Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 37

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Lần này hẹn ở quán cà phê bên cạnh khách sạn, Tang Vô Yên tới trễ, đối phương nói là ngồi cạnh cửa sổ thứ chín chờ Tang Vô Yên tới. Phục vụ đưa cô tới chỗ ngồi, cô vừa muốn ngồi xuống liền nghe có người kêu “ Tô tiên sinh.” Mỗi khi nghe đến cách xưng hô này, tim cô vẫn vẫn lập rất nhanh, lập tức đem mắt dời qua, sau đó lại một lần nữa cảm thấy mất mát. Sau lại thế, tột cùng cô đang mong chờ hay đang sợ hãi ah.
Cô đưa mắt nhìn theo tiếng người gọi, đó là một nam nhân trung niên ngồi ở khu VIP, ông ấy thấy người bước vào cửa liền nhiệt tình đi qua nghênh đón.
Sau đó, trong đám người vừa bước vào có Tô Niệm Khâm.
Nếu không phải ba chữ Tô tiên sinh khiến cô chú ý thì chắc cô cũng không nhận ra hắn.
Âu phục màu xám, car­avat nhìn rất tinh tế, có vẻ cao ngất xuất chúng. Làn da so với trước kia đen chút, khuôn mặt vẫn như vậy thanh tú thoát tục, vẫn vẻ mặt hờ hững như trước. Giống như độc dược hấp dẫn ánh mắt nữ nhân, khiến cho người khác không cưỡng lại được như thêu thân nhảy vào lửa vậy. sự xuất hiện của hắn làm cho mọi người trong quầy bar phải ngẩng đầu nhìn. Người bên cạnh đang nâng tay khửu tay hắn, dẫn đường hắn không phải là Dư Tiểu Lộ mà là một cô gái trang điểm rất đậm. cử chỉ của hai người cũng không thân mật lắm, có thể nhận ra người đó là thư ký.
Màu sắc của âu phục, áo sơ mi, car­avat được phối hợp tốt lắm, có thể thấy được cô gái này so với Dư Tiểu Lộ cẩn thận hơn nhiều, chắc cũng làm qua quản gia.
Tang Vô Yên giật mình tại chỗ, sau đó thấy Tô Niệm Khâm nghe được giọng nam nhân trung niên nam, khóe miệng mỉm cười, bước từng bước một đi tới bên cạnh cô.
Sau đó, hắn lướt qua người cô.
Một khắc ấy, Tang Vô Yên hơi xuất thần, tay chân đều bắt đầu khẽ run.
Quá bất ngờ, cô chưa chuẩn bị tâm lý để gặp hắn. vài năm không gặp, hắn không còn là Tô Niệm Khâm cô quen biết, càng ngày càng cao, mà cô với thế nào cũng không tới nữa.
Lúc trước, hắn chỉ là một giáo viên dạy thay, cô là giáo viên thực tập.

Nay, hắn là người thừa kế tài phiệt, mà cô vẫn là một sinh viên bình thường.
Sau khi chia tay, cô rất ít nhắc tới hắn trước mặt người khác, bắt mình phải quen hắn đi. Nhưng, mỗi lần nhìn thấy tên hắn, tin tức hắn, hình hắn trên tạp chí đều nhịn không được cắt xuống, kẹp vào nhật kí, như một báu vật trân quý.
Trước khi đi xem mắt cô đều nghĩ, nếu gặp được một người thích hợp, liền lập gia đình, quá khứ vĩnh viễn ở chỗ của nó là tốt rồi.
Tang Vô Yên vẫn nghĩ mình thật sự đã làm được, nhưng mãi đến hôm nay, vừa nhìn thấy hắn xuất hiện ở đó, vẻ mặt tươi cười bước qua. Tô Niệm Khâm thật sự không còn là của cô nữa. vẻ mặt ấy trước kia chỉ có mình cô thấy được. mối tình đầu ngọt ngào, lãng mạn lại có chua xót, mỗi khi nhớ lại trong lòng lạo nâng lên mọi tư vị khó tả.
Hắn không nhìn thấy cô, cho nên hắn không hề biết cảm giác thoáng gặp của cô.
Trong nháy mắt kia, cô cảm thấy thời gi­an như đang đọng lại. Hắn lướt qua người cô, khoảng cách gần như vậy, Tang Vô Yên cơ hồ nghe thấy tiếng ma sát của quần áo.
