu của mình, vừa khóc thút thít. Tang Vô Yên đành phải đưa vào một đoạn âm nhạc, để tâm tình cô gái có thể đỡ hơn một chút.
Cô gái nói, mình và bạn trai là bạn cùng lớp trong đại học, nay chưa tới một năm sẽ tốt nghiệp, gặp phải trở ngại về trong tình yêu.
Tang Vô Yên trừ bỏ trấn an cô ấy một chút thì cũng không có tài cán gì nữa, duy nhất có thể là thật tâm lắng nghe cô ấy nói. Kể chuyện cho một người khác nghe có thể giúp cho tâm trạng tốt hơn. Giống như cô thích kể cho Trình Nhân nghe.
Giờ phút này Tô Niệm Khâm vừa từ Toro ra chuẩn bị về khách sạn. Tiểu Tần đang tiếp điện thoại.
Tô Niệm Khâm đứng bên cạnh xe hút thuốc.
Lúc này có thanh âm gọi hắn:“ Tô tiên sinh?”
Tô Niệm Khâm nghe tiếng ngẩng đầu.
“ Ta là Ngụy Hạo, không biết Tô tiên sinh còn nhớ hay không?”

“ Nhớ rõ.” Tô Niệm Khâm vươn tay bắt tay với hắn, Ngụy Hạo đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức đưa tay ra.
“ Ta hiện tại làm ở Toro, mấy ngày trước trong công ty thấy ngài, nhiều người, không cơ hội chào hỏi ngài.”
“ Uh.” Tô Niệm Khâm không lạnh không nhạt gật đầu.
Thấy được thái độ của Tô Niệm Khâm, Ngụy Hạo đành phải đem những chuyện mình muốn nói dằn xuống, khách sáo vài câu xoay người cáo từ. Đi được vài bước hắn lại nhịn không được, quay đầu nói:“ Tô tiên sinh, vài năm nay Vô Yên sống thật sự không tốt. Không biết ngài có biết hay không.”
Hắn làm sao có thể không biết.
Tất cả, hắn đều biết.
Ngày đó, nàng bị chọc giận rời khỏi bệnh viện. Hắn nhất thời ảo não không chịu nổi, lại được bệnh viện thông báo tìm được có gan thích hợp với ba, lập tức đưa tới, lập tức giải phẫu.
Giải phẫu tiến hành rồi hơn mười mấy giờ, chờ hắn bình tĩnh lại, mới biết không thấy Tang Vô Yên đâu hết.
Di động nàng không tiếp.
Hắn về nhà tìm nàng, đi tới chỗ Trình Nhân tìm nàng, thậm chí đi ra­dio tìm, chỗ nào nàng có thể xuất hiện hắn đều đi qua, cũng khiến cho Dư Tiểu Lộ phải bồi hắn tìm rất nhiều lần. Hắn sợ hãi chính mình không lưu ý, liền bỏ qua Tang Vô Yên, lại lo lắng bệnh tình của ba có chuển biến xấu sau phẩu thuật không. Nửa đêm không biết đã chạy qua bao nhiêu chỗ rồi.
Gần sáng vẫn không tìm được.
Dư Tiểu Lộ mất đi tính nhẫn nại, “ Niệm Khâm– Vô Yên cũng không phải trẻ con, cô ấy đã ngốc trong này bốn năm rồi, sẽ không đi lạ đâu. Cô ấy là giận ngươi mới không muốn gặp ngươi, trốn tránh ngươi. Ngươi sốt ruột có ích lợi gì. Ngươi hiện tại biết hối hận, lúc ấy vì sao lại sinh khí đuổi cô ấy đi?”
Hắn đứng dưới lầu Tang Vô Yên, nửa ngày không nói chuyện. Bệnh viện gọi tới, nói có biến động, thúc giục Tô Niệm Khâm trở về.
Chờ trời đã sáng, hắn lại tới thì gặp ngay Tang Vô Yên ở cửa.
Nàng hỏi hắn: “Trên thế giới Dư Lan Vi và ta, ai quan trọng hơn?”
Một vấn đề thình lình xảy ra, Tô Niệm Khâm đột nhiên sợ sệt. Hắn biết nàng hôm qua nhìn thấy động tác vô cùng thân mật của hắn và Dư Vi Lan, trong lòng hắn bối rối không biết làm sao, không dám tìm thẳng nàng, đành phải cố ý hỏi lại:“ Ngươi cảm thấy vấn đề này có ý nghĩa sao?”
Không nghĩ tới sau câu ấy, hắn nhận được lời quyết tuyệt của nàng. một khắc kia, hắn giống như quên cả hô hấp. Rốt cục– bọn họ vẫn đến bước này thôi sao?



