Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 36

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Nàng quay lại ra­dio ở thành B, vừa kiếm tiền vừa ôn thi. Mà đơn vị cũng sự chấp nhận má Tang nghỉ hưu trước một năm.
Tang sự của Tang ba ba được lãnh đạo của đơn vị xử lý coi như long trọng, Vô Yên vài lần khóc bên di thể của phụ thân đến ngất xỉu, nhưng má Tang vẫn rất bình tĩnh.
Lúc ấy, Trình Nhân lo lắng nhắc nhở Vô Yên, “Ngươi nên chăm sóc bá mẫu thật tốt.”
Quả nhiên, sau khi hạ tang, mỗi ngày mẹ đều đi văn phòng ba, một mình ngồi trong đó, hoặc là ngồi xe đường dài đến chỗ xa lạ rơi lệ, đến khi bình tĩnh lại mới về nhà nấu cơm cho Vô Yên ăn, lúc ở nhà lúc nào cũng ra vẻ rất vui.
Cô vẫn xin trực đêm ở ra­dio, chủ nhiệm hung thần ác sát thường dùng cách này để chỉnh mọi người, nhưng đối với cô lại là có cầu tất ứng. cô mỗi ngày đều tan ca trễ, sau khi về nhà, tiếp tục mở đè ôn thi, mãi đến trời sáng mới ngủ.
Có đồng nghiệp hỏi: “Sao ngươi thích ca đêm như vậy.”
Tang Vô Yên cười cười: “Ban ngày trong nhà có chuyện.”
Lúc ban ngày, Tang Vô Yên luôn theo sau mẹ một tấc cũng không rời, chờ đến khi mẹ muốn về nhà mới vội vàng chạy về, ra vẻ mới ra vừa mới mua đồ ăn về hoặc là vừa từ ngoài về. cô làm mọi cách để xin lãnh đạo trường đem văn phòng ba bảo lưu lại cho mẹ.
Hai người cứ như vậy qua một năm. Nếu không phải Trình Nhân luôn luôn bên cạnh thì có lẽ Tang Vô Yên cảm thấy mình chắc sẽ điên lên trước.
Cô làm theo ý của má Tang đến trường học tiếp nghiên cứu sinh.

Một năm sau, ngày giỗ của ba cũng qua mấy ngày, má Tang đột nhiên nói: “ Yên yên, hôm qua là ngày hạ táng của ba con sao?”
Tang Vô Yên kinh ngạc sau lại trả lời: “ Đúng vậy.”
Hết thảy lại khôi phục bình thường, chỉ có trí nhớ má Tang đột nhiên trở lại vào một năm trước. Cô biết đây là một loại tâm bệnh, người bệnh lựa chọn mất trí nhớ. Giống như diễn viên khi lên sân khấu trong lúc khẩn trương qua quên lời kịch.
Má Tang có đôi khi bi thương, bà thường chọn cách tìm bạn già ở trường đại học tâm sự cho hết thời gi­an. bà thường xuyên nói: “ Yên yên, con không cần để ý đến mẹ, thích chỗ nào thì về chỗ ấy. Mẹ một chút cũng không cần người chăm sóc, một mình sẽ tự tại hơn.”
Tang Vô Yên hiểu ý trong lời mẹ, nhưng mẹ àh mẹ không biết, con không có chỗ nào để về.
Không biết lời cuối cùng của cô với Tô Niệm Khâm là một lời nguyền hay là một lời tiên đoán. Hắn quả nhiên làm được, không còn xuất hiện trước mặt cô nữa.
Tô Niệm Khâm vốn không phải để người khác chú ý, nhưng Tang Vô Yên vẫn có thể biết được tin hắn từ giới truyền thông. Giống như: Tô Hoài Sam vượt qua thời kỳ nguy hiểm, xuất viện; như Tô Niệm Khâm trở lại Tô gia bắt đầu tiếp nhận công việc của gia tộc; còn có…… Nhất Kim tuyên bố phong bút, không hề viết nhạc nữa.
