Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 34

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Khi Tô Niệm Khâm tỉnh lại, xung quanh đều trắng bạc. Hắn giơ tay lên phát hiện trên tay có vật gì khác. Vì thế thô bạo giật ống tiêm truyền dịch, máu tươi từ miệng vết thương trào ra, nhưng hắn như hoàn toàn không cảm thấy đau.
Hắn đang muốn xuống giường, bỗng nhiên cảm thấy một góc chăn bị vật gì đè lại, nghe thấy tiếng hô hấp nhỏ.
“Vô Yên?” Hắn trong lòng vui sướng lại không dám tin.
Người giống như rất mệt, vẫn còn ngủ, tay hắn cẩn thận sờ đầu cô, đầu ngón tay chấn động– là Dư Vi Lan.
Tô Niệm Khâm khóe miệng cười khổ: Tang Vô Yên với hắn đã không bao giờ có can hệ gì nữa, như thế nào còn ảo tưởng cô ấy có thể giống như thiên sứ đột nhiên xuất hiện trước mặt, cứu vớt mình.
Tô Niệm Khâm không dám lộn xộn, sợ quấy nhiễu Dư Vi Lan ngủ, chỉ có thể duy trì nguyên tư thế này.
Nhưng cô vẫn giật mình.
Sửa sang lại tóc tai, ngẩng đầu lên, “Niệm Khâm.” Cô thấy Tô Niệm Khâm đã tỉnh, hơi ngượng ngùng
Tô Niệm Khâm xốc chăn lên, đứng dậy. hắn kéo áo lại, ngủ qua một đêm quần áo hắn hơi nhăn, nói:“ ông ấy khỏe không?” Hắn vẫn không dám ngủ, sợ hắn cảm giác tỉnh lại thì người đàn ông kia không còn ở thế gi­an nữa.
“Ít nhất không có chuyển biến xấu. Tiểu Lộ nói ngươi đã kiệt sức rồi.”
Tô Niệm Khâm quay mặt qua chỗ khác, che giấu lo lắng của mình.

Dư Vi Lan đi về phía hắn, thay hắn sửa sang nếp nhăn trên áo.
“Ngươi cao quá.” Tay Dư Vi Lan giống bàn tay mềm mại của mẹ.
“Uh.” Tô Niệm Khâm đột nhiên im lặng.
“ Trước kia cũng thường quên lật cổ áo.” Dư Vi Lan cười.
“ Ai bảo ta không nhìn thấy gương.”
“ Gương đối với ngươi mà nói vốn là dư thừa, người không tài giỏi mới thích đứng trước gương loay hoay.”
“ Ta chưa bao giờ thấy qua dáng vẻ của mình, không biết lớn lên như thế nào.”
“ Có đôi khi người cũng có thể làm gương, chẳng lẽ ngươi không có nghe thấy người qua đường, đặc biệt là các cô gái trẻ đi qua ngươi đều hít sâu một hơi àh.”
“ Hoặc là ta rất xấu.”
“ Nếu ngươi xấu, Tiểu Lộ tuyệt đối sẽ không cùng ngươi ra đường.”
“Mắt thẩm mĩ của cô ấy tốt lắm àh?” Tô Niệm Khâm nghiêng đầu.
“ Đương nhiên. Em ấy luôn luôn chỉ thích ngắm đồ đẹp.” Dư Vi Lan cười, “Nhạc của ngươi, ta nghe qua, đều rất hay. Nhưng số lượng quá ít.”
“ Ta tiêu tiền rất ít, nhà cũng là mẹ để lại, cho nên không cần ngày đêm hăng hái làm việc để nhận tiền nhuận bút.”
“ Nhưng ngươi về sau cần nuôi lão bà, còn có rất nhiều tiểu hài tử. Bọn họ đều dựa vào ngươi. Sáng tác cũng cần linh cảm.”
“ Như vậy sau này ta tời trường khuyết tật dạy vậy, hiệu trưởng có trả tiền lương hơn nữa ta có mua bảo hiểm cho Nhất Kim.”
“ Có thể suy nghĩ.”