Hắn không có phát hiện cô, cũng không hề dừng lại.
Tang Vô Yên nở nụ cười như tự giễu.
“ Tang tiểu thư, cô không sao chứ?” Từ lúc ngồi xuống, thấy sắc mặt cô vẫn trắng bệch, liền thân thiết hỏi.
“ Không có việc chuyện gì, ta chỉ hơi nhức đầu thôi.”
Bởi vì là ban ngày, quán cà phê cũng không nhiều người lắm, tiếng pi­ano nhẹ nhàng vang khắp quán. Vài vị khách nói chuyện nhưng đều cố ý đè thấp giọng.
Giọng cô và đối phương nói chuyện cũng không lớn, nhưng vẫn khiến cho Tô Niệm Khâm cách đó không xa bị đơ lại.
Tang Vô Yên hơi kinh ngạc, không biết qua nhiều năm như vậy hắn vẫn còn nhạy cảm với âm thanh mình như vậy.
“ Tang tiểu thư?” Nam nhân kia còn không thức thời lớn tiếng kêu của họ cô.
Tang tiểu thư? Tô Niệm Khâm nâng mi. Hắn xoay người, chậm rãi bước tới, đứng trước bàn Tang Vô Yên.



“ Tang tiểu thư?” đây là Tô Niệm Khâm hỏi,“ Họ này ít khi gặp.”
Nam nhân thân cận xuất phát từ lễ tiết, đứng lên,“ Vị tiên sinh này xưng hô như thế nào?”
“ Ta họ Tô, vị này là có phải Tang tiểu thư mà trước kia ta quen ở thành A không. Đương nhiên……” Tô Niệm Khâm nói, “Nếu Tang tiểu thư là người hay quên, sợ cũng không nhớ rõ.” Hắn cười như không cười, châm chọc.
Sắc mặt Tang Vô Yên trắng bệch.
“ Lần đầu gặp mặt.” Nam nhân khách khí bắt tay hắn.
Thư ký bên cạnh, nhỏ giọng nhắc nhở hắn,“ Tô tiên sinh……” Sau đó đưa tay hắn bắt tay nam nhân kia.
Tang Vô Yên phát hiện, sau ba năm, cách đối nhân xử thế của hắn cũng có thay đổi, ít nhất là không quản tâm tình tốt xấu đều bắt tay với người khác.
Không giống với người mù bình thường, Tô Niệm Khâm ít mang kính râm, bởi vì vậy sẽ cảm trở ánh sáng duy nhất của hắn. Cho nên lúc này nam nhân kia mới biết Tô Niệm Khâm bị khiếm thị.
“ Ta và Tang tiểu thư là bạn cũ, khó gặp. Nhưng … không biết vị tiên sinh này là?” Tô Niệm Khâm cười khanh khách hỏi.
“ Tang tiểu thư và ta……” Nam nhân nói.
“ Hắn là bạn trai ta!” Tang Vô Yên vội vàng trả lời.
Mắt Tô Niệm Khâm hơi hơi nhíu lại, đây được xem là tính hiệu trước khi hắn tức giận, vậy mà bây giờ có thể thản nhiên hỏi:“ Như vậy mời Tang tiểu thư giới thiệu một chút bạn trai của ngươi.”
“ Hắn họ……” Tang Vô Yên dừng lại, nhìn nhìn người kia. Trước khi ra cửa má Tang còn cố tình tụng cho cô nghe, bao gồm gia cảnh nam nhân, nào là thích cô gái như thế nào, còn có của cải đối phương. Trên đường đi cô mặc niệm trong lòng hai lần, cũng không ngờ tới sau khi gặp Tô Niệm Khâm, trí nhớ bay tới chín tầng mây.
“ Ta họ Ngô, Ngô Vu.” Nam nhân cười thay Tang Vô Yên bổ sung.
Tang Vô Yên quẫn bách, Tô Niệm Khâm vẫn gi­an xảo như vậy, câu đầu tiên là có thể làm cho cô để lộ nội tình.
Sau đó Tô Niệm Khâm trở về chỗ ngồi của mình bàn chính sự.
Nam nhân cùng Tang Vô Yên thân cận luôn luôn tìm kiếm đề tài nói chuyện, lâu lâu Tang Vô Yên chen vào một câu, kỳ thật hoàn toàn không nghe thấy gì.
