Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 33

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Giờ này cũng hết chuyến bay, Tang Vô Yên nhanh chóng tới nhà ga cao tốc, lúc ấy trời đã tối, chỉ còn một chuyến tời thành A. Xe chạy lúc mười một giờ mấy, sáng mai là tới nơi.
Xe cũng không phải xe nhà nước. Trên đường đi không cho mở cửa sổ, còn có rất nhiều người hút thuốc, trong xe vừa oi bức vừa đầy khí mịt mù.
Tang Vô Yên hoàn toàn không có tâm trạng để ý, chính là trong lòng cầu nguyện, tới nhanh một chút.
Tô Niệm Khâm nằm trên giường bệnh.
Ngày thường ít khi phơi nắng bây giờ mặt càng thêm trắng bệt. Lông mi hắn nhíu chặc, giống như đang nằm mơ, ngón tay gắt gao nắm chặc khăn chải giường. Hô hấp cũng rất đều đều, lâu lâu lại thở gấp, thuốc làm cho hắn ngủ rất say.
Trong phòng bệnh rất lạnh, Dư Tiểu Lộ tiến vào đắp chăn cho hắn. Nàng nghĩ: Chỉ mong ngày mai trước khi hắn tỉnh, Tang Vô Yên có thể xuất hiện, nếu không ai có thể cản hắn. Hai ngày không ăn không uống không ngủ, một người khỏe mạnh cũng chịu không nổi, hoàn toàn muốn tự sát mà.
Dư Tiểu Lộ nhẹ nhàng đóng cửa lại, trở lại lầu 3 phòng bệnh vô khuẩn.
Từ thủy tinh trong suốt của phòng bệnh, Dư Vi Lan nắm chặc tay Tô Hoài Sam. Chỗ này còn có một người không muốn sống nữa, Dư Tiểu Lộ nghĩ.
Cô gõ cửa.
Dư Vi Lan quay đầu, Dư Tiểu Lộ cầm bình thuỷ vào.
Dư Vi Lan mới đi ra phòng bệnh.
“ Em hầm cháo.” Dư Tiểu Lộ nói, muốn chị ấy ăn một chút.

“ Tiểu Lộ, ta không muốn ông ấy chết.”
“ Ông ấy là ân nhân của Dư gia chúng ta, ai cũng không muốn ông ấy chết.”
“ Không. Ta từng nghĩ như vậy.”
Dư Tiểu Lộ kinh ngạc,“ Tỷ?”
“ Lúc ba ba muốn ta gả cho ông ấy.”
“ Vì ta, tỷ chịu khổ rồi.” Mặt Dư Tiểu Lộ cúi thấp.
“ Ta từng nói với em chưa, trước kia ta thích qua cậu bé.”
“ Em còn nhớ.”
“ Đứa bé kia nhỏ hơn ta mấy tuổi, hắn lúc ấy vừa mới mất đi mẹ vạn phần bất lực, ta rất muốn giúp hắn. Vì từ thương tiếc biến thành cảm giác thích.”
“ Chuyện cày chị chưa bao giờ nói qua.”
“ Sau lại ta mới phát hiện ta chỉ là đem hắn trở thành một cái bóng, mà ta chân chính yêu là Tô Hoài Sam. Tiểu Lộ……”
“ Chờ tỷ phu tỉnh, tỷ lại nói cho ông ấy biết, hiện tại tỷ nên nhắm mắt nghỉ một chút.” Cô vừa nghe Dư Vi Lan kể lại, vừa cho chị tựa vào vai mình nghỉ ngơi.
“ Tiểu Lộ, không cần hồ đồ giống tỷ tỷ, thật sự yêu ai cũng không biết.”
“ Tiểu Lộ, em nói nếu đem tuổi thọ của ta giảm một nửa thì ông ấy có thể tỉnh lại không.”
“ Trước kia, ba ba không nuôi nổi chúng ta, vẫn nghĩ tiền là tốt nhất. Nhưng nay có rất nhiều tiền, lại không thể như ý nguyện của mình. Em thấy có đúng không?”
“ Tiểu Lộ, nếu em có bạn trai nhất định phải đưa tới cho tỷ tỷ xem trước……”
Dư Tiểu Lộ im lặng ngồi nghe tỷ lầm bầm lầu bầu, cuối cùng cũng đợi được tỷ ngủ.