Cô xem báo mới chú ý tới, nguyên lai hai chữ Nhất Kim chính là dựa trên chữ khâm trong tên hắn.
Nhất Kim.
Hiện nay. (hình như mình đã nhắc qua từ Nhất Kim cũng có nghĩ là hiện nay)
Ý tứ là nói, trên thế giới này, không có người tên Nhất Kim.
Qua lâu như vậy, nổĩ đau mất đi phụ thân đã dần dần tiêu tán. Lúc ấy, cô đối với người cha đã qua đời đột nhiên cảm thấy hối hận đến cực điểm, ngập tràn bi ai, tự oán cùng phiền muộn không có chỗ phát tiết. Cuối cùng cô đem tất cả đổ hết lên đầu Tô Niệm Khâm, cho nên mới nói ra lời quyết tuyệt với hắn. (quyết tuyệt: quyết định cự tuyệt, cắt đứt quan hệ)
Nàng cười cười, bất quá tất cả cũng không còn quan trọng nữa.
Vô luận hắn yêu ai cũng được, có một số việc, cả đời chỉ có một lần, bỏ lỡ cũng không thể quay lại.
Tình yêu của Ngụy Hạo và Hứa Thiến đã bắt đầu từ trung học và đến sau này, rốt cục cũng kết hôn. Các bạn học trung học nghe được tin tức, đều cực kỳ hâm mộ.
Tang Vô Yên đáp ứng làm phụ dâu, phụ rễ là một đồng nghiệp trong công ty Ngụy Hạo. Hôn lễ cũng có Lí Lộ Lộ. Năm ấy tốt nghiệp cô liền thi vào ĐH M làm nghiên cứu sinh, và bây giờ trở thành học tỷ của Tang Vô Yên.



Ngày thành thân, phụ dâu Tang Vô Yên ngồi trên xe cùng chủ hôn.
Hứa Thiến đột nhiên nói: “ Tang Vô Yên, ta vẫn cảm thấy ngươi may mắn hơn ta. Gia cảnh ta không tốt, cái gì cũng phải cố gắng mới có được, cho nên ta thực ghen tị ngươi.”
“ Tân nương tử nói chuyện này làm gì?”
“ Là Ngụy Hạo khiến ta hiểu được, con người không thể nghĩ như vậy. Mỗi người đều có hạnh phúc của riêng mình, không thể lấy khuyết điểm của mình đi so sánh với người khác. Đối với chuyện của Ngụy Hạo, ta tuyệt không muốn xin lỗi ngươi. Bởi vì anh ấy là hạnh phúc của ta, lúc ấy người nào cũng sẽ ích kỷ như ta thôi. Ta bắt được, bởi vậy ta hiện tại rất khoái nhạc. Ngươi cũng phải cố lên.”
Tang Vô Yên gật gật đầu cười.
Đến bước cuối cùng của nghi thức là ném bông, Hứa Thiến trừng mắt nhìn cô, sau đó đem hoa hung hăng ném đến chỗ cô. Rất nhiều nam nhân chưa lập gia đình đều cười kêu la cô dâu bất công.
Hứa Thiến nói: “Ta có bất công sao. Ta là tạo cơ hội cho các ngươi đó, chẳng những có thể ngắm hoa còn có thể nhân tiện cướp phù dâu làm áp trại phu nhân ah.”
Lúc ấy má Tang đang một mình uống rượu, bị Hứa Thiến nhắc nhở, thấy con tới tuổi rồi mà vẫn như vậy, bà bắt đầu lo lắng.
“Con nhớ Tiểu Tiếu không, cảm thấy người ta như thế nào?” Má Tang hỏi.
Thấy Tang Vô Yên vùi đầu ăn cơm không đáp, lại nói tiếp: “Người tốt, biết lễ phép, vóc dáng cũng thích hợp.”
“ Tiểu tiếu là ai?” Tang Vô Yên buồn bực.