Tô Niệm Khâm đứng ở đó, đối với câu hỏi của Ngụy Hạo một lúc lâu cũng không trả lời, cũng không nhớ đã nói gì với Ngụy Hạo, liền yên lặng trở lại trên xe.
Sau đó hắn mới biết được, đêm hôm đó ba Tang Vô Yên qua đời. Sau, hắn không dám, cũng không có quyền lợi xuất hiện trong thế giới của Tang Vô Yên. Hắn là người mù, một người mù chỉ biết tổn thương người khác.
Hắn không có năng lực mang lại hạnh phúc cho nàng.
Nhưng mà hắn vẫn nhớ thương nàng như vậy, ba năm gần một ngàn, không có ngày nào hắn không nhớ tới những kỷ niệm của hai người. Loại tưởng niệm này theo vận tốc của ánh nắng ngày càng tăng lên, hắn thậm chí không xác định được có phải hay không có một ngày nào đó, vì nhớ nàng mà điên lên không.
Mà Tang Vô Yên lại giống như đã quên hắn.
Cho nên có đôi khi hắn nhịn không được hận nàng. Hắn khắc cốt ghi tâm nhớ kỹ này hết thảy như vậy, nàng sao lại có thể nói quên liền quên, còn chưa gì đã muốn đi xem mắt, kết hôn, thậm chí còn không tim không phổi nói với hắn:“ Tô Niệm Khâm, nhìn rất khác, thoạt nhìn không tệ.”
Thật sự là chó má! (tác giả ghi nha)
trên đường trở về, Tiểu Tần phát hiện Tô Niệm Khâm giống như nhắm mắt định thần, nhưng nhìn thế nào cũng không giống.
Lái xe Tiểu Chu cũng phát hiện không khí có chút nặng nề, vì thế nói:“ Tô tiên sinh, nghe chút nhạc không?”
Tô Niệm Khâm khoát tay.
“ A Chu, có ra­dio không?” Tiểu Tần hỏi.
Tiểu chu là công ty chi nhánh thay Tô Niệm Khâm chuẩn bị,là người địa phương.
Tiểu Chu nhìn thời gi­an rồi nói: “Giờ này có tiết mục tâm sự, lão nhân nhà ta nói không tệ.” Nói xong liền mở ra ra­dio dò đài.
Đột nhiên, hắn nghe được một giọng nói mà luôn hoài niệm thông qua sóng vô tuyến vang lên: “ Như vậy mời đạo điễn giúp chúng ta nhận cuộc gọi thứ hai.” Là giọng của Tang Vô Yên.
Lái xe tìm đề tài nói: “Người chủ trì này có đôi khi nói chuyện rất đáng yêu.”
Tô Niệm Khâm ngồi thẳng, giơ tay lên, ý bảo lái xe cứ để yên, trên đường đi hết sức chăm chú nghe hết tiết mục đến phút cuối cùng, một chữ không rơi.
Tang Vô Yên tan tầm về nhà, nằm trên sô pha, nhìn chằm chằm mặt đồng hồ ngẩn người. Đột nhiên lại cái bật lửa trong túi xách.
Đây là ngày hôm đó lấy của Tô Niệm Khâm, một cái bật lửa màu xanh đen kiểu dáng đơn giản.
Đặt hai vật này ở cùng nhau. Đây là kỷ vật duy nhất của Tô Niệm Khâm khiến cô nhớ lại, một cái là kiên cường cướp, một cái là do hắn để quên cô nhặt. cô và Tô Niệm Khâm cùng một chỗ nửa năm, hắn không tặng qua cho cô quà gì.
Sách nói, con gái thích vật chất.
Kỳ thật không phải vật chất, mà là từ đó có thể thấy được sự quan tâm của bạn trai. Hắn tuyệt không quan tâm cô.


Lần đầu tiên cô thấy hắn hút thuốc, trước kia Tô Niệm Khâm không hề có một thói quen xấu nào, thậm chí cũng không có thức khuya. Bởi vì mất đi ánh sáng, cho nên hắn cực kỳ quý trọng khỏe mạnh. Nay thấy hắn thành một người lúc nào cũng có khói thuốc lượn lờ, bản thân dĩ nhiên cảm thấy đau lòng.
Hắn hoàn toàn muốn phát hư bản thân.
Nhìn lại đồng hồ, mình đã đeo cái đồng hồ đáng giá lâu như vậy, mà cô lại thường bỏ quên trong toi­let.
“ Đắt tiền như vậy, chờ khi nào chúng ta không có tiền mua cơm, lấy cái này đổi lấy tiền.” Trình Nhân từ trong phòng đi ra.
“ Sao ta lại có thể sống chung với một người như ngươi vậy.” Tang Vô Yên cảm thán.
“ Không có biện pháp ah, ai kêu ngươi cứ theo ta, giống như thiếu ta thì sống không nổi.” Trình Nhân cảm khái.
“ Ta có nên trả cho hắn không?”
“Vậy thật tốt, ngươi dám quang minh chính đại gặp hắn àh.” Trình Nhân trêu chọc nói.
Tang Vô Yên không nói.
“ Vô Yên, ngươi còn yêu hắn?” Trình Nhân hỏi.
“ Không biết.”
“ Ngươi không biết sao còn nhặt bật lửa của người ta làm gì?” Trình Nhân hàm xúc nói.
“ Ta……” Tang Vô Yên không nói được lời nào.
“ Vô Yên,” Trình Nhân nhìn cô, “ Nhiều năm như vậy, ngươi tìm được người nào hợp ngươi hơn hắn sao?”
“ Chính là không có gặp được, chưa xuất hiện thôi.” Tang Vô Yên thản nhiên nói. 



Đang tải...

Thử đọc