---3---
Ngoại trừ khiếm thị và tính tình cổ quái thì bất luận dung mạo, khí chất hay gia thế, Tô Niệm Khâm đều thu hút ánh mắt của người khác. Có đôi khi, làm sao chữa mắt cho hắn cũng là mục tiêu của người khác.
Hắn không đi cửa mua quần áo, nói cách khác hắn không thích đi dạo phố. Quần áo mỗi quý đều do Dư Tiểu Lộ xử lý. Dư Tiểu Lộ cũng không tốn nhiều thời gi­an lắm, chính là dựa theo số đo kêu người ta đưa tới. Màu sắc chủ yếu là xám tro, trắng, xanh nhạt, dù có phối hợp lung tung cũng không tệ. Màu sơn trong nhà cũng chọn giống như quần áo đều trắng, xám tro, xanh nhạt. Quần áo chỉ cần sạch sẽ và sắp xếp theo màu đậm dần từ phải sang trái. Trừ phi cũ nát, bằng không cho dù giặt đến phai màu, Tô Niệm Khâm cũng không ngại.
Kiểu áo thoải mái là được.
Khi Tang Vô Yên và Vương Lam đi dạo phố, từng tìm qua nhãn hiệu áo Tô Niệm Khâm mặc. Cô cũng ít khi xem tạp chí thời trang, khi tận mắt thấy giá tiền của cái áo mới trố mắt ra. Và quần áo của Tô Niệm Khâm cũng như vậy bị phát hiện ra.
Nàng bắt đầu khóc không ra nước mắt, hối hận vì sao trước kia còn thường trêu chọc hắn. cái khăn tay sọc ô vuông màu nâu của hắn mà Tang Vô Yên lấy lau bàn giá trị hai ngàn.
Mà Tô Niệm Khâm dường như đối với túi da sang trọng của mình hoàn toàn không biết.
Cô hỏi Dư Tiểu Lộ.
Dư Tiểu Lộ nói: “Không thấy hắn mặc quần áo này so với người mẫu trong tạp chí còn mê người hơn sao, hằng ngày được nhìn cảnh đẹp không tốt sao? Hơn nữa,” Dư Tiểu Lộ cười, “Hơn nữa hắn nhiều tiền như vậy, lại không biết tiêu tiền, ta không tận lực giúp hắn xài xa xỉ một chút thì cuộc sống còn gì lạc thú.”
Tang Vô Yên nghĩ, khó trách Diệp Lệ nói hắn có hơi thở quý tộc, nguyên lai là được xây dựng từ những vật dụng xa xỉ này.
Cô mỗi khi nhớ lại đều cảm thấy thú vị.
Thay đổi tư thế ngồi, cảm thấy chân có chút tê, xoay người kéo ống quần lên xem, hình như hơi sưng lên. Ngồi hoài một chỗ đúng là chuyện không dễ dàng gì.
Đứa bé phía sau vất vả lằm mới ngừng khóc được, bên tai lại nghe thấy tiếng ngáy. Mùi trong cực kỳ khó chịu, quần áo sớm bị mồ hôi làm ướt, như dán chặc vào người vậy. cô muốn mở cửa kính ra một chút, lại dùng sức quá, mở hơi lớn. Không khí thổi vào rất mạnh khiến cô khó thở, người phia sau cũng bị thổi mạnh, lập tức oán giận. Tang Vô Yên vội vàng khép cửa sổ lại, chừa lại một khe hở.
Cô giống như tìm được cam tuyền đem mũi tới khe hở hô hấp như đói, hưởng thụ một chút gió lạnh. Trừ bỏ tiền trên người, cô cũng không kịp lấy này nọ. Tang Vô Yên muốn biết mấy giờ, vì thế sờ đồng hồ. Đó là vật chuyên dụng của người mù, mở ra có thể nhìn thấy giờ, cô tìm rất lâu mới mua được một cái giống y hết của Tô Niệm Khâm mang. Cô lấy cái của hắn mang vào tay mình, cái mới đưa cho Tô Niệm Khâm.
“Bây giờ đồng hồ bảo bối của anh thuộc về em.” Tang Vô Yên cười mang vào tay mình, bên ngoài còn mới nhưng dây đồng hồ đã có vết trầy.“ Lấy cũ đổi mới, anh có lời.”
Tô Niệm Khâm có chút lưu luyến chạm vào đồng hồ cũ trên tay Tang Vô Yên, “Mang trên tay em nhìn không đẹp lắm.”
“Bây giờ rất lưu hành con gái mang đồng hồ nam, huống chi nhìn rất cá tính ah”
Tô Niệm Khâm cười mỉm, “Chỉ cần em thích là được.”
Tang Vô Yên vừa nhớ lại vừa dựa đầu vào ghế, vươn cổ tay, khuôn mặt dán vào đồng hồ, có thể cảm nhận được nhiệt độ của Tô Niệm Khâm. Cô trước giờ không phải là người mạnh mẽ, vì hắn có hải kiên cường hơn.
Nửa đêm, đột nhiên trong một phòng bệnh đặc biệt truyền đến chuông báo động.
Nhân viên y tế vội vàng lấy dụng cụ và thuốc vào, Dư Vi Lan bị đánh thức.