“Là học trò của ba con, sao quên nhanh như vậy, chính là người mỗi lần gặp con đều kêu tiểu sư muội đó?” Má Tang nhắc nhở.
Tang Vô Yên nghĩ nửa ngày, vẫn không nhớ là người nào.
Qua vài ngày, má Tang lại hỏi:“ trong ban, con có chơi thân với nam sinh không?”
“ Có. Người rất tốt. Còn giúp ta tìm tư liệu luận văn.”
“ Người thế nào?”
“ Mẹ, mẹ lại nữa rồi. Người ta đều đã kết hôn.”
Tang Vô Yên bất đắc dĩ cầm tờ tạp chí trong tay, không ngờ tới lại nhìn thấy ảnh Tô Niệm Khâm. Ảnh rất nhỏ, hắn mặc mặc một bộ âu phục màu đen, nhìn không rõ mặt. Đại ý nói hắn được các cô gái đánh giá là người đàn ông độc thân hoàng kim.
Ba năm ngắn ngủn, hắn đã thành công tiếp nhân hết thảy sinh ý của gia tộc từ tay phụ thân, Tô Hoài Sam.
“ Nhìn cái gì?” Má Tang thấy con đọc tạp chí đến xuất thần, thuận miệng hỏi.
“ Không có gì.” Tang Vô Yên vội vàng lật sang trang khác.


Như thế nói bóng nói gió cũng không được, má Tang dứt khoác, bắt đầu Tang Vô Yên đi xem mắt. bà tham gia vào CLB người già, quen rất người bạn già cùng tuổi, gặp ai cũng hỏi:“ con của ngươi có bạn gái chưa?”
Tang Vô Yên chịu không nổi, lại không thể nói rõ với lão nhân gia bà, đành phải chuyển ra nhà trọ ở, chỉ để lại một câu rất văn vẻt: con gái sống chung với cha mẹ, không thể tìm được bạn trai.
Má Tang cũng chấp nhận quan điểm XH mới, ngẫm lại cũng thấy đúng, vui vẻ đồng ý.
Sau một thời gi­an sàng loạt chon lựa, má Tang rốt cục tìm được người thích hợp.
Người đầu tiên là một giáo viên mới tới học viện của ba.
“ Người ta có nhà có xe đó.” Má Tang cường điệu giới thiệu.
Cô cũng theo ý má Tang, bà kêu cô đi, cô liền tuân lệnh. Đi là một chuyện, được hay không là một chuyện khác.
Lần đầu tiên thân cận, khó tránh khỏi xấu hổ. Hai người gọi điện cho nhau trước, sau đó hẹn chỗ gặp.
Đối phương nói:“ Ta mặc áo màu cà phê.”
Tang Vô Yên cúi đầu nhìn bộ đồ mình đang mặc, nửa ngày cũng không nghĩ ra rốt cuộc đó là màu gì, lại thấy chon người ta chờ lâu như vậy cũng không lễ phép, vì thế bật thốt lên:“ Ta cầm tạp chí được không.”
Hì hì — Trình Nhân ngồi bên cạnh nghe thấy liền cười.
“Chậc chậc chậc, Tang Vô Yên quá ngu đi. Giống như tay phải cầm bản (Tri âm), tay trái cầm đóa hoa hồng, chắp đầu ám hiệu: Đánh chết ta cũng không nói.”
“ Cút!” Tang Vô Yên giả vờ giận.
Ngồi xe tới chỗ hẹn, quả nhiên nhìn thấy một nam nhân mặc áo màu cà phê. Tang Vô Yên lấy tạp chí từ trong túi ra. nam nhân kia vừa thấy trạng, liền cười tủm tỉm,“ Tang tiểu thư?”
Mắt người kia đã rất nhỏ, trên mặt lại nhiều thịt, cười lên không thấy mắt luôn.
Tang Vô Yên gật gật đầu, đi qua.
“ Thế nào, thế nào?” cô mới về nhà, má Tang liền điện thoại.
