Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 32

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Cô đột nhiên nhớ tới câu triết lý về tình yêu: Yêu nhau đơn giản, ở chung rất khó khăn.
Rời sân bay, cô chạy thẳng đến bệnh viện. Tang ba ba còn trong phòng chăm sóc đặc biệt, bình oxi được truyền qua mũi.
Má Tang nói, hôm đó đang xem TV, Tang ba ba đột nhiên nói đau đầu, sau đó bắt đầu hôn mê. Đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói là xuất huyết não, nếu không cứu ngay thì căn bản không hy vọng.
Ít nhất sau một tuần, Tang ba ba mới qua khỏi cơn nguy kịch, hiện tại đang từ từ hồi phục, đã có thể mở miệng nói chuyện. Má Tang đúng là rất giỏi, một người lo liệu hết chuyện trong ngoài, tất cả đều đâu vào đấy.
Bác sĩ nói: “May mắn đưa vào kịp lúc. Bằng không, trễ vài một chút thì đã muộn rồi.”
“Có để lại di chứng không?” Tang Vô Yên hỏi.
“Nếu não trái hoặc là não phải xuất huyết, đều có khả năng tạo liệt nửa người. Nhưng bệnh nhân là xuất huyết não, lúc ấy cũng ngừng hô hấp, là tình huống nghiêm trọng nhất trong xuất huyết não, nhưng rất may mắn. Trước mắt xem ra chưa xãy ra vấn đề gì. Sau này nếu có tái phạm, chắc không thể may mắn như lần này. Chúng ta gặp qua một ít bệnh nhân tuổi lớn, bên cạnh không có ai, thường đưa tới thì đã muộn”
Tang Vô Yên trở lại phòng bệnh, nhìn Tang ba ba ngủ say, tóc đã hơi bạch. Nàng lớn lên giống mẹ, dáng người cũng giống mẹ lúc còn trẻ, vóc dáng nhỏ nhắn dễ thương. Nhưng tóc lại giống ba ba, vừa đen vừa dày. Trước kia, ba ba đặt cô trên vai vui đùa, cô thấy có tóc bạch sẽ nhổ đi. Nhưng từ lúc vào trung học rồi tới đại học, mỗi lần về nhà lại phát hiện tóc bạch càng ngày càng nhiều, không còn là chuyện một hai giờ là có thể giải quyết hết.
Ba ba rất hiền hoàn toàn khác mẹ.
Trước kia ba ba trong đơn vị chủ chốt, lâu lâu lại bị phái ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu. Ông đều xin miễn, bất quá chính là luyến tiếc con gái và gia đình này. Lúc nhỏ, cô không hiểu lắm, chỉ biết túm lấy góc áo ba ba, lau nước mắt nói:“ Ba ba không được đi, không được đi, không được đi.”
“ Yên yên, không phải có mẹ rồi sao?” Tang ba ba nói.

“Con không cần mẹ, muốn ba ba. Chỉ muốn ba ba thôi.” Tang Vô Yên khóc.
“Được, được. Ba ba không đi.”
Sau này, lúc đi thi ĐH, cô mới hiểu được cơ hội đó đối với một người mà nói rất không dễ.
Đêm đã khuya, má Tang muốn Tang Vô Yên về nhà; “Một mình ta ở đây được rồi”
“ Mẹ, con ở lại, mẹ về nghỉ ngơi đi.”
“ Đi đi đi, con nít thì biết cái gì? nhanh về nhà ngủ đi.”
“ Mẹ– con không còn nhỏ nữa. con có thể giúp. Đây là gia đình con mà.”
Vốn nghĩ má Tang nghe cô nói xong, sẽ chê cười cô, nhưng mẹ lẳng lặng nhìn cô rồi hỏi:“ hai giờ ba con phải trở mình một lần, con có thể sao? Buổi tối, truyền dịch tới hai ba giờ, truyền xong mỗi túi phải gọi y tá, con chắc sẽ ngủ gà ngủ gật không? bình nước tiểu dưới giường, con biết xử lý như thế nào không? Có thể im lặng không. Nhiệm vụ duy nhất của con là tới thăm ba con, muốn ông ấy vui, có thể nhanh chóng khỏe lại. Nếu người nằm ở chỗ này là ta, con có về không cũng không quan trọng, con cứ lo mà yêu đương đi. Người ta cần con dưỡng già, chúng ta đều có tiền nghĩ hưu không cần con tới nuôi, mong con sau này có thể tự nuôi sống mình là được.”
“ Mẹ–” trong mắt Tang Vô Yên nổi lên một đoàn đám sương.
“ Ta không có dư thừa tinh lực tức giận con nữa, cũng không muốn cho ba con nghe thấy. muốn nói gì cũng nói hết rồi, nói thêm nữa mất công con nói ta cản trở trái đất quay. Trước khi vào phòng cấp cứu, lúc mơ màng ông còn nhắc tới con, không bỏ xuống được. ông ấy oán ta không mặc kệ con. Vô Yên, ông ấy sắp chết, còn muốn gặp con, nhớ con? Yêu thương của cha mẹ không đáng giá đồng nào, là thiên kinh địa nghĩa àh?” Má Tang thở dài.
Tang Vô Yên ngồi taxi về nhà, đau đớn trong lòng khó nhịn được. Nàng nhìn đồng hồ, đã đến rạng sáng. Tô Niệm Khâm vẫn không gọi điện tìm cô, có lẽ còn giận cô.
Hắn lớn hơn cô ba tuổi, nhưng lúc giận lại cực kỳ giống trẻ con.
Bởi vì đêm đã khuya, trên đường cũng không có nhiều xe, taxi chạy hơi mau. cô nhìn ra cửa sổ, cảnh vật lướt qua rất nhanh, nhớ tới lúc nhỏ, cô từng ảo tưởng về bạn trai sau này của mình cao lớn đẹp trại, rất thương cô, yêu cô, sủng cô, bao dung hết thảy, không bao giờ giận cô, chỉ cần cô muốn cho dù là trăng trên trời cũng sẽ hái xuống, hoàn mỹ không giống người phàm.
Những nguyên tắc này đều trích trong ngôn tình tiểu thuyết của Hứa Thiến đưa cô đọc.
Nhưng thật tế thì sao?
Sáng hôm sau, Tang Vô Yên tời bệnh viện rất sớm.