“ Không phải tỷ phu.” Dư Tiểu Lộ nói, giọng hơi lớn.
Dư Vi Lan đứng bên cửa sổ im lặng nhìn đàn ông trên giường, tóc hơi bạch, hô hấp rất yếu tạo thành một màn sương trong ống dưỡng khí, các loại dụng cụ phát ra âm thanh rất nhỏ.
“Mấy giờ rồi?” Dư Vi Lan nhu nhu hai má.
“Chưa tới bình minh” Dư Tiểu Lộ đột nhiên nhớ đến bát cháo hầm đã lạnh.
Cô định kêu Dư Vi Lan ăn một ít.
Dư Vi Lan tiếp nhận, nhìn một cái hộp, hỏi:“ tỷ phu em cũng không thể ăn cái gì, làm nhiều như vậy làm gì?”
“ Có một phần của Niệm Khâm ah.”
Dư Vi Lan ngẩn ra, “ Đúng rồi, Niệm Khâm đâu?”
“ Tỷ tỷ, cảm ơn chị vẫn còn nhớ có một người tên Tô Niệm Khâm.” Dư Tiểu Lộ nói,“ hai ngày này, chị canh giữ ở bên trong, hắn thì ngồi ở chỗ này, khuyên thế nào cũng không đi. Hắn không chịu đi vào xem, cũng không chịu rời đi.”
“ Ta hôn mê đến đầu óc hỗn loạn luôn, cũng chẳng quan tam 6den619 những thứ này.” Tô Hoài Sam chỉ có một đứa con là Niệm Khâm, mà hắn chưa bao giờ thừa nhận mình là người Tô gia. Toàn bộ gánh nặng Tô gia đều rơi lên vai Dư Vi Lan.“ Hắn sao rồi?”
“ Không tốt,” Dư Tiểu Lộ nói,“ Hôm đó hắn cãi nhau với Tang tiểu thư đã chịu đả kích, lại thêm chuyện của tỷ phu càng khiến hắn hỏng luôn.”
“ Hắn vẫn là người như vậy, ngoại lạnh trong nóng. Kỳ thật hắn rất yêu Hoài Sam.”
“Giống như em thường xuyên giận dỗi với chị, nhưng vẫn như cũ rất yêu chị?”
Dư Vi Lan vỗ muội muội,“ Đừng ba hoa. Niệm Khâm ở đâu, ta đi xem hắn.”
Thấy Tô Niệm Khâm đang ngủ, Dư Vi Lan cái mũi có chút chua xót.
Hắn gầy đi rất nhiều, râu cũng mọc ra hết, nhìn tiều tụy hơn.
Đại khái do hắn vẫn không chịu ăn gì, bác sĩ sợ thể lực hắn chống đỡ hết nổi, cho nên bắt truyền nước biển.
Dư Vi Lan ngồi bên giường, vuốt ve mặt hắn, lẩm bẩm nói: “Niệm Khâm, nhớ rõ lần đầu tiên gặp ngươi là lễ tang của mẹ ngươi, mà ba ta vẫn là lái xe của Hoài Sam, lúc ấy ngươi rất nhỏ con, còn thấp hơn Tiểu Lộ, cũng gầy như vậy. Bị ngã trên đất, ta muốn đỡ ngươi, ngươi lại không chịu……”



Đang tải...

Thử đọc