“ Hoàn hảo.”
“ Hoàn hảo là sao?”
“ Chính là không được.”
“ sao lại không được?”
“ Mẹ, hai người chung một trường, vậy không phải thành thành tình yêu thầy trò sao? Ảnh hưởng không tốt.”
“ Này…… quan hệ đó không có gì phải sợ.”
“ Tình yêu thầy trò mà nói không có gì, mẹ thoải mái quá.”
“ Dù sao con cũng sắp tốt nghiệp.”
“ Còn có, mắt hắn nhỏ, con nhìn rất khó chịu.”
“……”
Người thứ hai vẫn là lão sư, cũng dạy đại học, bất quá là đại học bên cạnh.
Lần này, hẹn trước cửa Piz­za Hut, Tang Vô Yên mặc bộ quần áo màu đỏ thẳm cực kỳ bắt mắt. lúc lên lầu, Tang Vô Yên đi phía sau người kia, có thể nhìn ra hắn không cao, trong lòng thở dài.
Ăn cơm xong, Tang Vô Yên gọi cho má Tang nói:“ Rất thấp, không được.”
“Cũng không thấp lắm, chỉ là không cao thôi.” Má Tang đeo kính nhìn tư liệu bà mai đưa.
“ Không được, ta đã thấp rồi, tìm một thấp nữa, sẽ ảnh hưởng tới đời sau.”
“……”
Người thứ ba vẫn như cũ là giáo viên, bất quá là dạy trung học.
Bởi vì chồng mình làm nghề này, cho nên má Tang vẫn có hảo cảm với giáo viên, công tác ổn định, địa vị xã hội lại cao, ít xã gi­ao, rất khó… bên ngoài.
Trình Nhân lắc đầu: “Tiểu Tang nha, ta thấy ngươi sẽ trở thành tin tức quan trọng trong ngành giáo dục của thành B, mẹ ngươi hình như muốn đem hết nam giáo viên chưa kết hôn tới cho ngươi xem mắt ah.”
Tang Vô Yên trước khi­ra cửa tặng Trình Nhân ba chữ:“ Cút, cút, cút.”
“ Tang tiểu thư, khi nào thì tốt nghiệp nghiên cứu sinh vậy?” Nam nhân hỏi.
“ Sang năm.”
“ Ta cũng rất muốn thi vào làm nghiên cứu sinh trường em. Bây giờ dạy trung học không tốt lắm, trách nhiệm đối với xã hội lại lớn. hồi trước em ôn tập thi như thế nào vậy?”
“ Đọc sách rồi làm bài tập ah.”
“ Có tới đâu luyện thi không?”
“Bây giờ tâm lý học cả nước đều làm đề thi chung, chủ yếu coi bản thân, bất quáa lúc ấy cũng tìm được nghiên cứu sinh hệ của mình giúp ôn tập.” Kỳ thật người nọ chính là Lí Lộ Lộ.
“ Vậy Tang tiểu thư có thể giúp ta ôn tập không, ta cũng chuẩn bị thi, bài chuyên ngành tiếng Anh của năm trước cũng không qua, năm nay định thử thi lại.”
Vừa lên xe, Tang Vô Yên liền gọi về nhà.
“ Mẹ, người này không phải đến tìm bạn gái.” Tang Vô Yên nghiến răng nghiến lợi nói.
“Là sao?” Má Tang buồn bực.
“ Hắn muốn tìm giáo viên.” Tang Vô Yên giải thích.
Lúc đưa tư liệu của người thứ tư cho Tang Vô Yên, má Tang thề son sắt nói:“ Vô Yên, lúc mẹ nhờ ngươi tìm người này, đúng là trên trời có dưới dất không thấy. người tốt lại đẹp trai, thân cao không thành vấn đề, cong việc có thể làm suốt đời.”
“ Lại là giáo viên trường nào ah?” Tang Vô Yên nhu trán.
“ Người ta là luật sư.”



Đang tải...

Thử đọc