Cô như đứng trong đống lửa, ngồi trên đống than, cuối cùng hận không thể lập tức cầm túi xách bỏ chạy. ý niệm mới xuất hiện trong đầu, đã thấy thư ký kia đi tới, mỉm cười với Ngô Vu nói:“ Ngô tiên sinh, lão bản ta muốn mượn bạn gái ngài nói mấy câu, không biết có được không?” thập phần khách khí.
Ngô Vu không biết bọn họ có quan hệ gì, chỉ nói:“ Đương nhiên đương nhiên.” Đi tới một bàn khác.
Thư ký nhìn hắn cười cười cảm kích, sau đó đi về.
Tô Niệm Khâm cùng vị trung niên kia bàn xong việc, sau khi tiễn khách, nghe thư ký nói xong, đứng dậy đi tới.


Tang Vô Yên đứng ngồi không yên nhìn hắn vừa cởi nút âu phục vừa ngồi xuống, sau đó trầm mặc nửa ngày.
Những người khác vừa ly khai, Tô Niệm Khâm liền biến mất tươi cười, lãnh khốc mím môi. Mà Tang Vô Yên lại thấy khóe môi để như vậy rất gợi cảm. Khụ khụ, gợi cảm? hiện tại không phải lúc nghĩ những chuyện này. Cô tự nhắc nhở mình.
Tang Vô Yên thấy cứ trầm mặc như vậy rất bất lợi cho mình, vì cố tỏ ra thoải mái nói:“ Đã lâu gặp ah, Tô Niệm Khâm.”
Tô Niệm Khâm sắc mặt lo lắng, không nói gì.
Cô thấy nói như vậy cũng không dung lắm, vì thế nói lại:“ Vài năm không gặp, nhìn rất khác, thoạt nhìn không tệ.”
Câu này nghe càng tệ hơn.
Tô Niệm Khâm từ túi quần lấy một hộp thuốc lá ra, rút một điếu. ngâm ở miệng lại thuần thục lấy ra một hộp quẹt châm thuốc. Hắn hít sâu một ngụm, phun ra một trận khói nhẹ.
Nếu nói trước kia hắn còn mang theo chút bốc đồng của trẻ con, thì bây giờ Tô Niệm Khâm này đã là một nam nhân thành thục, ít nhất bên ngoài thoạt nhìn là như thế này.
Tang Vô Yên xuyên qua màn khói thấy rõ vẻ mặt lo lắng của Tô Niệm Khâm.
“ Ngươi tới công tác hay là đến du lịch?”
Vô nghĩa, có ai đi du lịch còn mang thư ký sao? Càng nói càng thấy cô đúng là ngốc, vì cô im miệng luôn.
Đầu ngón tay hắn kẹp đầu mẩu thuốc lá gõ gõ gạt tàn rất tự nhiên, sau đó đặt bật lửa lên bàn.
“ Tang Vô Yên,” Giọng Tô Niệm Khâm lạnh như băng, “Ngươi yên tâm, ta không phải tới tìm ngươi. Hơn nữa không có ngươi, ta vẫn sống rất tốt.” Nói xong câu đó, Tô Niệm Khâm đem mẩu thuốc dụi vào gạt tàn, nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Thư ký thấy thế liền chạy theo,“ Tô tiên sinh……”
Lưu lại vẻ mặt kinh ngạc của Tang Vô Yên. Nhiều năm như vậy, hắn gặp nàng, cũng chỉ muốn nói cho với cô hai câu này thôi sao.
Ta không phải tới tìm ngươi.
Không có ngươi, ta vẫn sống rất tốt.
Sau khi chạy ra ngoài hít vào khí lạnh, sự căng thẳng của Tô Niệm Khâm mới chậm rãi buông ra. Hắn Tô Niệm Khâm cũng có ngày yếu đuối đến nổi không dám đối mặt với nữ nhân kia, nói thêm một câu nữa.
Cô về lại phòng trọ, lập tức nhận được điện thoại má Tang.
“ Vô Yên a. Thế nào? nhân phẩm và tướng mạo cũng không tệ đi.”
Tang Vô Yên mới phát hiện, cô bỏ quên họ Ngô ở quán cà phê.
Đã gần đến cuối thu, học kì mới qua một nửa, thành phố phía nam cũng bắt đầu trở lạnh. Cô và Lí Lộ Lộ đang tiếp nhận một án đặc biệt. Là trung tâm nghiên cứu nhi đồng mới nhận một bé tên là Tiểu Kiệt.