Dư Tiểu Lộ đang muốn bước vào, thấy hai người ở chung, lại lặng lẽ lui ra ngoài. Cô muốn đến xem Tô Niệm Khâm sau khi tỉnh có giận không. Xem ra, Dư Vi Lan trấn an hắn.
“ Niệm Khâm,” Tay Dư Vi Lan đặt lên vai hắn, “Đã lâu rồi không cùng người nói chuyện như vậy.”
“ Tâm tình tốt.”
“ Ông ấy nhất định có thể vượt qua, bởi vì có ngươi ở đây, cho nên ngươi không cần vì tự trách mà tổn thương chính mình. Không ai trách cứ ngươi.”
“ Ta chưa bao giờ thực hiện trách nhiệm làm con, mãi đến khi ta nhìn thấy trái tim ông ấy ngừng đập mới hiểu được điểm này.”
“ Niệm Khâm,” Dư Vi Lan lại nhẹ nhàng gọi hắn tên, “ Kỳ thật hai chúng ta đều coi ông ấy là người quan trọng. Ngươi thương ông ấy còn hơn ta và ta cũng vậy.”
“Uh.” Tô Niệm Khâm gật đầu.
“ Chờ ba ngươi qua được nguy kịch, phải đi tìm Tang tiểu thư trở về, nhận sai với cô ấy.”
“ Ta không có sai, người nhà cô ấy chính là mệt……” Nói một nửa bị Dư Vi Lan ngừng, “ Nhớ kỹ, Niệm Khâm, vĩnh viễn không cần tự coi nhẹ mình.” Sau đó Dư Vi Lan nhẹ nhàng ôm lấy Tô Niệm Khâm. Tuy rằng động tác rất nhẹ nhu, nhưng cũng làm cho Tô Niệm Khâm có điểm ngoài ý muốn, tay không biết nên đặt ở đâu.
“ Niệm Khâm, đây chỉ là cái ôm của mẹ kế, nhưng mà đã muộn mười năm.” Dư Vi Lan nhắm mắt mỉm cười, tươi cười phá lệ thản nhiên.
Tô Niệm Khâm ngẩn ra mới đưa tay ôm lại.
“ Ta sẽ không gọi ngươi là mẹ.” Tô Niệm Khâm quẫn bách nói.
“ Ta cũng không muốn già như vậy.”
Tô Niệm Khâm đưa lưng về phía cửa sổ, ánh nắng từ phía sau rèm cửa sổ chiếu vào, hơi nước chạm cửa kình, tạo ra âm thanh như có gi­ai điệu
Trong lòng Dư Vi Lan an tâm hơn.
Nhìn thấy cảnh trước mắt, Tang Vô Yên ngạc nhiên, trong phòng hai người ôm nhau. Nữ nhân này, cô ấy gặp qua, là người trong tấm hình mà Tô Niệm Khâm đã xé, là người nắm tay Dư Tiểu Lộ.
Tang Vô Yên ngẩng đầu, gõ gõ cửa.
Dư Vi Lan rời đi Tô Niệm Khâm ôm ấp, xuyên qua bả vai Tô Niệm Khâm, nhìn ra phía cửa. tuy ở xa nhưng cô đã từng nhìn thấy Tang Vô Yên, cho nên mở miệng nói:“ Tang tiểu thư?”
Tô Niệm Khâm nghe được ba chữ này, thân thể hơi chấn động.
“ Ta……” Tang Vô Yên chân tay luống cuống,“ Ta…… Nhận được điện thoại của Tiểu Lộ.”
Dư Vi Lan vỗ vỗ lưng Tô Niệm Khâm,” Các ngươi hảo hảo trò chuyện, ta đi ra ngoài một chút” liền bỏ lại hai người trong phòng bệnh.
“Em không phải nói em đối ta đã mệt mỏi sao, như thế nào lại trở lại?” Tô Niệm Khâm tự giễu nói.
“ Tiểu Lộ nói anh không ăn không uống, người nào nói gì cũng không nghe, bảo ta đến xem.”


“ Nga? Vậy em cũng rất có bản lĩnh. Em làm sao mà biết ta chắc chắn sẽ nghe lời em?”
“ Ta……” Tang Vô Yên cắn cắn môi, nửa ngày nghĩ không được câu nào để phản bác lại.
Trong lòng cô rất loạn.
Đúng vậy, thực tự cô cho mình là đúng. Nghĩ mình đối với Tô Niệm Khâm mà nói là bất đồng, là công chúa duy nhất có thể chinh phục hắn.
Nàng chưa từng nhìn thấy Tô Niệm Khâm dùng vẻ mặt ôn nhu nói chuyện với mình. Cô càng không có tâm tư đi nghiên cứu lời ngon ngọt trong miệng họ.
Cô nghĩ hắn yêu cô, cô vẫn nghĩ như vậy, cho nên mới có thể một lần lại một lần chịu nựng tính trẻ con của hắn. cô còn nghĩ rằng chỉ có mình giải cứu thống khổ của Tô Niệm Khâm. Không ngờ chỉ có vài ngày rời khỏi đã có người thay thế vị trí của cô trấn an hắn.
Hai người đều đứng nghiêm trong phòng, trầm mặc rất lâu.
“ Xem xong chưa?” Tô Niệm Khâm thản nhiên hỏi.
“ Ách?”
” Xem xong, sững sờ, tiếp theo trong lòng không khỏi tự giễu, cô tự mình ngốc, vù vù chạy tới một lòng muốn cứu vớt nam nhân, ai ngờ lại tự rước lấy nhục.
“ Em cười cái gì?” Tô Niệm Khâm nhíu mi.
“ Không có gì.” cô trả lời xong, liền xoay người rời đi.
Đến lầu một, trước cửa thang máy, cô đụng vào một cái khay của một bác sĩ thực tập.
Bàn bị đánh nghiêng, thất thất bát bát rớt hết các viên thuốc.
“ Uy– ngươi đi đường thế nào vậy!” bác sĩ thực tập vừa kiểm này nọ vừa oán giận. Hắn vừa nhấc đầu, mới phát hiện Tang Vô Yên đang khóc.
“ Ngươi đừng khóc a, ta không có phải ý mắng ngươi. Đều là ta không tốt, đi đường không nhìn kỹ.” Hắn vội vàng giải thích.
Tang Vô Yên lại ngồi xổm xuống, ôm đầu khóc lớn.



Đang tải...

Thử đọc