Thừa dịp má Tang không ở đó, Tang ba ba kéo tay cô: “Vô Yên, hôm qua, con nói chuyện với mẹ con ta đều nghe thấy.”
Tang Vô Yên mất tự nhiên gật đầu, tiếp tục gọt vỏ táo.
“ Mẹ con, ta còn không hiểu bà ấy sao? Bà chì là mạnh miệng mềm lòng. Kỳ thật bà sớm nghĩ thông suốt rồi. Còn nói với ta cuộc đời này là của con, con gái lớn luôn muốn bay đi, bà ấy không muốn đặt áp lực lên người con. Về sau ah, nếu con kết hôn, lâu lâu mang một nhà của con về nhìn xem chúng ta là được.”
“ Mới không cần ah?” Tang Vô Yên nói, “ Cái gì lâu lâu trở về nhìn xem các ngươi, ta muốn mỗi ngày đều phiền ba. Ba muốn đuổi con cũng không đi.”
Tang ba ba cười ha ha.
Mấy ngày ấy thấy mẹ chăm sóc ba một tấc cũng không rời, Tang Vô Yên nhận ra được, nguyên lai, người cũng sẽ già. Vô luận là cha mẹ hay là người nào khác, lúc mình không để ý sẽ già đi.
Nghĩ đến đây, cô đột nhiên cảm thấy có trọng trách đặt lên vai mình.
Đặc biệt đối với loại con một như họ, từ nhỏ đã được hai thế hệ che chở lớn lên, luôn sống trong hạnh phúc, lúc này lại giật mình phát hiện nguyên lai cha mẹ giúp mình chống trời đã muốn già đi.
Đi đến vườn hoa trong bệnh viện, cô gọi cho Tô Niệm Khâm, nhưng không thông.
Buổi tối gọi lại, vẫn vậy. suy nghĩ một chút muốn gọi cho Dư Tiểu Lộ, tìm được số, Tang Vô Yên ngẫm lại lại từ bỏ.
Ở bệnh viện cùng Tang ba ba ăn cơm chiều, đột nhiên nhận được điện thoại từ thành A.
Dư Tiểu Lộ lo lắng nói: “ Vô Yên, ngươi trở về đi, ba Niệm Khâm ông ấy sắp không được rồi. Ta sợ Niệm Khâm chịu không nổi.”
“ Tiểu Lộ, cô đừng vội nói chậm lại, sao lại thế này?”
“ Tô lão tiên sinh một tháng trước phát hiện bị ung thư gan, luôn luôn trị liệu, kết quả ngày hôm qua đột nhiên chuyển biến xấu. Niệm Khâm hắn…… Niệm Khâm hắn……” Luôn luôn bình tĩnh Dư Tiểu Lộ cũng bắt đầu nghẹn ngào nói.
Tang Vô Yên đột nhiên từ chỗ ngồi đứng lên, làm đổ chén của mình, đồ ăn bên trong cũng rớt hết, chiếc đũa rơi xuống đất.
“Anh sao rồi?”
“ Hắn ngồi ngoài cửa phòng bệnh, không ăn cũng không nói, mặc cho ai nói gì hắn cũng không để ý, bác sĩ đã tiêm thuốc an thần cho hắn, nhưng sáng mai chúng ta không biết ứng ó hắn như thế nào nữa. Cho nên, Vô Yên có thể trở về một chuyến không, ta xin cô.”
Tang Vô Yên chần chờ.
Tang ba ba cười cười,“ Con có chuyện thì đi trước đi, ta rất khỏe.”
“ Nhưng ba, con không muốn rời ba ba đi.”
“ Ba kêu con đi, con phải đi. Dù sao con ở nay cũng chỉ vướng bận.” Má Tang nói.


“Con…… Nhưng ……”
“ Đừng nhưng nhị gì nữa, muốn làm gì thì làm đi.” Má Tang tiếp tục nói,“ trước kia con cũng không phải đứa nhỏ hay do dự như vậy.”
Tang ba ba phất tay,“ Mẹ con đối với con hơi dữ một chút, lời hay đều có thể nói thành như vậy.”
Buổi sáng cô mới cạo râu cho ông, cằm sạch sẽ nhìn có tinh thần hơn. Ba ba trước kia vừa đến nhà liền thích dùng râu chà chà mặt cô.
“ Vô Yên,” Ba ba gọi lại cô, “Đi đường cẩn thận.”
Tang Vô Yên quay đầu nhìn thoáng qua. Tang ba ba hướng cô cười cười, nếp nhăn vì cười đều nhíu lại.
Tang Vô Yên nghĩ, nếu lúc ấy cô không hứa hẹn gì liền rời khỏi, kết cục có giống nhau không.



Đang tải...

Thử đọc