Trước hai tuổi, Tiểu Kiệt bởi vì không nhận biết được âm thanh khiếm cho việc học ngôn ngữ rất chậm, vì thế bị cha mẹ lầm là bị khiếm thính hoặc là nhược trí. mà lần đầu tiên Tang Vô Yên gặp Tiểu Kiệt, cha mẹ bé đang lén thảo luận có lên bỏ bé không.
“ Bé không phải ngốc.”
“ Không có khả năng.” Đôi cha mẹ không có trách nhiệm kiên quyết phủ nhận.
“ Chẳng những bé không ngốc hơn nữa nói không chừng còn có thiên phú khác.”
“Cô Tang,” cố gắng tỏ ra mình là cha mẹ có hiểu biết,“ ngay cả hoạt động cơ bản của một đứa bé bình thường cũng không biết, không phải ngốc thì là cái gì. Hơn nữa chúng ta đều là nông dân, không có trả phí trị liệu cho ngươi.”
Tang Vô Yên chán nản.
Vì thế trước khi cùng người giám hộ ký kết hiệp nghị, Tang Vô Yên đưa Tiểu Kiệt đến trung tâm nghiên cứu, hơn nữa trả luôn tiền trị liệu cho bé.
Ý là nói, cô giống như thu dưỡng đứa bé này, chỉ là không được pháp luật bảo hộ thôi.
Trình Nhân nói: “Gia đình của đứa nhỏ này cũng không ngốc, chỉ có ngươi ngốc.”
Vừa mới bắt đầu, Tiểu Kiệt bệnh tình rất tệ. Ít khi phát ra âm thanh rõ ràng, giống như vẹt chỉ có thể lặp lại một hai từ. Trị liệu quá trễ, thiếu chút nữa làm cho thần kinh thính giác bé mất luôn. Mất đi khả năng tự chủ, cự tuyệt những người muốn tiếp cận một cách thô bạo, gặp chuyện không vừa ý sẽ nổi điên như muốn thét chói tai.
May mắn, giáo viên trị liệu ở đó rất nhẫn nại.
Một năm sau, Tiểu Kiệt bắt đầu im lặng học xếp gạch gỗ trong phòng. Tuy rằng trong phòng chỉ là hình thức như cũng là thay đổi lớn.
Lí Lộ Lộ xem phiếu bệnh gần nhất của Tiểu Kiệt, hỏi:“ Buổi sáng ngươi đi xem mắt như thế nào?”
“ Đừng nói nữa.”
“ Giáo dưỡng không đủ?”
“ Dường như cũng không tệ lắm.”
“ Không đủ đẹp?”
“ Ta cũng không nhớ hắn là cái dạng gì.”
Lí Lộ Lộ huýt sáo.
“ Này cũng không phải là phong cách Tang Vô Yên ngươi. Mấy lần trước, ngươi không phải ngại đối phương thấp, chính là mắt nhỏ. Lần này làm sao có thể diện mạo đối phương cũng chưa thấy rõ?”
“ Ta gặp hắn.”
“ Ai?”
“ Tô Niệm Khâm.” Tang Vô Yên nói.
“ Ta nói đâu, tô thiếu gia vừa ra, ai cùng tranh phong.”
Lí Lộ Lộ ở lễ tốt nghiệp gặp qua Tô Niệm Khâm, sau hai năm học cùng với nhau, nói bóng nói gió cũng biết chút ý chuyện tình yêu của hai người.
” Không phải tháng trước đưa tin Tô lão gia đã cổ phần công ty sang lại cho hắn, hiện nay Tô thiếu gia là hàng thật giá thật kim cương vương lão ngũ cao cao tại thượng. Ngươi không tranh thủ, không phải tình cũ không rủ cũng tới sao?”
“Không có tình cũ sao rủ tới?” Tang Vô Yên tự giễu, “ Hơn nữa hắn xem ta như ôn dịch, phi thường chán ghét.ݍ
Đúng vậy, sao lại không ghét chứ? Hắn từng nói với cô, nếu cô rời đi trước, sẽ hận cô cả đời. Nhưng rõ ràng vấn đề là chỗ hắn, còn đổ tội cho cô.



Đang tải...

Thử đọc